“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3628: “Phục chưa?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Âm thanh đùng đoàng dừng lại, dù là Diệp Thành, Tiểu Linh Oa hay Man Sơn thì cũng lập tới bay ra khỏi Đông Thiên Cổ Thành, vì họ biết không lâu nữa quân của Thái Thanh Cung sẽ lại tới, không thể ở lại đây thêm.Ba người rời đi để lại Đông Thiên Cổ Thành hoang tàn, một cổ thành đang yên bình lại trở thành đống đổ nát, không ít người chạy chậm cũng đã phải chôn thân trong này.AdvertisementĐúng như nhóm Diệp Thành nghĩ, chưa đầy mười lăm phút sau kẻ mạnh của Thái Thanh Cung đã tới, thế trận không nhỏ, ba Chuẩn Thánh Vương, hơn mười Thánh Nhân và hàng trăm Chuẩn Thánh.Trùng hợp là Ân Trọng cũng ở trong đó, thấy Đông Thiên Cổ Thành đã thành đống đổ nát, lửa giận của ông ta dâng lên ngút trời.Mà lúc này phía Diệp Thành đã dùng truyền tống trận tới một nơi nào đó, khi đi ra thì thấy là một sơn cốc hẻo lánh chim không thèm đậu, không một bóng người, chỉ có mây mù khắp trời.“Đã!”Man Sơn cười sung sướng, tâm trạng rất tốt, lấy hũ rượu ra ném cho Diệp Thành và Tiểu Linh Oa: “Uống mau lên, uống xong chúng ta đánh một trận, hiếm khi gặp được hai người đánh tốt”.“Đừng đùa, ông không đánh lại ta đâu”, Tiểu Linh Oa cầm hũ rượu lên, uống một hơi cạn sạch.“Nói nhảm, ta đánh giỏi lắm đấy”, Man Sơn hiếu chiến bực bội, nói xong còn lắc lư cây gậy lang nha cỡ lớn của mình: “Không nói phét với ngươi đâu, một gậy của ta giáng xuống có thể đánh cho ngươi khóc thét đấy”.“Ta bực rồi đấy nhá”, Tiểu Linh Oa hoá thành hình người, lập tức xắn tay áo xông lên.“Làm như ta đây dễ tính không bằng”, Man Sơn cũng có hứng, vung gậy lang nha xông tới.Kết quả là sơn cốc yên tĩnh không còn yên bình nữa, tiếng ầm ầm không ngớt, đất trời chấn động.Diệp Thành day đầu mày, tìm một tảng đá ngồi lên đó, lấy bình rượu ra vừa nhâm nhi rượu ngon vừa thưởng thức trận chiến cách đó không xa.Phải nói rằng khung cảnh đánh nhau của hai tên này rất hoành tráng, cũng rất khốc liệt, hơn nữa còn không hề nương tay, một bên là Man tộc mang trong mình huyết mạch Bạo Long, một bên là Bá Vương Long, cả hai đều là Chuẩn Thánh, cảnh giới không phân cao thấp nhưng cơ thể lại cực kỳ cường hãn, đều ra tay hết sức mình.Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Man Sơn và Tiểu Linh Oa đang đánh nhau chẳng những không có ý định dừng lại mà càng ngày càng hăng hơn, dáng vẻ không hạ gục được đối phương thì không dừng lại.Diệp Thành không nhìn nổi nữa, uống nốt ngụm rượu cuối cùng trong bình rồi cũng xắn tay áo lên nhập cuộc.Sơn cốc vốn đã ầm ĩ lúc này lại càng thêm náo nhiệt, Diệp Thành hung hãn, dữ tợn vô cùng, không đánh đơn mà dứt khoát lấy một đấu hai, đánh cho hai tên kia không phân biệt nổi Đông Tây Nam Bắc nữa.
Âm thanh đùng đoàng dừng lại, dù là Diệp Thành, Tiểu Linh Oa hay Man Sơn thì cũng lập tới bay ra khỏi Đông Thiên Cổ Thành, vì họ biết không lâu nữa quân của Thái Thanh Cung sẽ lại tới, không thể ở lại đây thêm.
Ba người rời đi để lại Đông Thiên Cổ Thành hoang tàn, một cổ thành đang yên bình lại trở thành đống đổ nát, không ít người chạy chậm cũng đã phải chôn thân trong này.
Advertisement
Đúng như nhóm Diệp Thành nghĩ, chưa đầy mười lăm phút sau kẻ mạnh của Thái Thanh Cung đã tới, thế trận không nhỏ, ba Chuẩn Thánh Vương, hơn mười Thánh Nhân và hàng trăm Chuẩn Thánh.
Trùng hợp là Ân Trọng cũng ở trong đó, thấy Đông Thiên Cổ Thành đã thành đống đổ nát, lửa giận của ông ta dâng lên ngút trời.
Mà lúc này phía Diệp Thành đã dùng truyền tống trận tới một nơi nào đó, khi đi ra thì thấy là một sơn cốc hẻo lánh chim không thèm đậu, không một bóng người, chỉ có mây mù khắp trời.
“Đã!”
Man Sơn cười sung sướng, tâm trạng rất tốt, lấy hũ rượu ra ném cho Diệp Thành và Tiểu Linh Oa: “Uống mau lên, uống xong chúng ta đánh một trận, hiếm khi gặp được hai người đánh tốt”.
“Đừng đùa, ông không đánh lại ta đâu”, Tiểu Linh Oa cầm hũ rượu lên, uống một hơi cạn sạch.
