Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3730: Nhưng vô ích!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Hai cấp bậc Chuẩn Thánh, coi như cho họ luyện tay”, sáu Đại Thánh vuốt râu, không giúp đỡ, cũng không ngăn cản ba thần tử đuổi giết, chỉ ung dung chậm rãi đi theo.Bọn họ hiểu rõ sức chiến đấu của thần tử nhà mình, đều có thực lực giết Thánh Nhân, bây giờ ba đấu hai, hơn nữa đối phương còn chỉ là hai Chuẩn Thánh, không có lý nào lại thua.AdvertisementPhía trước, Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng nhanh chóng bỏ chạy, một người như thần mang, một người như tiên quang, tốc độ ngang nhau, đều nhanh đến cực hạn, nếu sau lưng chỉ có thần tử của ba Thánh Địa thì đương nhiên họ không sợ, nhưng bọn chúng còn có Đại Thánh bảo vệ, vả lại không chỉ một người mà là sáu người.Đội hình cường đại như vậy vượt xa phạm vi tối đa mà họ có thể chống lại.Điều quan trọng nhất là, dù trong thông đạo không gian, Tiên Nhãn cũng vẫn bị Đế Vương Ấn áp chế, không thể sử dụng Thiên Đạo, không đánh lại được vậy chỉ có thể chạy, nếu không sẽ bị Đại Thánh giết ngay lập tức.Nhưng điều khiến họ cảm thấy may mắn là sáu Đại Thánh không đuổi theo, chỉ có ba đại thần tử.Cảnh tượng này Diệp Thành đã dự đoán trước, thần tử Thánh Địa trước nay luôn cao cao tại thượng, kiêu ngạo nhường nào, ngông cuồng nhường nào, chúng tự cho rằng mình vô địch cùng cấp, hơn nữa ba đấu hai đương nhiên sẽ không để Đại Thánh nhúng tay vào, trong mắt bọn chúng, tự mình săn bắt con mồi mới thú vị.Đây chính là điều Diệp Thành muốn, so về tốc độ, hắn và Cơ Tuyết Băng có thể cắt đuôi được ba đại thần tử, xét về sức chiến đấu, chỉ ba đại thần tử này, hai người họ mỗi người có thể thách cả đám.Hơn nữa hắn và Cơ Tuyết Băng còn rất ăn ý, không chạy nhanh, chạy một đoạn lại giảm tốc độ, phải cho ba tên thần tử kia chút hy vọng, nếu chọc giận chúng chưa biết chừng sáu Đại Thánh lại ra tay, với tốc độc của Đại Thánh, đuổi kịp họ là điều không khó.Đây là ‘nhử’ mà mọi người thường nói, cứ thế này có khi lại tới được cuối con đường thông đạo, ra khỏi thông đạo, Tiên Nhãn sẽ không bị áp chế nữa, tới lúc đó Đại Thánh cũng khó mà làm gì được hắn.Phía sau họ, sắc mặt ba đại thần tử cực kỳ khó coi, thậm chí còn trở nên hung tợn và đáng sợ.Chúng cứ nghĩ sẽ đuổi kịp phía Diệp Thành, với sức chiến đấu của chúng, một chiêu là có thể giải quyết gọn gàng đối phương.Nhưng ai ngờ hai cấp bậc Chuẩn Thánh phía trước lại chạy nhanh như chớp, bọn chúng đuổi theo cả chặng đường, chẳng những không đuổi kịp mà còn càng đuổi càng xa.Điều đáng giận là chúng vừa định mời Đại Thánh ra tay thì hai người phía trước lại giảm tốc độ, thấy tốc độ chậm lại, bọn chúng sẽ có thể đuổi kịp. Nhưng đuổi mãi đuổi mãi lại để mất dấu, cứ như vậy vài ba lần, bọn chúng đã tức muốn điên người.Thấy bọn chúng như vậy, sáu Đại Thánh không chịu nổi nữa, một Đại Thánh của Vũ Hoá Thần Triều bước ra, giơ tay lên chỉ vào thông đạo phía trước, b*n r* một tia thần mang lạnh lẽo.Cảm nhận được hơi thở lạnh thấu xương từ phía sau truyền đến, vẻ mặt Diệp Thành thay đổi, hắn chợt quay người, đưa tay đẩy Cơ Tuyết Băng ra, sau đó một tay tạo kết ấn, tế ra hàng trăm tấm áo giáp.Nhưng phòng ngự của hắn trong mắt Đại Thánh thực sự rất yếu, bị thần mang nhất chỉ của Đại Thánh liên tiếp phá vỡ, đến Thánh thể cường đại cũng chẳng thể thoát nạn, vỡ tung trong chớp mắt.Cơ Tuyết Băng thấy vậy thì hơi cau mày, khí thế thay đổi lớn, giữa hai hàng lông mày có tiên văn cổ hiện ra, sức mạnh bí ẩn và mạnh mẽ trong cơ thể nhanh chóng khôi phục, chấn động cả thông đạo.Nhưng vô ích!

