“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3683: “Hẳn là sẽ rất náo nhiệt”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Nghe tin gì chưa? Đại hội Dao Trì một trăm năm một lần sắp bắt đầu rồi”, vừa vào cổ thành, Diệp Thành đã nghe thấy tiếng bàn tán xôn xao từ tứ phía, từng nhóm năm nhóm ba tụ tập trò chuyện vui vẻ.“Chuyện này đã lan truyền khắp bốn phía từ lâu rồi, muốn không biết cũng khó”, ông già hút thuốc phì phèo nhả ra một làn khói, tựa như lão thầy bói: “Tiên mẫu Dao Trì đích thân mời đấy, các thế lực lớn, bá chủ và những người nổi tiếng ở Đông Hoang đều có trong danh sách”.Advertisement“Chư Thiên Kiếm Thần cũng đi à?”, không ít người sáng mắt nhìn về phía lão già đó.“Có đi hay không thì ta không biết, dù sao cũng chẳng liên quan đến chúng ta”, lão ta nhả khói: “Sống gần một nghìn năm rồi, ta vẫn chưa biết quả bàn đào của Dao Trì có hình dạng thế nào”.“Mùi vị hẳn là rất ngon”, rất nhiều người đều móc kẽ răng, nước miếng chảy đầy đất.“So với quả bàn đào, ta càng muốn thấy Dao Trì thần nữ hơn”, có người nhếch miệng cười ha hả, dáng vẻ si mê: “Người đẹp số một Đông Hoang chắc chắn dung nhan tuyệt thế”.“Đông Thần Dao Trì, không biết nhân tài kiệt xuất thế nào mới xứng được với cô ấy”, nhóm đàn ông xoa cằm tưởng tượng, nói chính xác hơn là nếu buổi tối được ôm Dao Trì thần nữ ngủ, dù chỉ là một đêm thì cũng không uổng phí đời này, cảm giác ấy hẳn là rất tuyệt vời.“Đại hội Dao Trì, quả bàn đào, Đông Thần Dao Trì”, Diệp Thành lặng lẽ đi qua giữa những tiếng xôn xao.Trên đường đi hắn đã không chỉ một lần nghe đến Thánh địa Dao Trì, đó là nơi có thể so sánh với Côn Luân Hư và Cửu Hoang Thiên, đương nhiên hắn cũng đã nghe rất nhiều về truyền thuyết Thánh địa Dao Trì.Tương truyền nhất mạch Dao Trì cũng từng có Đại Đế, là Dao Trì Nữ Đế thuộc một trăm ba mươi vị đế của Huyền Hoang, là vị Đại Đế cuối cùng thời Hoang Cổ, sau khi bà quy tịch, Vạn Vực gặp nạn kéo theo cả thế giới tu sĩ, lúc này mới có Thánh thể đại thành Thần Chiến vạch ra dấu mốc thời đại.Năm tháng vô tận, nhất mạch Dao Trì có thể nói là trường tồn lâu dài, nhân tài mỗi thế hệ lại một nhiều hơn, đường tranh hùng Đại Đế mỗi đời đều có bóng dáng của Thánh địa Dao Trì, đúng là nơi tập trung những vì sao sáng.Cũng giống như thế hệ Dao Trì thần nữ, cô là một trong bốn hậu bối xuất sắc nhất Huyền Hoang Đại Lục, được mệnh danh là Đông Thần, chỉ riêng danh hiệu này thôi đã đủ cho thấy sự cường đại của cô, nếu cho cô thời gian phát triển, có khả năng trở thành Dao Trì Nữ Đế nữa cũng không chừng.“Hẳn là sẽ rất náo nhiệt”, Diệp Thành xoa cằm, thầm nghĩ có phải mình cũng nên đến Thánh địa Dao Trì hái vài quả bàn đào ăn, nhân tiện tìm Đông Thần Dao Trì nói chuyện, chưa biết chừng còn kiếm được vài món bảo bối, nếu may mắn còn có thể tìm được không ít người chuyển kiếp trong đại hội.Không biết khi hắn biết Đông Thần Dao Trì là người chuyển kiếp, liệu có mừng như điên không.Thầm nghĩ như vậy, hắn dừng lại trước một toà lầu các lớn, đó là một sòng bạc không nhỏ, còn chưa đi vào đã nghe thấy tiếng la hét bên trong, hết đợt này đến đợt khác.
