“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3564: Mở cho ta!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Bái Nguyệt Thần Giáo!Hai Chuẩn Thánh Vương của nhà Ngự Linh chặn kẻ mặc áo tím, hai chặn một, cứ thế chặn hắn ta ở hư không.AdvertisementCòn kẻ mặc hắc bào cũng chưa thể xông ra ngoài, bị chín Chuẩn Thánh của nhà Ngự Linh kiềm hãm, chặn đứng giữa hư không.Còn phía Chuẩn Thánh của nhà Ngự Linh vẫn đang ngự động sát trận hư thiên liên tục công kích, đây là địa bàn của bọn họ, nếu như để cho kẻ địch chạy thoát thì sau này còn mặt mũi nào mà nhìn thiên hạ.Trận đại chiến nổ ra, nhà Ngự Linh tế ra kết giới lần lượt vây quanh kẻ mặc hắc bào và kẻ mặc áo tím.Mục tiêu của bọn họ rất rõ ràng, chính là công phá từng người, dùng chín Thánh Nhân kiểm soát kẻ mặc hắc bào, dùng hai Chuẩn Thánh Vương g**t ch*t kẻ mặc áo bào tím, đợi xử lý xong kẻ mặc áo tím thì lại lần nữa tiêu diệt kẻ mặc hắc bào.“Đúng là rảnh rỗi”, Diệp Thành di chuyển, cứ thế mở ra ma đạo, chân bước trên thánh hải hoàng kim, đầu lơ lửng Hỗn Độn Thần Đỉnh, tay cầm đại kích, sát phạt về phía kẻ mặc hắc bào.“Một Chuẩn Thánh như ngươi, vào đây để tìm đến cái chết phải không?”, một Thánh Nhân tóc bạc của nhà Ngự Linh bất giác gằn giọng, sau đó lập tức phất vạt áo định đưa Diệp Thành ra khỏi kết giới giam người.“Đừng ồn ào, ta tới giúp đỡ”, Diệp Thành thi triển Thúc Địa Thành Thốn sát phạt tới cách người mặc áo bào đen cách đó trăm trượng, tiếp đến, hắn vung đại kích, một kích tung ra khiến kẻ mặc áo bào đen nửa quỳ trên mặt đất.“Đây...”, Thánh Nhân tóc bạc kinh ngạc không dám nhìn, cảnh tượng đó thật kinh người.Kẻ mạnh nhà Ngự Linh nhìn mà thẫn thờ, đến cả lão tổ nhà Ngự Linh cũng phải kinh ngạc, ông không ngờ Diệp Thành với cấp bậc Chuẩn Thánh lại có thể thông qua một kích khiến Chuẩn Thánh Vương phải quỳ trên mặt đất.Có điều, bọn họ đâu biết Diệp Thành không phải là Chuẩn Thánh bình thường, hắn mở ma đạo thì có sức chiến đấu ngang với Chuẩn Thánh Vương, nếu như là Chuẩn Thánh Vương bình thường thì càng không phải là đối thủ của hắn.A...!Kẻ mặc hắc bào gằn lên phẫn nộ, hắn ta là người khó chấp nhận sự thật nhất, đường đường là Chuẩn Thánh Vương, chỉ còn thiếu một bước nữa là tu vi Thánh Vương nhưng bây giờ lại bị một tiểu bối cấp bậc Chuẩn Thánh đánh tới mức nửa quỳ dưới đất, đây là nỗi sỉ nhục quá lớn.Vả lại, hắn ta cũng nhận ra Diệp Thành nên mặt mày tôi độc như ác quỷ, chính Diệp Thành là người mà không những phá hoại kế hoạch của chúng, ngược lại còn khiến chúng lún vào nguy cơ.Nghĩ vậy, kẻ mặc hắc bào mắt vương lên tơ máu, sát khí ngút trời, một chưởng đánh ra cả biển huyết hải rộng lớn, thôn tính thiên địa, Diệp Thành vừa xông lên đã bị biển huyết hải kia thôn tính.Mở cho ta!Diệp Thành tỏ ra vô cùng hung hãn, hắn vung một kích vẽ ra cả một dòng tinh hà, chém tan huyết hải, trông như thần long vùng vẫy, lại là một kích nghịch thiên, dung hoà với rất nhiều thần thông khiến kẻ mặc hắc bào bị đánh đến mức huyết cốt tứ tung.