“Hai cấp bậc Chuẩn Thánh, coi như cho họ luyện tay”, sáu Đại Thánh vuốt râu, không giúp đỡ, cũng không ngăn cản ba thần tử đuổi giết, chỉ ung dung chậm rãi đi theo.

Bọn họ hiểu rõ sức chiến đấu của thần tử nhà mình, đều có thực lực giết Thánh Nhân, bây giờ ba đấu hai, hơn nữa đối phương còn chỉ là hai Chuẩn Thánh, không có lý nào lại thua.

Advertisement

Phía trước, Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng nhanh chóng bỏ chạy, một người như thần mang, một người như tiên quang, tốc độ ngang nhau, đều nhanh đến cực hạn, nếu sau lưng chỉ có thần tử của ba Thánh Địa thì đương nhiên họ không sợ, nhưng bọn chúng còn có Đại Thánh bảo vệ, vả lại không chỉ một người mà là sáu người.

Đội hình cường đại như vậy vượt xa phạm vi tối đa mà họ có thể chống lại.

Điều quan trọng nhất là, dù trong thông đạo không gian, Tiên Nhãn cũng vẫn bị Đế Vương Ấn áp chế, không thể sử dụng Thiên Đạo, không đánh lại được vậy chỉ có thể chạy, nếu không sẽ bị Đại Thánh giết ngay lập tức.

Nhưng điều khiến họ cảm thấy may mắn là sáu Đại Thánh không đuổi theo, chỉ có ba đại thần tử.

Cảnh tượng này Diệp Thành đã dự đoán trước, thần tử Thánh Địa trước nay luôn cao cao tại thượng, kiêu ngạo nhường nào, ngông cuồng nhường nào, chúng tự cho rằng mình vô địch cùng cấp, hơn nữa ba đấu hai đương nhiên sẽ không để Đại Thánh nhúng tay vào, trong mắt bọn chúng, tự mình săn bắt con mồi mới thú vị.

Đây chính là điều Diệp Thành muốn, so về tốc độ, hắn và Cơ Tuyết Băng có thể cắt đuôi được ba đại thần tử, xét về sức chiến đấu, chỉ ba đại thần tử này, hai người họ mỗi người có thể thách cả đám.

Hơn nữa hắn và Cơ Tuyết Băng còn rất ăn ý, không chạy nhanh, chạy một đoạn lại giảm tốc độ, phải cho ba tên thần tử kia chút hy vọng, nếu chọc giận chúng chưa biết chừng sáu Đại Thánh lại ra tay, với tốc độc của Đại Thánh, đuổi kịp họ là điều không khó.

Đây là ‘nhử’ mà mọi người thường nói, cứ thế này có khi lại tới được cuối con đường thông đạo, ra khỏi thông đạo, Tiên Nhãn sẽ không bị áp chế nữa, tới lúc đó Đại Thánh cũng khó mà làm gì được hắn.

Phía sau họ, sắc mặt ba đại thần tử cực kỳ khó coi, thậm chí còn trở nên hung tợn và đáng sợ.

Chúng cứ nghĩ sẽ đuổi kịp phía Diệp Thành, với sức chiến đấu của chúng, một chiêu là có thể giải quyết gọn gàng đối phương.

Nhưng ai ngờ hai cấp bậc Chuẩn Thánh phía trước lại chạy nhanh như chớp, bọn chúng đuổi theo cả chặng đường, chẳng những không đuổi kịp mà còn càng đuổi càng xa.

Điều đáng giận là chúng vừa định mời Đại Thánh ra tay thì hai người phía trước lại giảm tốc độ, thấy tốc độ chậm lại, bọn chúng sẽ có thể đuổi kịp. Nhưng đuổi mãi đuổi mãi lại để mất dấu, cứ như vậy vài ba lần, bọn chúng đã tức muốn điên người.

Thấy bọn chúng như vậy, sáu Đại Thánh không chịu nổi nữa, một Đại Thánh của Vũ Hoá Thần Triều bước ra, giơ tay lên chỉ vào thông đạo phía trước, b*n r* một tia thần mang lạnh lẽo.

Cảm nhận được hơi thở lạnh thấu xương từ phía sau truyền đến, vẻ mặt Diệp Thành thay đổi, hắn chợt quay người, đưa tay đẩy Cơ Tuyết Băng ra, sau đó một tay tạo kết ấn, tế ra hàng trăm tấm áo giáp.

Nhưng phòng ngự của hắn trong mắt Đại Thánh thực sự rất yếu, bị thần mang nhất chỉ của Đại Thánh liên tiếp phá vỡ, đến Thánh thể cường đại cũng chẳng thể thoát nạn, vỡ tung trong chớp mắt.

Cơ Tuyết Băng thấy vậy thì hơi cau mày, khí thế thay đổi lớn, giữa hai hàng lông mày có tiên văn cổ hiện ra, sức mạnh bí ẩn và mạnh mẽ trong cơ thể nhanh chóng khôi phục, chấn động cả thông đạo.

Nhưng vô ích!

