“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3779: “Ngươi đừng doạ ta”,
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trong hố đen, Diệp Thành và Kỳ Vương đã đứng vững, Kỳ Vương ngồi bệt trên đất, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, thở hổn hển liên tục, sắc mặt tái nhợt không còn chút máu.So với tên này, Diệp Thành bình tĩnh hơn nhiều, nhưng lông mày hắn vẫn nhíu chặt: “Nếu ta không cảm nhận nhầm thì đó quả thực là uy áp của Đại Đế, trong Luyện Ngục có Đại Đế?”Advertisement“Ngươi điên rồi à?”, Kỳ Vương tu rượu ừng ực, mắng xong dường như nhớ ra điều gì, hắn ta thảng thốt nhìn thế giới đen kịt trước mắt: “Nơi… Nơi này là nơi nào, sao… sao lại tối đen như mực thế?”Diệp Thành mặc kệ hắn ta, vẫn tĩnh tâm suy nghĩ, hắn từng đánh với Đại Đế, cực kỳ mẫn cảm với Đế uy, hắn rất chắc chắn uy áp trong Luyện Ngục xuất phát từ Đại Đế thực thụ, không phải Đế uy tản ra từ Cực Đạo Đế Binh, Đế uy thật sự là điều mà Đế Binh không thể sao chép được.Đế uy xuất phát từ Đại Đế thực thụ thì hơi đáng sợ đấy, Huyền Hoang Đại Lục có Đại Đế còn sống, đây hẳn là một bí mật động trời, nếu truyền ra ngoài chắc chắn sẽ gây sốc toàn thế giới tu sĩ.“Không đúng!”, Diệp Thành quỳ trên đất, gãi đầu gãi tai, hơi khó hiểu: “Chẳng lẽ là Đế Tôn? Ông ấy chưa rời khỏi Chư Thiên Vạn Vực mà đang ngủ say trong Luyện Ngục?”“Ngươi đang lầm bầm cái gì đấy?”, Kỳ Vương lại gần, hai tay vẫn ôm chặt cánh tay Diệp Thành, ánh mắt kinh hãi nhìn bóng tối xung quanh, nơi đây tối tăm tay giơ lên không thấy năm ngón, quá đáng sợ.“Ngươi biết Tiên Võ Đế Tôn không?”, Diệp Thành hỏi, thăm dò nhìn Kỳ Vương.“Hỏi thừa”, Kỳ Vương lườm Diệp Thành: “Chư Thiên Vạn Vực không ai không biết ông ấy cả!”“Sau đó thì sao?”“Sau đó cái gì?”, Kỳ Vương sửng sốt: “Tiên Võ Đế Tôn đã qua đời từ chín nghìn năm trước rồi”.“Ngươi chắc chắn Đế Tôn đã qua đời?”, trong lời nói của Diệp Thành đầy ẩn ý khó nói thành lời.“Ngươi đừng doạ ta”, Kỳ Vương lại ôm chặt cánh tay Diệp Thành: “Đế Tôn sống chín mươi nghìn năm rồi qua đời, Chư Thiên Vạn Vực đều biết điều này, đây là lời tổ tiên nhà ta kể lại”.“Vậy có khả năng nào Đế Tôn chưa chết mà tự mình phong ấn không?”, Diệp Thành nhìn thẳng vào Kỳ Vương: “Hoặc là nói Đế Tôn tự phong ấn đến thời đại này”.“Không có khả năng này”, Kỳ Vương lập tức xua tay, giọng điệu khẳng định: “Đại Đế là sự tồn tại nghịch thiên, trên đời không có loại phong ấn nào có thể phong ấn được Đại Đế, tự mình phong ấn cũng không được”.
Trong hố đen, Diệp Thành và Kỳ Vương đã đứng vững, Kỳ Vương ngồi bệt trên đất, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, thở hổn hển liên tục, sắc mặt tái nhợt không còn chút máu.
So với tên này, Diệp Thành bình tĩnh hơn nhiều, nhưng lông mày hắn vẫn nhíu chặt: “Nếu ta không cảm nhận nhầm thì đó quả thực là uy áp của Đại Đế, trong Luyện Ngục có Đại Đế?”
Advertisement
“Ngươi điên rồi à?”, Kỳ Vương tu rượu ừng ực, mắng xong dường như nhớ ra điều gì, hắn ta thảng thốt nhìn thế giới đen kịt trước mắt: “Nơi… Nơi này là nơi nào, sao… sao lại tối đen như mực thế?”
Diệp Thành mặc kệ hắn ta, vẫn tĩnh tâm suy nghĩ, hắn từng đánh với Đại Đế, cực kỳ mẫn cảm với Đế uy, hắn rất chắc chắn uy áp trong Luyện Ngục xuất phát từ Đại Đế thực thụ, không phải Đế uy tản ra từ Cực Đạo Đế Binh, Đế uy thật sự là điều mà Đế Binh không thể sao chép được.
Đế uy xuất phát từ Đại Đế thực thụ thì hơi đáng sợ đấy, Huyền Hoang Đại Lục có Đại Đế còn sống, đây hẳn là một bí mật động trời, nếu truyền ra ngoài chắc chắn sẽ gây sốc toàn thế giới tu sĩ.
“Không đúng!”, Diệp Thành quỳ trên đất, gãi đầu gãi tai, hơi khó hiểu: “Chẳng lẽ là Đế Tôn? Ông ấy chưa rời khỏi Chư Thiên Vạn Vực mà đang ngủ say trong Luyện Ngục?”
