Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3621: “Ngươi thấy ta rất rảnh à?”,

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ha, ta cũng nóng tính lắm đấy”, Kì Vương quát to, lại nhào lên lần nữa.Tiểu Linh Oa không nói gì, giơ bàn tay xinh đẹp lên cho Kì Vương một chưởng, Kì Vương lập tức quỳ xuống, con lừa có chí tiến thủ thoáng chốc bị đánh ngất.AdvertisementSau khi xử lý Kì Vương xong, Tiểu Linh Oa vuốt tóc tự cho mình là đẹp trai rồi nhìn sang Diệp Thành ở bên cạnh.Lúc này Diệp Thành đã lấy một bụi tiên thảo từ trong chuông đựng đồ của Kì Vương ra, tiên thảo đó rất phi thường, quanh thân tản ra thần huy sáng rực, tiên quang rực rỡ lượn quanh, tiên thảo này còn có linh tính.Ngoài những thứ này ra, trên tiên thảo còn có dị tượng xuất hiện, đó là một con phượng hoàng như ẩn như hiện, loáng thoáng còn nghe thấy tiếng phượng hoàng rít, tuy là tiên thảo nhưng lại tự động niết bàn.“Linh Lung Phượng Hoàng”, Diệp Thành sờ cằm, quan sát bụi tiên thảo thật kỹ: “Cấp bậc còn cao hơn Long Chi Thảo của Tử Viêm chuyển kiếp, chẳng trách con lừa này lại sẵn sàng mạo hiểm tính mạng để cướp”.“Điều ta tò mò là đây là ai chuyển kiếp?”, Tiểu Linh Oa mở to đôi mắt tròn xoe ra nhìn.“Đan Chi Huyền Nữ”, Diệp Thành cười nhẹ, khi nói cái tên này ra trái tim hắn nhói lên vô cớ, Tiên Thiên Đan Linh của Huyền Nữ vẫn ở trong cơ thể hắn, năm xưa chính cô ấy và Lạc Hi đã tế Tiên Thiên Đan Linh để Đan Thành luyện chế được Thiên Tịch Đan, giúp Thánh thể của hắn đạt tới đại thành, giết được Thiên Ma Đế.“May mà tình cờ gặp được, nếu không Huyền Nữ đúng là đi đời luôn”, Tiểu Linh Oa không khỏi cảm thán: “Nếu bị con lừa này cầm về khả năng cao sẽ bị ăn mất, đó mới là điều vô nghĩa thật sự”.“Thái Thanh Cung mà lại có Linh Lung Phượng Hoàng, thật sự khiến ta bất ngờ”, Hạo Thiên Huyền Chấn cũng lên tiếng, chầm chậm nghiền ngẫm: “Con lừa đó có thể trộm được bảo vật này, có thể thấy nó rất thần thông quảng đại”.“May mà chỉ nguy hiểm chứ không nguy hại”, Diệp Thành mỉm cười, không biến tiên thảo thành hình người mà đưa vào trong đan hải, dùng bản nguyên Thánh thể nuôi dưỡng, chờ đến khi thời cơ thích hợp, cô ấy sẽ tự biến hình.Cất Huyền Nữ xong, cả ba lại lên đường, Kì Vương bị đánh ngất cũng được ba người thuận tay đưa đi.Diệp Thành không đụng đến những bảo vật khác trong chuông đựng đồ của Kì Vương, hơn nữa còn tặng cho nó một giọt máu Thánh, dù sao Linh Lung Phượng Hoàng cũng vô cùng quý giá, bây giờ hắn lấy đi cũng phải bù lại cho nó ít bảo bối khác.Đoạn đường còn lại yên tĩnh lạ thường, Đông Thiên Cổ Thành cách nơi này cũng không gần lắm, ba người liên tục tăng tốc, đến khi màn đêm buông xuống mới thấy cổ thành hùng vĩ hiện ra trước mắt.Kì Vương tỉnh lại thì sầm mặt nhìn Diệp Thành và Tiểu Linh Oa, không thấy Linh Lung Phượng Hoàng trong chuông đựng đồ đâu nó lại kêu gào la hét, liên tục đòi liều mạng với hai người.Tuy nhiên khi nhìn thấy giọt máu Thánh ở trong đó, nó lại rất tự giác cất chuông đi, so với máu Thánh thì giá trị của Linh Lung Phượng Hoàng vẫn thấp hơn một bậc, đây mới là bảo bối.