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Hai cấp bậc Chuẩn Thánh, coi như cho họ luyện tay”, sáu Đại Thánh vuốt râu, không giúp đỡ, cũng không ngăn cản ba thần tử đuổi giết, chỉ ung dung chậm rãi đi theo.Bọn họ hiểu rõ sức chiến đấu của thần tử nhà mình, đều có thực lực giết Thánh Nhân, bây giờ ba đấu hai, hơn nữa đối phương còn chỉ là hai Chuẩn Thánh, không có lý nào lại thua.AdvertisementPhía trước, Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng nhanh chóng bỏ chạy, một người như thần mang, một người như tiên quang, tốc độ ngang nhau, đều nhanh đến cực hạn, nếu sau lưng chỉ có thần tử của ba Thánh Địa thì đương nhiên họ không sợ, nhưng bọn chúng còn có Đại Thánh bảo vệ, vả lại không chỉ một người mà là sáu người.Đội hình cường đại như vậy vượt xa phạm vi tối đa mà họ có thể chống lại.Điều quan trọng nhất là, dù trong thông đạo không gian, Tiên Nhãn cũng vẫn bị Đế Vương Ấn áp chế, không thể sử dụng Thiên Đạo, không đánh lại được vậy chỉ có thể chạy, nếu không sẽ bị Đại Thánh giết ngay lập tức.Nhưng điều khiến họ cảm thấy may mắn là sáu Đại Thánh không đuổi theo, chỉ có ba đại thần tử.Cảnh tượng này Diệp Thành đã dự đoán trước, thần tử Thánh Địa trước nay luôn cao cao tại thượng, kiêu ngạo nhường nào, ngông cuồng nhường nào, chúng tự cho rằng mình vô địch cùng cấp, hơn nữa ba đấu hai đương nhiên sẽ không để Đại Thánh nhúng tay vào, trong mắt bọn chúng, tự mình săn bắt con mồi mới thú vị.Đây chính là điều Diệp Thành muốn, so về tốc độ, hắn và Cơ Tuyết Băng có thể cắt đuôi được ba đại thần tử, xét về sức chiến đấu, chỉ ba đại thần tử này, hai người họ mỗi người có thể thách cả đám.Hơn nữa hắn và Cơ Tuyết Băng còn rất ăn ý, không chạy nhanh, chạy một đoạn lại giảm tốc độ, phải cho ba tên thần tử kia chút hy vọng, nếu chọc giận chúng chưa biết chừng sáu Đại Thánh lại ra tay, với tốc độc của Đại Thánh, đuổi kịp họ là điều không khó.Đây là ‘nhử’ mà mọi người thường nói, cứ thế này có khi lại tới được cuối con đường thông đạo, ra khỏi thông đạo, Tiên Nhãn sẽ không bị áp chế nữa, tới lúc đó Đại Thánh cũng khó mà làm gì được hắn.Phía sau họ, sắc mặt ba đại thần tử cực kỳ khó coi, thậm chí còn trở nên hung tợn và đáng sợ.Chúng cứ nghĩ sẽ đuổi kịp phía Diệp Thành, với sức chiến đấu của chúng, một chiêu là có thể giải quyết gọn gàng đối phương.Nhưng ai ngờ hai cấp bậc Chuẩn Thánh phía trước lại chạy nhanh như chớp, bọn chúng đuổi theo cả chặng đường, chẳng những không đuổi kịp mà còn càng đuổi càng xa.Điều đáng giận là chúng vừa định mời Đại Thánh ra tay thì hai người phía trước lại giảm tốc độ, thấy tốc độ chậm lại, bọn chúng sẽ có thể đuổi kịp. Nhưng đuổi mãi đuổi mãi lại để mất dấu, cứ như vậy vài ba lần, bọn chúng đã tức muốn điên người.Thấy bọn chúng như vậy, sáu Đại Thánh không chịu nổi nữa, một Đại Thánh của Vũ Hoá Thần Triều bước ra, giơ tay lên chỉ vào thông đạo phía trước, b*n r* một tia thần mang lạnh lẽo.Cảm nhận được hơi thở lạnh thấu xương từ phía sau truyền đến, vẻ mặt Diệp Thành thay đổi, hắn chợt quay người, đưa tay đẩy Cơ Tuyết Băng ra, sau đó một tay tạo kết ấn, tế ra hàng trăm tấm áo giáp.Nhưng phòng ngự của hắn trong mắt Đại Thánh thực sự rất yếu, bị thần mang nhất chỉ của Đại Thánh liên tiếp phá vỡ, đến Thánh thể cường đại cũng chẳng thể thoát nạn, vỡ tung trong chớp mắt.Cơ Tuyết Băng thấy vậy thì hơi cau mày, khí thế thay đổi lớn, giữa hai hàng lông mày có tiên văn cổ hiện ra, sức mạnh bí ẩn và mạnh mẽ trong cơ thể nhanh chóng khôi phục, chấn động cả thông đạo.Nhưng vô ích!

Chương 3730: Nhưng vô ích!