“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3712: “Hơi… ngượng ngùng rồi đấy”,
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Những tu sĩ ra vào nơi đây không thiếu người mạnh, họ vừa đi vào không lâu đã thấy ba Đại Thánh, Thánh Vương và Chuẩn Thánh Vương nhiều vô số kể.Hửm?AdvertisementNhìn một lúc Diệp Thành không khỏi cau mày, hai mắt hơi nheo lại, nhìn chằm chằm toà tiên khuyết lơ lửng trên hư thiên Đế Vương Thành, dường như có thể cách hư không mười nghìn trượng nhìn thấy bảo ấn lơ lửng trên tiên khuyết, tiên quang sáng rực, uy áp khắp chư thiên rộng lớn.Đó là một pháp khí cường đại, có tiên khí bất diệt, nặng tựa như núi, còn có đạo tắc vô thượng bay múa, dù ở rất xa nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy run sợ, ngột ngạt khó tả.“Đế binh”, Diệp Thành lẩm bẩm, trong mắt hiện lên vẻ kinh hãi.“Đó là Thiên Khuyết Đế Vương Ấn”, Cơ Tuyết Băng cười bảo: “Chắc ngươi đã nghe tới Thiên Khuyết Đại Đế rồi, Thiên Khuyết Đế Vương Ấn là Cực Đạo Đế Khí của ngài ấy, được đúc thành từ đồng thau tiên kim, trên Đế lộ tranh hùng, nó đã nhuốm máu của vô số anh hùng, giúp chủ nhân chứng được đại đạo”.“Tam thiên sinh tử nhất giới, chỉ nguyện tay không lấp đầy bầu trời”, Diệp Thành nhớ lại những lời bí mật mà Thái Hư Cổ Long đã nói khi xưa, bản thể của Thiên Khuyết Đại Đế là một hòn tiên thạch, trải qua tẩy luyện vô số năm từ tinh hoa của đất trời mới biến hoá thành người, suốt cuộc đời ngài đều hùng dũng, cuối cùng nghịch thiên lên ngôi Hoàng Đế, là người phong đế đầu tiên nối tiếp sau Hiên Viên Đại Đế, cũng là người vô địch Vạn Vực.“Ngươi có tìm nữa không? Không tìm thì mau đi thôi”, Kỳ Vương đá Diệp Thành đang chìm trong hồi ức: “Lão tử đang chờ ăn quả bàn đào đây, ngươi mau lên đi”.“Lát nữa sẽ xử lý ngươi sau”, Diệp Thành mắng xong thì bay về một hướng, trong thành có người chuyển kiếp, nhưng chỉ có một người, là nữ, không cần nhìn mặt người đó, hắn cũng biết là ai.Một lúc sau, cả ba dừng lại trước một căn lầu gác rất lớn.Lầu gác này có ba tầng, hầu hết đều có những tấm rèm sặc sỡ sắc màu đang rủ xuống, khí tức của hồng trần nồng đậm, còn chưa đi vào đã ngửi thấy mùi hương thơm nồng của nữ nhân, nhìn ra xa loáng thoáng còn có thể thấy các nữ tử duyên dáng đang đánh đàn, rót rượu, chơi đùa ở lầu hai và lầu ba.Lối vào lầu gác có một nữ tu quần áo không chỉnh tề, phất khăn lụa lôi kéo từng nam tu, giọng nói ngọt xớt: “Đại gia, sao bây giờ mới tới vậy?”“Lão phu bấm đốt rồi, đây hẳn là thanh lâu, nói một cách th* t*c là lò luyện, th* t*c hơn nữa thì là kỹ viện”, Kỳ Vương sờ cằm đầy ẩn ý.“Hơi… ngượng ngùng rồi đấy”, Diệp Thành ho khan: “Nếu Huyền Hoàng biết không biết có tức ói máu không, con gái cưng của ngài ấy thật biết gây chuyện, lại còn chạy tới đây làm việc”.“Ta nghĩ chuyện ăn đào có thể hoãn lại một lúc”, Kỳ Vương rất tự giác biến thành hình người, biến xong còn không quên lấy gương ra vuốt lại mái tóc lừa rối bù.“Ta sang bên kia uống tách trà, các ngươi làm gì thì làm đi”, Cơ Tuyết Băng nói xong thì xoay người định đi.
