“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3608: “Những tàu chiến kia có phải đang lao tới đây không?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tận cùng của tinh hải là một bờ biển.Bờ biển này quanh năm đông nghịt người, có người đi đò, có người chèo thuyền, cũng có người dạo chơi.AdvertisementNơi đó cũng có rất nhiều gian hàng được bày đủ loại bảo vật khác nhau, hầu hết các chủ gian hàng là hải tặc, họ cải trang lên bờ để bán những bảo vật mà mình cướp được trong Huyền Hoang Tinh Hải.Để thủ tiêu tang vật, giá bán sẽ không quá cao, đám hải tặc có tật giật mình nên chỉ muốn mau chóng lấy tiền rồi đi ngay, cũng chính vì lý do này mới khiến tu sĩ bốn phương đều chạy tới đây mua bảo vật của họ.Vì thế bờ biển ở rìa Huyền Hoang Tinh Hải trước nay luôn là nơi tụ tập của đám đầu trâu mặt ngựa.Bờ biển hôm nay vẫn đông đúc náo nhiệt như thường lệ, mọi thứ diễn ra rất có trật tự.Tuy nhiên sự bình thường này lại bị t** ch**n từ tinh hải vọt lên phá vỡ, đi đầu chính là t** ch**n cấp Thánh binh của Thái Thanh Cung, theo sau còn có mấy chục t** ch**n cấp Chuẩn Thánh binh nữa.“Làm cái gì vậy?”Nhìn thấy t** ch**n của Thái Thanh Cung và Bái Nguyệt Thần Giáo đang lao đến, hơn nữa còn không có ý dừng lại, trên bờ biển, dù là người kinh doanh buôn bán, tán gái hay chèo thuyền đều cất tiếng mắng.Nhưng khi thấy Diệp Thành ngự không bay tới phía sau t** ch**n, mọi người lại sửng sốt: “Có thể ngự không bay trong Huyền Hoang Tinh Hải, tu vi của người đó đã đạt đến cấp Chuẩn Đế rồi sao?”“Làm gì có nhiều cấp Chuẩn Đế như vậy”, rất nhiều lão bối tu sĩ tu vi cao thâm đều vuốt râu: “Tu vi Chuẩn Thánh không có gì nghi ngờ, nhưng tại sao lại có thể bay được mà không bị tinh hải khống chế?”“Ta không nhìn nhầm chứ! Hắn là Hoang Cổ Thánh Thể”, có người ngạc nhiên hô lên, vẻ mặt chấn động.“Những t** ch**n kia có phải đang lao tới đây không?”“Biết rồi còn hỏi, mau tránh đi”, có người hét lên rồi bỏ chạy thật xa, bởi vì t** ch**n cấp Thánh binh đi đầu của Thái Thanh Cung đã từ tinh hải vọt tới bờ biển, tốc độ cực kỳ nhanh, uy áp vô cùng cường hãn, không ít người vì chạy chậm mà bị nghiền nát thành tro ngay tại chỗ.Sau t** ch**n cấp Thánh binh, hàng chục t** ch**n cấp Chuẩn Thánh binh khác cũng vọt tới, bờ biển đang yên bình bỗng chốc bị đâm tan tành hỗn loạn.Tiếng mắng chửi vang lên ầm ĩ trên bờ biển, đa phần là những tu sĩ tới mua bảo vật của nhóm hải tặc. Có phải các ngươi ăn no rửng mỡ không? Lên bờ rồi vẫn không dừng lại, chẳng những không dừng mà còn đâm lên bờ biển, người của thế giới tu sĩ chúng ta không có ai ra vẻ giống như các ngươi đâu.“Cút!”Trong những tiếng mắng chửi, Ân Trọng cất t** ch**n đi, thoáng chốc di chuyển tới rìa Huyền Hoang Tinh Hải, cầm sát kiếm trong tay, uy áp của Chuẩn Thánh Vương xuất hiện, nghiền ép khiến vùng thiên địa này nổ tung đùng đoàng.
