“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3749: “Ta đã đánh giá thấp ngươi rồi”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Dứt lời, Thần Tử Phượng Hoàng bước lên chiến đài, hai mắt sáng như đuốc, khí huyết sục sôi.Đúng là hắn ta có cớ để kiêu ngạo, Thần Tử của Phượng Hoàng Tộc, huyết mạch cực kỳ cường đại, khi di chuyển đều có tiếng phượng hoàng hí mang lại cho người khác cảm giác ngột ngạt, áp bức.Advertisement“Nói trước nhé, dù thắng hay thua cũng không được báo thù”, Diệp Thành xoay cổ, khí huyết màu vàng kim vút lên, mỗi làn khí đều dồi dào, bá đạo.“Ngươi không có cơ hội xuống đài nữa đâu”, Thần Tử Phượng Hoàng cười tôi độc, bước lên trời, ấn một chưởng xuống, một ngọn núi lớn lập tức xuất hiện, giáng về phía Diệp Thành, muốn đè hắn dưới chân núi.Diệp Thành không nói gì, chỉ đáp lại bằng một đòn công kích mạnh mẽ nhất, hắn bay ngược lên trời, tay huyễn hoá ra rất nhiều thần thông, giữa lòng bàn tay và ngón tay còn có triện văn lưu chuyển, một quyền có thể coi là bá tuyệt khiến thiên địa bay màu.Ngay lập tức, ngọn núi lớn giáng xuống ấy đã bị một quyền của hắn làm cho sụp đổ ầm ầm.Nhưng trong những tảng đá vụn lại có một tia sấm sét phóng ra, nó b*n r* từ đầu mày của Thần Tử Phượng Hoàng, nhắm thẳng đến nguyên thần của Diệp Thành, là bí pháp trảm diệt chân thân, u tịch mà lạnh lẽo.Diệp Thành bước lên trời nhưng không né tránh cũng chẳng phòng ngự, mặc cho tia sấm sét ấy bay vào thần hải, nhưng còn chưa tới gần được nguyên thần chân thân của hắn thì đã bị một con phượng hoàng bảy màu nuốt chửng.“Phượng Hoàng Tiên Ngự”, Thần Tử Phượng Hoàng vừa nhìn đã ra manh mối, nhưng nụ cười của hắn ta lại càng bỡn cợt, nhạo báng hơn: “Thật sự cho rằng có được bí pháp tổ tiên ta truyền lại là có tư cách sánh vai cùng ta sao?”“Thật nhiều lời”, Diệp Thành bay vụt lên hư thiên như thần long vàng kim, không nói lời nào lập tức vung cánh tay, một chưởng chém xuống, cả hư thiên đều nứt ra.Thần Tử Phượng Hoàng cười khẩy, sấm sét tiên khí bao phủ lòng bàn tay, đẩy ra từ nơi cách cả trăm trượng hư không.Một đòn bằng tay không, không gian hư vô vừa mới khép lại một lần nữa sụp đổ, máu tươi đổ xuống, có màu vàng kim cũng có màu đỏ thẫm, hai người đều bị thương, lòng bàn tay và ngón tay bê bết máu.“Ta đã đánh giá thấp ngươi rồi”, Thần Tử Phượng Hoàng l**m môi, lòng bàn tay máu thịt lẫn lộn có tiên quang lộng lẫy bao quanh, máu đang chảy ra từ lòng bàn tay lập tức chảy ngược, vết thương thoáng chốc khôi phục, khả năng hồi phục bá đạo thế này khiến rất nhiều lão già đang xem chiến đều xuýt xoa cảm thán.Diệp Thành cũng không phải kẻ dễ đụng đến, khả năng hồi phục của Thánh thể không yếu hơn Thần Tử Phượng Hoàng chút nào, Thánh huyết trên lòng bàn tay màu vàng hoá thành kim khí, lại dung nhập vào Thánh thể, vết thương cũng khôi phục chỉ trong một giây.“Hoang Cổ Thánh Thể, bất khả chiến bại cùng cấp, đúng là nực cười”, tiếng cười nhạt của Thần Tử Phượng Hoàng vang vọng, hắn ta lại bay tới lần nữa, chân đi trên hư vô, tung hoành cửu tiêu, một chưởng đẩy ra một vùng tiên hải rực rỡ, tiên hà cuồn cuộn, nuốt chửng thiên địa, nhấn chìm thương khung, cũng nhấn chìm cả Diệp Thành.Đây là một bí pháp mạnh mẽ, tiên hải là thần tàng của Thần Tử Phượng Hoàng, kết hợp với đạo tắc của hắn ta, gia trì thêm thần thông vô thượng của Phượng Hoàng tộc, phác hoạ nên một bức tranh tuyệt đẹp.
