Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3642: Nằm mơ đi!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Chí Tôn Thần Tử và Thần Tử Phiếu Miểu đã đến chặn đứng lối đi, hai đạo chưởng ấn lần lượt đánh tới.Nằm mơ đi!AdvertisementDiệp Thành hắng giọng, hắn thi triển Thúc Địa Thành Thốn né người qua, sát phạt tới trước Thần Tử Phiếu Miểu, hắn tung ra một chưởng sau đó lập tức quay người, một chân lại khiến Chí Tôn Thần Tử bị đạp bay đi.Giết!Cả hai người đột nhiên sát phạt quay lại, vả lại người nào người nấy mặt mày tôi độc, bọn họ là Chuẩn Thánh thành danh đã lâu, chính là Thần Tử của phái lớn, cả hai liên thủ lại bị đánh lui, sự cao ngạo khiến bọn họ không thể nào chấp nhận được sự thật này.Diệp Thành lại bị hai tên này chặn đường, hắn không nói gì lập tức khai chiến với tư thế mạnh nhất để đáp trả lại.Thấy cả ba người khai chiến, kẻ mạnh của Thái Thanh Cung vây lại chặn đường, tên nào tên nấy tính toán kĩ lưỡng, muốn đánh thì các ngươi cứ đánh đi, đợi hai bên tổn thất nặng nề thì ra tay cũng không muộn.Thế nhưng lại có một tên không biết an phận, hét lên kinh thiên động địa.Tên đó không cần nói cũng biết chính là Thần Tử Thái Thanh, nếu nói về tên này thì thật sự có nghị lực, bị đánh hết lần này tới lần khác mà vẫn không phục, còn bị đánh tới mức tàn phế một nửa người rồi nhưng vẫn muốn chạy tới kiếm chuyện.Thấy sự xuất hiện của hắn, Diệp Thành chỉ có thể nói là không quan tâm, hắn đánh với hai hay ba tên thì cũng chẳng có gì khác nhau, Hoang Cổ Thánh Thể là cùng cấp vô địch, có thêm ba tên nữa thì lão tử đây vẫn đánh cho các ngươi khóc thét.Giết!Cả ba tên xông lên, lúc này chúng đâu còn quan tâm tới thể diện làm gì, thắng mới là tất cả, chúng lần lượt mở ra dị tượng, Chí Tôn Thần Tử dựa vào cổ thành với đại khí dồi dào, Phiếu Miểu Thần Tử đầu lơ lửng vân hải, Thần Tử Thái Thanh chân bước trên tinh hà, đều là dị tượng mạnh mẽ khiến hư thiên loé sáng, thiên khung bị trấn áp đến mức rung chuyển.Diệp Thành vẫn mạnh mẽ vô song, hắn mở ra hỗn độn giới trấn áp khiến dị tượng của ba tên kia nứt lìa.Dị tượng bị phá, đạo tắc bị áp chế, cả ba người sao có thể cam tâm, tên nào tên nấy ngự động thần thông mạnh mẽ, tất cả đều là bí pháp của các phái, uy lực khủng khiếp, mang theo sức tịch diệt lạnh băng.Diệp Thành cũng không phải hạng vừa, chân bước trên thất tinh làm xáo động cửu thiên, thái hư thần hành xuất thần nhập hoá, tay duy trì vô số thần thông, lòng bàn tay có vì sao diễn hoá, ra tay là bí pháp cái thế.Trận đại chiến nổ ra kinh thiên động địa.Một Thần Tử Thái Thanh, một Thần Tử Phiếu Miểu, một Chí Tôn Thành Thần Tử, ngoài ra còn thêm một Hoang Cổ Thánh Thể, bốn người có khả năng chiến đấu tiêu diệt cả Thánh Nhân, đấu đến mức bùng nổ.Thiên khung xuất hiện cảnh tượng kinh người, trong mớ hỗn loạn, bốn người hoá thành thần long choán mắt, một con vàng kim, một con tím, một con bạc, một con đỏ gạch, đó đều là sự đối kháng về đạo.Đây chính là hiện tượng ngàn năm mới gặp, Hoang Cổ Thánh Thể một đấu ba vẫn chiếm ưu thế.

