“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3696: “Sao ta có thể nhận chứ”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Không lâu sau đó, Cơ Tuyết Băng đã đi tới.Trông dáng vẻ thật sự rất chăm chỉ, vừa đi vừa vùi đầu đọc sách, khi đi lướt qua Diệp Thành cô mới vô thức ngẩng đầu nhìn hắn: “Hoang Cổ Thánh Thể”.AdvertisementChỉ một câu nói khiến Diệp Thành sững người.Nên biết rằng hắn dùng chu thiên diễn hoá che đi khí tức, cho dù là Đại Thánh cũng không thể nhìn ra huyết mạch, nhưng chỉ một Chuẩn Thánh như Cơ Tuyết Băng lại có thể nhìn ra.Diệp Thành bất giác mở Tiên Luân Nhãn hắn đảo mắt nhìn bản nguyên của Cơ Tuyết Băng.Đôi mắt cô rất sáng, không mang theo chút vẩn đục của bụi trần, huyết mạch hết sức bất phàm, trong giới tu sĩ có thể coi là hiếm có, lại thêm không có tiên nhãn thần nhãn, ngoài dung mạo tuyệt thế ra thì hắn thậm chí còn không thể tìm ra được bất cứ điểm gì khác thường từ Cơ Tuyết Băng.Thế nhưng một tu sĩ bình thường như vậy chỉ cần nhìn là có thể nhìn ra được huyết mạch của hắn, một nữ tử bình thường như vậy lại khiến hắn có cảm giác áp lực.Trong đôi mắt Diệp Thành có thêm ý tứ sâu xa, trong giới tu sĩ cùng cấp, người khiến hắn cảm thấy áp lực ngoài Hồng Trần với cảnh giới Chuẩn Thánh trước đó ra thì còn có cả Cơ Tuyết Băng chuyển kiếp trước mặt này.Trông cô hết đỗi bình thường nhưng thực chất lại vô cùng mạnh, sự mạnh mẽ của cô đến từ sự bình thường đó, đã tu về nguyên trạng, đến cả một người tự nhận là cùng cấp vô địch như hắn cũng không thể nắm chắc phần thắng khi đấu với cô.“Còn có Lục Đạo Tiên Luân Nhãn”, Cơ Tuyết Băng lẩm bẩm lấy ra một bộ nghê thường mặc lên người, bộ đó rất dị thường, có thể che đi những gì mà tiên nhãn có thể thấy.“Bộ nghê thường này của cô cũng không tồi”, Diệp Thành dụi mắt, bị nghê thường chiếu đến mức hoa cả mắt.“Chỗ ta còn có nữa, tặng cho ngươi một bộ”, Cơ Tuyết Băng lại lấy túi đựng đồ rồi lấy thêm một bộ nghê thường ra, bộ nghê thường với tiên quang thần bí, trông hết sức huyền diệu.“Sao ta có thể nhận chứ”, Diệp Thành nói rồi tự giác nhận lấy.“Nếu bị người ngoài thấy thì đừng nói là ta tặng”, Cơ Tuyết Băng nói rồi lập tức quay người.“Đến thì cũng đến rồi, quy vị trước đã”, Diệp Thành phất tay, gảy ra tiên quang bay vào trán Cơ Tuyết Băng, sau đó lấy ra vò rượu, nhảy lên một tảng đá.Có điều, điều khiến hắn bất ngờ đó là tiếng kêu đau đớn của người chuyển kiếp không hề vang lên, không những không vang lên mà Cơ Tuyết Băng trước mặt lại như không có chuyện gì xảy ra.“Nhìn nhầm rồi, không phải người chuyển kiếp?”, Diệp Thành thẫn thờ, hắn lại lần nữa bấm tay tính toán, sau một lát thì mới thu lại thần thông nhìn Cơ Tuyết Băng từ đầu tới chân, “không sai mà!”
Không lâu sau đó, Cơ Tuyết Băng đã đi tới.
Trông dáng vẻ thật sự rất chăm chỉ, vừa đi vừa vùi đầu đọc sách, khi đi lướt qua Diệp Thành cô mới vô thức ngẩng đầu nhìn hắn: “Hoang Cổ Thánh Thể”.
Advertisement
Chỉ một câu nói khiến Diệp Thành sững người.
Nên biết rằng hắn dùng chu thiên diễn hoá che đi khí tức, cho dù là Đại Thánh cũng không thể nhìn ra huyết mạch, nhưng chỉ một Chuẩn Thánh như Cơ Tuyết Băng lại có thể nhìn ra.
Diệp Thành bất giác mở Tiên Luân Nhãn hắn đảo mắt nhìn bản nguyên của Cơ Tuyết Băng.
Đôi mắt cô rất sáng, không mang theo chút vẩn đục của bụi trần, huyết mạch hết sức bất phàm, trong giới tu sĩ có thể coi là hiếm có, lại thêm không có tiên nhãn thần nhãn, ngoài dung mạo tuyệt thế ra thì hắn thậm chí còn không thể tìm ra được bất cứ điểm gì khác thường từ Cơ Tuyết Băng.
Thế nhưng một tu sĩ bình thường như vậy chỉ cần nhìn là có thể nhìn ra được huyết mạch của hắn, một nữ tử bình thường như vậy lại khiến hắn có cảm giác áp lực.
Trong đôi mắt Diệp Thành có thêm ý tứ sâu xa, trong giới tu sĩ cùng cấp, người khiến hắn cảm thấy áp lực ngoài Hồng Trần với cảnh giới Chuẩn Thánh trước đó ra thì còn có cả Cơ Tuyết Băng chuyển kiếp trước mặt này.
