“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3543: Là ai nhỉ?
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Mục đích của hắn rất đơn giản, phải bảo vệ hai người trở về an toàn, thế lực của Bái Nguyệt Thần Giáo rất lớn mạnh, hắn không dám chắc chúng có giết bọn họ giữa đường hay không, không dễ gì mới tìm được người chuyển kiếp, không thể để cô mất mạng giữa đường được.Vả lại hắn còn phải tìm kiếm khắp nơi trong tinh vực này, đã tìm được thánh nữ Tinh Nguyệt thì đến gia tộc Ngự Linh trước, đó là cổ tinh mà chắn chưa từng tới, nói không chừng còn có người chuyển kiếp khác.AdvertisementĐây là một cổ tinh rộng lớn, tính ra thì phải to bằng cả Tử Vi Tinh, còn chưa vào trong mà đã thấy luồng khí dồi dào xực lên, chỉ cần nhìn là biết bên trong nuôi dưỡng sinh linh.Đây chính là Ngự Linh Tinh, cổ tinh của gia tộc Ngự Linh, như một viên linh châu rực rỡ giữa tinh không này.Đêm tối, thánh nữ Tinh Nguyệt và tên thanh nien tóc tím bay từ xa tới, lần lượt bay vào trong Ngự Linh Tinh.Phía sau bọn họ, Diệp Thành cũng đi tới.Sự thực chứng minh bản lĩnh ẩn náu của hắn thật sự cái thế, cho dù là thánh nữ Tinh Nguyệt với huyết mạch đạo linh cũng không nhận ra, vậy thì sao có thể biết được cả chặng đường cô đi có người đi theo bảo vệ.Cổ tinh rộng lớn này có người chuyển kiếp.Diệp Thành nghĩ rồi nhấc chân bước đi, hắn đáp xuống một đỉnh núi nguy nga, đưa mắt nhìn ra xa.Ngự Linh Tinh quả thực sinh linh dồi dào, linh lực tinh tuý, mây và sương cuộn trào, núi non sông hồ đều có khí thế, đứng ở đây luôn cảm thấy tâm trạng thăng hoa.Diệp Thành tính toán, đôi mắt loé lên tinh quang, từ giây phút bước chân vào trong Ngự Linh Tinh, hắn luôn cảm giác nơi này có người chuyển kiếp, hiện giờ nhờ có chu thiên diễn hoá hắn lại tính ra được nhiều người chuyển kiếp hơn.Vận may của hắn quả thực không tồi, Ngự Linh Tinh rộng lớn với vô vàn sinh linh, còn số lượng người chuyển kiếp cũng có thể coi là không hề ít, cũng phải hơn cả nghìn người, phân bố khắp tứ phương tám hướng.Tính mãi tính mãi, trán Diệp Thành chợt cau lại vì gần nghìn người chuyển kiếp mà hắn đều có thể tính ra chính xác họ là ai, cũng duy chỉ có một người hắn không tính ra được, hoặc có thể nói có một nguồn sức mạnh thần bí trong không gian ngăn cản hắn, đến cả chu thiên diễn hoá cũng không thể nào vượt qua được bức trường thần bí đó.Là ai nhỉ?Diệp Thành thu lại thần thông, hắn nhấc chân bay vào hư thiên, cứ thế bay về phía một người chuyển kiếp gần nhất, còn người chuyển kiếp hắn không tính ra được thì để tới cuối cùng.Biên vực của Ngự Linh Tinh rộng lớn, ngoại trừ tiên sơn của gia tộc Ngự Linh thì còn có rất nhiều cổ thành với đại khí dồi dào.Còn Diệp Thành lại bay vào bên trong một cổ thành giống như một con ma quỷ bay vào trong tiểu viên.
Mục đích của hắn rất đơn giản, phải bảo vệ hai người trở về an toàn, thế lực của Bái Nguyệt Thần Giáo rất lớn mạnh, hắn không dám chắc chúng có giết bọn họ giữa đường hay không, không dễ gì mới tìm được người chuyển kiếp, không thể để cô mất mạng giữa đường được.
Vả lại hắn còn phải tìm kiếm khắp nơi trong tinh vực này, đã tìm được thánh nữ Tinh Nguyệt thì đến gia tộc Ngự Linh trước, đó là cổ tinh mà chắn chưa từng tới, nói không chừng còn có người chuyển kiếp khác.
Advertisement
Đây là một cổ tinh rộng lớn, tính ra thì phải to bằng cả Tử Vi Tinh, còn chưa vào trong mà đã thấy luồng khí dồi dào xực lên, chỉ cần nhìn là biết bên trong nuôi dưỡng sinh linh.
Đây chính là Ngự Linh Tinh, cổ tinh của gia tộc Ngự Linh, như một viên linh châu rực rỡ giữa tinh không này.
Đêm tối, thánh nữ Tinh Nguyệt và tên thanh nien tóc tím bay từ xa tới, lần lượt bay vào trong Ngự Linh Tinh.
Phía sau bọn họ, Diệp Thành cũng đi tới.
Sự thực chứng minh bản lĩnh ẩn náu của hắn thật sự cái thế, cho dù là thánh nữ Tinh Nguyệt với huyết mạch đạo linh cũng không nhận ra, vậy thì sao có thể biết được cả chặng đường cô đi có người đi theo bảo vệ.
Cổ tinh rộng lớn này có người chuyển kiếp.
Diệp Thành nghĩ rồi nhấc chân bước đi, hắn đáp xuống một đỉnh núi nguy nga, đưa mắt nhìn ra xa.
