Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3694: Màn đêm vẫn vô cùng yên tĩnh.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Không biết từ bao giờ nhìn bản thân mình trong tương lai Diệp Thành lại cảm thấy xót xa, chiến thần bát hoang trong tương lại hiện giờ lại như một cái xác không hồn, là anh hùng thất thế hay do thời gian vô tình.Hắn của tương lai phải tận mắt chứng kiến người thân, người thương, đồ nhi, huynh đệ, tiền bối, từng người bỏ mạng vì chiến đấu giữa tinh không, hắn đưa mắt nhìn tứ phương, chỉ còn lại một mình hắn cô độc chiến đấu.AdvertisementNỗi đau đớn đó hắn thấu hiểu hơn bất kì ai, hắn thậm chí còn có thể nhìn thấy cảnh tượng thê lương: Chiến thần Bát Hoang với mái tóc bạc trắng lưng đầy thương thế bước trên con đường cải đạo nghịch thiên, chỉ hi vọng hậu thế có được tương lai, cho dù là mất đi cả kí ức quý giá nhất.Cơn gió nhẹ khẽ thổi tới, thổi bay mái tóc của Hồng Trần, cũng khiến Diệp Thành tỉnh táo hơn.Diệp Thành quay người, hắn tĩnh lặng nhìn tinh không vời vợi, trong lòng định sẵn phải tới thánh địa Dao Trì, nói không chừng còn có thể gặp được Sở Linh Ngọc, cô ta chính là đồ đệ của Chư Thiên Kiếm Thần, tám phần sẽ tới đó, nếu như vận may tốt thì còn có thể gặp được Chung Tiêu, Hồng Trần Tuyết.Đây chính là tình yêu vượt thời gian, cho dù là Sở Linh Ngọc hay Chung Tiêu và Hồng Trần Tuyết thì hắn cũng mong muốn đem hi vọng này tới bọn họ, chỉ mong bọn họ có thể viết tiếp mối tình trong chốn hồng trần này.Không biết tới bao giờ Diệp Thành mới quay người, hắn khoanh chân ngồi bên cạnh Hồng Trần, tĩnh lặng nhắm mắt.Màn đêm vẫn vô cùng yên tĩnh.Ánh sao lấp lánh chiếu xuống hai người.Không ai có thể ngờ rằng Diệp Thành của hai thời không lại có thể ngồi trong cùng một tiểu viên dưới bầu trời đêm yên tĩnh này, một người thần trí rõ ràng, một người đờ đẫn, nhưng sự tồn tại của bọn họ lại là lời giải thích cho chặng đường đầy bi thương, nghịch thiên cải đạo, đi mãi đi mãi rồi cũng già đi.Thời gian vẫn không ngừng tổi, qua một sớm mai lại tới buổi đêm yên tĩnh.Dưới ánh trăng, cơ thể Hồng Trần khẽ run lên, tiên quang rực rỡ bao quanh thân thể.Diệp Thành giật mình xực tỉnh, hắn quay đầu sang, chỉ thấy tiên quang trên cơ thể Hồng Trần choán lấp đôi mắt, cho dù với tu vi của hắn thì trước mắt cũng tối tăm, thần hải ong ong.Khi hắn tỉnh táo lại thì chỉ thấy cảnh tượng kinh người, Hồng Trần bị phong cấm đã đứng dậy, ông ta không hề bị phong cấm nữa, cả cơ thể tắm dưới ánh sao trông vô cùng lấp lánh.Nhưng cảnh tượng kinh người không chỉ có thế mà là tu vi của Hồng Trần đã tiến tới cảnh giới Thánh Nhân.Diệp Thành kinh ngạc, từ Chuẩn Thánh tới Thánh Nhân cần phải độ thiên nhân ngũ suy nhưng Hồng Trần lại có thể thành Thánh, cái gọi là thiên nhân ngũ suy đối với ông ta mà nói chẳng qua cũng chỉ để cho có.Hồng Trần di chuyển, nhấc chân sải bước ra khỏi tiểu viên.Thấy vậy, Diệp Thành cũng thi triển Thúc Địa Thành Thốn đi theo, hắn giơ tay ra muốn kéo lấy Hồng Trần.

