“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3757: “Ta rất mệt, không có thời gian đánh với ngươi”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thời gian dần trôi, trận đại chiến của hai người đã kéo dài cả tám trăm hiệp, bọn họ lần lượt ngã giữa hư thiên.Thánh thể của Diệp Thành đẫm máu, huyết cốt rụng rời, Thần Tử Man Tộc càng thảm hơn, thân thể mạnh mẽ bị tàn phế, cảnh tượng tanh máu khiến người xem nhìn mà bất giác lạnh người.AdvertisementThế nhưng trận đại chiến còn chưa chấm dứt thì hai người đã bò dậy tiếp tục công phạt, khí huyết tiêu hao không ít, phần tranh đấu càng thảm khốc hơn, ngươi một chưởng, ta một chưởng.Cho tới khi màn đêm buông xuống thì trận quyết đấu đỉnh phong mới thật sự có kết quả phân định thắng bại.Thần tử Man tộc thất bại, nằm sõng soài giữa hư vô với hình ảnh như một người đẫm máu và bật cười sảng khoái: “Đã quá, thật đã”.“Ta chưa từng gặp một tên điên nào như ngươi”, Diệp Thành lảo đảo tay bóp nát đan dược trị thương, đẩy vào trong cơ thể của Thần Tử Man Tộc, “lão tử thề không đánh với ngươi nữa”.“Vậy thì không được, rồi sẽ có một ngày ta sẽ đánh bại ngươi”, Thần Tử Man Tộc toét miệng cười, phất tay nhét tiên thiết kia vào miệng Diệp Thành: “Ngươi thắng được ta thì nó chính là của ngươi rồi”.“Con người ta trước nay chưa biết khách sáo là gì”, Diệp Thành nhét tiên thiết vào miệng, đây là món đồ tốt.“Thần Tử”, Đại Thánh của Man tộc chạy tới, bọn họ lập tức lấy ra đan dược khiêng Thần Tử Man Tộc xuống khỏi chiến đài, không tỏ ra phẫn nộ như phía Đại Thánh của Phượng Hoàng Tộc, trước khi xuống chiến đài còn không quên nhìn Diệp Thành với ánh mắt kinh ngạc: “Người của man tộc thua cũng phục”.“Vẫn là tiền bối Man tộc hiểu lý lẽ”, Diệp Thành mỉm cười vừa nhét đan dược vào miệng vừa vô thức nhìn Phượng Hoàng Tộc: “Ngươi nhìn người ta mà xem”.“Sớm muộn gì ta cũng cho ngươi mở mắt ra nhìn”, Đại Thánh của Phượng Hoàng Tộc hắng giọng lạnh lùng, sát khí đằng đằng.“Đã nói là không báo thù rồi”, Diệp Thành chép miệng, nói rồi định nhảy xuống khỏi chiến đài.Thế nhưng hắn còn chưa kịp quay người thì một bóng hình như ma như quỷ xuất hiện trên chiến đài đã bị tàn phá, người đó tóc đen mượt, đôi mắt sáng như sao, đó chẳng phải là Thần Tử của Thần Tộc sao?Thấy vậy, những người xem chiến trước đó còn chưa hết bàng hoàng đã đổ dồn mắt về bên này, “Thần Tử của Thần Tộc cũng muốn khiêu chiến với Hoang Cổ Thánh Thể sao? Cũng muốn tranh cao thấp sao?”“Là ý gì?”, Diệp Thành liếc nhìn Thần Tử Thần Tộc, giọng điệu không hề dễ chịu, quan trọng nhất đó là Thần Tử Thần tộc kia còn nhếch miệng cười, thậm chí là cười tôi độc.“Hoang Cổ Thánh Thể, cùng cấp vô địch, bản thần tử không tin”, Thần Tử Thần tộc cười u ám: “Ngươi đánh bại được Thần Tử Phượng Hoàng và Thần Tử Man Tộc nhưng không biết có đánh lại được ta không?”
