Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3753: “Đã nói không trả thù rồi mà”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Tiền bối, ta đánh cùng hắn rồi, khi đánh cùng nhau, ta cũng rất lợi hại”, Kỳ Vương ngoác miệng cười toe toét nhìn Tửu Kiếm Tiên bên cạnh, nhưng lại một lần nữa bị ông ta phớt lờ.“Chưa thấy người nào lợi hại đến mức này”, tiếng tặc lưỡi cảm thái nối nhau vang lên, ngạc nhiên trước sức chiến đấu của thần tử Phượng Hoàng, cũng ngạc nhiên trước sự thực lực của Thánh thể Diệp Thành, hai người họ hoàn toàn có thể kiêu ngạo trước những anh tài.Advertisement“Không ngờ lại mạnh đến vậy”, các thần tử, thần nữ của cửu tộc viễn cổ đều cau mày, vẻ mặt dè chừng và kinh ngạc, thầm nói con đường đến với ngôi vị Đế đã có thêm một kẻ thù mạnh, chẳng hạn như tên to con hiếu chiến thần tử Man tộc đã không kìm nổi kích động, muốn xông lên đấu với Diệp Thành một trận.“Không biết hai người họ đấu với thần nữ Dao Trì thì ai mạnh hơn nhỉ?”, không ít người vuốt râu, vô thức nhìn Cơ Tuyết Băng: “Có lẽ là Đông Thần Dao Trì mạnh hơn”.“Thần tử Phượng Hoàng bị đánh bại rồi”, không biết là ai nói câu này, chuyển hướng sự chú ý của mọi người từ Cơ Tuyết Băng lên hư thiên, trên thương khung có một cơ thể đẫm máu rơi xuống.Đó chính là thần tử Phượng Hoàng, máu me đầm đìa, khí huyết suy yếu, toàn thân chồng chất vết thương, đầu tóc rối bù không còn hình người, Thần thể cũng gần như tàn phế.Lại nhìn đến Diệp Thành, tuy cũng chật vật nhưng đỡ hơn rất nhiều, sức chiến đấu luân hồi khiến cho khí huyết của hắn vẫn dồi dào, khả năng hồi phục bá đạo khiến cho Thánh thể cường đại vẫn như được đúc bằng vàng.“Ngươi thua rồi”, Diệp Thành nhàn nhạt nói, giọng nói rất nhẹ, không mang theo uy nghiêm.“Ta không tin”, thần tử Phượng Hoàng gầm thét, một bước giẫm nát không gian, điên cuồng vọt lên thương khung, hắn ta là thần tử xuất sắc nhất tộc Phượng Hoàng, Thánh Nhân bị hắn ta giết nhiều vô số kể, hắn ta chưa từng thất bại khi chiến đấu với người cùng cấp, bây giờ thất bại thảm hại thế này, làm sao hắn ta có thể cam tâm?“Ngươi làm vậy khiến ta rất khó xử”, Diệp Thành cau mày, nhưng vẫn giơ tay tung ra một chưởng, chỉ trách thần tử Phượng Hoàng đặc biệt, là Hoàng tử của Phượng Hoàng tộc, nếu đánh hắn ta tàn phế thì khó mà ăn nói với Phượng Hoàng tiền bối, dù sao cũng phải nể mặt bà một chút.Thần tử Phượng Hoàng lại quỳ xuống, vừa mới bay vào hư thiên đã bị một chưởng của Diệp Thành áp chế.Mặt đất lại thêm một cái hố sâu nữa, đó là do thần tử Phượng Hoàng tạo thành, lục phủ ngũ tạng của hắn ta đều đã sai vị trí, cũng may tu vi của hắn ta thâm hậu nếu không đạo căn cũng đã bị phá vỡ, quan trọng nhất là Diệp Thành ra tay thương tình, nếu không một chưởng khi nãy đã đủ đưa hắn ta lên đường Hoàng tuyền.Đại Thánh của Phượng Hoàng tộc không nhìn nổi nữa, mạnh mẽ lên đài, uy áp cường hãn xuất hiện, Diệp Thành vừa đi xuống, còn chưa nói kịp lời nào đã lảo đảo.“Đã nói không trả thù rồi mà”, Diệp Thành mắng lớn, một ngụm máu phun ra rất xa.