Chí Tôn Thần Tử và Thần Tử Phiếu Miểu đã đến chặn đứng lối đi, hai đạo chưởng ấn lần lượt đánh tới.

Nằm mơ đi!

Advertisement

Diệp Thành hắng giọng, hắn thi triển Thúc Địa Thành Thốn né người qua, sát phạt tới trước Thần Tử Phiếu Miểu, hắn tung ra một chưởng sau đó lập tức quay người, một chân lại khiến Chí Tôn Thần Tử bị đạp bay đi.

Giết!

Cả hai người đột nhiên sát phạt quay lại, vả lại người nào người nấy mặt mày tôi độc, bọn họ là Chuẩn Thánh thành danh đã lâu, chính là Thần Tử của phái lớn, cả hai liên thủ lại bị đánh lui, sự cao ngạo khiến bọn họ không thể nào chấp nhận được sự thật này.

Diệp Thành lại bị hai tên này chặn đường, hắn không nói gì lập tức khai chiến với tư thế mạnh nhất để đáp trả lại.

Thấy cả ba người khai chiến, kẻ mạnh của Thái Thanh Cung vây lại chặn đường, tên nào tên nấy tính toán kĩ lưỡng, muốn đánh thì các ngươi cứ đánh đi, đợi hai bên tổn thất nặng nề thì ra tay cũng không muộn.

Thế nhưng lại có một tên không biết an phận, hét lên kinh thiên động địa.

Tên đó không cần nói cũng biết chính là Thần Tử Thái Thanh, nếu nói về tên này thì thật sự có nghị lực, bị đánh hết lần này tới lần khác mà vẫn không phục, còn bị đánh tới mức tàn phế một nửa người rồi nhưng vẫn muốn chạy tới kiếm chuyện.

Thấy sự xuất hiện của hắn, Diệp Thành chỉ có thể nói là không quan tâm, hắn đánh với hai hay ba tên thì cũng chẳng có gì khác nhau, Hoang Cổ Thánh Thể là cùng cấp vô địch, có thêm ba tên nữa thì lão tử đây vẫn đánh cho các ngươi khóc thét.

Giết!

Cả ba tên xông lên, lúc này chúng đâu còn quan tâm tới thể diện làm gì, thắng mới là tất cả, chúng lần lượt mở ra dị tượng, Chí Tôn Thần Tử dựa vào cổ thành với đại khí dồi dào, Phiếu Miểu Thần Tử đầu lơ lửng vân hải, Thần Tử Thái Thanh chân bước trên tinh hà, đều là dị tượng mạnh mẽ khiến hư thiên loé sáng, thiên khung bị trấn áp đến mức rung chuyển.

Diệp Thành vẫn mạnh mẽ vô song, hắn mở ra hỗn độn giới trấn áp khiến dị tượng của ba tên kia nứt lìa.

Dị tượng bị phá, đạo tắc bị áp chế, cả ba người sao có thể cam tâm, tên nào tên nấy ngự động thần thông mạnh mẽ, tất cả đều là bí pháp của các phái, uy lực khủng khiếp, mang theo sức tịch diệt lạnh băng.

Diệp Thành cũng không phải hạng vừa, chân bước trên thất tinh làm xáo động cửu thiên, thái hư thần hành xuất thần nhập hoá, tay duy trì vô số thần thông, lòng bàn tay có vì sao diễn hoá, ra tay là bí pháp cái thế.

Trận đại chiến nổ ra kinh thiên động địa.

Một Thần Tử Thái Thanh, một Thần Tử Phiếu Miểu, một Chí Tôn Thành Thần Tử, ngoài ra còn thêm một Hoang Cổ Thánh Thể, bốn người có khả năng chiến đấu tiêu diệt cả Thánh Nhân, đấu đến mức bùng nổ.

Thiên khung xuất hiện cảnh tượng kinh người, trong mớ hỗn loạn, bốn người hoá thành thần long choán mắt, một con vàng kim, một con tím, một con bạc, một con đỏ gạch, đó đều là sự đối kháng về đạo.

