Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3700: “Cô không bán thật sao?”,

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành dần thu lại suy nghĩ, hắn lại bắt đầu nhớ lại chuyện tiên quang, vì sao lại không thể dùng được với Cơ Tuyết Băng, tiên quang đó rõ ràng trong thần hải của cô nhưng lại không hề có tác dụng.“Trên sách này có gì mà nhìn say mê thế chứ?”, Kì Vương cảm thấy nhàm chán, nó quay đầu liếc nhìn cuốn cổ thư trong tay Cơ Tuyết Băng mà chẳng thấy một chữ nào trong đó.Advertisement“Đây mới là thần, chẳng có chữ nào cũng đọc chăm chú được”, Kì Vương chép miệng.“Thế giới này từ trước đến giờ luôn không thiếu nhân tài”, Diệp Thành chậm rãi lên tiếng, trong lúc này còn đảo mắt nhìn Cơ Tuyết Băng, hắn biết mặc dù sách của Cơ Tuyết Băng không hề có chữ nhưng cái mà cô giác ngộ chính là vô thượng đạo.“Nói tới nhân tài, Thần Nữ Dao trì mới thực sự là nhân tài”, Kì Vương tặc lưỡi, “tiên thể Dao Trì tốt như thế lại không cần, cứ đòi bỏ đi”.“Bỏ đi tiên thể Dao Trì, là ý gì”?, Diệp Thành nhướng mày nhìn Kì Vương.“Ngươi chưa nghe nói gì sao? Thần Nữ Dao Trì trước đây là tiên thể Dao Trì, đó là huyết mạch nghịch thiên, không hề kém so với thánh thể”, Kì Vương chậm rãi lên tiếng giải thích, nói rồi còn tặc lưỡi, “nhưng ngươi đoán xem Thần Nữ Dao Trì làm gì, cô ấy bỏ đi tiên thể, hoá thân thành huyết mạch bình thường”.“Lại còn có cả chuyện này sao?”, Diệp Thành xoa cằm, “Thần Nữ Dao Trì này nghe mới lạ đó”.“Không cần thì cho ta, thật lãng phí”, Kì Vương hắng giọng.“Vô tự thiên thư”, Kì Vương dứt lời, Diệp Thành liền nghe thấy một tiếng nói trầm trồ vang lên trong đám người, giọng điều kinh ngạc, mặc dù giọng nói đó không quá to nhưng đủ để hắn nghe thấy.Thế rồi, chỉ thấy một lão gìa tóc tím bước tới, đầu tiên là liếc nhìn phía Diệp Thành và Kì Vương, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở phía Cơ Tuyết Băng, nói chính xác hơn đó là dừng lại ở quyển sách không chữ của cô, có thể thấy, đôi mắt ông ta còn loé lên ánh nhìn tham lam.“Vô tự thiên tư?”, Diệp Thành liếc nhìn lão già, sau đó ánh mắt lại nhìn vào quyển cổ thư trong tay Cơ Tuyết Băng, lúc này hắn mới phát hiện ra huyền cơ ẩn giấu trong quyển sách đó, nó không hề đơn giản như vẻ bên ngoài.“Quyển sách này có bán không? Lão phu muốn mua, cô nương cứ ra giá”, lão già tóc tím lên tiếng, nhìn chằm chằm Cơ Tuyết Băng, mặc dù giọng điệu có vẻ muốn thương lượng nhưng ngữ khí lại thêm phần uy nghiêm như ra lệnh, chỉ vì Cơ Tuyết Băng là Chuẩn Thánh còn ông ta là Chuẩn Thánh Vương.“Vật của tiền bối, không bán”, Cơ Tuyết Băng ngẩng đầu khẽ mỉm cười.“Cô không bán thật sao?”, lão già tóc tím nheo mắt, giọng điệu lạnh hơn một phần.“Không bán”.“Cho thể diện mà không cần”, lão già tóc tím hắng giọng lạnh lùng, ông ta lập tức giơ tay với tới.

