Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3602: Vì điều này họ cũng phải trả cái giá nên có

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Đi thôi!”Tiểu Linh Oa hất tóc, thu lại ánh mắt sùng bái, lập tức lái thuyền đi về phía Đông.AdvertisementNhưng hắn ta vừa mới di chuyển thì thấy một tia thần mang huỷ diệt bắn tới từ góc chéo, chuẩn xác bắn vào thuyền chiến Lôi Đình, thần mang quá mạnh, thuyền chiến bị đánh nghiêng đi.“Mẹ nó chứ!”Tiểu Linh Oa và Diệp Thành ổn định thân hình, quay đầu nhìn về hướng đó, chỉ thấy hàng trăm thuyền chiến dàn hàng phi nước đại về phía này, thuyền chiến đi đầu là to nhất, cấp bậc Thánh binh.Thái Thanh Cung!Tiểu Linh Oa thầm mắng, vội vã lái thuyền, khí huyết dâng lên, lấy nguyên thạch ra tức tốc chạy trốn.Diệp Thành cũng không nhàn rỗi, đứng lên trận pháp pháo đài, lấy ra gần một triệu nguyên thạch, dốc hết sức thức tỉnh trận pháp pháo đài và kết giới bảo vệ, điên cuồng bắn phá thuyền chiến của đối phương.“Bao vây lấy chúng!”Tiếng hét lớn từ thuyền chiến Thánh binh của Thái Thanh Cung vọng lại, nhìn kỹ thì thấy chính là Ân Trọng.Ông ta tức điên, khuôn mặt dữ tợn u ám, nhất là khi nhìn thấy Diệp Thành và Tiểu Linh Oa, lửa giận lại càng bốc lên hừng hực, lúc trước đuổi theo phía Diệp Thành cả một đêm cuối cùng lại để đối phương chạy mất.Sau đó ông ta lại dẫn hàng trăm thuyền chiến khác tìm kiếm khắp một vòng rộng trong tinh hải cũng không thấy, không ngờ khi trở về lại gặp đối phương, còn gì phải nói nữa, đánh chết cho ta.Bùm! Rầm!Phía trước đã hành động, ba thuyền chiến cấp Chuẩn Thánh bao vây đã bị Diệp Thành bắn phá và đánh chìm từng chiếc.Nhưng Thái Thanh Cung không vì vậy mà rút lui, lần này khác với lần trước, bọn chúng có cấp Thánh binh toạ trấn, cấp Chuẩn Thánh binh cũng có gần trăm chiếc, đội hình áp chế tuyệt đối này, bọn chúng sẽ sợ chắc?Lại nhìn đến Diệp Thành và Tiểu Linh Oa, hai người họ cũng rất điên cuồng, một kẻ liều mạng thúc đẩy pháo đài, một kẻ điên cuồng đâm về phía trước, bây giờ vẫn chưa hoàn toàn bị bao vây, nếu bị chặn lại ở đây thì Huyền Hoang Tinh Hải này sẽ là nơi chôn thân của cả hai.Bùm! Rầm!Chiến tranh nổ ra, vùng tinh hải này cũng vì họ mà trở nên náo nhiệt, sóng sau xô sóng trước.Thuyền chiến Lôi Đình bị bắn phá, không ngừng bị thuyền chiến cấp Thánh binh của Thái Thanh Cung bắn trúng, kết giới bảo vệ cũng gần như vỡ tung, Diệp Thành và Tiểu Linh Oa ở trên thuyền chiến cũng đã nôn ra máu và bị thương nặng.

“Đi thôi!”

Tiểu Linh Oa hất tóc, thu lại ánh mắt sùng bái, lập tức lái thuyền đi về phía Đông.

Advertisement

Nhưng hắn ta vừa mới di chuyển thì thấy một tia thần mang huỷ diệt bắn tới từ góc chéo, chuẩn xác bắn vào thuyền chiến Lôi Đình, thần mang quá mạnh, thuyền chiến bị đánh nghiêng đi.

“Mẹ nó chứ!”

Tiểu Linh Oa và Diệp Thành ổn định thân hình, quay đầu nhìn về hướng đó, chỉ thấy hàng trăm thuyền chiến dàn hàng phi nước đại về phía này, thuyền chiến đi đầu là to nhất, cấp bậc Thánh binh.

Thái Thanh Cung!

Tiểu Linh Oa thầm mắng, vội vã lái thuyền, khí huyết dâng lên, lấy nguyên thạch ra tức tốc chạy trốn.

Diệp Thành cũng không nhàn rỗi, đứng lên trận pháp pháo đài, lấy ra gần một triệu nguyên thạch, dốc hết sức thức tỉnh trận pháp pháo đài và kết giới bảo vệ, điên cuồng bắn phá thuyền chiến của đối phương.

“Bao vây lấy chúng!”

Tiếng hét lớn từ thuyền chiến Thánh binh của Thái Thanh Cung vọng lại, nhìn kỹ thì thấy chính là Ân Trọng.

Ông ta tức điên, khuôn mặt dữ tợn u ám, nhất là khi nhìn thấy Diệp Thành và Tiểu Linh Oa, lửa giận lại càng bốc lên hừng hực, lúc trước đuổi theo phía Diệp Thành cả một đêm cuối cùng lại để đối phương chạy mất.