Bái Nguyệt Thần Giáo!
Hai Chuẩn Thánh Vương của nhà Ngự Linh chặn kẻ mặc áo tím, hai chặn một, cứ thế chặn hắn ta ở hư không.
Advertisement
Còn kẻ mặc hắc bào cũng chưa thể xông ra ngoài, bị chín Chuẩn Thánh của nhà Ngự Linh kiềm hãm, chặn đứng giữa hư không.
Còn phía Chuẩn Thánh của nhà Ngự Linh vẫn đang ngự động sát trận hư thiên liên tục công kích, đây là địa bàn của bọn họ, nếu như để cho kẻ địch chạy thoát thì sau này còn mặt mũi nào mà nhìn thiên hạ.
Trận đại chiến nổ ra, nhà Ngự Linh tế ra kết giới lần lượt vây quanh kẻ mặc hắc bào và kẻ mặc áo tím.
Mục tiêu của bọn họ rất rõ ràng, chính là công phá từng người, dùng chín Thánh Nhân kiểm soát kẻ mặc hắc bào, dùng hai Chuẩn Thánh Vương g**t ch*t kẻ mặc áo bào tím, đợi xử lý xong kẻ mặc áo tím thì lại lần nữa tiêu diệt kẻ mặc hắc bào.
“Đúng là rảnh rỗi”, Diệp Thành di chuyển, cứ thế mở ra ma đạo, chân bước trên thánh hải hoàng kim, đầu lơ lửng Hỗn Độn Thần Đỉnh, tay cầm đại kích, sát phạt về phía kẻ mặc hắc bào.
“Một Chuẩn Thánh như ngươi, vào đây để tìm đến cái chết phải không?”, một Thánh Nhân tóc bạc của nhà Ngự Linh bất giác gằn giọng, sau đó lập tức phất vạt áo định đưa Diệp Thành ra khỏi kết giới giam người.
“Đừng ồn ào, ta tới giúp đỡ”, Diệp Thành thi triển Thúc Địa Thành Thốn sát phạt tới cách người mặc áo bào đen cách đó trăm trượng, tiếp đến, hắn vung đại kích, một kích tung ra khiến kẻ mặc áo bào đen nửa quỳ trên mặt đất.
“Đây...”, Thánh Nhân tóc bạc kinh ngạc không dám nhìn, cảnh tượng đó thật kinh người.
Kẻ mạnh nhà Ngự Linh nhìn mà thẫn thờ, đến cả lão tổ nhà Ngự Linh cũng phải kinh ngạc, ông không ngờ Diệp Thành với cấp bậc Chuẩn Thánh lại có thể thông qua một kích khiến Chuẩn Thánh Vương phải quỳ trên mặt đất.
Có điều, bọn họ đâu biết Diệp Thành không phải là Chuẩn Thánh bình thường, hắn mở ma đạo thì có sức chiến đấu ngang với Chuẩn Thánh Vương, nếu như là Chuẩn Thánh Vương bình thường thì càng không phải là đối thủ của hắn.
A...!
Kẻ mặc hắc bào gằn lên phẫn nộ, hắn ta là người khó chấp nhận sự thật nhất, đường đường là Chuẩn Thánh Vương, chỉ còn thiếu một bước nữa là tu vi Thánh Vương nhưng bây giờ lại bị một tiểu bối cấp bậc Chuẩn Thánh đánh tới mức nửa quỳ dưới đất, đây là nỗi sỉ nhục quá lớn.
Vả lại, hắn ta cũng nhận ra Diệp Thành nên mặt mày tôi độc như ác quỷ, chính Diệp Thành là người mà không những phá hoại kế hoạch của chúng, ngược lại còn khiến chúng lún vào nguy cơ.
Nghĩ vậy, kẻ mặc hắc bào mắt vương lên tơ máu, sát khí ngút trời, một chưởng đánh ra cả biển huyết hải rộng lớn, thôn tính thiên địa, Diệp Thành vừa xông lên đã bị biển huyết hải kia thôn tính.
Mở cho ta!