Thời gian dần trôi, trận đại chiến của hai người đã kéo dài cả tám trăm hiệp, bọn họ lần lượt ngã giữa hư thiên.
Thánh thể của Diệp Thành đẫm máu, huyết cốt rụng rời, Thần Tử Man Tộc càng thảm hơn, thân thể mạnh mẽ bị tàn phế, cảnh tượng tanh máu khiến người xem nhìn mà bất giác lạnh người.
Advertisement
Thế nhưng trận đại chiến còn chưa chấm dứt thì hai người đã bò dậy tiếp tục công phạt, khí huyết tiêu hao không ít, phần tranh đấu càng thảm khốc hơn, ngươi một chưởng, ta một chưởng.
Cho tới khi màn đêm buông xuống thì trận quyết đấu đỉnh phong mới thật sự có kết quả phân định thắng bại.
Thần tử Man tộc thất bại, nằm sõng soài giữa hư vô với hình ảnh như một người đẫm máu và bật cười sảng khoái: “Đã quá, thật đã”.
“Ta chưa từng gặp một tên điên nào như ngươi”, Diệp Thành lảo đảo tay bóp nát đan dược trị thương, đẩy vào trong cơ thể của Thần Tử Man Tộc, “lão tử thề không đánh với ngươi nữa”.
“Vậy thì không được, rồi sẽ có một ngày ta sẽ đánh bại ngươi”, Thần Tử Man Tộc toét miệng cười, phất tay nhét tiên thiết kia vào miệng Diệp Thành: “Ngươi thắng được ta thì nó chính là của ngươi rồi”.
“Con người ta trước nay chưa biết khách sáo là gì”, Diệp Thành nhét tiên thiết vào miệng, đây là món đồ tốt.
“Thần Tử”, Đại Thánh của Man tộc chạy tới, bọn họ lập tức lấy ra đan dược khiêng Thần Tử Man Tộc xuống khỏi chiến đài, không tỏ ra phẫn nộ như phía Đại Thánh của Phượng Hoàng Tộc, trước khi xuống chiến đài còn không quên nhìn Diệp Thành với ánh mắt kinh ngạc: “Người của man tộc thua cũng phục”.
“Vẫn là tiền bối Man tộc hiểu lý lẽ”, Diệp Thành mỉm cười vừa nhét đan dược vào miệng vừa vô thức nhìn Phượng Hoàng Tộc: “Ngươi nhìn người ta mà xem”.
“Sớm muộn gì ta cũng cho ngươi mở mắt ra nhìn”, Đại Thánh của Phượng Hoàng Tộc hắng giọng lạnh lùng, sát khí đằng đằng.
“Đã nói là không báo thù rồi”, Diệp Thành chép miệng, nói rồi định nhảy xuống khỏi chiến đài.
Thế nhưng hắn còn chưa kịp quay người thì một bóng hình như ma như quỷ xuất hiện trên chiến đài đã bị tàn phá, người đó tóc đen mượt, đôi mắt sáng như sao, đó chẳng phải là Thần Tử của Thần Tộc sao?
Thấy vậy, những người xem chiến trước đó còn chưa hết bàng hoàng đã đổ dồn mắt về bên này, “Thần Tử của Thần Tộc cũng muốn khiêu chiến với Hoang Cổ Thánh Thể sao? Cũng muốn tranh cao thấp sao?”
“Là ý gì?”, Diệp Thành liếc nhìn Thần Tử Thần Tộc, giọng điệu không hề dễ chịu, quan trọng nhất đó là Thần Tử Thần tộc kia còn nhếch miệng cười, thậm chí là cười tôi độc.