“Tiền bối, ta đánh cùng hắn rồi, khi đánh cùng nhau, ta cũng rất lợi hại”, Kỳ Vương ngoác miệng cười toe toét nhìn Tửu Kiếm Tiên bên cạnh, nhưng lại một lần nữa bị ông ta phớt lờ.

“Chưa thấy người nào lợi hại đến mức này”, tiếng tặc lưỡi cảm thái nối nhau vang lên, ngạc nhiên trước sức chiến đấu của thần tử Phượng Hoàng, cũng ngạc nhiên trước sự thực lực của Thánh thể Diệp Thành, hai người họ hoàn toàn có thể kiêu ngạo trước những anh tài.

Advertisement

“Không ngờ lại mạnh đến vậy”, các thần tử, thần nữ của cửu tộc viễn cổ đều cau mày, vẻ mặt dè chừng và kinh ngạc, thầm nói con đường đến với ngôi vị Đế đã có thêm một kẻ thù mạnh, chẳng hạn như tên to con hiếu chiến thần tử Man tộc đã không kìm nổi kích động, muốn xông lên đấu với Diệp Thành một trận.

“Không biết hai người họ đấu với thần nữ Dao Trì thì ai mạnh hơn nhỉ?”, không ít người vuốt râu, vô thức nhìn Cơ Tuyết Băng: “Có lẽ là Đông Thần Dao Trì mạnh hơn”.

“Thần tử Phượng Hoàng bị đánh bại rồi”, không biết là ai nói câu này, chuyển hướng sự chú ý của mọi người từ Cơ Tuyết Băng lên hư thiên, trên thương khung có một cơ thể đẫm máu rơi xuống.

Đó chính là thần tử Phượng Hoàng, máu me đầm đìa, khí huyết suy yếu, toàn thân chồng chất vết thương, đầu tóc rối bù không còn hình người, Thần thể cũng gần như tàn phế.

Lại nhìn đến Diệp Thành, tuy cũng chật vật nhưng đỡ hơn rất nhiều, sức chiến đấu luân hồi khiến cho khí huyết của hắn vẫn dồi dào, khả năng hồi phục bá đạo khiến cho Thánh thể cường đại vẫn như được đúc bằng vàng.

“Ngươi thua rồi”, Diệp Thành nhàn nhạt nói, giọng nói rất nhẹ, không mang theo uy nghiêm.

“Ta không tin”, thần tử Phượng Hoàng gầm thét, một bước giẫm nát không gian, điên cuồng vọt lên thương khung, hắn ta là thần tử xuất sắc nhất tộc Phượng Hoàng, Thánh Nhân bị hắn ta giết nhiều vô số kể, hắn ta chưa từng thất bại khi chiến đấu với người cùng cấp, bây giờ thất bại thảm hại thế này, làm sao hắn ta có thể cam tâm?

“Ngươi làm vậy khiến ta rất khó xử”, Diệp Thành cau mày, nhưng vẫn giơ tay tung ra một chưởng, chỉ trách thần tử Phượng Hoàng đặc biệt, là Hoàng tử của Phượng Hoàng tộc, nếu đánh hắn ta tàn phế thì khó mà ăn nói với Phượng Hoàng tiền bối, dù sao cũng phải nể mặt bà một chút.

Thần tử Phượng Hoàng lại quỳ xuống, vừa mới bay vào hư thiên đã bị một chưởng của Diệp Thành áp chế.

Mặt đất lại thêm một cái hố sâu nữa, đó là do thần tử Phượng Hoàng tạo thành, lục phủ ngũ tạng của hắn ta đều đã sai vị trí, cũng may tu vi của hắn ta thâm hậu nếu không đạo căn cũng đã bị phá vỡ, quan trọng nhất là Diệp Thành ra tay thương tình, nếu không một chưởng khi nãy đã đủ đưa hắn ta lên đường Hoàng tuyền.

Đại Thánh của Phượng Hoàng tộc không nhìn nổi nữa, mạnh mẽ lên đài, uy áp cường hãn xuất hiện, Diệp Thành vừa đi xuống, còn chưa nói kịp lời nào đã lảo đảo.