Diệp Thành tỏ ra vô cùng hung hãn, hắn vung một kích vẽ ra cả một dòng tinh hà, chém tan huyết hải, trông như thần long vùng vẫy, lại là một kích nghịch thiên, dung hoà với rất nhiều thần thông khiến kẻ mặc hắc bào bị đánh đến mức huyết cốt tứ tung.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Bái Nguyệt Thần Giáo!Hai Chuẩn Thánh Vương của nhà Ngự Linh chặn kẻ mặc áo tím, hai chặn một, cứ thế chặn hắn ta ở hư không.AdvertisementCòn kẻ mặc hắc bào cũng chưa thể xông ra ngoài, bị chín Chuẩn Thánh của nhà Ngự Linh kiềm hãm, chặn đứng giữa hư không.Còn phía Chuẩn Thánh của nhà Ngự Linh vẫn đang ngự động sát trận hư thiên liên tục công kích, đây là địa bàn của bọn họ, nếu như để cho kẻ địch chạy thoát thì sau này còn mặt mũi nào mà nhìn thiên hạ.Trận đại chiến nổ ra, nhà Ngự Linh tế ra kết giới lần lượt vây quanh kẻ mặc hắc bào và kẻ mặc áo tím.Mục tiêu của bọn họ rất rõ ràng, chính là công phá từng người, dùng chín Thánh Nhân kiểm soát kẻ mặc hắc bào, dùng hai Chuẩn Thánh Vương g**t ch*t kẻ mặc áo bào tím, đợi xử lý xong kẻ mặc áo tím thì lại lần nữa tiêu diệt kẻ mặc hắc bào.“Đúng là rảnh rỗi”, Diệp Thành di chuyển, cứ thế mở ra ma đạo, chân bước trên thánh hải hoàng kim, đầu lơ lửng Hỗn Độn Thần Đỉnh, tay cầm đại kích, sát phạt về phía kẻ mặc hắc bào.“Một Chuẩn Thánh như ngươi, vào đây để tìm đến cái chết phải không?”, một Thánh Nhân tóc bạc của nhà Ngự Linh bất giác gằn giọng, sau đó lập tức phất vạt áo định đưa Diệp Thành ra khỏi kết giới giam người.“Đừng ồn ào, ta tới giúp đỡ”, Diệp Thành thi triển Thúc Địa Thành Thốn sát phạt tới cách người mặc áo bào đen cách đó trăm trượng, tiếp đến, hắn vung đại kích, một kích tung ra khiến kẻ mặc áo bào đen nửa quỳ trên mặt đất.“Đây...”, Thánh Nhân tóc bạc kinh ngạc không dám nhìn, cảnh tượng đó thật kinh người.Kẻ mạnh nhà Ngự Linh nhìn mà thẫn thờ, đến cả lão tổ nhà Ngự Linh cũng phải kinh ngạc, ông không ngờ Diệp Thành với cấp bậc Chuẩn Thánh lại có thể thông qua một kích khiến Chuẩn Thánh Vương phải quỳ trên mặt đất.Có điều, bọn họ đâu biết Diệp Thành không phải là Chuẩn Thánh bình thường, hắn mở ma đạo thì có sức chiến đấu ngang với Chuẩn Thánh Vương, nếu như là Chuẩn Thánh Vương bình thường thì càng không phải là đối thủ của hắn.A...!Kẻ mặc hắc bào gằn lên phẫn nộ, hắn ta là người khó chấp nhận sự thật nhất, đường đường là Chuẩn Thánh Vương, chỉ còn thiếu một bước nữa là tu vi Thánh Vương nhưng bây giờ lại bị một tiểu bối cấp bậc Chuẩn Thánh đánh tới mức nửa quỳ dưới đất, đây là nỗi sỉ nhục quá lớn.Vả lại, hắn ta cũng nhận ra Diệp Thành nên mặt mày tôi độc như ác quỷ, chính Diệp Thành là người mà không những phá hoại kế hoạch của chúng, ngược lại còn khiến chúng lún vào nguy cơ.Nghĩ vậy, kẻ mặc hắc bào mắt vương lên tơ máu, sát khí ngút trời, một chưởng đánh ra cả biển huyết hải rộng lớn, thôn tính thiên địa, Diệp Thành vừa xông lên đã bị biển huyết hải kia thôn tính.Mở cho ta!Diệp Thành tỏ ra vô cùng hung hãn, hắn vung một kích vẽ ra cả một dòng tinh hà, chém tan huyết hải, trông như thần long vùng vẫy, lại là một kích nghịch thiên, dung hoà với rất nhiều thần thông khiến kẻ mặc hắc bào bị đánh đến mức huyết cốt tứ tung.