“Nói nhảm, ta đánh giỏi lắm đấy”, Man Sơn hiếu chiến bực bội, nói xong còn lắc lư cây gậy lang nha cỡ lớn của mình: “Không nói phét với ngươi đâu, một gậy của ta giáng xuống có thể đánh cho ngươi khóc thét đấy”.
“Ta bực rồi đấy nhá”, Tiểu Linh Oa hoá thành hình người, lập tức xắn tay áo xông lên.
“Làm như ta đây dễ tính không bằng”, Man Sơn cũng có hứng, vung gậy lang nha xông tới.
Kết quả là sơn cốc yên tĩnh không còn yên bình nữa, tiếng ầm ầm không ngớt, đất trời chấn động.
Diệp Thành day đầu mày, tìm một tảng đá ngồi lên đó, lấy bình rượu ra vừa nhâm nhi rượu ngon vừa thưởng thức trận chiến cách đó không xa.
Phải nói rằng khung cảnh đánh nhau của hai tên này rất hoành tráng, cũng rất khốc liệt, hơn nữa còn không hề nương tay, một bên là Man tộc mang trong mình huyết mạch Bạo Long, một bên là Bá Vương Long, cả hai đều là Chuẩn Thánh, cảnh giới không phân cao thấp nhưng cơ thể lại cực kỳ cường hãn, đều ra tay hết sức mình.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Man Sơn và Tiểu Linh Oa đang đánh nhau chẳng những không có ý định dừng lại mà càng ngày càng hăng hơn, dáng vẻ không hạ gục được đối phương thì không dừng lại.
Diệp Thành không nhìn nổi nữa, uống nốt ngụm rượu cuối cùng trong bình rồi cũng xắn tay áo lên nhập cuộc.
Sơn cốc vốn đã ầm ĩ lúc này lại càng thêm náo nhiệt, Diệp Thành hung hãn, dữ tợn vô cùng, không đánh đơn mà dứt khoát lấy một đấu hai, đánh cho hai tên kia không phân biệt nổi Đông Tây Nam Bắc nữa.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Âm thanh đùng đoàng dừng lại, dù là Diệp Thành, Tiểu Linh Oa hay Man Sơn thì cũng lập tới bay ra khỏi Đông Thiên Cổ Thành, vì họ biết không lâu nữa quân của Thái Thanh Cung sẽ lại tới, không thể ở lại đây thêm.Ba người rời đi để lại Đông Thiên Cổ Thành hoang tàn, một cổ thành đang yên bình lại trở thành đống đổ nát, không ít người chạy chậm cũng đã phải chôn thân trong này.AdvertisementĐúng như nhóm Diệp Thành nghĩ, chưa đầy mười lăm phút sau kẻ mạnh của Thái Thanh Cung đã tới, thế trận không nhỏ, ba Chuẩn Thánh Vương, hơn mười Thánh Nhân và hàng trăm Chuẩn Thánh.Trùng hợp là Ân Trọng cũng ở trong đó, thấy Đông Thiên Cổ Thành đã thành đống đổ nát, lửa giận của ông ta dâng lên ngút trời.Mà lúc này phía Diệp Thành đã dùng truyền tống trận tới một nơi nào đó, khi đi ra thì thấy là một sơn cốc hẻo lánh chim không thèm đậu, không một bóng người, chỉ có mây mù khắp trời.“Đã!”Man Sơn cười sung sướng, tâm trạng rất tốt, lấy hũ rượu ra ném cho Diệp Thành và Tiểu Linh Oa: “Uống mau lên, uống xong chúng ta đánh một trận, hiếm khi gặp được hai người đánh tốt”.“Đừng đùa, ông không đánh lại ta đâu”, Tiểu Linh Oa cầm hũ rượu lên, uống một hơi cạn sạch.“Nói nhảm, ta đánh giỏi lắm đấy”, Man Sơn hiếu chiến bực bội, nói xong còn lắc lư cây gậy lang nha cỡ lớn của mình: “Không nói phét với ngươi đâu, một gậy của ta giáng xuống có thể đánh cho ngươi khóc thét đấy”.“Ta bực rồi đấy nhá”, Tiểu Linh Oa hoá thành hình người, lập tức xắn tay áo xông lên.“Làm như ta đây dễ tính không bằng”, Man Sơn cũng có hứng, vung gậy lang nha xông tới.Kết quả là sơn cốc yên tĩnh không còn yên bình nữa, tiếng ầm ầm không ngớt, đất trời chấn động.Diệp Thành day đầu mày, tìm một tảng đá ngồi lên đó, lấy bình rượu ra vừa nhâm nhi rượu ngon vừa thưởng thức trận chiến cách đó không xa.Phải nói rằng khung cảnh đánh nhau của hai tên này rất hoành tráng, cũng rất khốc liệt, hơn nữa còn không hề nương tay, một bên là Man tộc mang trong mình huyết mạch Bạo Long, một bên là Bá Vương Long, cả hai đều là Chuẩn Thánh, cảnh giới không phân cao thấp nhưng cơ thể lại cực kỳ cường hãn, đều ra tay hết sức mình.Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Man Sơn và Tiểu Linh Oa đang đánh nhau chẳng những không có ý định dừng lại mà càng ngày càng hăng hơn, dáng vẻ không hạ gục được đối phương thì không dừng lại.Diệp Thành không nhìn nổi nữa, uống nốt ngụm rượu cuối cùng trong bình rồi cũng xắn tay áo lên nhập cuộc.Sơn cốc vốn đã ầm ĩ lúc này lại càng thêm náo nhiệt, Diệp Thành hung hãn, dữ tợn vô cùng, không đánh đơn mà dứt khoát lấy một đấu hai, đánh cho hai tên kia không phân biệt nổi Đông Tây Nam Bắc nữa.