Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3556: “Thần nữ có ý gì nhỉ?”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Long tộc không như những tộc khác, hai trăm năm vẫn chưa ra nghĩa là không phải rồng bình thường”, Diệp Thành chậm rãi nói: “Huyết mạch cực kỳ cường hãn, Thánh huyết của ta cũng đang xao động”.“Huyết mạch Đạo Linh của ta cũng thế”, Thánh nữ Tinh Nguyệt khẽ nói: “Huyết mạch của nó đúng là bá đạo”.Advertisement“Đó cũng là người chuyển kiếp”.“Người… Người chuyển kiếp?”, Thánh nữ Tinh Nguyệt sửng sốt, ngỡ ngàng nhìn Diệp Thành: “Thánh chủ chắc chứ?”“Không sai được”, Diệp Thành cười nhẹ: “Lúc đầu ta tới đây không tính ra nó là người chuyển kiếp, nguyên nhân hẳn là do sức mạnh bí ẩn trong trứng rồng, sức mạnh đó ngăn ta tính toán bây giờ đứng tại đây thì ta chắc chắn nó là người chuyển kiếp”.“Thánh chủ có biết là ai chuyển kiếp không?”, Thánh nữ Tinh Nguyệt hỏi ngay, đôi mắt đẹp tràn đầy hi vọng.“Một nhóc nhỏ con rất thú vị”.“Nhóc nhỏ con?”“Ta có thể tiếp xúc với nó không?”, Diệp Thành hỏi.“Điều này thì ta không thể quyết định”, Thánh nữ Tinh Nguyệt nở nụ cười bất lực: “Chỉ vì thân phận của nó quá đặc biệt, nhưng ta sẽ xin lão tổ, có lẽ sẽ được thôi, lão tổ thương yêu ta nhất”.“Ta không có nhiều thời gian”.“Được, ta sẽ cố gắng nhanh chóng”, Thánh nữ Tinh Nguyệt mỉm cười, bước lên một tiên sơn nguy nga, đây là nơi ở cô sắp xếp cho những người chuyển kiếp, có thể chứa ba mươi đến năm mươi nghìn người.Phía Hoàng Đạo Công đương nhiên không khách sáo, ai cũng rất tự giác, mọi chuyện đều đã có Thánh nữ Tinh Nguyệt lo cho.Sau khi thu xếp cho người chuyển kiếp, Thánh nữ Tinh Nguyệt rời đi ngay, có lẽ là đi xin lão tổ cho tới gần quả trứng rồng.Diệp Thành ngồi xếp bằng trên đỉnh núi chờ đợi tin tức, nếu thật sự không được thì hắn cũng có rất nhiều cách để tới xem quả trứng rồng ấy, xin ý kiến là xuất phát từ lễ phép, hắn không thể thêm phiền phức cho Thánh nữ Tinh Nguyệt được.Thánh nữ Tinh Nguyệt làm việc rất đáng tin cậy, trước khi đi tìm lão tổ cũng không quên dặn dò gia tộc bảo họ mang tới rất nhiều nguyên liệu tu luyện, đều là hàng thượng phẩm, số lượng còn vô cùng nhiều.“Thần nữ có ý gì nhỉ?”, nhìn từng đống nguyên liệu tu luyện được mang tới tiên sơn, trưởng lão nhà Ngự Linh đều thảng thốt: “Những người mà thần nữ đưa về là ai?”“Nghe nói đều là người nhà thân nương của Mộ Dung Vân Hoàng”, có lão bối biết chuyện khẽ vuốt râu giải thích.“Linh tinh, ta từng đến gia tộc của Mộ Dung Vân Hoàng, không có những người này”.“Cho dù là nhà than nương thì cũng không thể làm thế này chứ!”, có người cười gằn: “Ta nhìn thấy rất rõ ràng, số lượng đông đến đáng sợ, chưa thấy ai tặng bảo vật như thế này bao giờ”.