Dứt lời, Thần Tử Phượng Hoàng bước lên chiến đài, hai mắt sáng như đuốc, khí huyết sục sôi.
Đúng là hắn ta có cớ để kiêu ngạo, Thần Tử của Phượng Hoàng Tộc, huyết mạch cực kỳ cường đại, khi di chuyển đều có tiếng phượng hoàng hí mang lại cho người khác cảm giác ngột ngạt, áp bức.
Advertisement
“Nói trước nhé, dù thắng hay thua cũng không được báo thù”, Diệp Thành xoay cổ, khí huyết màu vàng kim vút lên, mỗi làn khí đều dồi dào, bá đạo.
“Ngươi không có cơ hội xuống đài nữa đâu”, Thần Tử Phượng Hoàng cười tôi độc, bước lên trời, ấn một chưởng xuống, một ngọn núi lớn lập tức xuất hiện, giáng về phía Diệp Thành, muốn đè hắn dưới chân núi.
Diệp Thành không nói gì, chỉ đáp lại bằng một đòn công kích mạnh mẽ nhất, hắn bay ngược lên trời, tay huyễn hoá ra rất nhiều thần thông, giữa lòng bàn tay và ngón tay còn có triện văn lưu chuyển, một quyền có thể coi là bá tuyệt khiến thiên địa bay màu.
Ngay lập tức, ngọn núi lớn giáng xuống ấy đã bị một quyền của hắn làm cho sụp đổ ầm ầm.
Nhưng trong những tảng đá vụn lại có một tia sấm sét phóng ra, nó b*n r* từ đầu mày của Thần Tử Phượng Hoàng, nhắm thẳng đến nguyên thần của Diệp Thành, là bí pháp trảm diệt chân thân, u tịch mà lạnh lẽo.
Diệp Thành bước lên trời nhưng không né tránh cũng chẳng phòng ngự, mặc cho tia sấm sét ấy bay vào thần hải, nhưng còn chưa tới gần được nguyên thần chân thân của hắn thì đã bị một con phượng hoàng bảy màu nuốt chửng.
“Phượng Hoàng Tiên Ngự”, Thần Tử Phượng Hoàng vừa nhìn đã ra manh mối, nhưng nụ cười của hắn ta lại càng bỡn cợt, nhạo báng hơn: “Thật sự cho rằng có được bí pháp tổ tiên ta truyền lại là có tư cách sánh vai cùng ta sao?”
“Thật nhiều lời”, Diệp Thành bay vụt lên hư thiên như thần long vàng kim, không nói lời nào lập tức vung cánh tay, một chưởng chém xuống, cả hư thiên đều nứt ra.
Thần Tử Phượng Hoàng cười khẩy, sấm sét tiên khí bao phủ lòng bàn tay, đẩy ra từ nơi cách cả trăm trượng hư không.
Một đòn bằng tay không, không gian hư vô vừa mới khép lại một lần nữa sụp đổ, máu tươi đổ xuống, có màu vàng kim cũng có màu đỏ thẫm, hai người đều bị thương, lòng bàn tay và ngón tay bê bết máu.
“Ta đã đánh giá thấp ngươi rồi”, Thần Tử Phượng Hoàng l**m môi, lòng bàn tay máu thịt lẫn lộn có tiên quang lộng lẫy bao quanh, máu đang chảy ra từ lòng bàn tay lập tức chảy ngược, vết thương thoáng chốc khôi phục, khả năng hồi phục bá đạo thế này khiến rất nhiều lão già đang xem chiến đều xuýt xoa cảm thán.
Diệp Thành cũng không phải kẻ dễ đụng đến, khả năng hồi phục của Thánh thể không yếu hơn Thần Tử Phượng Hoàng chút nào, Thánh huyết trên lòng bàn tay màu vàng hoá thành kim khí, lại dung nhập vào Thánh thể, vết thương cũng khôi phục chỉ trong một giây.
“Hoang Cổ Thánh Thể, bất khả chiến bại cùng cấp, đúng là nực cười”, tiếng cười nhạt của Thần Tử Phượng Hoàng vang vọng, hắn ta lại bay tới lần nữa, chân đi trên hư vô, tung hoành cửu tiêu, một chưởng đẩy ra một vùng tiên hải rực rỡ, tiên hà cuồn cuộn, nuốt chửng thiên địa, nhấn chìm thương khung, cũng nhấn chìm cả Diệp Thành.