“Hoang Cổ Thánh Thể, cùng cấp vô địch, bản thần tử không tin”, Thần Tử Thần tộc cười u ám: “Ngươi đánh bại được Thần Tử Phượng Hoàng và Thần Tử Man Tộc nhưng không biết có đánh lại được ta không?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thời gian dần trôi, trận đại chiến của hai người đã kéo dài cả tám trăm hiệp, bọn họ lần lượt ngã giữa hư thiên.Thánh thể của Diệp Thành đẫm máu, huyết cốt rụng rời, Thần Tử Man Tộc càng thảm hơn, thân thể mạnh mẽ bị tàn phế, cảnh tượng tanh máu khiến người xem nhìn mà bất giác lạnh người.AdvertisementThế nhưng trận đại chiến còn chưa chấm dứt thì hai người đã bò dậy tiếp tục công phạt, khí huyết tiêu hao không ít, phần tranh đấu càng thảm khốc hơn, ngươi một chưởng, ta một chưởng.Cho tới khi màn đêm buông xuống thì trận quyết đấu đỉnh phong mới thật sự có kết quả phân định thắng bại.Thần tử Man tộc thất bại, nằm sõng soài giữa hư vô với hình ảnh như một người đẫm máu và bật cười sảng khoái: “Đã quá, thật đã”.“Ta chưa từng gặp một tên điên nào như ngươi”, Diệp Thành lảo đảo tay bóp nát đan dược trị thương, đẩy vào trong cơ thể của Thần Tử Man Tộc, “lão tử thề không đánh với ngươi nữa”.“Vậy thì không được, rồi sẽ có một ngày ta sẽ đánh bại ngươi”, Thần Tử Man Tộc toét miệng cười, phất tay nhét tiên thiết kia vào miệng Diệp Thành: “Ngươi thắng được ta thì nó chính là của ngươi rồi”.“Con người ta trước nay chưa biết khách sáo là gì”, Diệp Thành nhét tiên thiết vào miệng, đây là món đồ tốt.“Thần Tử”, Đại Thánh của Man tộc chạy tới, bọn họ lập tức lấy ra đan dược khiêng Thần Tử Man Tộc xuống khỏi chiến đài, không tỏ ra phẫn nộ như phía Đại Thánh của Phượng Hoàng Tộc, trước khi xuống chiến đài còn không quên nhìn Diệp Thành với ánh mắt kinh ngạc: “Người của man tộc thua cũng phục”.“Vẫn là tiền bối Man tộc hiểu lý lẽ”, Diệp Thành mỉm cười vừa nhét đan dược vào miệng vừa vô thức nhìn Phượng Hoàng Tộc: “Ngươi nhìn người ta mà xem”.“Sớm muộn gì ta cũng cho ngươi mở mắt ra nhìn”, Đại Thánh của Phượng Hoàng Tộc hắng giọng lạnh lùng, sát khí đằng đằng.“Đã nói là không báo thù rồi”, Diệp Thành chép miệng, nói rồi định nhảy xuống khỏi chiến đài.Thế nhưng hắn còn chưa kịp quay người thì một bóng hình như ma như quỷ xuất hiện trên chiến đài đã bị tàn phá, người đó tóc đen mượt, đôi mắt sáng như sao, đó chẳng phải là Thần Tử của Thần Tộc sao?Thấy vậy, những người xem chiến trước đó còn chưa hết bàng hoàng đã đổ dồn mắt về bên này, “Thần Tử của Thần Tộc cũng muốn khiêu chiến với Hoang Cổ Thánh Thể sao? Cũng muốn tranh cao thấp sao?”“Là ý gì?”, Diệp Thành liếc nhìn Thần Tử Thần Tộc, giọng điệu không hề dễ chịu, quan trọng nhất đó là Thần Tử Thần tộc kia còn nhếch miệng cười, thậm chí là cười tôi độc.“Hoang Cổ Thánh Thể, cùng cấp vô địch, bản thần tử không tin”, Thần Tử Thần tộc cười u ám: “Ngươi đánh bại được Thần Tử Phượng Hoàng và Thần Tử Man Tộc nhưng không biết có đánh lại được ta không?”