Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3677: Đây là minh chứng rõ nhất

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lời này vừa nói ra, Diệp Thành đang ngồi trong góc chợt ngẩng đầu, đầu tiên là sửng sốt một hồi, sau đó hắn chạy lại đứng sau Thiên Táng Hoàng, nhìn chằm chằm bức tranh trong tay ông ấy.Trên bức tranh là chân dung một người, người vẽ hẳn là rất dụng tâm, vẽ bức tranh sống động như thật, dù chỉ là tranh nhưng cũng mang uy lực của Đại Đế, thần mâu bao hàm cả thiên địa.AdvertisementĐó là bức chân dung Tiên Võ Đế Tôn do Kiếm Thần vẽ, diện mạo của ông ấy giống hệt Diệp Thành.Diệp Thành ngẩn ra, đầu óc choáng váng, nhìn bức họa Đế Tôn như đang nhìn chính mình, ngoài khí chất đáng kinh ngạc thì đường nét khuôn mặt đều giống hệt hắn.“Năm xưa khi nhìn thấy Diệp Thành lần đầu tiên ở Chính Dương Tông, ta cũng rất ngạc nhiên”, Đông Hoàng Thái Tâm nói đến chuyện năm đó: “Nhưng ta không để ý lắm, trên đời có rất nhiều người giống nhau, bây giờ xem ra trong chuyện này quả thật có gì đó, có lẽ không đơn giản chỉ là trùng hợp”.“Mang trong mình Cửu Võ Tiên Viêm của Đế Tôn, đây là minh chứng rõ nhất”, Sở Hoàng trầm tư.“Năm xưa Đế Tôn đi quá vội vàng, Cửu Võ Tiên Viêm có lẽ là thứ duy nhất mà ngài ấy để lại”, một vị lão Chuẩn Đế vuốt râu bảo: “Còn cả Thái Cổ Hồng Hoang nữa, rốt cuộc là sự tồn tại thế nào”.“Nếu tìm được Phục Hi, có lẽ có thể đoán ra vài điều”, một lão Chuẩn Đế khác lên tiếng: “Chỉ trách ông ta đã ứng kiếp nhập thế rồi, không để lại chút manh mối nào, như thể đã bốc hơi khỏi thế gian vậy”.“Mọi chuyện chỉ có thể về Chư Thiên Vạn Vực rồi kết luận thôi, rất nhiều mũi nhọn đều đang hướng đến Diệp Thành, chắc chắn không đơn giản”, Viêm Hoàng nhàn nhạt nói: “Ta thật sự rất muốn được gặp vị Thánh chủ thứ chín mươi chín của Viêm Hoàng này, giết được Đại Đế, trên người hắn phải ẩn giấu bí mật gây sốc nhường nào?”Viêm Hoàng dứt lời, không một ai lên tiếng nữa, người vuốt râu, người sờ cằm, trong mắt đều loé lên tia sáng không rõ, mang theo thâm ý khó nói thành lời.Lại nhìn đến Diệp Thành, hắn vẫn đang yên lặng đứng sau lưng Thiên Táng Hoàng, ngơ ngác nhìn chằm chằm bức chân dung Đế Tôn, đầu óc rối bời, suy nghĩ đan xen rối như tơ vò.Hôm nay không tới đây vô ích, nếu Thiên Táng Hoàng không nói ra hắn cũng không biết mình và Tiên Võ Đế Tôn còn có quan hệ này, nếu mang chuyện này ra nói, hắn có thể bốc phét tám trăm năm không ngừng nghỉ.Các vị Chuẩn Đế đứng dậy đi ra khỏi rừng trúc, Diệp Thành vội vàng đi theo, nói chính xác hơn là đi theo Huyền Thần, hơn nữa hắn còn rất tự giác dùng thuỷ tinh ký ức lạc ấn lại hình ảnh của ông ấy.Hiếm khi được mơ về quê hương Đại Sở, hắn phải làm chút việc gì đó có ích, chẳng hạn như mang hình ảnh của thuỷ tổ Huyền Thần về cho Diệm Phi xem, chắc chắn bà sẽ cảm động rơi lệ, chưa biết chừng còn là một chuyện công đức.Huyền Thần bay ra khỏi Thiên Huyền Môn đi thẳng về hướng Bắc, tốc độ của Diệp Thành cũng không chậm, cả hai như hình với bóng.Cứ thế, hai người một trước một sau tới một sơn cốc yên tĩnh, tựa như chốn bồng lai tiên cảnh.Diệp Thành dừng lại, hắn nhận ra sơn cốc này, năm xưa khi hắn ở Đại Sở đã từng tới đây, đây là Lạc Thần Uyên, nơi Diệm Phi quy tịch, Huyền Thần còn từng báo mộng cho hắn tới đây dâng hương.Tất cả đều là chuyện xưa cũ, lần này nhớ lại khiến hắn rất xúc động, năm tháng bể dâu, thời gian đằng đẵng.Khi hắn đang hoài niệm thì Huyền Thần đã lặng lẽ ngồi trước căn nhà trúc, lấy bình rượu ra và uống một mình.