Không biết từ bao giờ nhìn bản thân mình trong tương lai Diệp Thành lại cảm thấy xót xa, chiến thần bát hoang trong tương lại hiện giờ lại như một cái xác không hồn, là anh hùng thất thế hay do thời gian vô tình.

Hắn của tương lai phải tận mắt chứng kiến người thân, người thương, đồ nhi, huynh đệ, tiền bối, từng người bỏ mạng vì chiến đấu giữa tinh không, hắn đưa mắt nhìn tứ phương, chỉ còn lại một mình hắn cô độc chiến đấu.

Advertisement

Nỗi đau đớn đó hắn thấu hiểu hơn bất kì ai, hắn thậm chí còn có thể nhìn thấy cảnh tượng thê lương: Chiến thần Bát Hoang với mái tóc bạc trắng lưng đầy thương thế bước trên con đường cải đạo nghịch thiên, chỉ hi vọng hậu thế có được tương lai, cho dù là mất đi cả kí ức quý giá nhất.

Cơn gió nhẹ khẽ thổi tới, thổi bay mái tóc của Hồng Trần, cũng khiến Diệp Thành tỉnh táo hơn.

Diệp Thành quay người, hắn tĩnh lặng nhìn tinh không vời vợi, trong lòng định sẵn phải tới thánh địa Dao Trì, nói không chừng còn có thể gặp được Sở Linh Ngọc, cô ta chính là đồ đệ của Chư Thiên Kiếm Thần, tám phần sẽ tới đó, nếu như vận may tốt thì còn có thể gặp được Chung Tiêu, Hồng Trần Tuyết.

Đây chính là tình yêu vượt thời gian, cho dù là Sở Linh Ngọc hay Chung Tiêu và Hồng Trần Tuyết thì hắn cũng mong muốn đem hi vọng này tới bọn họ, chỉ mong bọn họ có thể viết tiếp mối tình trong chốn hồng trần này.

Không biết tới bao giờ Diệp Thành mới quay người, hắn khoanh chân ngồi bên cạnh Hồng Trần, tĩnh lặng nhắm mắt.

Màn đêm vẫn vô cùng yên tĩnh.

Ánh sao lấp lánh chiếu xuống hai người.

Không ai có thể ngờ rằng Diệp Thành của hai thời không lại có thể ngồi trong cùng một tiểu viên dưới bầu trời đêm yên tĩnh này, một người thần trí rõ ràng, một người đờ đẫn, nhưng sự tồn tại của bọn họ lại là lời giải thích cho chặng đường đầy bi thương, nghịch thiên cải đạo, đi mãi đi mãi rồi cũng già đi.

Thời gian vẫn không ngừng tổi, qua một sớm mai lại tới buổi đêm yên tĩnh.

Dưới ánh trăng, cơ thể Hồng Trần khẽ run lên, tiên quang rực rỡ bao quanh thân thể.

Diệp Thành giật mình xực tỉnh, hắn quay đầu sang, chỉ thấy tiên quang trên cơ thể Hồng Trần choán lấp đôi mắt, cho dù với tu vi của hắn thì trước mắt cũng tối tăm, thần hải ong ong.

Khi hắn tỉnh táo lại thì chỉ thấy cảnh tượng kinh người, Hồng Trần bị phong cấm đã đứng dậy, ông ta không hề bị phong cấm nữa, cả cơ thể tắm dưới ánh sao trông vô cùng lấp lánh.

Nhưng cảnh tượng kinh người không chỉ có thế mà là tu vi của Hồng Trần đã tiến tới cảnh giới Thánh Nhân.

Diệp Thành kinh ngạc, từ Chuẩn Thánh tới Thánh Nhân cần phải độ thiên nhân ngũ suy nhưng Hồng Trần lại có thể thành Thánh, cái gọi là thiên nhân ngũ suy đối với ông ta mà nói chẳng qua cũng chỉ để cho có.

Hồng Trần di chuyển, nhấc chân sải bước ra khỏi tiểu viên.