Những tu sĩ ra vào nơi đây không thiếu người mạnh, họ vừa đi vào không lâu đã thấy ba Đại Thánh, Thánh Vương và Chuẩn Thánh Vương nhiều vô số kể.
Hửm?
Advertisement
Nhìn một lúc Diệp Thành không khỏi cau mày, hai mắt hơi nheo lại, nhìn chằm chằm toà tiên khuyết lơ lửng trên hư thiên Đế Vương Thành, dường như có thể cách hư không mười nghìn trượng nhìn thấy bảo ấn lơ lửng trên tiên khuyết, tiên quang sáng rực, uy áp khắp chư thiên rộng lớn.
Đó là một pháp khí cường đại, có tiên khí bất diệt, nặng tựa như núi, còn có đạo tắc vô thượng bay múa, dù ở rất xa nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy run sợ, ngột ngạt khó tả.
“Đế binh”, Diệp Thành lẩm bẩm, trong mắt hiện lên vẻ kinh hãi.
“Đó là Thiên Khuyết Đế Vương Ấn”, Cơ Tuyết Băng cười bảo: “Chắc ngươi đã nghe tới Thiên Khuyết Đại Đế rồi, Thiên Khuyết Đế Vương Ấn là Cực Đạo Đế Khí của ngài ấy, được đúc thành từ đồng thau tiên kim, trên Đế lộ tranh hùng, nó đã nhuốm máu của vô số anh hùng, giúp chủ nhân chứng được đại đạo”.
“Tam thiên sinh tử nhất giới, chỉ nguyện tay không lấp đầy bầu trời”, Diệp Thành nhớ lại những lời bí mật mà Thái Hư Cổ Long đã nói khi xưa, bản thể của Thiên Khuyết Đại Đế là một hòn tiên thạch, trải qua tẩy luyện vô số năm từ tinh hoa của đất trời mới biến hoá thành người, suốt cuộc đời ngài đều hùng dũng, cuối cùng nghịch thiên lên ngôi Hoàng Đế, là người phong đế đầu tiên nối tiếp sau Hiên Viên Đại Đế, cũng là người vô địch Vạn Vực.
“Ngươi có tìm nữa không? Không tìm thì mau đi thôi”, Kỳ Vương đá Diệp Thành đang chìm trong hồi ức: “Lão tử đang chờ ăn quả bàn đào đây, ngươi mau lên đi”.
“Lát nữa sẽ xử lý ngươi sau”, Diệp Thành mắng xong thì bay về một hướng, trong thành có người chuyển kiếp, nhưng chỉ có một người, là nữ, không cần nhìn mặt người đó, hắn cũng biết là ai.
Một lúc sau, cả ba dừng lại trước một căn lầu gác rất lớn.
Lầu gác này có ba tầng, hầu hết đều có những tấm rèm sặc sỡ sắc màu đang rủ xuống, khí tức của hồng trần nồng đậm, còn chưa đi vào đã ngửi thấy mùi hương thơm nồng của nữ nhân, nhìn ra xa loáng thoáng còn có thể thấy các nữ tử duyên dáng đang đánh đàn, rót rượu, chơi đùa ở lầu hai và lầu ba.
Lối vào lầu gác có một nữ tu quần áo không chỉnh tề, phất khăn lụa lôi kéo từng nam tu, giọng nói ngọt xớt: “Đại gia, sao bây giờ mới tới vậy?”
“Lão phu bấm đốt rồi, đây hẳn là thanh lâu, nói một cách th* t*c là lò luyện, th* t*c hơn nữa thì là kỹ viện”, Kỳ Vương sờ cằm đầy ẩn ý.
“Hơi… ngượng ngùng rồi đấy”, Diệp Thành ho khan: “Nếu Huyền Hoàng biết không biết có tức ói máu không, con gái cưng của ngài ấy thật biết gây chuyện, lại còn chạy tới đây làm việc”.
“Ta nghĩ chuyện ăn đào có thể hoãn lại một lúc”, Kỳ Vương rất tự giác biến thành hình người, biến xong còn không quên lấy gương ra vuốt lại mái tóc lừa rối bù.
