Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3732: “Diệt ngươi chỉ cần mình ta là đủ”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ngươi tưởng ta là kẻ ngốc sao?”, Diệp Thành liếc nhìn ba thần tử, “nếu như lấy ra một món đồ nào đó trong túi đựng đồ của ta rồi các ngươi bảo là của nhà mình thì ta đi tìm ai để giải thích?”“Theo chúng ta thấy thì ngươi sợ rồi phải không?”, ba Thần Tử bật cười mỉa mai.Advertisement“Bảo vật thánh địa, mong tiểu hữu giao ra”, lại là Thần Tử Thiên Phạt, giọng điệu uy nghiêm hơn thấy rõ, “nếu không phải ngươi chính là cố hữu của thần nữ Dao Trì thì lão phu đã đưa ngươi xuống hoàng tuyền từ lâu rồi”.“Đã biết là cố hữu của vãn bối thì nên nể mặt vãn bối”, Cơ Tuyết Băng lạnh lùng lên tiếng.“Thần nữ đừng làm khó lão phu, ta cũng chỉ là phụng mệnh hành sự mà thôi”, sáu Đại Thánh cười, nói.“Vậy thì tiền bối và ta mỗi người lui một bước”, Cơ Tuyết Băng khẽ mỉm cười: “Ta không bảo vệ hắn, sáu vị tiền bối cũng đừng nhúng tay, mọi thứ dựa vào ngươi và ba thần tử kia tự tính với nhau”.“Vẫn là thần nữ Dao Trì sáng suốt”, sáu Đại Thánh mừng thầm trong bụng, “cứ làm theo thần nữ nói, thần nữ không bảo vệ hắn, chúng ta cũng không nhúng tay vào, sinh tử tuân theo thiên mệnh”.“Đường đường là Đại Thánh, đừng nuốt lời”, Cơ Tuyết Băng khẽ giọng lên tiếng, sau đó cô chậm rãi lùi về sau, trong lúc này còn không quên nháy mắt với Diệp Thành, cô hiểu rõ khả năng chiến đấu của Diệp Thành, tuyệt đối không hề kém so với cô, đến cả Chuẩn Thánh Vương còn bị hắn đánh cho thê thảm thì ba tên thần tử này không thể là đối thủ của hắn được.Cũng giống như cô, sáu Đại Thánh lùi về sau thể thể hiện lập trường của mình không nhúng tay vào chuyện này. Mặc dù lùi về sau nhưng bọn họ lại nở nụ cười tôi độc, vẫn là câu nói đó, bọn họ thừa biết khả năng chiến đấu của thần tử nhà mình thế nào, hiện giờ là trận dung ba đấu một, bọn họ không có lý do gì mà thua trận.Ba thần tử bật cười, ánh mắt hung tợn thấy rõ, vả lại còn tỏ ra cực kì hưng phấn, người nào người nấy l**m cái miệng đỏ chót.Diệp Thành cũng mỉm cười, trong lúc này hắn không quên chớp mắt nhìn Cơ Tuyết Băng, thầm nghĩ Cơ Tuyết Băng không chỉ là một con mọt sách mà cũng rất cao minh sáng suốt, chỉ cần sáu Đại Thánh kia không nhúng tay vào thì hắn sẽ không rơi vào tử cục, hắn có đủ tự tin có thể tiêu diệt ba tên thần tử này.Một khi tóm được ba tên này thì vương bài sẽ nằm trong tay, cho dù là Đại Thánh cũng không dám ra tay, việc bắt người chính là việc mà hắn thuần thục nhất.Đây chỉ là một trong những dự định của hắn, hắn cũng hoàn toàn có thể kéo dài thời gian, cho tới khi ra được thông đạo không gian này, một khi thoát ra được sự kiểm soát của Đế Vương Thành thì cũng có thể dùng đến thiên đạo để thoát thân.“Diệt ngươi chỉ cần mình ta là đủ”, khi Diệp Thành còn đang tính toán thì Thần Tử Thiên Phạt đã xông tới, sát phạt về phía hắn, một chưởng giáng từ trên trời xuống, lòng bàn tay với lôi chớp bao quanh, rất nhiều thần thông dung hợp lại với nhau tạo nên ngoại tướng, mang theo uy lực tịch diệt như muốn tiêu diệt Diệp Thành chỉ trong một đòn.“Đúng là to mồm, cẩn thận bị quật lại”, Diệp Thành bật cười lạnh lùng, hắn tung ra một chưởng đánh tan chưởng ấn của Thần Tử Thiên Phạt, cho dù là Thần Tử Thiên Phạt cũng bị trấn áp lùi về sau.