“Ha, ta cũng nóng tính lắm đấy”, Kì Vương quát to, lại nhào lên lần nữa.

Tiểu Linh Oa không nói gì, giơ bàn tay xinh đẹp lên cho Kì Vương một chưởng, Kì Vương lập tức quỳ xuống, con lừa có chí tiến thủ thoáng chốc bị đánh ngất.

Advertisement

Sau khi xử lý Kì Vương xong, Tiểu Linh Oa vuốt tóc tự cho mình là đẹp trai rồi nhìn sang Diệp Thành ở bên cạnh.

Lúc này Diệp Thành đã lấy một bụi tiên thảo từ trong chuông đựng đồ của Kì Vương ra, tiên thảo đó rất phi thường, quanh thân tản ra thần huy sáng rực, tiên quang rực rỡ lượn quanh, tiên thảo này còn có linh tính.

Ngoài những thứ này ra, trên tiên thảo còn có dị tượng xuất hiện, đó là một con phượng hoàng như ẩn như hiện, loáng thoáng còn nghe thấy tiếng phượng hoàng rít, tuy là tiên thảo nhưng lại tự động niết bàn.

“Linh Lung Phượng Hoàng”, Diệp Thành sờ cằm, quan sát bụi tiên thảo thật kỹ: “Cấp bậc còn cao hơn Long Chi Thảo của Tử Viêm chuyển kiếp, chẳng trách con lừa này lại sẵn sàng mạo hiểm tính mạng để cướp”.

“Điều ta tò mò là đây là ai chuyển kiếp?”, Tiểu Linh Oa mở to đôi mắt tròn xoe ra nhìn.

“Đan Chi Huyền Nữ”, Diệp Thành cười nhẹ, khi nói cái tên này ra trái tim hắn nhói lên vô cớ, Tiên Thiên Đan Linh của Huyền Nữ vẫn ở trong cơ thể hắn, năm xưa chính cô ấy và Lạc Hi đã tế Tiên Thiên Đan Linh để Đan Thành luyện chế được Thiên Tịch Đan, giúp Thánh thể của hắn đạt tới đại thành, giết được Thiên Ma Đế.

“May mà tình cờ gặp được, nếu không Huyền Nữ đúng là đi đời luôn”, Tiểu Linh Oa không khỏi cảm thán: “Nếu bị con lừa này cầm về khả năng cao sẽ bị ăn mất, đó mới là điều vô nghĩa thật sự”.

“Thái Thanh Cung mà lại có Linh Lung Phượng Hoàng, thật sự khiến ta bất ngờ”, Hạo Thiên Huyền Chấn cũng lên tiếng, chầm chậm nghiền ngẫm: “Con lừa đó có thể trộm được bảo vật này, có thể thấy nó rất thần thông quảng đại”.

“May mà chỉ nguy hiểm chứ không nguy hại”, Diệp Thành mỉm cười, không biến tiên thảo thành hình người mà đưa vào trong đan hải, dùng bản nguyên Thánh thể nuôi dưỡng, chờ đến khi thời cơ thích hợp, cô ấy sẽ tự biến hình.

Cất Huyền Nữ xong, cả ba lại lên đường, Kì Vương bị đánh ngất cũng được ba người thuận tay đưa đi.

Diệp Thành không đụng đến những bảo vật khác trong chuông đựng đồ của Kì Vương, hơn nữa còn tặng cho nó một giọt máu Thánh, dù sao Linh Lung Phượng Hoàng cũng vô cùng quý giá, bây giờ hắn lấy đi cũng phải bù lại cho nó ít bảo bối khác.

Đoạn đường còn lại yên tĩnh lạ thường, Đông Thiên Cổ Thành cách nơi này cũng không gần lắm, ba người liên tục tăng tốc, đến khi màn đêm buông xuống mới thấy cổ thành hùng vĩ hiện ra trước mắt.

Kì Vương tỉnh lại thì sầm mặt nhìn Diệp Thành và Tiểu Linh Oa, không thấy Linh Lung Phượng Hoàng trong chuông đựng đồ đâu nó lại kêu gào la hét, liên tục đòi liều mạng với hai người.