Tận cùng của tinh hải là một bờ biển.
Bờ biển này quanh năm đông nghịt người, có người đi đò, có người chèo thuyền, cũng có người dạo chơi.
Advertisement
Nơi đó cũng có rất nhiều gian hàng được bày đủ loại bảo vật khác nhau, hầu hết các chủ gian hàng là hải tặc, họ cải trang lên bờ để bán những bảo vật mà mình cướp được trong Huyền Hoang Tinh Hải.
Để thủ tiêu tang vật, giá bán sẽ không quá cao, đám hải tặc có tật giật mình nên chỉ muốn mau chóng lấy tiền rồi đi ngay, cũng chính vì lý do này mới khiến tu sĩ bốn phương đều chạy tới đây mua bảo vật của họ.
Vì thế bờ biển ở rìa Huyền Hoang Tinh Hải trước nay luôn là nơi tụ tập của đám đầu trâu mặt ngựa.
Bờ biển hôm nay vẫn đông đúc náo nhiệt như thường lệ, mọi thứ diễn ra rất có trật tự.
Tuy nhiên sự bình thường này lại bị t** ch**n từ tinh hải vọt lên phá vỡ, đi đầu chính là t** ch**n cấp Thánh binh của Thái Thanh Cung, theo sau còn có mấy chục t** ch**n cấp Chuẩn Thánh binh nữa.
“Làm cái gì vậy?”
Nhìn thấy t** ch**n của Thái Thanh Cung và Bái Nguyệt Thần Giáo đang lao đến, hơn nữa còn không có ý dừng lại, trên bờ biển, dù là người kinh doanh buôn bán, tán gái hay chèo thuyền đều cất tiếng mắng.
Nhưng khi thấy Diệp Thành ngự không bay tới phía sau t** ch**n, mọi người lại sửng sốt: “Có thể ngự không bay trong Huyền Hoang Tinh Hải, tu vi của người đó đã đạt đến cấp Chuẩn Đế rồi sao?”
“Làm gì có nhiều cấp Chuẩn Đế như vậy”, rất nhiều lão bối tu sĩ tu vi cao thâm đều vuốt râu: “Tu vi Chuẩn Thánh không có gì nghi ngờ, nhưng tại sao lại có thể bay được mà không bị tinh hải khống chế?”
“Ta không nhìn nhầm chứ! Hắn là Hoang Cổ Thánh Thể”, có người ngạc nhiên hô lên, vẻ mặt chấn động.
“Những t** ch**n kia có phải đang lao tới đây không?”
“Biết rồi còn hỏi, mau tránh đi”, có người hét lên rồi bỏ chạy thật xa, bởi vì t** ch**n cấp Thánh binh đi đầu của Thái Thanh Cung đã từ tinh hải vọt tới bờ biển, tốc độ cực kỳ nhanh, uy áp vô cùng cường hãn, không ít người vì chạy chậm mà bị nghiền nát thành tro ngay tại chỗ.
Sau t** ch**n cấp Thánh binh, hàng chục t** ch**n cấp Chuẩn Thánh binh khác cũng vọt tới, bờ biển đang yên bình bỗng chốc bị đâm tan tành hỗn loạn.
Tiếng mắng chửi vang lên ầm ĩ trên bờ biển, đa phần là những tu sĩ tới mua bảo vật của nhóm hải tặc. Có phải các ngươi ăn no rửng mỡ không? Lên bờ rồi vẫn không dừng lại, chẳng những không dừng mà còn đâm lên bờ biển, người của thế giới tu sĩ chúng ta không có ai ra vẻ giống như các ngươi đâu.
“Cút!”