“Ngươi tưởng ta là kẻ ngốc sao?”, Diệp Thành liếc nhìn ba thần tử, “nếu như lấy ra một món đồ nào đó trong túi đựng đồ của ta rồi các ngươi bảo là của nhà mình thì ta đi tìm ai để giải thích?”

“Theo chúng ta thấy thì ngươi sợ rồi phải không?”, ba Thần Tử bật cười mỉa mai.

Advertisement

“Bảo vật thánh địa, mong tiểu hữu giao ra”, lại là Thần Tử Thiên Phạt, giọng điệu uy nghiêm hơn thấy rõ, “nếu không phải ngươi chính là cố hữu của thần nữ Dao Trì thì lão phu đã đưa ngươi xuống hoàng tuyền từ lâu rồi”.

“Đã biết là cố hữu của vãn bối thì nên nể mặt vãn bối”, Cơ Tuyết Băng lạnh lùng lên tiếng.

“Thần nữ đừng làm khó lão phu, ta cũng chỉ là phụng mệnh hành sự mà thôi”, sáu Đại Thánh cười, nói.

“Vậy thì tiền bối và ta mỗi người lui một bước”, Cơ Tuyết Băng khẽ mỉm cười: “Ta không bảo vệ hắn, sáu vị tiền bối cũng đừng nhúng tay, mọi thứ dựa vào ngươi và ba thần tử kia tự tính với nhau”.

“Vẫn là thần nữ Dao Trì sáng suốt”, sáu Đại Thánh mừng thầm trong bụng, “cứ làm theo thần nữ nói, thần nữ không bảo vệ hắn, chúng ta cũng không nhúng tay vào, sinh tử tuân theo thiên mệnh”.

“Đường đường là Đại Thánh, đừng nuốt lời”, Cơ Tuyết Băng khẽ giọng lên tiếng, sau đó cô chậm rãi lùi về sau, trong lúc này còn không quên nháy mắt với Diệp Thành, cô hiểu rõ khả năng chiến đấu của Diệp Thành, tuyệt đối không hề kém so với cô, đến cả Chuẩn Thánh Vương còn bị hắn đánh cho thê thảm thì ba tên thần tử này không thể là đối thủ của hắn được.

Cũng giống như cô, sáu Đại Thánh lùi về sau thể thể hiện lập trường của mình không nhúng tay vào chuyện này. Mặc dù lùi về sau nhưng bọn họ lại nở nụ cười tôi độc, vẫn là câu nói đó, bọn họ thừa biết khả năng chiến đấu của thần tử nhà mình thế nào, hiện giờ là trận dung ba đấu một, bọn họ không có lý do gì mà thua trận.

Ba thần tử bật cười, ánh mắt hung tợn thấy rõ, vả lại còn tỏ ra cực kì hưng phấn, người nào người nấy l**m cái miệng đỏ chót.

Diệp Thành cũng mỉm cười, trong lúc này hắn không quên chớp mắt nhìn Cơ Tuyết Băng, thầm nghĩ Cơ Tuyết Băng không chỉ là một con mọt sách mà cũng rất cao minh sáng suốt, chỉ cần sáu Đại Thánh kia không nhúng tay vào thì hắn sẽ không rơi vào tử cục, hắn có đủ tự tin có thể tiêu diệt ba tên thần tử này.

Một khi tóm được ba tên này thì vương bài sẽ nằm trong tay, cho dù là Đại Thánh cũng không dám ra tay, việc bắt người chính là việc mà hắn thuần thục nhất.

Đây chỉ là một trong những dự định của hắn, hắn cũng hoàn toàn có thể kéo dài thời gian, cho tới khi ra được thông đạo không gian này, một khi thoát ra được sự kiểm soát của Đế Vương Thành thì cũng có thể dùng đến thiên đạo để thoát thân.

“Diệt ngươi chỉ cần mình ta là đủ”, khi Diệp Thành còn đang tính toán thì Thần Tử Thiên Phạt đã xông tới, sát phạt về phía hắn, một chưởng giáng từ trên trời xuống, lòng bàn tay với lôi chớp bao quanh, rất nhiều thần thông dung hợp lại với nhau tạo nên ngoại tướng, mang theo uy lực tịch diệt như muốn tiêu diệt Diệp Thành chỉ trong một đòn.

