“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3600: Thương sinh hà nguyện?
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Với số của cải này, còn ai rảnh rỗi đi tìm chết nữa”, phía Cổ Tam Thông cười toe toét.“Cố gắng nhẫn nhịn một thời gian, năm nào đó con sẽ đưa mọi người về quê hương”.“Yên tâm, chúng ta biết rồi”, Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân cười sảng khoái: “Đi uống rượu thôi”.AdvertisementHương rượu thơm ngát nhanh chóng tràn ngập khắp không gian đại giới, bầu không khí vẫn rất ấm áp, không cần lo kế sinh nhai, trong lòng không còn gánh nặng, mọi người thoải mái uống rượu say mèm.Màn đêm buông xuống, cho tới khi phía Cổ Tam Thông nghiêng đầu ngủ say, không gian giới mới chìm vào im lặng.Diệp Thành đứng dậy, để lại tiên hoả và thiên lôi cùng với bản nguyên Thánh thể, tẩy luyện huyết mạch cho mọi người trong lúc ngủ say, còn hắn thì đi dạo quanh chờ tới khi trời sáng sẽ đi tìm người chuyển kiếp.Không gian giới về đêm rất yên tĩnh, Diệp Thành đi một lúc mới thực sự nhận ra nơi này còn phi thường hơn trong tưởng tượng, cực kỳ nhiều cấm chế bí mật, gắn liền liên tiếp với nhau, có thể nói là động đến một cái là sẽ huy động toàn bộ, có nhiều cấm chế thế này, với nhãn giới của hắn cũng không thể nhìn thấu, cực kỳ bí ẩn.Hắn vô cùng chắc chắn người mở ra không gian giới này hẳn là một cao thủ thông thiên triệt địa.Hửm?Khi đi ngang qua một bức tường đá, hắn dừng bước, chậm rãi nghiêng đầu nheo mắt nhìn vào bức tường đá lốm đốm, chính xác hơn là vài dòng chữ cổ được khắc trên đó.Đó hẳn là một bài thơ, ý thơ buồn bã, bi thương:Hồn tiêu diệp tán hoa tịch nguyệtThương thành dịch lão dịch bi lươngCô phong tiêu linh thê sở vũHuyên thảo vọng ưu mãn thế thươngThương sinh hà nguyện?Thương thiên hà oán?Do tằng nại hà kiều thượng hữu quân ảnh, khước bất kiến tam sinh thạch thượng hữu khanh danh.Diệp Thành cau mày, ngơ ngác nhìn bài thơ trên tường đá, mỗi nét bút đều đầy thăng trầm.Một thoáng thất thần khiến hắn nhớ tới một bóng lưng cô đơn, nhưng không phải Hồng Trần mà là Lục Đạo, vì thời đại đó Hồng Trần ở Đại Sở, mà người làm bài thơ này hẳn là Lục Đạo.Nhất thời dường như hắn đã nhìn ra điều gì, không gian đại giới này khả năng là do Lục Đạo mở ra, ông ta ngơ ngác đờ đẫn quên đi mục đích đến với thời không này, nhưng giống như Hồng Trần, ông ta vẫn nhớ một nữ tử mang tên Sở Huyên nên mới để lại bài thơ bi thương này.
“Với số của cải này, còn ai rảnh rỗi đi tìm chết nữa”, phía Cổ Tam Thông cười toe toét.
“Cố gắng nhẫn nhịn một thời gian, năm nào đó con sẽ đưa mọi người về quê hương”.
“Yên tâm, chúng ta biết rồi”, Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân cười sảng khoái: “Đi uống rượu thôi”.
Advertisement
Hương rượu thơm ngát nhanh chóng tràn ngập khắp không gian đại giới, bầu không khí vẫn rất ấm áp, không cần lo kế sinh nhai, trong lòng không còn gánh nặng, mọi người thoải mái uống rượu say mèm.
Màn đêm buông xuống, cho tới khi phía Cổ Tam Thông nghiêng đầu ngủ say, không gian giới mới chìm vào im lặng.
Diệp Thành đứng dậy, để lại tiên hoả và thiên lôi cùng với bản nguyên Thánh thể, tẩy luyện huyết mạch cho mọi người trong lúc ngủ say, còn hắn thì đi dạo quanh chờ tới khi trời sáng sẽ đi tìm người chuyển kiếp.
Không gian giới về đêm rất yên tĩnh, Diệp Thành đi một lúc mới thực sự nhận ra nơi này còn phi thường hơn trong tưởng tượng, cực kỳ nhiều cấm chế bí mật, gắn liền liên tiếp với nhau, có thể nói là động đến một cái là sẽ huy động toàn bộ, có nhiều cấm chế thế này, với nhãn giới của hắn cũng không thể nhìn thấu, cực kỳ bí ẩn.