“Long tộc không như những tộc khác, hai trăm năm vẫn chưa ra nghĩa là không phải rồng bình thường”, Diệp Thành chậm rãi nói: “Huyết mạch cực kỳ cường hãn, Thánh huyết của ta cũng đang xao động”.

“Huyết mạch Đạo Linh của ta cũng thế”, Thánh nữ Tinh Nguyệt khẽ nói: “Huyết mạch của nó đúng là bá đạo”.

Advertisement

“Đó cũng là người chuyển kiếp”.

“Người… Người chuyển kiếp?”, Thánh nữ Tinh Nguyệt sửng sốt, ngỡ ngàng nhìn Diệp Thành: “Thánh chủ chắc chứ?”

“Không sai được”, Diệp Thành cười nhẹ: “Lúc đầu ta tới đây không tính ra nó là người chuyển kiếp, nguyên nhân hẳn là do sức mạnh bí ẩn trong trứng rồng, sức mạnh đó ngăn ta tính toán bây giờ đứng tại đây thì ta chắc chắn nó là người chuyển kiếp”.

“Thánh chủ có biết là ai chuyển kiếp không?”, Thánh nữ Tinh Nguyệt hỏi ngay, đôi mắt đẹp tràn đầy hi vọng.

“Một nhóc nhỏ con rất thú vị”.

“Nhóc nhỏ con?”

“Ta có thể tiếp xúc với nó không?”, Diệp Thành hỏi.

“Điều này thì ta không thể quyết định”, Thánh nữ Tinh Nguyệt nở nụ cười bất lực: “Chỉ vì thân phận của nó quá đặc biệt, nhưng ta sẽ xin lão tổ, có lẽ sẽ được thôi, lão tổ thương yêu ta nhất”.

“Ta không có nhiều thời gian”.

“Được, ta sẽ cố gắng nhanh chóng”, Thánh nữ Tinh Nguyệt mỉm cười, bước lên một tiên sơn nguy nga, đây là nơi ở cô sắp xếp cho những người chuyển kiếp, có thể chứa ba mươi đến năm mươi nghìn người.

Phía Hoàng Đạo Công đương nhiên không khách sáo, ai cũng rất tự giác, mọi chuyện đều đã có Thánh nữ Tinh Nguyệt lo cho.

Sau khi thu xếp cho người chuyển kiếp, Thánh nữ Tinh Nguyệt rời đi ngay, có lẽ là đi xin lão tổ cho tới gần quả trứng rồng.

Diệp Thành ngồi xếp bằng trên đỉnh núi chờ đợi tin tức, nếu thật sự không được thì hắn cũng có rất nhiều cách để tới xem quả trứng rồng ấy, xin ý kiến là xuất phát từ lễ phép, hắn không thể thêm phiền phức cho Thánh nữ Tinh Nguyệt được.

Thánh nữ Tinh Nguyệt làm việc rất đáng tin cậy, trước khi đi tìm lão tổ cũng không quên dặn dò gia tộc bảo họ mang tới rất nhiều nguyên liệu tu luyện, đều là hàng thượng phẩm, số lượng còn vô cùng nhiều.

“Thần nữ có ý gì nhỉ?”, nhìn từng đống nguyên liệu tu luyện được mang tới tiên sơn, trưởng lão nhà Ngự Linh đều thảng thốt: “Những người mà thần nữ đưa về là ai?”

“Nghe nói đều là người nhà thân nương của Mộ Dung Vân Hoàng”, có lão bối biết chuyện khẽ vuốt râu giải thích.

“Linh tinh, ta từng đến gia tộc của Mộ Dung Vân Hoàng, không có những người này”.

