Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3560: Thật thú vị!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nơi đó, khí tức màu vàng kim ngưng tụ lại thành cả vùng biển lớn, có tiên quang chiếu rọi, có long khí đang thôn tính, một đạo long ảnh dị tượng xuất hiện, sừng sững giữa đất trời, đang hướng về trời cao mà gầm gào.Diệp Thành chép miệng, thật bá đạo, sức mạnh trong khí tức này có thể sánh với Đấu Chiến Thánh Viên, khí tức của cả hai rất giống nhau, có thể dùng hai từ để hình dung: Bá Đạo.AdvertisementDưới sự quan sát của hắn, dị tượng long ảnh kia dần tan biến, để lộ ra chân dung của Bá Vương Long.Thế nhưng, điều khiến hắn phải bất ngờ đó là Bá Vương Long trông không giống với tưởng tượng của hắn.Đó là rồng, không sai, khí tức cũng bá đạo, nhưng điều khác thường đó là cái đầu của nó chỉ to bằng hũ rượu, giống như con Kì Lân nhỏ, nhìn từ hướng nào cũng thấy đáng yêu.Diệp Thành day trán, hắn không đứng nhìn nữa mà ngồi xuống, hai mắt đảo đi đảo lại nhìn Bá Vương Long, trứng rồng to bằng cả vại rượu mà lại nở ra một con rồng chỉ to bằng hũ rượu? Ngươi đúng là con rồng nhỏ xíu, cũng không to hơn kiếp trước là bao.Khi Diệp Thành đưa mắt nhìn thì Bá Vương Long cũng đã phát hiện ra, nó chớp mắt nhảy tới, dùng phần đầu dụi dụi vào Diệp Thành như thể tỏ ra rất thân thiết với người mà nó nhìn thấy từ lần đầu tiên gặp.Diệp Thành chép miệng, hắn hoài nghi có phải tất cả Bá Vương Long vừa ra đời đều đáng yêu như vậy không.Tiểu Bá Vương Long tỏ ra rất thân thiện, cứ thế xà vào lòng Diệp Thành, không nói gì mà chỉ dùng cái đầu dụi qua dụi lại vào ngực hắn, theo bản năng thì có lẽ nó cho rằng đây chính là cha mình.Diệp Thành tặc lưỡi nâng Bá Vương Long lên, hắn xoa cằm chăm chú nhìn và dừng mắt lâu hơn một chút ở chỗ c** nh* của Tiểu Bá Vương Long, c** nh* nhỏ xíu, chỉ to bằng đầu ngón tay, so với cơ thể Bá Vương Long rắn rỏi kia thì đúng là trò cười của tạo hoá.Thật thú vị!Nhìn mãi, nhìn mãi, hắn không kiềm chế được mà giơ tay ra, tỏ ra mặt dày và búng vào c** nh* kia.Ngay sau đó, Bá Vương Long liền khóc oà lên.Diệp Thành tỏ ra khoái chí, lão tử đã từng búng c** nh* của Bá Vương Long, việc này mà được hắn đem đi đồn thổi hết năm này qua năm khác thì thật sự không phục cũng không được, ai không phục thì thử đi búng xem.Không biết nếu như để cho Bá Long Vương trưởng thành nhìn thấy cảnh tượng này thì liệu có đánh hắn đến chết không nữa.Ừm?Diệp Thành thích thú nhưng đột nhiên cảm thấy có một luồng sát khí đâm từ phía sau lưng khiến hắn run rẩy.

Nơi đó, khí tức màu vàng kim ngưng tụ lại thành cả vùng biển lớn, có tiên quang chiếu rọi, có long khí đang thôn tính, một đạo long ảnh dị tượng xuất hiện, sừng sững giữa đất trời, đang hướng về trời cao mà gầm gào.

Diệp Thành chép miệng, thật bá đạo, sức mạnh trong khí tức này có thể sánh với Đấu Chiến Thánh Viên, khí tức của cả hai rất giống nhau, có thể dùng hai từ để hình dung: Bá Đạo.

Advertisement

Dưới sự quan sát của hắn, dị tượng long ảnh kia dần tan biến, để lộ ra chân dung của Bá Vương Long.

Thế nhưng, điều khiến hắn phải bất ngờ đó là Bá Vương Long trông không giống với tưởng tượng của hắn.

Đó là rồng, không sai, khí tức cũng bá đạo, nhưng điều khác thường đó là cái đầu của nó chỉ to bằng hũ rượu, giống như con Kì Lân nhỏ, nhìn từ hướng nào cũng thấy đáng yêu.

Diệp Thành day trán, hắn không đứng nhìn nữa mà ngồi xuống, hai mắt đảo đi đảo lại nhìn Bá Vương Long, trứng rồng to bằng cả vại rượu mà lại nở ra một con rồng chỉ to bằng hũ rượu? Ngươi đúng là con rồng nhỏ xíu, cũng không to hơn kiếp trước là bao.

Khi Diệp Thành đưa mắt nhìn thì Bá Vương Long cũng đã phát hiện ra, nó chớp mắt nhảy tới, dùng phần đầu dụi dụi vào Diệp Thành như thể tỏ ra rất thân thiết với người mà nó nhìn thấy từ lần đầu tiên gặp.