“Ngươi đang lầm bầm cái gì đấy?”, Kỳ Vương lại gần, hai tay vẫn ôm chặt cánh tay Diệp Thành, ánh mắt kinh hãi nhìn bóng tối xung quanh, nơi đây tối tăm tay giơ lên không thấy năm ngón, quá đáng sợ.
“Ngươi biết Tiên Võ Đế Tôn không?”, Diệp Thành hỏi, thăm dò nhìn Kỳ Vương.
“Hỏi thừa”, Kỳ Vương lườm Diệp Thành: “Chư Thiên Vạn Vực không ai không biết ông ấy cả!”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó cái gì?”, Kỳ Vương sửng sốt: “Tiên Võ Đế Tôn đã qua đời từ chín nghìn năm trước rồi”.
“Ngươi chắc chắn Đế Tôn đã qua đời?”, trong lời nói của Diệp Thành đầy ẩn ý khó nói thành lời.
“Ngươi đừng doạ ta”, Kỳ Vương lại ôm chặt cánh tay Diệp Thành: “Đế Tôn sống chín mươi nghìn năm rồi qua đời, Chư Thiên Vạn Vực đều biết điều này, đây là lời tổ tiên nhà ta kể lại”.
“Vậy có khả năng nào Đế Tôn chưa chết mà tự mình phong ấn không?”, Diệp Thành nhìn thẳng vào Kỳ Vương: “Hoặc là nói Đế Tôn tự phong ấn đến thời đại này”.
“Không có khả năng này”, Kỳ Vương lập tức xua tay, giọng điệu khẳng định: “Đại Đế là sự tồn tại nghịch thiên, trên đời không có loại phong ấn nào có thể phong ấn được Đại Đế, tự mình phong ấn cũng không được”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trong hố đen, Diệp Thành và Kỳ Vương đã đứng vững, Kỳ Vương ngồi bệt trên đất, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, thở hổn hển liên tục, sắc mặt tái nhợt không còn chút máu.So với tên này, Diệp Thành bình tĩnh hơn nhiều, nhưng lông mày hắn vẫn nhíu chặt: “Nếu ta không cảm nhận nhầm thì đó quả thực là uy áp của Đại Đế, trong Luyện Ngục có Đại Đế?”Advertisement“Ngươi điên rồi à?”, Kỳ Vương tu rượu ừng ực, mắng xong dường như nhớ ra điều gì, hắn ta thảng thốt nhìn thế giới đen kịt trước mắt: “Nơi… Nơi này là nơi nào, sao… sao lại tối đen như mực thế?”Diệp Thành mặc kệ hắn ta, vẫn tĩnh tâm suy nghĩ, hắn từng đánh với Đại Đế, cực kỳ mẫn cảm với Đế uy, hắn rất chắc chắn uy áp trong Luyện Ngục xuất phát từ Đại Đế thực thụ, không phải Đế uy tản ra từ Cực Đạo Đế Binh, Đế uy thật sự là điều mà Đế Binh không thể sao chép được.Đế uy xuất phát từ Đại Đế thực thụ thì hơi đáng sợ đấy, Huyền Hoang Đại Lục có Đại Đế còn sống, đây hẳn là một bí mật động trời, nếu truyền ra ngoài chắc chắn sẽ gây sốc toàn thế giới tu sĩ.“Không đúng!”, Diệp Thành quỳ trên đất, gãi đầu gãi tai, hơi khó hiểu: “Chẳng lẽ là Đế Tôn? Ông ấy chưa rời khỏi Chư Thiên Vạn Vực mà đang ngủ say trong Luyện Ngục?”“Ngươi đang lầm bầm cái gì đấy?”, Kỳ Vương lại gần, hai tay vẫn ôm chặt cánh tay Diệp Thành, ánh mắt kinh hãi nhìn bóng tối xung quanh, nơi đây tối tăm tay giơ lên không thấy năm ngón, quá đáng sợ.“Ngươi biết Tiên Võ Đế Tôn không?”, Diệp Thành hỏi, thăm dò nhìn Kỳ Vương.“Hỏi thừa”, Kỳ Vương lườm Diệp Thành: “Chư Thiên Vạn Vực không ai không biết ông ấy cả!”“Sau đó thì sao?”“Sau đó cái gì?”, Kỳ Vương sửng sốt: “Tiên Võ Đế Tôn đã qua đời từ chín nghìn năm trước rồi”.“Ngươi chắc chắn Đế Tôn đã qua đời?”, trong lời nói của Diệp Thành đầy ẩn ý khó nói thành lời.“Ngươi đừng doạ ta”, Kỳ Vương lại ôm chặt cánh tay Diệp Thành: “Đế Tôn sống chín mươi nghìn năm rồi qua đời, Chư Thiên Vạn Vực đều biết điều này, đây là lời tổ tiên nhà ta kể lại”.“Vậy có khả năng nào Đế Tôn chưa chết mà tự mình phong ấn không?”, Diệp Thành nhìn thẳng vào Kỳ Vương: “Hoặc là nói Đế Tôn tự phong ấn đến thời đại này”.“Không có khả năng này”, Kỳ Vương lập tức xua tay, giọng điệu khẳng định: “Đại Đế là sự tồn tại nghịch thiên, trên đời không có loại phong ấn nào có thể phong ấn được Đại Đế, tự mình phong ấn cũng không được”.