Tuy nhiên khi nhìn thấy giọt máu Thánh ở trong đó, nó lại rất tự giác cất chuông đi, so với máu Thánh thì giá trị của Linh Lung Phượng Hoàng vẫn thấp hơn một bậc, đây mới là bảo bối.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ha, ta cũng nóng tính lắm đấy”, Kì Vương quát to, lại nhào lên lần nữa.Tiểu Linh Oa không nói gì, giơ bàn tay xinh đẹp lên cho Kì Vương một chưởng, Kì Vương lập tức quỳ xuống, con lừa có chí tiến thủ thoáng chốc bị đánh ngất.AdvertisementSau khi xử lý Kì Vương xong, Tiểu Linh Oa vuốt tóc tự cho mình là đẹp trai rồi nhìn sang Diệp Thành ở bên cạnh.Lúc này Diệp Thành đã lấy một bụi tiên thảo từ trong chuông đựng đồ của Kì Vương ra, tiên thảo đó rất phi thường, quanh thân tản ra thần huy sáng rực, tiên quang rực rỡ lượn quanh, tiên thảo này còn có linh tính.Ngoài những thứ này ra, trên tiên thảo còn có dị tượng xuất hiện, đó là một con phượng hoàng như ẩn như hiện, loáng thoáng còn nghe thấy tiếng phượng hoàng rít, tuy là tiên thảo nhưng lại tự động niết bàn.“Linh Lung Phượng Hoàng”, Diệp Thành sờ cằm, quan sát bụi tiên thảo thật kỹ: “Cấp bậc còn cao hơn Long Chi Thảo của Tử Viêm chuyển kiếp, chẳng trách con lừa này lại sẵn sàng mạo hiểm tính mạng để cướp”.“Điều ta tò mò là đây là ai chuyển kiếp?”, Tiểu Linh Oa mở to đôi mắt tròn xoe ra nhìn.“Đan Chi Huyền Nữ”, Diệp Thành cười nhẹ, khi nói cái tên này ra trái tim hắn nhói lên vô cớ, Tiên Thiên Đan Linh của Huyền Nữ vẫn ở trong cơ thể hắn, năm xưa chính cô ấy và Lạc Hi đã tế Tiên Thiên Đan Linh để Đan Thành luyện chế được Thiên Tịch Đan, giúp Thánh thể của hắn đạt tới đại thành, giết được Thiên Ma Đế.“May mà tình cờ gặp được, nếu không Huyền Nữ đúng là đi đời luôn”, Tiểu Linh Oa không khỏi cảm thán: “Nếu bị con lừa này cầm về khả năng cao sẽ bị ăn mất, đó mới là điều vô nghĩa thật sự”.“Thái Thanh Cung mà lại có Linh Lung Phượng Hoàng, thật sự khiến ta bất ngờ”, Hạo Thiên Huyền Chấn cũng lên tiếng, chầm chậm nghiền ngẫm: “Con lừa đó có thể trộm được bảo vật này, có thể thấy nó rất thần thông quảng đại”.“May mà chỉ nguy hiểm chứ không nguy hại”, Diệp Thành mỉm cười, không biến tiên thảo thành hình người mà đưa vào trong đan hải, dùng bản nguyên Thánh thể nuôi dưỡng, chờ đến khi thời cơ thích hợp, cô ấy sẽ tự biến hình.Cất Huyền Nữ xong, cả ba lại lên đường, Kì Vương bị đánh ngất cũng được ba người thuận tay đưa đi.Diệp Thành không đụng đến những bảo vật khác trong chuông đựng đồ của Kì Vương, hơn nữa còn tặng cho nó một giọt máu Thánh, dù sao Linh Lung Phượng Hoàng cũng vô cùng quý giá, bây giờ hắn lấy đi cũng phải bù lại cho nó ít bảo bối khác.Đoạn đường còn lại yên tĩnh lạ thường, Đông Thiên Cổ Thành cách nơi này cũng không gần lắm, ba người liên tục tăng tốc, đến khi màn đêm buông xuống mới thấy cổ thành hùng vĩ hiện ra trước mắt.Kì Vương tỉnh lại thì sầm mặt nhìn Diệp Thành và Tiểu Linh Oa, không thấy Linh Lung Phượng Hoàng trong chuông đựng đồ đâu nó lại kêu gào la hét, liên tục đòi liều mạng với hai người.Tuy nhiên khi nhìn thấy giọt máu Thánh ở trong đó, nó lại rất tự giác cất chuông đi, so với máu Thánh thì giá trị của Linh Lung Phượng Hoàng vẫn thấp hơn một bậc, đây mới là bảo bối.

Chương 3621: “Ngươi thấy ta rất rảnh à?”,