Đây là một bí pháp mạnh mẽ, tiên hải là thần tàng của Thần Tử Phượng Hoàng, kết hợp với đạo tắc của hắn ta, gia trì thêm thần thông vô thượng của Phượng Hoàng tộc, phác hoạ nên một bức tranh tuyệt đẹp.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Dứt lời, Thần Tử Phượng Hoàng bước lên chiến đài, hai mắt sáng như đuốc, khí huyết sục sôi.Đúng là hắn ta có cớ để kiêu ngạo, Thần Tử của Phượng Hoàng Tộc, huyết mạch cực kỳ cường đại, khi di chuyển đều có tiếng phượng hoàng hí mang lại cho người khác cảm giác ngột ngạt, áp bức.Advertisement“Nói trước nhé, dù thắng hay thua cũng không được báo thù”, Diệp Thành xoay cổ, khí huyết màu vàng kim vút lên, mỗi làn khí đều dồi dào, bá đạo.“Ngươi không có cơ hội xuống đài nữa đâu”, Thần Tử Phượng Hoàng cười tôi độc, bước lên trời, ấn một chưởng xuống, một ngọn núi lớn lập tức xuất hiện, giáng về phía Diệp Thành, muốn đè hắn dưới chân núi.Diệp Thành không nói gì, chỉ đáp lại bằng một đòn công kích mạnh mẽ nhất, hắn bay ngược lên trời, tay huyễn hoá ra rất nhiều thần thông, giữa lòng bàn tay và ngón tay còn có triện văn lưu chuyển, một quyền có thể coi là bá tuyệt khiến thiên địa bay màu.Ngay lập tức, ngọn núi lớn giáng xuống ấy đã bị một quyền của hắn làm cho sụp đổ ầm ầm.Nhưng trong những tảng đá vụn lại có một tia sấm sét phóng ra, nó b*n r* từ đầu mày của Thần Tử Phượng Hoàng, nhắm thẳng đến nguyên thần của Diệp Thành, là bí pháp trảm diệt chân thân, u tịch mà lạnh lẽo.Diệp Thành bước lên trời nhưng không né tránh cũng chẳng phòng ngự, mặc cho tia sấm sét ấy bay vào thần hải, nhưng còn chưa tới gần được nguyên thần chân thân của hắn thì đã bị một con phượng hoàng bảy màu nuốt chửng.“Phượng Hoàng Tiên Ngự”, Thần Tử Phượng Hoàng vừa nhìn đã ra manh mối, nhưng nụ cười của hắn ta lại càng bỡn cợt, nhạo báng hơn: “Thật sự cho rằng có được bí pháp tổ tiên ta truyền lại là có tư cách sánh vai cùng ta sao?”“Thật nhiều lời”, Diệp Thành bay vụt lên hư thiên như thần long vàng kim, không nói lời nào lập tức vung cánh tay, một chưởng chém xuống, cả hư thiên đều nứt ra.Thần Tử Phượng Hoàng cười khẩy, sấm sét tiên khí bao phủ lòng bàn tay, đẩy ra từ nơi cách cả trăm trượng hư không.Một đòn bằng tay không, không gian hư vô vừa mới khép lại một lần nữa sụp đổ, máu tươi đổ xuống, có màu vàng kim cũng có màu đỏ thẫm, hai người đều bị thương, lòng bàn tay và ngón tay bê bết máu.“Ta đã đánh giá thấp ngươi rồi”, Thần Tử Phượng Hoàng l**m môi, lòng bàn tay máu thịt lẫn lộn có tiên quang lộng lẫy bao quanh, máu đang chảy ra từ lòng bàn tay lập tức chảy ngược, vết thương thoáng chốc khôi phục, khả năng hồi phục bá đạo thế này khiến rất nhiều lão già đang xem chiến đều xuýt xoa cảm thán.Diệp Thành cũng không phải kẻ dễ đụng đến, khả năng hồi phục của Thánh thể không yếu hơn Thần Tử Phượng Hoàng chút nào, Thánh huyết trên lòng bàn tay màu vàng hoá thành kim khí, lại dung nhập vào Thánh thể, vết thương cũng khôi phục chỉ trong một giây.“Hoang Cổ Thánh Thể, bất khả chiến bại cùng cấp, đúng là nực cười”, tiếng cười nhạt của Thần Tử Phượng Hoàng vang vọng, hắn ta lại bay tới lần nữa, chân đi trên hư vô, tung hoành cửu tiêu, một chưởng đẩy ra một vùng tiên hải rực rỡ, tiên hà cuồn cuộn, nuốt chửng thiên địa, nhấn chìm thương khung, cũng nhấn chìm cả Diệp Thành.Đây là một bí pháp mạnh mẽ, tiên hải là thần tàng của Thần Tử Phượng Hoàng, kết hợp với đạo tắc của hắn ta, gia trì thêm thần thông vô thượng của Phượng Hoàng tộc, phác hoạ nên một bức tranh tuyệt đẹp.