“Nghe tin gì chưa? Đại hội Dao Trì một trăm năm một lần sắp bắt đầu rồi”, vừa vào cổ thành, Diệp Thành đã nghe thấy tiếng bàn tán xôn xao từ tứ phía, từng nhóm năm nhóm ba tụ tập trò chuyện vui vẻ.
“Chuyện này đã lan truyền khắp bốn phía từ lâu rồi, muốn không biết cũng khó”, ông già hút thuốc phì phèo nhả ra một làn khói, tựa như lão thầy bói: “Tiên mẫu Dao Trì đích thân mời đấy, các thế lực lớn, bá chủ và những người nổi tiếng ở Đông Hoang đều có trong danh sách”.
Advertisement
“Chư Thiên Kiếm Thần cũng đi à?”, không ít người sáng mắt nhìn về phía lão già đó.
“Có đi hay không thì ta không biết, dù sao cũng chẳng liên quan đến chúng ta”, lão ta nhả khói: “Sống gần một nghìn năm rồi, ta vẫn chưa biết quả bàn đào của Dao Trì có hình dạng thế nào”.
“Mùi vị hẳn là rất ngon”, rất nhiều người đều móc kẽ răng, nước miếng chảy đầy đất.
“So với quả bàn đào, ta càng muốn thấy Dao Trì thần nữ hơn”, có người nhếch miệng cười ha hả, dáng vẻ si mê: “Người đẹp số một Đông Hoang chắc chắn dung nhan tuyệt thế”.
“Đông Thần Dao Trì, không biết nhân tài kiệt xuất thế nào mới xứng được với cô ấy”, nhóm đàn ông xoa cằm tưởng tượng, nói chính xác hơn là nếu buổi tối được ôm Dao Trì thần nữ ngủ, dù chỉ là một đêm thì cũng không uổng phí đời này, cảm giác ấy hẳn là rất tuyệt vời.
“Đại hội Dao Trì, quả bàn đào, Đông Thần Dao Trì”, Diệp Thành lặng lẽ đi qua giữa những tiếng xôn xao.
Trên đường đi hắn đã không chỉ một lần nghe đến Thánh địa Dao Trì, đó là nơi có thể so sánh với Côn Luân Hư và Cửu Hoang Thiên, đương nhiên hắn cũng đã nghe rất nhiều về truyền thuyết Thánh địa Dao Trì.
Tương truyền nhất mạch Dao Trì cũng từng có Đại Đế, là Dao Trì Nữ Đế thuộc một trăm ba mươi vị đế của Huyền Hoang, là vị Đại Đế cuối cùng thời Hoang Cổ, sau khi bà quy tịch, Vạn Vực gặp nạn kéo theo cả thế giới tu sĩ, lúc này mới có Thánh thể đại thành Thần Chiến vạch ra dấu mốc thời đại.
Năm tháng vô tận, nhất mạch Dao Trì có thể nói là trường tồn lâu dài, nhân tài mỗi thế hệ lại một nhiều hơn, đường tranh hùng Đại Đế mỗi đời đều có bóng dáng của Thánh địa Dao Trì, đúng là nơi tập trung những vì sao sáng.
Cũng giống như thế hệ Dao Trì thần nữ, cô là một trong bốn hậu bối xuất sắc nhất Huyền Hoang Đại Lục, được mệnh danh là Đông Thần, chỉ riêng danh hiệu này thôi đã đủ cho thấy sự cường đại của cô, nếu cho cô thời gian phát triển, có khả năng trở thành Dao Trì Nữ Đế nữa cũng không chừng.
“Hẳn là sẽ rất náo nhiệt”, Diệp Thành xoa cằm, thầm nghĩ có phải mình cũng nên đến Thánh địa Dao Trì hái vài quả bàn đào ăn, nhân tiện tìm Đông Thần Dao Trì nói chuyện, chưa biết chừng còn kiếm được vài món bảo bối, nếu may mắn còn có thể tìm được không ít người chuyển kiếp trong đại hội.
Không biết khi hắn biết Đông Thần Dao Trì là người chuyển kiếp, liệu có mừng như điên không.