“Cho dù là nhà than nương thì cũng không thể làm thế này chứ!”, có người cười gằn: “Ta nhìn thấy rất rõ ràng, số lượng đông đến đáng sợ, chưa thấy ai tặng bảo vật như thế này bao giờ”.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Long tộc không như những tộc khác, hai trăm năm vẫn chưa ra nghĩa là không phải rồng bình thường”, Diệp Thành chậm rãi nói: “Huyết mạch cực kỳ cường hãn, Thánh huyết của ta cũng đang xao động”.“Huyết mạch Đạo Linh của ta cũng thế”, Thánh nữ Tinh Nguyệt khẽ nói: “Huyết mạch của nó đúng là bá đạo”.Advertisement“Đó cũng là người chuyển kiếp”.“Người… Người chuyển kiếp?”, Thánh nữ Tinh Nguyệt sửng sốt, ngỡ ngàng nhìn Diệp Thành: “Thánh chủ chắc chứ?”“Không sai được”, Diệp Thành cười nhẹ: “Lúc đầu ta tới đây không tính ra nó là người chuyển kiếp, nguyên nhân hẳn là do sức mạnh bí ẩn trong trứng rồng, sức mạnh đó ngăn ta tính toán bây giờ đứng tại đây thì ta chắc chắn nó là người chuyển kiếp”.“Thánh chủ có biết là ai chuyển kiếp không?”, Thánh nữ Tinh Nguyệt hỏi ngay, đôi mắt đẹp tràn đầy hi vọng.“Một nhóc nhỏ con rất thú vị”.“Nhóc nhỏ con?”“Ta có thể tiếp xúc với nó không?”, Diệp Thành hỏi.“Điều này thì ta không thể quyết định”, Thánh nữ Tinh Nguyệt nở nụ cười bất lực: “Chỉ vì thân phận của nó quá đặc biệt, nhưng ta sẽ xin lão tổ, có lẽ sẽ được thôi, lão tổ thương yêu ta nhất”.“Ta không có nhiều thời gian”.“Được, ta sẽ cố gắng nhanh chóng”, Thánh nữ Tinh Nguyệt mỉm cười, bước lên một tiên sơn nguy nga, đây là nơi ở cô sắp xếp cho những người chuyển kiếp, có thể chứa ba mươi đến năm mươi nghìn người.Phía Hoàng Đạo Công đương nhiên không khách sáo, ai cũng rất tự giác, mọi chuyện đều đã có Thánh nữ Tinh Nguyệt lo cho.Sau khi thu xếp cho người chuyển kiếp, Thánh nữ Tinh Nguyệt rời đi ngay, có lẽ là đi xin lão tổ cho tới gần quả trứng rồng.Diệp Thành ngồi xếp bằng trên đỉnh núi chờ đợi tin tức, nếu thật sự không được thì hắn cũng có rất nhiều cách để tới xem quả trứng rồng ấy, xin ý kiến là xuất phát từ lễ phép, hắn không thể thêm phiền phức cho Thánh nữ Tinh Nguyệt được.Thánh nữ Tinh Nguyệt làm việc rất đáng tin cậy, trước khi đi tìm lão tổ cũng không quên dặn dò gia tộc bảo họ mang tới rất nhiều nguyên liệu tu luyện, đều là hàng thượng phẩm, số lượng còn vô cùng nhiều.“Thần nữ có ý gì nhỉ?”, nhìn từng đống nguyên liệu tu luyện được mang tới tiên sơn, trưởng lão nhà Ngự Linh đều thảng thốt: “Những người mà thần nữ đưa về là ai?”“Nghe nói đều là người nhà thân nương của Mộ Dung Vân Hoàng”, có lão bối biết chuyện khẽ vuốt râu giải thích.“Linh tinh, ta từng đến gia tộc của Mộ Dung Vân Hoàng, không có những người này”.“Cho dù là nhà than nương thì cũng không thể làm thế này chứ!”, có người cười gằn: “Ta nhìn thấy rất rõ ràng, số lượng đông đến đáng sợ, chưa thấy ai tặng bảo vật như thế này bao giờ”.

Chương 3556: “Thần nữ có ý gì nhỉ?”