Lời này vừa nói ra, Diệp Thành đang ngồi trong góc chợt ngẩng đầu, đầu tiên là sửng sốt một hồi, sau đó hắn chạy lại đứng sau Thiên Táng Hoàng, nhìn chằm chằm bức tranh trong tay ông ấy.

Trên bức tranh là chân dung một người, người vẽ hẳn là rất dụng tâm, vẽ bức tranh sống động như thật, dù chỉ là tranh nhưng cũng mang uy lực của Đại Đế, thần mâu bao hàm cả thiên địa.

Advertisement

Đó là bức chân dung Tiên Võ Đế Tôn do Kiếm Thần vẽ, diện mạo của ông ấy giống hệt Diệp Thành.

Diệp Thành ngẩn ra, đầu óc choáng váng, nhìn bức họa Đế Tôn như đang nhìn chính mình, ngoài khí chất đáng kinh ngạc thì đường nét khuôn mặt đều giống hệt hắn.

“Năm xưa khi nhìn thấy Diệp Thành lần đầu tiên ở Chính Dương Tông, ta cũng rất ngạc nhiên”, Đông Hoàng Thái Tâm nói đến chuyện năm đó: “Nhưng ta không để ý lắm, trên đời có rất nhiều người giống nhau, bây giờ xem ra trong chuyện này quả thật có gì đó, có lẽ không đơn giản chỉ là trùng hợp”.

“Mang trong mình Cửu Võ Tiên Viêm của Đế Tôn, đây là minh chứng rõ nhất”, Sở Hoàng trầm tư.

“Năm xưa Đế Tôn đi quá vội vàng, Cửu Võ Tiên Viêm có lẽ là thứ duy nhất mà ngài ấy để lại”, một vị lão Chuẩn Đế vuốt râu bảo: “Còn cả Thái Cổ Hồng Hoang nữa, rốt cuộc là sự tồn tại thế nào”.

“Nếu tìm được Phục Hi, có lẽ có thể đoán ra vài điều”, một lão Chuẩn Đế khác lên tiếng: “Chỉ trách ông ta đã ứng kiếp nhập thế rồi, không để lại chút manh mối nào, như thể đã bốc hơi khỏi thế gian vậy”.

“Mọi chuyện chỉ có thể về Chư Thiên Vạn Vực rồi kết luận thôi, rất nhiều mũi nhọn đều đang hướng đến Diệp Thành, chắc chắn không đơn giản”, Viêm Hoàng nhàn nhạt nói: “Ta thật sự rất muốn được gặp vị Thánh chủ thứ chín mươi chín của Viêm Hoàng này, giết được Đại Đế, trên người hắn phải ẩn giấu bí mật gây sốc nhường nào?”

Viêm Hoàng dứt lời, không một ai lên tiếng nữa, người vuốt râu, người sờ cằm, trong mắt đều loé lên tia sáng không rõ, mang theo thâm ý khó nói thành lời.

Lại nhìn đến Diệp Thành, hắn vẫn đang yên lặng đứng sau lưng Thiên Táng Hoàng, ngơ ngác nhìn chằm chằm bức chân dung Đế Tôn, đầu óc rối bời, suy nghĩ đan xen rối như tơ vò.

Hôm nay không tới đây vô ích, nếu Thiên Táng Hoàng không nói ra hắn cũng không biết mình và Tiên Võ Đế Tôn còn có quan hệ này, nếu mang chuyện này ra nói, hắn có thể bốc phét tám trăm năm không ngừng nghỉ.

Các vị Chuẩn Đế đứng dậy đi ra khỏi rừng trúc, Diệp Thành vội vàng đi theo, nói chính xác hơn là đi theo Huyền Thần, hơn nữa hắn còn rất tự giác dùng thuỷ tinh ký ức lạc ấn lại hình ảnh của ông ấy.

Hiếm khi được mơ về quê hương Đại Sở, hắn phải làm chút việc gì đó có ích, chẳng hạn như mang hình ảnh của thuỷ tổ Huyền Thần về cho Diệm Phi xem, chắc chắn bà sẽ cảm động rơi lệ, chưa biết chừng còn là một chuyện công đức.

Huyền Thần bay ra khỏi Thiên Huyền Môn đi thẳng về hướng Bắc, tốc độ của Diệp Thành cũng không chậm, cả hai như hình với bóng.

Cứ thế, hai người một trước một sau tới một sơn cốc yên tĩnh, tựa như chốn bồng lai tiên cảnh.

Diệp Thành dừng lại, hắn nhận ra sơn cốc này, năm xưa khi hắn ở Đại Sở đã từng tới đây, đây là Lạc Thần Uyên, nơi Diệm Phi quy tịch, Huyền Thần còn từng báo mộng cho hắn tới đây dâng hương.

Tất cả đều là chuyện xưa cũ, lần này nhớ lại khiến hắn rất xúc động, năm tháng bể dâu, thời gian đằng đẵng.