“Ta sang bên kia uống tách trà, các ngươi làm gì thì làm đi”, Cơ Tuyết Băng nói xong thì xoay người định đi.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Những tu sĩ ra vào nơi đây không thiếu người mạnh, họ vừa đi vào không lâu đã thấy ba Đại Thánh, Thánh Vương và Chuẩn Thánh Vương nhiều vô số kể.Hửm?AdvertisementNhìn một lúc Diệp Thành không khỏi cau mày, hai mắt hơi nheo lại, nhìn chằm chằm toà tiên khuyết lơ lửng trên hư thiên Đế Vương Thành, dường như có thể cách hư không mười nghìn trượng nhìn thấy bảo ấn lơ lửng trên tiên khuyết, tiên quang sáng rực, uy áp khắp chư thiên rộng lớn.Đó là một pháp khí cường đại, có tiên khí bất diệt, nặng tựa như núi, còn có đạo tắc vô thượng bay múa, dù ở rất xa nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy run sợ, ngột ngạt khó tả.“Đế binh”, Diệp Thành lẩm bẩm, trong mắt hiện lên vẻ kinh hãi.“Đó là Thiên Khuyết Đế Vương Ấn”, Cơ Tuyết Băng cười bảo: “Chắc ngươi đã nghe tới Thiên Khuyết Đại Đế rồi, Thiên Khuyết Đế Vương Ấn là Cực Đạo Đế Khí của ngài ấy, được đúc thành từ đồng thau tiên kim, trên Đế lộ tranh hùng, nó đã nhuốm máu của vô số anh hùng, giúp chủ nhân chứng được đại đạo”.“Tam thiên sinh tử nhất giới, chỉ nguyện tay không lấp đầy bầu trời”, Diệp Thành nhớ lại những lời bí mật mà Thái Hư Cổ Long đã nói khi xưa, bản thể của Thiên Khuyết Đại Đế là một hòn tiên thạch, trải qua tẩy luyện vô số năm từ tinh hoa của đất trời mới biến hoá thành người, suốt cuộc đời ngài đều hùng dũng, cuối cùng nghịch thiên lên ngôi Hoàng Đế, là người phong đế đầu tiên nối tiếp sau Hiên Viên Đại Đế, cũng là người vô địch Vạn Vực.“Ngươi có tìm nữa không? Không tìm thì mau đi thôi”, Kỳ Vương đá Diệp Thành đang chìm trong hồi ức: “Lão tử đang chờ ăn quả bàn đào đây, ngươi mau lên đi”.“Lát nữa sẽ xử lý ngươi sau”, Diệp Thành mắng xong thì bay về một hướng, trong thành có người chuyển kiếp, nhưng chỉ có một người, là nữ, không cần nhìn mặt người đó, hắn cũng biết là ai.Một lúc sau, cả ba dừng lại trước một căn lầu gác rất lớn.Lầu gác này có ba tầng, hầu hết đều có những tấm rèm sặc sỡ sắc màu đang rủ xuống, khí tức của hồng trần nồng đậm, còn chưa đi vào đã ngửi thấy mùi hương thơm nồng của nữ nhân, nhìn ra xa loáng thoáng còn có thể thấy các nữ tử duyên dáng đang đánh đàn, rót rượu, chơi đùa ở lầu hai và lầu ba.Lối vào lầu gác có một nữ tu quần áo không chỉnh tề, phất khăn lụa lôi kéo từng nam tu, giọng nói ngọt xớt: “Đại gia, sao bây giờ mới tới vậy?”“Lão phu bấm đốt rồi, đây hẳn là thanh lâu, nói một cách th* t*c là lò luyện, th* t*c hơn nữa thì là kỹ viện”, Kỳ Vương sờ cằm đầy ẩn ý.“Hơi… ngượng ngùng rồi đấy”, Diệp Thành ho khan: “Nếu Huyền Hoàng biết không biết có tức ói máu không, con gái cưng của ngài ấy thật biết gây chuyện, lại còn chạy tới đây làm việc”.“Ta nghĩ chuyện ăn đào có thể hoãn lại một lúc”, Kỳ Vương rất tự giác biến thành hình người, biến xong còn không quên lấy gương ra vuốt lại mái tóc lừa rối bù.“Ta sang bên kia uống tách trà, các ngươi làm gì thì làm đi”, Cơ Tuyết Băng nói xong thì xoay người định đi.