Hắn vô cùng chắc chắn người mở ra không gian giới này hẳn là một cao thủ thông thiên triệt địa.
Hửm?
Khi đi ngang qua một bức tường đá, hắn dừng bước, chậm rãi nghiêng đầu nheo mắt nhìn vào bức tường đá lốm đốm, chính xác hơn là vài dòng chữ cổ được khắc trên đó.
Đó hẳn là một bài thơ, ý thơ buồn bã, bi thương:
Hồn tiêu diệp tán hoa tịch nguyệt
Thương thành dịch lão dịch bi lương
Cô phong tiêu linh thê sở vũ
Huyên thảo vọng ưu mãn thế thương
Thương sinh hà nguyện?
Thương thiên hà oán?
Do tằng nại hà kiều thượng hữu quân ảnh, khước bất kiến tam sinh thạch thượng hữu khanh danh.
Diệp Thành cau mày, ngơ ngác nhìn bài thơ trên tường đá, mỗi nét bút đều đầy thăng trầm.
Một thoáng thất thần khiến hắn nhớ tới một bóng lưng cô đơn, nhưng không phải Hồng Trần mà là Lục Đạo, vì thời đại đó Hồng Trần ở Đại Sở, mà người làm bài thơ này hẳn là Lục Đạo.
Nhất thời dường như hắn đã nhìn ra điều gì, không gian đại giới này khả năng là do Lục Đạo mở ra, ông ta ngơ ngác đờ đẫn quên đi mục đích đến với thời không này, nhưng giống như Hồng Trần, ông ta vẫn nhớ một nữ tử mang tên Sở Huyên nên mới để lại bài thơ bi thương này.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Với số của cải này, còn ai rảnh rỗi đi tìm chết nữa”, phía Cổ Tam Thông cười toe toét.“Cố gắng nhẫn nhịn một thời gian, năm nào đó con sẽ đưa mọi người về quê hương”.“Yên tâm, chúng ta biết rồi”, Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân cười sảng khoái: “Đi uống rượu thôi”.AdvertisementHương rượu thơm ngát nhanh chóng tràn ngập khắp không gian đại giới, bầu không khí vẫn rất ấm áp, không cần lo kế sinh nhai, trong lòng không còn gánh nặng, mọi người thoải mái uống rượu say mèm.Màn đêm buông xuống, cho tới khi phía Cổ Tam Thông nghiêng đầu ngủ say, không gian giới mới chìm vào im lặng.Diệp Thành đứng dậy, để lại tiên hoả và thiên lôi cùng với bản nguyên Thánh thể, tẩy luyện huyết mạch cho mọi người trong lúc ngủ say, còn hắn thì đi dạo quanh chờ tới khi trời sáng sẽ đi tìm người chuyển kiếp.Không gian giới về đêm rất yên tĩnh, Diệp Thành đi một lúc mới thực sự nhận ra nơi này còn phi thường hơn trong tưởng tượng, cực kỳ nhiều cấm chế bí mật, gắn liền liên tiếp với nhau, có thể nói là động đến một cái là sẽ huy động toàn bộ, có nhiều cấm chế thế này, với nhãn giới của hắn cũng không thể nhìn thấu, cực kỳ bí ẩn.Hắn vô cùng chắc chắn người mở ra không gian giới này hẳn là một cao thủ thông thiên triệt địa.Hửm?Khi đi ngang qua một bức tường đá, hắn dừng bước, chậm rãi nghiêng đầu nheo mắt nhìn vào bức tường đá lốm đốm, chính xác hơn là vài dòng chữ cổ được khắc trên đó.Đó hẳn là một bài thơ, ý thơ buồn bã, bi thương:Hồn tiêu diệp tán hoa tịch nguyệtThương thành dịch lão dịch bi lươngCô phong tiêu linh thê sở vũHuyên thảo vọng ưu mãn thế thươngThương sinh hà nguyện?Thương thiên hà oán?Do tằng nại hà kiều thượng hữu quân ảnh, khước bất kiến tam sinh thạch thượng hữu khanh danh.Diệp Thành cau mày, ngơ ngác nhìn bài thơ trên tường đá, mỗi nét bút đều đầy thăng trầm.Một thoáng thất thần khiến hắn nhớ tới một bóng lưng cô đơn, nhưng không phải Hồng Trần mà là Lục Đạo, vì thời đại đó Hồng Trần ở Đại Sở, mà người làm bài thơ này hẳn là Lục Đạo.Nhất thời dường như hắn đã nhìn ra điều gì, không gian đại giới này khả năng là do Lục Đạo mở ra, ông ta ngơ ngác đờ đẫn quên đi mục đích đến với thời không này, nhưng giống như Hồng Trần, ông ta vẫn nhớ một nữ tử mang tên Sở Huyên nên mới để lại bài thơ bi thương này.