Đây chính là hiện tượng ngàn năm mới gặp, Hoang Cổ Thánh Thể một đấu ba vẫn chiếm ưu thế.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Chí Tôn Thần Tử và Thần Tử Phiếu Miểu đã đến chặn đứng lối đi, hai đạo chưởng ấn lần lượt đánh tới.Nằm mơ đi!AdvertisementDiệp Thành hắng giọng, hắn thi triển Thúc Địa Thành Thốn né người qua, sát phạt tới trước Thần Tử Phiếu Miểu, hắn tung ra một chưởng sau đó lập tức quay người, một chân lại khiến Chí Tôn Thần Tử bị đạp bay đi.Giết!Cả hai người đột nhiên sát phạt quay lại, vả lại người nào người nấy mặt mày tôi độc, bọn họ là Chuẩn Thánh thành danh đã lâu, chính là Thần Tử của phái lớn, cả hai liên thủ lại bị đánh lui, sự cao ngạo khiến bọn họ không thể nào chấp nhận được sự thật này.Diệp Thành lại bị hai tên này chặn đường, hắn không nói gì lập tức khai chiến với tư thế mạnh nhất để đáp trả lại.Thấy cả ba người khai chiến, kẻ mạnh của Thái Thanh Cung vây lại chặn đường, tên nào tên nấy tính toán kĩ lưỡng, muốn đánh thì các ngươi cứ đánh đi, đợi hai bên tổn thất nặng nề thì ra tay cũng không muộn.Thế nhưng lại có một tên không biết an phận, hét lên kinh thiên động địa.Tên đó không cần nói cũng biết chính là Thần Tử Thái Thanh, nếu nói về tên này thì thật sự có nghị lực, bị đánh hết lần này tới lần khác mà vẫn không phục, còn bị đánh tới mức tàn phế một nửa người rồi nhưng vẫn muốn chạy tới kiếm chuyện.Thấy sự xuất hiện của hắn, Diệp Thành chỉ có thể nói là không quan tâm, hắn đánh với hai hay ba tên thì cũng chẳng có gì khác nhau, Hoang Cổ Thánh Thể là cùng cấp vô địch, có thêm ba tên nữa thì lão tử đây vẫn đánh cho các ngươi khóc thét.Giết!Cả ba tên xông lên, lúc này chúng đâu còn quan tâm tới thể diện làm gì, thắng mới là tất cả, chúng lần lượt mở ra dị tượng, Chí Tôn Thần Tử dựa vào cổ thành với đại khí dồi dào, Phiếu Miểu Thần Tử đầu lơ lửng vân hải, Thần Tử Thái Thanh chân bước trên tinh hà, đều là dị tượng mạnh mẽ khiến hư thiên loé sáng, thiên khung bị trấn áp đến mức rung chuyển.Diệp Thành vẫn mạnh mẽ vô song, hắn mở ra hỗn độn giới trấn áp khiến dị tượng của ba tên kia nứt lìa.Dị tượng bị phá, đạo tắc bị áp chế, cả ba người sao có thể cam tâm, tên nào tên nấy ngự động thần thông mạnh mẽ, tất cả đều là bí pháp của các phái, uy lực khủng khiếp, mang theo sức tịch diệt lạnh băng.Diệp Thành cũng không phải hạng vừa, chân bước trên thất tinh làm xáo động cửu thiên, thái hư thần hành xuất thần nhập hoá, tay duy trì vô số thần thông, lòng bàn tay có vì sao diễn hoá, ra tay là bí pháp cái thế.Trận đại chiến nổ ra kinh thiên động địa.Một Thần Tử Thái Thanh, một Thần Tử Phiếu Miểu, một Chí Tôn Thành Thần Tử, ngoài ra còn thêm một Hoang Cổ Thánh Thể, bốn người có khả năng chiến đấu tiêu diệt cả Thánh Nhân, đấu đến mức bùng nổ.Thiên khung xuất hiện cảnh tượng kinh người, trong mớ hỗn loạn, bốn người hoá thành thần long choán mắt, một con vàng kim, một con tím, một con bạc, một con đỏ gạch, đó đều là sự đối kháng về đạo.Đây chính là hiện tượng ngàn năm mới gặp, Hoang Cổ Thánh Thể một đấu ba vẫn chiếm ưu thế.

Chương 3642: Nằm mơ đi!