Khi hắn đang hoài niệm thì Huyền Thần đã lặng lẽ ngồi trước căn nhà trúc, lấy bình rượu ra và uống một mình.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lời này vừa nói ra, Diệp Thành đang ngồi trong góc chợt ngẩng đầu, đầu tiên là sửng sốt một hồi, sau đó hắn chạy lại đứng sau Thiên Táng Hoàng, nhìn chằm chằm bức tranh trong tay ông ấy.Trên bức tranh là chân dung một người, người vẽ hẳn là rất dụng tâm, vẽ bức tranh sống động như thật, dù chỉ là tranh nhưng cũng mang uy lực của Đại Đế, thần mâu bao hàm cả thiên địa.AdvertisementĐó là bức chân dung Tiên Võ Đế Tôn do Kiếm Thần vẽ, diện mạo của ông ấy giống hệt Diệp Thành.Diệp Thành ngẩn ra, đầu óc choáng váng, nhìn bức họa Đế Tôn như đang nhìn chính mình, ngoài khí chất đáng kinh ngạc thì đường nét khuôn mặt đều giống hệt hắn.“Năm xưa khi nhìn thấy Diệp Thành lần đầu tiên ở Chính Dương Tông, ta cũng rất ngạc nhiên”, Đông Hoàng Thái Tâm nói đến chuyện năm đó: “Nhưng ta không để ý lắm, trên đời có rất nhiều người giống nhau, bây giờ xem ra trong chuyện này quả thật có gì đó, có lẽ không đơn giản chỉ là trùng hợp”.“Mang trong mình Cửu Võ Tiên Viêm của Đế Tôn, đây là minh chứng rõ nhất”, Sở Hoàng trầm tư.“Năm xưa Đế Tôn đi quá vội vàng, Cửu Võ Tiên Viêm có lẽ là thứ duy nhất mà ngài ấy để lại”, một vị lão Chuẩn Đế vuốt râu bảo: “Còn cả Thái Cổ Hồng Hoang nữa, rốt cuộc là sự tồn tại thế nào”.“Nếu tìm được Phục Hi, có lẽ có thể đoán ra vài điều”, một lão Chuẩn Đế khác lên tiếng: “Chỉ trách ông ta đã ứng kiếp nhập thế rồi, không để lại chút manh mối nào, như thể đã bốc hơi khỏi thế gian vậy”.“Mọi chuyện chỉ có thể về Chư Thiên Vạn Vực rồi kết luận thôi, rất nhiều mũi nhọn đều đang hướng đến Diệp Thành, chắc chắn không đơn giản”, Viêm Hoàng nhàn nhạt nói: “Ta thật sự rất muốn được gặp vị Thánh chủ thứ chín mươi chín của Viêm Hoàng này, giết được Đại Đế, trên người hắn phải ẩn giấu bí mật gây sốc nhường nào?”Viêm Hoàng dứt lời, không một ai lên tiếng nữa, người vuốt râu, người sờ cằm, trong mắt đều loé lên tia sáng không rõ, mang theo thâm ý khó nói thành lời.Lại nhìn đến Diệp Thành, hắn vẫn đang yên lặng đứng sau lưng Thiên Táng Hoàng, ngơ ngác nhìn chằm chằm bức chân dung Đế Tôn, đầu óc rối bời, suy nghĩ đan xen rối như tơ vò.Hôm nay không tới đây vô ích, nếu Thiên Táng Hoàng không nói ra hắn cũng không biết mình và Tiên Võ Đế Tôn còn có quan hệ này, nếu mang chuyện này ra nói, hắn có thể bốc phét tám trăm năm không ngừng nghỉ.Các vị Chuẩn Đế đứng dậy đi ra khỏi rừng trúc, Diệp Thành vội vàng đi theo, nói chính xác hơn là đi theo Huyền Thần, hơn nữa hắn còn rất tự giác dùng thuỷ tinh ký ức lạc ấn lại hình ảnh của ông ấy.Hiếm khi được mơ về quê hương Đại Sở, hắn phải làm chút việc gì đó có ích, chẳng hạn như mang hình ảnh của thuỷ tổ Huyền Thần về cho Diệm Phi xem, chắc chắn bà sẽ cảm động rơi lệ, chưa biết chừng còn là một chuyện công đức.Huyền Thần bay ra khỏi Thiên Huyền Môn đi thẳng về hướng Bắc, tốc độ của Diệp Thành cũng không chậm, cả hai như hình với bóng.Cứ thế, hai người một trước một sau tới một sơn cốc yên tĩnh, tựa như chốn bồng lai tiên cảnh.Diệp Thành dừng lại, hắn nhận ra sơn cốc này, năm xưa khi hắn ở Đại Sở đã từng tới đây, đây là Lạc Thần Uyên, nơi Diệm Phi quy tịch, Huyền Thần còn từng báo mộng cho hắn tới đây dâng hương.Tất cả đều là chuyện xưa cũ, lần này nhớ lại khiến hắn rất xúc động, năm tháng bể dâu, thời gian đằng đẵng.Khi hắn đang hoài niệm thì Huyền Thần đã lặng lẽ ngồi trước căn nhà trúc, lấy bình rượu ra và uống một mình.

Chương 3677: Đây là minh chứng rõ nhất