Trông cô hết đỗi bình thường nhưng thực chất lại vô cùng mạnh, sự mạnh mẽ của cô đến từ sự bình thường đó, đã tu về nguyên trạng, đến cả một người tự nhận là cùng cấp vô địch như hắn cũng không thể nắm chắc phần thắng khi đấu với cô.
“Còn có Lục Đạo Tiên Luân Nhãn”, Cơ Tuyết Băng lẩm bẩm lấy ra một bộ nghê thường mặc lên người, bộ đó rất dị thường, có thể che đi những gì mà tiên nhãn có thể thấy.
“Bộ nghê thường này của cô cũng không tồi”, Diệp Thành dụi mắt, bị nghê thường chiếu đến mức hoa cả mắt.
“Chỗ ta còn có nữa, tặng cho ngươi một bộ”, Cơ Tuyết Băng lại lấy túi đựng đồ rồi lấy thêm một bộ nghê thường ra, bộ nghê thường với tiên quang thần bí, trông hết sức huyền diệu.
“Sao ta có thể nhận chứ”, Diệp Thành nói rồi tự giác nhận lấy.
“Nếu bị người ngoài thấy thì đừng nói là ta tặng”, Cơ Tuyết Băng nói rồi lập tức quay người.
“Đến thì cũng đến rồi, quy vị trước đã”, Diệp Thành phất tay, gảy ra tiên quang bay vào trán Cơ Tuyết Băng, sau đó lấy ra vò rượu, nhảy lên một tảng đá.
Có điều, điều khiến hắn bất ngờ đó là tiếng kêu đau đớn của người chuyển kiếp không hề vang lên, không những không vang lên mà Cơ Tuyết Băng trước mặt lại như không có chuyện gì xảy ra.
“Nhìn nhầm rồi, không phải người chuyển kiếp?”, Diệp Thành thẫn thờ, hắn lại lần nữa bấm tay tính toán, sau một lát thì mới thu lại thần thông nhìn Cơ Tuyết Băng từ đầu tới chân, “không sai mà!”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Không lâu sau đó, Cơ Tuyết Băng đã đi tới.Trông dáng vẻ thật sự rất chăm chỉ, vừa đi vừa vùi đầu đọc sách, khi đi lướt qua Diệp Thành cô mới vô thức ngẩng đầu nhìn hắn: “Hoang Cổ Thánh Thể”.AdvertisementChỉ một câu nói khiến Diệp Thành sững người.Nên biết rằng hắn dùng chu thiên diễn hoá che đi khí tức, cho dù là Đại Thánh cũng không thể nhìn ra huyết mạch, nhưng chỉ một Chuẩn Thánh như Cơ Tuyết Băng lại có thể nhìn ra.Diệp Thành bất giác mở Tiên Luân Nhãn hắn đảo mắt nhìn bản nguyên của Cơ Tuyết Băng.Đôi mắt cô rất sáng, không mang theo chút vẩn đục của bụi trần, huyết mạch hết sức bất phàm, trong giới tu sĩ có thể coi là hiếm có, lại thêm không có tiên nhãn thần nhãn, ngoài dung mạo tuyệt thế ra thì hắn thậm chí còn không thể tìm ra được bất cứ điểm gì khác thường từ Cơ Tuyết Băng.Thế nhưng một tu sĩ bình thường như vậy chỉ cần nhìn là có thể nhìn ra được huyết mạch của hắn, một nữ tử bình thường như vậy lại khiến hắn có cảm giác áp lực.Trong đôi mắt Diệp Thành có thêm ý tứ sâu xa, trong giới tu sĩ cùng cấp, người khiến hắn cảm thấy áp lực ngoài Hồng Trần với cảnh giới Chuẩn Thánh trước đó ra thì còn có cả Cơ Tuyết Băng chuyển kiếp trước mặt này.Trông cô hết đỗi bình thường nhưng thực chất lại vô cùng mạnh, sự mạnh mẽ của cô đến từ sự bình thường đó, đã tu về nguyên trạng, đến cả một người tự nhận là cùng cấp vô địch như hắn cũng không thể nắm chắc phần thắng khi đấu với cô.“Còn có Lục Đạo Tiên Luân Nhãn”, Cơ Tuyết Băng lẩm bẩm lấy ra một bộ nghê thường mặc lên người, bộ đó rất dị thường, có thể che đi những gì mà tiên nhãn có thể thấy.“Bộ nghê thường này của cô cũng không tồi”, Diệp Thành dụi mắt, bị nghê thường chiếu đến mức hoa cả mắt.“Chỗ ta còn có nữa, tặng cho ngươi một bộ”, Cơ Tuyết Băng lại lấy túi đựng đồ rồi lấy thêm một bộ nghê thường ra, bộ nghê thường với tiên quang thần bí, trông hết sức huyền diệu.“Sao ta có thể nhận chứ”, Diệp Thành nói rồi tự giác nhận lấy.“Nếu bị người ngoài thấy thì đừng nói là ta tặng”, Cơ Tuyết Băng nói rồi lập tức quay người.“Đến thì cũng đến rồi, quy vị trước đã”, Diệp Thành phất tay, gảy ra tiên quang bay vào trán Cơ Tuyết Băng, sau đó lấy ra vò rượu, nhảy lên một tảng đá.Có điều, điều khiến hắn bất ngờ đó là tiếng kêu đau đớn của người chuyển kiếp không hề vang lên, không những không vang lên mà Cơ Tuyết Băng trước mặt lại như không có chuyện gì xảy ra.“Nhìn nhầm rồi, không phải người chuyển kiếp?”, Diệp Thành thẫn thờ, hắn lại lần nữa bấm tay tính toán, sau một lát thì mới thu lại thần thông nhìn Cơ Tuyết Băng từ đầu tới chân, “không sai mà!”