Diệp Thành dần thu lại suy nghĩ, hắn lại bắt đầu nhớ lại chuyện tiên quang, vì sao lại không thể dùng được với Cơ Tuyết Băng, tiên quang đó rõ ràng trong thần hải của cô nhưng lại không hề có tác dụng.

“Trên sách này có gì mà nhìn say mê thế chứ?”, Kì Vương cảm thấy nhàm chán, nó quay đầu liếc nhìn cuốn cổ thư trong tay Cơ Tuyết Băng mà chẳng thấy một chữ nào trong đó.

Advertisement

“Đây mới là thần, chẳng có chữ nào cũng đọc chăm chú được”, Kì Vương chép miệng.

“Thế giới này từ trước đến giờ luôn không thiếu nhân tài”, Diệp Thành chậm rãi lên tiếng, trong lúc này còn đảo mắt nhìn Cơ Tuyết Băng, hắn biết mặc dù sách của Cơ Tuyết Băng không hề có chữ nhưng cái mà cô giác ngộ chính là vô thượng đạo.

“Nói tới nhân tài, Thần Nữ Dao trì mới thực sự là nhân tài”, Kì Vương tặc lưỡi, “tiên thể Dao Trì tốt như thế lại không cần, cứ đòi bỏ đi”.

“Bỏ đi tiên thể Dao Trì, là ý gì”?, Diệp Thành nhướng mày nhìn Kì Vương.

“Ngươi chưa nghe nói gì sao? Thần Nữ Dao Trì trước đây là tiên thể Dao Trì, đó là huyết mạch nghịch thiên, không hề kém so với thánh thể”, Kì Vương chậm rãi lên tiếng giải thích, nói rồi còn tặc lưỡi, “nhưng ngươi đoán xem Thần Nữ Dao Trì làm gì, cô ấy bỏ đi tiên thể, hoá thân thành huyết mạch bình thường”.

“Lại còn có cả chuyện này sao?”, Diệp Thành xoa cằm, “Thần Nữ Dao Trì này nghe mới lạ đó”.

“Không cần thì cho ta, thật lãng phí”, Kì Vương hắng giọng.

“Vô tự thiên thư”, Kì Vương dứt lời, Diệp Thành liền nghe thấy một tiếng nói trầm trồ vang lên trong đám người, giọng điều kinh ngạc, mặc dù giọng nói đó không quá to nhưng đủ để hắn nghe thấy.

Thế rồi, chỉ thấy một lão gìa tóc tím bước tới, đầu tiên là liếc nhìn phía Diệp Thành và Kì Vương, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở phía Cơ Tuyết Băng, nói chính xác hơn đó là dừng lại ở quyển sách không chữ của cô, có thể thấy, đôi mắt ông ta còn loé lên ánh nhìn tham lam.

“Vô tự thiên tư?”, Diệp Thành liếc nhìn lão già, sau đó ánh mắt lại nhìn vào quyển cổ thư trong tay Cơ Tuyết Băng, lúc này hắn mới phát hiện ra huyền cơ ẩn giấu trong quyển sách đó, nó không hề đơn giản như vẻ bên ngoài.

“Quyển sách này có bán không? Lão phu muốn mua, cô nương cứ ra giá”, lão già tóc tím lên tiếng, nhìn chằm chằm Cơ Tuyết Băng, mặc dù giọng điệu có vẻ muốn thương lượng nhưng ngữ khí lại thêm phần uy nghiêm như ra lệnh, chỉ vì Cơ Tuyết Băng là Chuẩn Thánh còn ông ta là Chuẩn Thánh Vương.

“Vật của tiền bối, không bán”, Cơ Tuyết Băng ngẩng đầu khẽ mỉm cười.

“Cô không bán thật sao?”, lão già tóc tím nheo mắt, giọng điệu lạnh hơn một phần.

“Không bán”.