Ngự Linh Tinh quả thực sinh linh dồi dào, linh lực tinh tuý, mây và sương cuộn trào, núi non sông hồ đều có khí thế, đứng ở đây luôn cảm thấy tâm trạng thăng hoa.
Diệp Thành tính toán, đôi mắt loé lên tinh quang, từ giây phút bước chân vào trong Ngự Linh Tinh, hắn luôn cảm giác nơi này có người chuyển kiếp, hiện giờ nhờ có chu thiên diễn hoá hắn lại tính ra được nhiều người chuyển kiếp hơn.
Vận may của hắn quả thực không tồi, Ngự Linh Tinh rộng lớn với vô vàn sinh linh, còn số lượng người chuyển kiếp cũng có thể coi là không hề ít, cũng phải hơn cả nghìn người, phân bố khắp tứ phương tám hướng.
Tính mãi tính mãi, trán Diệp Thành chợt cau lại vì gần nghìn người chuyển kiếp mà hắn đều có thể tính ra chính xác họ là ai, cũng duy chỉ có một người hắn không tính ra được, hoặc có thể nói có một nguồn sức mạnh thần bí trong không gian ngăn cản hắn, đến cả chu thiên diễn hoá cũng không thể nào vượt qua được bức trường thần bí đó.
Là ai nhỉ?
Diệp Thành thu lại thần thông, hắn nhấc chân bay vào hư thiên, cứ thế bay về phía một người chuyển kiếp gần nhất, còn người chuyển kiếp hắn không tính ra được thì để tới cuối cùng.
Biên vực của Ngự Linh Tinh rộng lớn, ngoại trừ tiên sơn của gia tộc Ngự Linh thì còn có rất nhiều cổ thành với đại khí dồi dào.
Còn Diệp Thành lại bay vào bên trong một cổ thành giống như một con ma quỷ bay vào trong tiểu viên.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Mục đích của hắn rất đơn giản, phải bảo vệ hai người trở về an toàn, thế lực của Bái Nguyệt Thần Giáo rất lớn mạnh, hắn không dám chắc chúng có giết bọn họ giữa đường hay không, không dễ gì mới tìm được người chuyển kiếp, không thể để cô mất mạng giữa đường được.Vả lại hắn còn phải tìm kiếm khắp nơi trong tinh vực này, đã tìm được thánh nữ Tinh Nguyệt thì đến gia tộc Ngự Linh trước, đó là cổ tinh mà chắn chưa từng tới, nói không chừng còn có người chuyển kiếp khác.AdvertisementĐây là một cổ tinh rộng lớn, tính ra thì phải to bằng cả Tử Vi Tinh, còn chưa vào trong mà đã thấy luồng khí dồi dào xực lên, chỉ cần nhìn là biết bên trong nuôi dưỡng sinh linh.Đây chính là Ngự Linh Tinh, cổ tinh của gia tộc Ngự Linh, như một viên linh châu rực rỡ giữa tinh không này.Đêm tối, thánh nữ Tinh Nguyệt và tên thanh nien tóc tím bay từ xa tới, lần lượt bay vào trong Ngự Linh Tinh.Phía sau bọn họ, Diệp Thành cũng đi tới.Sự thực chứng minh bản lĩnh ẩn náu của hắn thật sự cái thế, cho dù là thánh nữ Tinh Nguyệt với huyết mạch đạo linh cũng không nhận ra, vậy thì sao có thể biết được cả chặng đường cô đi có người đi theo bảo vệ.Cổ tinh rộng lớn này có người chuyển kiếp.Diệp Thành nghĩ rồi nhấc chân bước đi, hắn đáp xuống một đỉnh núi nguy nga, đưa mắt nhìn ra xa.Ngự Linh Tinh quả thực sinh linh dồi dào, linh lực tinh tuý, mây và sương cuộn trào, núi non sông hồ đều có khí thế, đứng ở đây luôn cảm thấy tâm trạng thăng hoa.Diệp Thành tính toán, đôi mắt loé lên tinh quang, từ giây phút bước chân vào trong Ngự Linh Tinh, hắn luôn cảm giác nơi này có người chuyển kiếp, hiện giờ nhờ có chu thiên diễn hoá hắn lại tính ra được nhiều người chuyển kiếp hơn.Vận may của hắn quả thực không tồi, Ngự Linh Tinh rộng lớn với vô vàn sinh linh, còn số lượng người chuyển kiếp cũng có thể coi là không hề ít, cũng phải hơn cả nghìn người, phân bố khắp tứ phương tám hướng.Tính mãi tính mãi, trán Diệp Thành chợt cau lại vì gần nghìn người chuyển kiếp mà hắn đều có thể tính ra chính xác họ là ai, cũng duy chỉ có một người hắn không tính ra được, hoặc có thể nói có một nguồn sức mạnh thần bí trong không gian ngăn cản hắn, đến cả chu thiên diễn hoá cũng không thể nào vượt qua được bức trường thần bí đó.Là ai nhỉ?Diệp Thành thu lại thần thông, hắn nhấc chân bay vào hư thiên, cứ thế bay về phía một người chuyển kiếp gần nhất, còn người chuyển kiếp hắn không tính ra được thì để tới cuối cùng.Biên vực của Ngự Linh Tinh rộng lớn, ngoại trừ tiên sơn của gia tộc Ngự Linh thì còn có rất nhiều cổ thành với đại khí dồi dào.Còn Diệp Thành lại bay vào bên trong một cổ thành giống như một con ma quỷ bay vào trong tiểu viên.