Diệp Thành chép miệng, hắn hoài nghi có phải tất cả Bá Vương Long vừa ra đời đều đáng yêu như vậy không.

Tiểu Bá Vương Long tỏ ra rất thân thiện, cứ thế xà vào lòng Diệp Thành, không nói gì mà chỉ dùng cái đầu dụi qua dụi lại vào ngực hắn, theo bản năng thì có lẽ nó cho rằng đây chính là cha mình.

Diệp Thành tặc lưỡi nâng Bá Vương Long lên, hắn xoa cằm chăm chú nhìn và dừng mắt lâu hơn một chút ở chỗ c** nh* của Tiểu Bá Vương Long, c** nh* nhỏ xíu, chỉ to bằng đầu ngón tay, so với cơ thể Bá Vương Long rắn rỏi kia thì đúng là trò cười của tạo hoá.

Thật thú vị!

Nhìn mãi, nhìn mãi, hắn không kiềm chế được mà giơ tay ra, tỏ ra mặt dày và búng vào c** nh* kia.

Ngay sau đó, Bá Vương Long liền khóc oà lên.

Diệp Thành tỏ ra khoái chí, lão tử đã từng búng c** nh* của Bá Vương Long, việc này mà được hắn đem đi đồn thổi hết năm này qua năm khác thì thật sự không phục cũng không được, ai không phục thì thử đi búng xem.

Không biết nếu như để cho Bá Long Vương trưởng thành nhìn thấy cảnh tượng này thì liệu có đánh hắn đến chết không nữa.

Ừm?

Diệp Thành thích thú nhưng đột nhiên cảm thấy có một luồng sát khí đâm từ phía sau lưng khiến hắn run rẩy.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nơi đó, khí tức màu vàng kim ngưng tụ lại thành cả vùng biển lớn, có tiên quang chiếu rọi, có long khí đang thôn tính, một đạo long ảnh dị tượng xuất hiện, sừng sững giữa đất trời, đang hướng về trời cao mà gầm gào.Diệp Thành chép miệng, thật bá đạo, sức mạnh trong khí tức này có thể sánh với Đấu Chiến Thánh Viên, khí tức của cả hai rất giống nhau, có thể dùng hai từ để hình dung: Bá Đạo.AdvertisementDưới sự quan sát của hắn, dị tượng long ảnh kia dần tan biến, để lộ ra chân dung của Bá Vương Long.Thế nhưng, điều khiến hắn phải bất ngờ đó là Bá Vương Long trông không giống với tưởng tượng của hắn.Đó là rồng, không sai, khí tức cũng bá đạo, nhưng điều khác thường đó là cái đầu của nó chỉ to bằng hũ rượu, giống như con Kì Lân nhỏ, nhìn từ hướng nào cũng thấy đáng yêu.Diệp Thành day trán, hắn không đứng nhìn nữa mà ngồi xuống, hai mắt đảo đi đảo lại nhìn Bá Vương Long, trứng rồng to bằng cả vại rượu mà lại nở ra một con rồng chỉ to bằng hũ rượu? Ngươi đúng là con rồng nhỏ xíu, cũng không to hơn kiếp trước là bao.Khi Diệp Thành đưa mắt nhìn thì Bá Vương Long cũng đã phát hiện ra, nó chớp mắt nhảy tới, dùng phần đầu dụi dụi vào Diệp Thành như thể tỏ ra rất thân thiết với người mà nó nhìn thấy từ lần đầu tiên gặp.Diệp Thành chép miệng, hắn hoài nghi có phải tất cả Bá Vương Long vừa ra đời đều đáng yêu như vậy không.Tiểu Bá Vương Long tỏ ra rất thân thiện, cứ thế xà vào lòng Diệp Thành, không nói gì mà chỉ dùng cái đầu dụi qua dụi lại vào ngực hắn, theo bản năng thì có lẽ nó cho rằng đây chính là cha mình.Diệp Thành tặc lưỡi nâng Bá Vương Long lên, hắn xoa cằm chăm chú nhìn và dừng mắt lâu hơn một chút ở chỗ c** nh* của Tiểu Bá Vương Long, c** nh* nhỏ xíu, chỉ to bằng đầu ngón tay, so với cơ thể Bá Vương Long rắn rỏi kia thì đúng là trò cười của tạo hoá.Thật thú vị!Nhìn mãi, nhìn mãi, hắn không kiềm chế được mà giơ tay ra, tỏ ra mặt dày và búng vào c** nh* kia.Ngay sau đó, Bá Vương Long liền khóc oà lên.Diệp Thành tỏ ra khoái chí, lão tử đã từng búng c** nh* của Bá Vương Long, việc này mà được hắn đem đi đồn thổi hết năm này qua năm khác thì thật sự không phục cũng không được, ai không phục thì thử đi búng xem.Không biết nếu như để cho Bá Long Vương trưởng thành nhìn thấy cảnh tượng này thì liệu có đánh hắn đến chết không nữa.Ừm?Diệp Thành thích thú nhưng đột nhiên cảm thấy có một luồng sát khí đâm từ phía sau lưng khiến hắn run rẩy.

Chương 3560: Thật thú vị!