“Đúng là to mồm, cẩn thận bị quật lại”, Diệp Thành bật cười lạnh lùng, hắn tung ra một chưởng đánh tan chưởng ấn của Thần Tử Thiên Phạt, cho dù là Thần Tử Thiên Phạt cũng bị trấn áp lùi về sau.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ngươi tưởng ta là kẻ ngốc sao?”, Diệp Thành liếc nhìn ba thần tử, “nếu như lấy ra một món đồ nào đó trong túi đựng đồ của ta rồi các ngươi bảo là của nhà mình thì ta đi tìm ai để giải thích?”“Theo chúng ta thấy thì ngươi sợ rồi phải không?”, ba Thần Tử bật cười mỉa mai.Advertisement“Bảo vật thánh địa, mong tiểu hữu giao ra”, lại là Thần Tử Thiên Phạt, giọng điệu uy nghiêm hơn thấy rõ, “nếu không phải ngươi chính là cố hữu của thần nữ Dao Trì thì lão phu đã đưa ngươi xuống hoàng tuyền từ lâu rồi”.“Đã biết là cố hữu của vãn bối thì nên nể mặt vãn bối”, Cơ Tuyết Băng lạnh lùng lên tiếng.“Thần nữ đừng làm khó lão phu, ta cũng chỉ là phụng mệnh hành sự mà thôi”, sáu Đại Thánh cười, nói.“Vậy thì tiền bối và ta mỗi người lui một bước”, Cơ Tuyết Băng khẽ mỉm cười: “Ta không bảo vệ hắn, sáu vị tiền bối cũng đừng nhúng tay, mọi thứ dựa vào ngươi và ba thần tử kia tự tính với nhau”.“Vẫn là thần nữ Dao Trì sáng suốt”, sáu Đại Thánh mừng thầm trong bụng, “cứ làm theo thần nữ nói, thần nữ không bảo vệ hắn, chúng ta cũng không nhúng tay vào, sinh tử tuân theo thiên mệnh”.“Đường đường là Đại Thánh, đừng nuốt lời”, Cơ Tuyết Băng khẽ giọng lên tiếng, sau đó cô chậm rãi lùi về sau, trong lúc này còn không quên nháy mắt với Diệp Thành, cô hiểu rõ khả năng chiến đấu của Diệp Thành, tuyệt đối không hề kém so với cô, đến cả Chuẩn Thánh Vương còn bị hắn đánh cho thê thảm thì ba tên thần tử này không thể là đối thủ của hắn được.Cũng giống như cô, sáu Đại Thánh lùi về sau thể thể hiện lập trường của mình không nhúng tay vào chuyện này. Mặc dù lùi về sau nhưng bọn họ lại nở nụ cười tôi độc, vẫn là câu nói đó, bọn họ thừa biết khả năng chiến đấu của thần tử nhà mình thế nào, hiện giờ là trận dung ba đấu một, bọn họ không có lý do gì mà thua trận.Ba thần tử bật cười, ánh mắt hung tợn thấy rõ, vả lại còn tỏ ra cực kì hưng phấn, người nào người nấy l**m cái miệng đỏ chót.Diệp Thành cũng mỉm cười, trong lúc này hắn không quên chớp mắt nhìn Cơ Tuyết Băng, thầm nghĩ Cơ Tuyết Băng không chỉ là một con mọt sách mà cũng rất cao minh sáng suốt, chỉ cần sáu Đại Thánh kia không nhúng tay vào thì hắn sẽ không rơi vào tử cục, hắn có đủ tự tin có thể tiêu diệt ba tên thần tử này.Một khi tóm được ba tên này thì vương bài sẽ nằm trong tay, cho dù là Đại Thánh cũng không dám ra tay, việc bắt người chính là việc mà hắn thuần thục nhất.Đây chỉ là một trong những dự định của hắn, hắn cũng hoàn toàn có thể kéo dài thời gian, cho tới khi ra được thông đạo không gian này, một khi thoát ra được sự kiểm soát của Đế Vương Thành thì cũng có thể dùng đến thiên đạo để thoát thân.“Diệt ngươi chỉ cần mình ta là đủ”, khi Diệp Thành còn đang tính toán thì Thần Tử Thiên Phạt đã xông tới, sát phạt về phía hắn, một chưởng giáng từ trên trời xuống, lòng bàn tay với lôi chớp bao quanh, rất nhiều thần thông dung hợp lại với nhau tạo nên ngoại tướng, mang theo uy lực tịch diệt như muốn tiêu diệt Diệp Thành chỉ trong một đòn.“Đúng là to mồm, cẩn thận bị quật lại”, Diệp Thành bật cười lạnh lùng, hắn tung ra một chưởng đánh tan chưởng ấn của Thần Tử Thiên Phạt, cho dù là Thần Tử Thiên Phạt cũng bị trấn áp lùi về sau.

Chương 3732: “Diệt ngươi chỉ cần mình ta là đủ”