Thấy vậy, Diệp Thành cũng thi triển Thúc Địa Thành Thốn đi theo, hắn giơ tay ra muốn kéo lấy Hồng Trần.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Không biết từ bao giờ nhìn bản thân mình trong tương lai Diệp Thành lại cảm thấy xót xa, chiến thần bát hoang trong tương lại hiện giờ lại như một cái xác không hồn, là anh hùng thất thế hay do thời gian vô tình.Hắn của tương lai phải tận mắt chứng kiến người thân, người thương, đồ nhi, huynh đệ, tiền bối, từng người bỏ mạng vì chiến đấu giữa tinh không, hắn đưa mắt nhìn tứ phương, chỉ còn lại một mình hắn cô độc chiến đấu.AdvertisementNỗi đau đớn đó hắn thấu hiểu hơn bất kì ai, hắn thậm chí còn có thể nhìn thấy cảnh tượng thê lương: Chiến thần Bát Hoang với mái tóc bạc trắng lưng đầy thương thế bước trên con đường cải đạo nghịch thiên, chỉ hi vọng hậu thế có được tương lai, cho dù là mất đi cả kí ức quý giá nhất.Cơn gió nhẹ khẽ thổi tới, thổi bay mái tóc của Hồng Trần, cũng khiến Diệp Thành tỉnh táo hơn.Diệp Thành quay người, hắn tĩnh lặng nhìn tinh không vời vợi, trong lòng định sẵn phải tới thánh địa Dao Trì, nói không chừng còn có thể gặp được Sở Linh Ngọc, cô ta chính là đồ đệ của Chư Thiên Kiếm Thần, tám phần sẽ tới đó, nếu như vận may tốt thì còn có thể gặp được Chung Tiêu, Hồng Trần Tuyết.Đây chính là tình yêu vượt thời gian, cho dù là Sở Linh Ngọc hay Chung Tiêu và Hồng Trần Tuyết thì hắn cũng mong muốn đem hi vọng này tới bọn họ, chỉ mong bọn họ có thể viết tiếp mối tình trong chốn hồng trần này.Không biết tới bao giờ Diệp Thành mới quay người, hắn khoanh chân ngồi bên cạnh Hồng Trần, tĩnh lặng nhắm mắt.Màn đêm vẫn vô cùng yên tĩnh.Ánh sao lấp lánh chiếu xuống hai người.Không ai có thể ngờ rằng Diệp Thành của hai thời không lại có thể ngồi trong cùng một tiểu viên dưới bầu trời đêm yên tĩnh này, một người thần trí rõ ràng, một người đờ đẫn, nhưng sự tồn tại của bọn họ lại là lời giải thích cho chặng đường đầy bi thương, nghịch thiên cải đạo, đi mãi đi mãi rồi cũng già đi.Thời gian vẫn không ngừng tổi, qua một sớm mai lại tới buổi đêm yên tĩnh.Dưới ánh trăng, cơ thể Hồng Trần khẽ run lên, tiên quang rực rỡ bao quanh thân thể.Diệp Thành giật mình xực tỉnh, hắn quay đầu sang, chỉ thấy tiên quang trên cơ thể Hồng Trần choán lấp đôi mắt, cho dù với tu vi của hắn thì trước mắt cũng tối tăm, thần hải ong ong.Khi hắn tỉnh táo lại thì chỉ thấy cảnh tượng kinh người, Hồng Trần bị phong cấm đã đứng dậy, ông ta không hề bị phong cấm nữa, cả cơ thể tắm dưới ánh sao trông vô cùng lấp lánh.Nhưng cảnh tượng kinh người không chỉ có thế mà là tu vi của Hồng Trần đã tiến tới cảnh giới Thánh Nhân.Diệp Thành kinh ngạc, từ Chuẩn Thánh tới Thánh Nhân cần phải độ thiên nhân ngũ suy nhưng Hồng Trần lại có thể thành Thánh, cái gọi là thiên nhân ngũ suy đối với ông ta mà nói chẳng qua cũng chỉ để cho có.Hồng Trần di chuyển, nhấc chân sải bước ra khỏi tiểu viên.Thấy vậy, Diệp Thành cũng thi triển Thúc Địa Thành Thốn đi theo, hắn giơ tay ra muốn kéo lấy Hồng Trần.

Chương 3694: Màn đêm vẫn vô cùng yên tĩnh.