“Cho thể diện mà không cần”, lão già tóc tím hắng giọng lạnh lùng, ông ta lập tức giơ tay với tới.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành dần thu lại suy nghĩ, hắn lại bắt đầu nhớ lại chuyện tiên quang, vì sao lại không thể dùng được với Cơ Tuyết Băng, tiên quang đó rõ ràng trong thần hải của cô nhưng lại không hề có tác dụng.“Trên sách này có gì mà nhìn say mê thế chứ?”, Kì Vương cảm thấy nhàm chán, nó quay đầu liếc nhìn cuốn cổ thư trong tay Cơ Tuyết Băng mà chẳng thấy một chữ nào trong đó.Advertisement“Đây mới là thần, chẳng có chữ nào cũng đọc chăm chú được”, Kì Vương chép miệng.“Thế giới này từ trước đến giờ luôn không thiếu nhân tài”, Diệp Thành chậm rãi lên tiếng, trong lúc này còn đảo mắt nhìn Cơ Tuyết Băng, hắn biết mặc dù sách của Cơ Tuyết Băng không hề có chữ nhưng cái mà cô giác ngộ chính là vô thượng đạo.“Nói tới nhân tài, Thần Nữ Dao trì mới thực sự là nhân tài”, Kì Vương tặc lưỡi, “tiên thể Dao Trì tốt như thế lại không cần, cứ đòi bỏ đi”.“Bỏ đi tiên thể Dao Trì, là ý gì”?, Diệp Thành nhướng mày nhìn Kì Vương.“Ngươi chưa nghe nói gì sao? Thần Nữ Dao Trì trước đây là tiên thể Dao Trì, đó là huyết mạch nghịch thiên, không hề kém so với thánh thể”, Kì Vương chậm rãi lên tiếng giải thích, nói rồi còn tặc lưỡi, “nhưng ngươi đoán xem Thần Nữ Dao Trì làm gì, cô ấy bỏ đi tiên thể, hoá thân thành huyết mạch bình thường”.“Lại còn có cả chuyện này sao?”, Diệp Thành xoa cằm, “Thần Nữ Dao Trì này nghe mới lạ đó”.“Không cần thì cho ta, thật lãng phí”, Kì Vương hắng giọng.“Vô tự thiên thư”, Kì Vương dứt lời, Diệp Thành liền nghe thấy một tiếng nói trầm trồ vang lên trong đám người, giọng điều kinh ngạc, mặc dù giọng nói đó không quá to nhưng đủ để hắn nghe thấy.Thế rồi, chỉ thấy một lão gìa tóc tím bước tới, đầu tiên là liếc nhìn phía Diệp Thành và Kì Vương, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở phía Cơ Tuyết Băng, nói chính xác hơn đó là dừng lại ở quyển sách không chữ của cô, có thể thấy, đôi mắt ông ta còn loé lên ánh nhìn tham lam.“Vô tự thiên tư?”, Diệp Thành liếc nhìn lão già, sau đó ánh mắt lại nhìn vào quyển cổ thư trong tay Cơ Tuyết Băng, lúc này hắn mới phát hiện ra huyền cơ ẩn giấu trong quyển sách đó, nó không hề đơn giản như vẻ bên ngoài.“Quyển sách này có bán không? Lão phu muốn mua, cô nương cứ ra giá”, lão già tóc tím lên tiếng, nhìn chằm chằm Cơ Tuyết Băng, mặc dù giọng điệu có vẻ muốn thương lượng nhưng ngữ khí lại thêm phần uy nghiêm như ra lệnh, chỉ vì Cơ Tuyết Băng là Chuẩn Thánh còn ông ta là Chuẩn Thánh Vương.“Vật của tiền bối, không bán”, Cơ Tuyết Băng ngẩng đầu khẽ mỉm cười.“Cô không bán thật sao?”, lão già tóc tím nheo mắt, giọng điệu lạnh hơn một phần.“Không bán”.“Cho thể diện mà không cần”, lão già tóc tím hắng giọng lạnh lùng, ông ta lập tức giơ tay với tới.

Chương 3700: “Cô không bán thật sao?”,