“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3674: “Thánh thể Thần Chiến?”,
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Có diện mạo giống hệt Lục Đạo, tiểu hữu ấy hẳn là con cháu của Lục Đạo”, Phượng Hoàng ngồi xuống, nhẹ nhàng vén mái tóc trắng của mình, kín đáo liếc nhìn Huyền Thương Ngọc Giới trên ngón tay phải của Diệp Thành: “Có lẽ Thái hư coi trọng điểm này nên mới truyền lại Tiên Nhãn cho hắn”.Advertisement“Hắn không đơn giản chỉ là con cháu của Lục Đạo đâu”, Xích Dương Tử cười bí ẩn rồi cũng ngồi xuống, lời nói mang theo rất nhiều ẩn ý: “Bà có biết trong người hắn là bản nguyên của ai không?”“Chẳng lẽ là của Đế Hoang?”, Phượng Hoàng khẽ cau mày, thăm dò nhìn Xích Dương Tử bên cạnh.“Không phải Đế Hoang”, Xích Dương Tử nhẹ nhàng lắc đầu: “Là của Thánh thể đại thành đã vạch ra cột mốc thời đại”.“Thánh thể Thần Chiến?”, Phượng Hoàng sửng sốt, lại nhìn Diệp Thành ở nơi không xa lần nữa.“Còn có chuyện đáng kinh ngạc hơn nữa cơ”, Xích Dương Tử điềm tĩnh nói: “Con cháu của Lục Đạo, còn là Hoàng đế thứ mười của Đại Sở, chỉ có bản nguyên Thánh thể, không có Thánh thể thần tàng nhưng lại giết được một Đại Đế”.“Vậy ư…”, với tâm cảnh của cấp Chuẩn Đế như Phượng Hoàng mà cũng kinh ngạc đứng bật dậy.“Trong quãng thời gian bà ngủ say đã xảy ra rất nhiều chuyện”, Xích Dương Tử không tiếp tục giải thích mà lạc ấn đoạn đối thoại của Diệp Thành với mình lúc trước vào ngọc giản rồi đưa cho Phượng Hoàng, xong chuyện thì đứng dậy: “Ta đi trước đây, tìm Phục Hi xem có thể giúp hắn nghịch thiên cải mệnh được không. Đúng thật là, ai ăn no rửng mỡ lại đi truyền Chu Thiên Diễn Hoá cho hắn không biết”.Nói rồi Xích Dương Tử bước lên hư thiên, trước khi đi còn không quên quay lại nhìn Diệp Thành bằng ánh mắt vui mừng, đó là hậu bối xuất sắc nhất mà ông ta gặp kể từ khi tu đạo đến nay.Sau khi Xích Dương Tử đi, Phượng Hoàng bóp vỡ ngọc giản đón nhận thần thức bên trong, nét mặt bà ta sau khi đọc xong đã trở thành kinh hãi, không ngờ trong lúc mình ngủ say, Chư Thiên Môn lại xảy ra biến cố như vậy.Đột nhiên bà ta lại ngước mắt lần nữa nhìn Diệp Thành ở cách đó không xa, đôi mắt Chuẩn Đế ngoài vẻ sửng sốt ra thì còn có cả kinh hãi, bà ta khó có thể tưởng tượng được không có quân cứu viện của Chư Thiên Vạn Vực, Đại Sở nhỏ bé lại có thể ngăn được Thiên Ma, cũng khó mà tưởng tượng được một tiểu bối cảnh giới Thiên lại giết được cả Đại Đế.Lúc này bà ta bắt đầu tin rằng không phải ngẫu nhiên mà năm xưa Khương Thái Hư lại truyền Tiên Luân Nhãn cho hắn, mà là thông qua Tiên Nhãn nghịch thiên, ông đã nhìn ra điều gì nên mới giao hy vọng của mình cho hậu bối này.
“Có diện mạo giống hệt Lục Đạo, tiểu hữu ấy hẳn là con cháu của Lục Đạo”, Phượng Hoàng ngồi xuống, nhẹ nhàng vén mái tóc trắng của mình, kín đáo liếc nhìn Huyền Thương Ngọc Giới trên ngón tay phải của Diệp Thành: “Có lẽ Thái hư coi trọng điểm này nên mới truyền lại Tiên Nhãn cho hắn”.
Advertisement
“Hắn không đơn giản chỉ là con cháu của Lục Đạo đâu”, Xích Dương Tử cười bí ẩn rồi cũng ngồi xuống, lời nói mang theo rất nhiều ẩn ý: “Bà có biết trong người hắn là bản nguyên của ai không?”
“Chẳng lẽ là của Đế Hoang?”, Phượng Hoàng khẽ cau mày, thăm dò nhìn Xích Dương Tử bên cạnh.
“Không phải Đế Hoang”, Xích Dương Tử nhẹ nhàng lắc đầu: “Là của Thánh thể đại thành đã vạch ra cột mốc thời đại”.
“Thánh thể Thần Chiến?”, Phượng Hoàng sửng sốt, lại nhìn Diệp Thành ở nơi không xa lần nữa.
“Còn có chuyện đáng kinh ngạc hơn nữa cơ”, Xích Dương Tử điềm tĩnh nói: “Con cháu của Lục Đạo, còn là Hoàng đế thứ mười của Đại Sở, chỉ có bản nguyên Thánh thể, không có Thánh thể thần tàng nhưng lại giết được một Đại Đế”.
“Vậy ư…”, với tâm cảnh của cấp Chuẩn Đế như Phượng Hoàng mà cũng kinh ngạc đứng bật dậy.