“Đã nói không trả thù rồi mà”, Diệp Thành mắng lớn, một ngụm máu phun ra rất xa.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Tiền bối, ta đánh cùng hắn rồi, khi đánh cùng nhau, ta cũng rất lợi hại”, Kỳ Vương ngoác miệng cười toe toét nhìn Tửu Kiếm Tiên bên cạnh, nhưng lại một lần nữa bị ông ta phớt lờ.“Chưa thấy người nào lợi hại đến mức này”, tiếng tặc lưỡi cảm thái nối nhau vang lên, ngạc nhiên trước sức chiến đấu của thần tử Phượng Hoàng, cũng ngạc nhiên trước sự thực lực của Thánh thể Diệp Thành, hai người họ hoàn toàn có thể kiêu ngạo trước những anh tài.Advertisement“Không ngờ lại mạnh đến vậy”, các thần tử, thần nữ của cửu tộc viễn cổ đều cau mày, vẻ mặt dè chừng và kinh ngạc, thầm nói con đường đến với ngôi vị Đế đã có thêm một kẻ thù mạnh, chẳng hạn như tên to con hiếu chiến thần tử Man tộc đã không kìm nổi kích động, muốn xông lên đấu với Diệp Thành một trận.“Không biết hai người họ đấu với thần nữ Dao Trì thì ai mạnh hơn nhỉ?”, không ít người vuốt râu, vô thức nhìn Cơ Tuyết Băng: “Có lẽ là Đông Thần Dao Trì mạnh hơn”.“Thần tử Phượng Hoàng bị đánh bại rồi”, không biết là ai nói câu này, chuyển hướng sự chú ý của mọi người từ Cơ Tuyết Băng lên hư thiên, trên thương khung có một cơ thể đẫm máu rơi xuống.Đó chính là thần tử Phượng Hoàng, máu me đầm đìa, khí huyết suy yếu, toàn thân chồng chất vết thương, đầu tóc rối bù không còn hình người, Thần thể cũng gần như tàn phế.Lại nhìn đến Diệp Thành, tuy cũng chật vật nhưng đỡ hơn rất nhiều, sức chiến đấu luân hồi khiến cho khí huyết của hắn vẫn dồi dào, khả năng hồi phục bá đạo khiến cho Thánh thể cường đại vẫn như được đúc bằng vàng.“Ngươi thua rồi”, Diệp Thành nhàn nhạt nói, giọng nói rất nhẹ, không mang theo uy nghiêm.“Ta không tin”, thần tử Phượng Hoàng gầm thét, một bước giẫm nát không gian, điên cuồng vọt lên thương khung, hắn ta là thần tử xuất sắc nhất tộc Phượng Hoàng, Thánh Nhân bị hắn ta giết nhiều vô số kể, hắn ta chưa từng thất bại khi chiến đấu với người cùng cấp, bây giờ thất bại thảm hại thế này, làm sao hắn ta có thể cam tâm?“Ngươi làm vậy khiến ta rất khó xử”, Diệp Thành cau mày, nhưng vẫn giơ tay tung ra một chưởng, chỉ trách thần tử Phượng Hoàng đặc biệt, là Hoàng tử của Phượng Hoàng tộc, nếu đánh hắn ta tàn phế thì khó mà ăn nói với Phượng Hoàng tiền bối, dù sao cũng phải nể mặt bà một chút.Thần tử Phượng Hoàng lại quỳ xuống, vừa mới bay vào hư thiên đã bị một chưởng của Diệp Thành áp chế.Mặt đất lại thêm một cái hố sâu nữa, đó là do thần tử Phượng Hoàng tạo thành, lục phủ ngũ tạng của hắn ta đều đã sai vị trí, cũng may tu vi của hắn ta thâm hậu nếu không đạo căn cũng đã bị phá vỡ, quan trọng nhất là Diệp Thành ra tay thương tình, nếu không một chưởng khi nãy đã đủ đưa hắn ta lên đường Hoàng tuyền.Đại Thánh của Phượng Hoàng tộc không nhìn nổi nữa, mạnh mẽ lên đài, uy áp cường hãn xuất hiện, Diệp Thành vừa đi xuống, còn chưa nói kịp lời nào đã lảo đảo.“Đã nói không trả thù rồi mà”, Diệp Thành mắng lớn, một ngụm máu phun ra rất xa.

Chương 3753: “Đã nói không trả thù rồi mà”