Trong những tiếng mắng chửi, Ân Trọng cất t** ch**n đi, thoáng chốc di chuyển tới rìa Huyền Hoang Tinh Hải, cầm sát kiếm trong tay, uy áp của Chuẩn Thánh Vương xuất hiện, nghiền ép khiến vùng thiên địa này nổ tung đùng đoàng.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tận cùng của tinh hải là một bờ biển.Bờ biển này quanh năm đông nghịt người, có người đi đò, có người chèo thuyền, cũng có người dạo chơi.AdvertisementNơi đó cũng có rất nhiều gian hàng được bày đủ loại bảo vật khác nhau, hầu hết các chủ gian hàng là hải tặc, họ cải trang lên bờ để bán những bảo vật mà mình cướp được trong Huyền Hoang Tinh Hải.Để thủ tiêu tang vật, giá bán sẽ không quá cao, đám hải tặc có tật giật mình nên chỉ muốn mau chóng lấy tiền rồi đi ngay, cũng chính vì lý do này mới khiến tu sĩ bốn phương đều chạy tới đây mua bảo vật của họ.Vì thế bờ biển ở rìa Huyền Hoang Tinh Hải trước nay luôn là nơi tụ tập của đám đầu trâu mặt ngựa.Bờ biển hôm nay vẫn đông đúc náo nhiệt như thường lệ, mọi thứ diễn ra rất có trật tự.Tuy nhiên sự bình thường này lại bị t** ch**n từ tinh hải vọt lên phá vỡ, đi đầu chính là t** ch**n cấp Thánh binh của Thái Thanh Cung, theo sau còn có mấy chục t** ch**n cấp Chuẩn Thánh binh nữa.“Làm cái gì vậy?”Nhìn thấy t** ch**n của Thái Thanh Cung và Bái Nguyệt Thần Giáo đang lao đến, hơn nữa còn không có ý dừng lại, trên bờ biển, dù là người kinh doanh buôn bán, tán gái hay chèo thuyền đều cất tiếng mắng.Nhưng khi thấy Diệp Thành ngự không bay tới phía sau t** ch**n, mọi người lại sửng sốt: “Có thể ngự không bay trong Huyền Hoang Tinh Hải, tu vi của người đó đã đạt đến cấp Chuẩn Đế rồi sao?”“Làm gì có nhiều cấp Chuẩn Đế như vậy”, rất nhiều lão bối tu sĩ tu vi cao thâm đều vuốt râu: “Tu vi Chuẩn Thánh không có gì nghi ngờ, nhưng tại sao lại có thể bay được mà không bị tinh hải khống chế?”“Ta không nhìn nhầm chứ! Hắn là Hoang Cổ Thánh Thể”, có người ngạc nhiên hô lên, vẻ mặt chấn động.“Những t** ch**n kia có phải đang lao tới đây không?”“Biết rồi còn hỏi, mau tránh đi”, có người hét lên rồi bỏ chạy thật xa, bởi vì t** ch**n cấp Thánh binh đi đầu của Thái Thanh Cung đã từ tinh hải vọt tới bờ biển, tốc độ cực kỳ nhanh, uy áp vô cùng cường hãn, không ít người vì chạy chậm mà bị nghiền nát thành tro ngay tại chỗ.Sau t** ch**n cấp Thánh binh, hàng chục t** ch**n cấp Chuẩn Thánh binh khác cũng vọt tới, bờ biển đang yên bình bỗng chốc bị đâm tan tành hỗn loạn.Tiếng mắng chửi vang lên ầm ĩ trên bờ biển, đa phần là những tu sĩ tới mua bảo vật của nhóm hải tặc. Có phải các ngươi ăn no rửng mỡ không? Lên bờ rồi vẫn không dừng lại, chẳng những không dừng mà còn đâm lên bờ biển, người của thế giới tu sĩ chúng ta không có ai ra vẻ giống như các ngươi đâu.“Cút!”Trong những tiếng mắng chửi, Ân Trọng cất t** ch**n đi, thoáng chốc di chuyển tới rìa Huyền Hoang Tinh Hải, cầm sát kiếm trong tay, uy áp của Chuẩn Thánh Vương xuất hiện, nghiền ép khiến vùng thiên địa này nổ tung đùng đoàng.