“Trong quãng thời gian bà ngủ say đã xảy ra rất nhiều chuyện”, Xích Dương Tử không tiếp tục giải thích mà lạc ấn đoạn đối thoại của Diệp Thành với mình lúc trước vào ngọc giản rồi đưa cho Phượng Hoàng, xong chuyện thì đứng dậy: “Ta đi trước đây, tìm Phục Hi xem có thể giúp hắn nghịch thiên cải mệnh được không. Đúng thật là, ai ăn no rửng mỡ lại đi truyền Chu Thiên Diễn Hoá cho hắn không biết”.
Nói rồi Xích Dương Tử bước lên hư thiên, trước khi đi còn không quên quay lại nhìn Diệp Thành bằng ánh mắt vui mừng, đó là hậu bối xuất sắc nhất mà ông ta gặp kể từ khi tu đạo đến nay.
Sau khi Xích Dương Tử đi, Phượng Hoàng bóp vỡ ngọc giản đón nhận thần thức bên trong, nét mặt bà ta sau khi đọc xong đã trở thành kinh hãi, không ngờ trong lúc mình ngủ say, Chư Thiên Môn lại xảy ra biến cố như vậy.
Đột nhiên bà ta lại ngước mắt lần nữa nhìn Diệp Thành ở cách đó không xa, đôi mắt Chuẩn Đế ngoài vẻ sửng sốt ra thì còn có cả kinh hãi, bà ta khó có thể tưởng tượng được không có quân cứu viện của Chư Thiên Vạn Vực, Đại Sở nhỏ bé lại có thể ngăn được Thiên Ma, cũng khó mà tưởng tượng được một tiểu bối cảnh giới Thiên lại giết được cả Đại Đế.
Lúc này bà ta bắt đầu tin rằng không phải ngẫu nhiên mà năm xưa Khương Thái Hư lại truyền Tiên Luân Nhãn cho hắn, mà là thông qua Tiên Nhãn nghịch thiên, ông đã nhìn ra điều gì nên mới giao hy vọng của mình cho hậu bối này.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Có diện mạo giống hệt Lục Đạo, tiểu hữu ấy hẳn là con cháu của Lục Đạo”, Phượng Hoàng ngồi xuống, nhẹ nhàng vén mái tóc trắng của mình, kín đáo liếc nhìn Huyền Thương Ngọc Giới trên ngón tay phải của Diệp Thành: “Có lẽ Thái hư coi trọng điểm này nên mới truyền lại Tiên Nhãn cho hắn”.Advertisement“Hắn không đơn giản chỉ là con cháu của Lục Đạo đâu”, Xích Dương Tử cười bí ẩn rồi cũng ngồi xuống, lời nói mang theo rất nhiều ẩn ý: “Bà có biết trong người hắn là bản nguyên của ai không?”“Chẳng lẽ là của Đế Hoang?”, Phượng Hoàng khẽ cau mày, thăm dò nhìn Xích Dương Tử bên cạnh.“Không phải Đế Hoang”, Xích Dương Tử nhẹ nhàng lắc đầu: “Là của Thánh thể đại thành đã vạch ra cột mốc thời đại”.“Thánh thể Thần Chiến?”, Phượng Hoàng sửng sốt, lại nhìn Diệp Thành ở nơi không xa lần nữa.“Còn có chuyện đáng kinh ngạc hơn nữa cơ”, Xích Dương Tử điềm tĩnh nói: “Con cháu của Lục Đạo, còn là Hoàng đế thứ mười của Đại Sở, chỉ có bản nguyên Thánh thể, không có Thánh thể thần tàng nhưng lại giết được một Đại Đế”.“Vậy ư…”, với tâm cảnh của cấp Chuẩn Đế như Phượng Hoàng mà cũng kinh ngạc đứng bật dậy.“Trong quãng thời gian bà ngủ say đã xảy ra rất nhiều chuyện”, Xích Dương Tử không tiếp tục giải thích mà lạc ấn đoạn đối thoại của Diệp Thành với mình lúc trước vào ngọc giản rồi đưa cho Phượng Hoàng, xong chuyện thì đứng dậy: “Ta đi trước đây, tìm Phục Hi xem có thể giúp hắn nghịch thiên cải mệnh được không. Đúng thật là, ai ăn no rửng mỡ lại đi truyền Chu Thiên Diễn Hoá cho hắn không biết”.Nói rồi Xích Dương Tử bước lên hư thiên, trước khi đi còn không quên quay lại nhìn Diệp Thành bằng ánh mắt vui mừng, đó là hậu bối xuất sắc nhất mà ông ta gặp kể từ khi tu đạo đến nay.Sau khi Xích Dương Tử đi, Phượng Hoàng bóp vỡ ngọc giản đón nhận thần thức bên trong, nét mặt bà ta sau khi đọc xong đã trở thành kinh hãi, không ngờ trong lúc mình ngủ say, Chư Thiên Môn lại xảy ra biến cố như vậy.Đột nhiên bà ta lại ngước mắt lần nữa nhìn Diệp Thành ở cách đó không xa, đôi mắt Chuẩn Đế ngoài vẻ sửng sốt ra thì còn có cả kinh hãi, bà ta khó có thể tưởng tượng được không có quân cứu viện của Chư Thiên Vạn Vực, Đại Sở nhỏ bé lại có thể ngăn được Thiên Ma, cũng khó mà tưởng tượng được một tiểu bối cảnh giới Thiên lại giết được cả Đại Đế.Lúc này bà ta bắt đầu tin rằng không phải ngẫu nhiên mà năm xưa Khương Thái Hư lại truyền Tiên Luân Nhãn cho hắn, mà là thông qua Tiên Nhãn nghịch thiên, ông đã nhìn ra điều gì nên mới giao hy vọng của mình cho hậu bối này.