Thầm nghĩ như vậy, hắn dừng lại trước một toà lầu các lớn, đó là một sòng bạc không nhỏ, còn chưa đi vào đã nghe thấy tiếng la hét bên trong, hết đợt này đến đợt khác.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Nghe tin gì chưa? Đại hội Dao Trì một trăm năm một lần sắp bắt đầu rồi”, vừa vào cổ thành, Diệp Thành đã nghe thấy tiếng bàn tán xôn xao từ tứ phía, từng nhóm năm nhóm ba tụ tập trò chuyện vui vẻ.“Chuyện này đã lan truyền khắp bốn phía từ lâu rồi, muốn không biết cũng khó”, ông già hút thuốc phì phèo nhả ra một làn khói, tựa như lão thầy bói: “Tiên mẫu Dao Trì đích thân mời đấy, các thế lực lớn, bá chủ và những người nổi tiếng ở Đông Hoang đều có trong danh sách”.Advertisement“Chư Thiên Kiếm Thần cũng đi à?”, không ít người sáng mắt nhìn về phía lão già đó.“Có đi hay không thì ta không biết, dù sao cũng chẳng liên quan đến chúng ta”, lão ta nhả khói: “Sống gần một nghìn năm rồi, ta vẫn chưa biết quả bàn đào của Dao Trì có hình dạng thế nào”.“Mùi vị hẳn là rất ngon”, rất nhiều người đều móc kẽ răng, nước miếng chảy đầy đất.“So với quả bàn đào, ta càng muốn thấy Dao Trì thần nữ hơn”, có người nhếch miệng cười ha hả, dáng vẻ si mê: “Người đẹp số một Đông Hoang chắc chắn dung nhan tuyệt thế”.“Đông Thần Dao Trì, không biết nhân tài kiệt xuất thế nào mới xứng được với cô ấy”, nhóm đàn ông xoa cằm tưởng tượng, nói chính xác hơn là nếu buổi tối được ôm Dao Trì thần nữ ngủ, dù chỉ là một đêm thì cũng không uổng phí đời này, cảm giác ấy hẳn là rất tuyệt vời.“Đại hội Dao Trì, quả bàn đào, Đông Thần Dao Trì”, Diệp Thành lặng lẽ đi qua giữa những tiếng xôn xao.Trên đường đi hắn đã không chỉ một lần nghe đến Thánh địa Dao Trì, đó là nơi có thể so sánh với Côn Luân Hư và Cửu Hoang Thiên, đương nhiên hắn cũng đã nghe rất nhiều về truyền thuyết Thánh địa Dao Trì.Tương truyền nhất mạch Dao Trì cũng từng có Đại Đế, là Dao Trì Nữ Đế thuộc một trăm ba mươi vị đế của Huyền Hoang, là vị Đại Đế cuối cùng thời Hoang Cổ, sau khi bà quy tịch, Vạn Vực gặp nạn kéo theo cả thế giới tu sĩ, lúc này mới có Thánh thể đại thành Thần Chiến vạch ra dấu mốc thời đại.Năm tháng vô tận, nhất mạch Dao Trì có thể nói là trường tồn lâu dài, nhân tài mỗi thế hệ lại một nhiều hơn, đường tranh hùng Đại Đế mỗi đời đều có bóng dáng của Thánh địa Dao Trì, đúng là nơi tập trung những vì sao sáng.Cũng giống như thế hệ Dao Trì thần nữ, cô là một trong bốn hậu bối xuất sắc nhất Huyền Hoang Đại Lục, được mệnh danh là Đông Thần, chỉ riêng danh hiệu này thôi đã đủ cho thấy sự cường đại của cô, nếu cho cô thời gian phát triển, có khả năng trở thành Dao Trì Nữ Đế nữa cũng không chừng.“Hẳn là sẽ rất náo nhiệt”, Diệp Thành xoa cằm, thầm nghĩ có phải mình cũng nên đến Thánh địa Dao Trì hái vài quả bàn đào ăn, nhân tiện tìm Đông Thần Dao Trì nói chuyện, chưa biết chừng còn kiếm được vài món bảo bối, nếu may mắn còn có thể tìm được không ít người chuyển kiếp trong đại hội.Không biết khi hắn biết Đông Thần Dao Trì là người chuyển kiếp, liệu có mừng như điên không.Thầm nghĩ như vậy, hắn dừng lại trước một toà lầu các lớn, đó là một sòng bạc không nhỏ, còn chưa đi vào đã nghe thấy tiếng la hét bên trong, hết đợt này đến đợt khác.