Sau đó ông ta lại dẫn hàng trăm thuyền chiến khác tìm kiếm khắp một vòng rộng trong tinh hải cũng không thấy, không ngờ khi trở về lại gặp đối phương, còn gì phải nói nữa, đánh chết cho ta.

Bùm! Rầm!

Phía trước đã hành động, ba thuyền chiến cấp Chuẩn Thánh bao vây đã bị Diệp Thành bắn phá và đánh chìm từng chiếc.

Nhưng Thái Thanh Cung không vì vậy mà rút lui, lần này khác với lần trước, bọn chúng có cấp Thánh binh toạ trấn, cấp Chuẩn Thánh binh cũng có gần trăm chiếc, đội hình áp chế tuyệt đối này, bọn chúng sẽ sợ chắc?

Lại nhìn đến Diệp Thành và Tiểu Linh Oa, hai người họ cũng rất điên cuồng, một kẻ liều mạng thúc đẩy pháo đài, một kẻ điên cuồng đâm về phía trước, bây giờ vẫn chưa hoàn toàn bị bao vây, nếu bị chặn lại ở đây thì Huyền Hoang Tinh Hải này sẽ là nơi chôn thân của cả hai.

Bùm! Rầm!

Chiến tranh nổ ra, vùng tinh hải này cũng vì họ mà trở nên náo nhiệt, sóng sau xô sóng trước.

Thuyền chiến Lôi Đình bị bắn phá, không ngừng bị thuyền chiến cấp Thánh binh của Thái Thanh Cung bắn trúng, kết giới bảo vệ cũng gần như vỡ tung, Diệp Thành và Tiểu Linh Oa ở trên thuyền chiến cũng đã nôn ra máu và bị thương nặng.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Đi thôi!”Tiểu Linh Oa hất tóc, thu lại ánh mắt sùng bái, lập tức lái thuyền đi về phía Đông.AdvertisementNhưng hắn ta vừa mới di chuyển thì thấy một tia thần mang huỷ diệt bắn tới từ góc chéo, chuẩn xác bắn vào thuyền chiến Lôi Đình, thần mang quá mạnh, thuyền chiến bị đánh nghiêng đi.“Mẹ nó chứ!”Tiểu Linh Oa và Diệp Thành ổn định thân hình, quay đầu nhìn về hướng đó, chỉ thấy hàng trăm thuyền chiến dàn hàng phi nước đại về phía này, thuyền chiến đi đầu là to nhất, cấp bậc Thánh binh.Thái Thanh Cung!Tiểu Linh Oa thầm mắng, vội vã lái thuyền, khí huyết dâng lên, lấy nguyên thạch ra tức tốc chạy trốn.Diệp Thành cũng không nhàn rỗi, đứng lên trận pháp pháo đài, lấy ra gần một triệu nguyên thạch, dốc hết sức thức tỉnh trận pháp pháo đài và kết giới bảo vệ, điên cuồng bắn phá thuyền chiến của đối phương.“Bao vây lấy chúng!”Tiếng hét lớn từ thuyền chiến Thánh binh của Thái Thanh Cung vọng lại, nhìn kỹ thì thấy chính là Ân Trọng.Ông ta tức điên, khuôn mặt dữ tợn u ám, nhất là khi nhìn thấy Diệp Thành và Tiểu Linh Oa, lửa giận lại càng bốc lên hừng hực, lúc trước đuổi theo phía Diệp Thành cả một đêm cuối cùng lại để đối phương chạy mất.Sau đó ông ta lại dẫn hàng trăm thuyền chiến khác tìm kiếm khắp một vòng rộng trong tinh hải cũng không thấy, không ngờ khi trở về lại gặp đối phương, còn gì phải nói nữa, đánh chết cho ta.Bùm! Rầm!Phía trước đã hành động, ba thuyền chiến cấp Chuẩn Thánh bao vây đã bị Diệp Thành bắn phá và đánh chìm từng chiếc.Nhưng Thái Thanh Cung không vì vậy mà rút lui, lần này khác với lần trước, bọn chúng có cấp Thánh binh toạ trấn, cấp Chuẩn Thánh binh cũng có gần trăm chiếc, đội hình áp chế tuyệt đối này, bọn chúng sẽ sợ chắc?Lại nhìn đến Diệp Thành và Tiểu Linh Oa, hai người họ cũng rất điên cuồng, một kẻ liều mạng thúc đẩy pháo đài, một kẻ điên cuồng đâm về phía trước, bây giờ vẫn chưa hoàn toàn bị bao vây, nếu bị chặn lại ở đây thì Huyền Hoang Tinh Hải này sẽ là nơi chôn thân của cả hai.Bùm! Rầm!Chiến tranh nổ ra, vùng tinh hải này cũng vì họ mà trở nên náo nhiệt, sóng sau xô sóng trước.Thuyền chiến Lôi Đình bị bắn phá, không ngừng bị thuyền chiến cấp Thánh binh của Thái Thanh Cung bắn trúng, kết giới bảo vệ cũng gần như vỡ tung, Diệp Thành và Tiểu Linh Oa ở trên thuyền chiến cũng đã nôn ra máu và bị thương nặng.

Chương 3602: Vì điều này họ cũng phải trả cái giá nên có