“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3791: Tiền bối đúng là có hứng thú
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lời nói hư ảo vang vọng khắp đất trời, không chỉ người nhà họ Dương, người nhà họ Chu mà những người hóng hớt bên ngoài phủ đệ cũng nghe thấy, giọng nói đó mới thật sự lạnh lùng, mang theo uy nghiêm vô thượng.Chuẩn Thánh Vương nhà họ Dương hơi nheo mắt, nhìn chằm chằm trung tâm đại dương màu vàng kim.AdvertisementNơi đó đã dần hiện rõ một bóng người mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ Quỷ Minh, toàn thân tràn ngập ánh vàng, khí huyết màu vàng kim lan ra, mỗi làn khí đều dung hợp tinh nguyên dồi dào.Ông ta nhìn, cao thủ nhà họ Chu cũng đang nhìn, hơn nữa vẻ mặt đều kinh hãi, mới vừa rồi đại dương màu vàng kim mà người đó tế ra đã nhấn chìm không chỉ một Chuẩn Thánh của nhà họ Chu, uy lực vô song.Dưới ánh mắt của tất cả mọi người, Diệp Thành đứng vững vàng, hứng thú nhìn Chuẩn Thánh Vương của nhà họ Dương: “Tiền bối đúng là có hứng thú, hôm qua vừa mới kết thông gia, hôm nay đã tới gây chuyện”.“Thực lực thế này, ngươi hẳn không phải kẻ vô danh tiểu tốt, xưng danh đi”, Chuẩn Thánh Vương nhà họ Dương lãnh đạm nói, với tu vi Chuẩn Thánh Vương của ông ta cũng không thể nhìn thấu được Diệp Thành, chỉ vì đối phương đã che giấu khí tức, với đạo hạnh của ông ta còn lâu mới có thể nhìn thấu.“Tên ấy à, chỉ là một cái danh thôi, không nói cũng vậy”, Diệp Thành thoải mái xoay khớp cổ: “Nhưng hôm nay, tiểu gia ta không vui, muốn giết vài người để trút giận”.“Một Chuẩn Thánh thôi mà cũng dám ngông cuồng, đúng là tự tìm cái chết”, không đợi Chuẩn Thánh Vương nhà họ Dương lên tiếng, một Thánh Nhân của nhà họ Dương đã giận tím mặt, bay lên trời thi triển bí pháp bất thế, một chưởng đè về phía Diệp Thành.“Thú vị, vậy thì bắt đầu từ ông trước”, một quyền của Diệp Thành xuyên qua chưởng ấn lăng thiên ấy, đến Thánh Nhân của nhà họ Dương cũng bị chấn động, còn chưa đứng vững lại đã bị một chưởng của Diệp Thành g**t ch*t.“Thế này…”, người nhà họ Chu lại sửng sốt, Chuẩn Thánh giết Thánh Nhân chỉ bằng một chiêu?“Mạnh thật”, Chuẩn Thánh Vương của nhà họ Dương cau mày, thực lực của Diệp Thành nằm ngoài dự đoán của ông ta.“Cùng lên đi”, năm Thánh Nhân của nhà họ Dương cùng nhau xuất thủ, bọn chúng hợp lực cùng điều động một Chuẩn Thánh Vương Binh, khôi phục uy năng của pháp khí, nghiền nát một nửa hư thiên, muốn g**t ch*t Diệp Thành tại chỗ.Diệp Thành giễu cợt, bay ngược lên, một quyền dung hợp trăm nghìn loại bí pháp, giữa bàn tay và ngón tay còn có triện văn lưu chuyển, một quyền này cực kỳ bá đạo, phá vỡ Chuẩn Thánh Vương Binh kia.Âm thanh nôn ra máu lập tức vang lên, năm Thánh Nhân của nhà họ Dương lập tức bay ra, kẻ yếu thì cơ thể đã nổ tung.Lúc này, Diệp Thành thi triển Thúc Địa Thành Thốn bay tới trước mặt một Thánh Nhân, cầm kiếm Xích Tiêu trong tay, một kiếm chém thẳng vào nguyên thần của ông ta, sau đó hắn trở tay, nghiền Thánh Nhân thứ hai thành tro bay, Thánh Nhân thứ ba còn chưa đứng vững đã bị hắn đâm xuyên qua thần hải nguyên thần.Thánh Nhân thứ tư là thảm nhất, vừa mới đứng vững, còn chưa kịp lên tiếng đã bị Diệp Thành giẫm nát thành đống thịt bùn, nguyên thần chạy ra cũng không thoát khỏi kết cục bị huỷ diệt.“Lão tổ cứu ta”, Thánh Nhân thứ năm vội vàng bỏ chạy về hướng Chuẩn Thánh Vương nhà họ Dương.“Đi?”, Diệp Thành chế nhạo, một kiếm Phong Thần xuyên qua đầu ông ta, nguyên thần cũng bị phá huỷ.Đất trời như đóng băng ngay giờ phút này, huyết vụ lan ra nhuộm cả trời cao, im lặng đến chết chóc.
Lời nói hư ảo vang vọng khắp đất trời, không chỉ người nhà họ Dương, người nhà họ Chu mà những người hóng hớt bên ngoài phủ đệ cũng nghe thấy, giọng nói đó mới thật sự lạnh lùng, mang theo uy nghiêm vô thượng.
Chuẩn Thánh Vương nhà họ Dương hơi nheo mắt, nhìn chằm chằm trung tâm đại dương màu vàng kim.
Advertisement
Nơi đó đã dần hiện rõ một bóng người mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ Quỷ Minh, toàn thân tràn ngập ánh vàng, khí huyết màu vàng kim lan ra, mỗi làn khí đều dung hợp tinh nguyên dồi dào.
Ông ta nhìn, cao thủ nhà họ Chu cũng đang nhìn, hơn nữa vẻ mặt đều kinh hãi, mới vừa rồi đại dương màu vàng kim mà người đó tế ra đã nhấn chìm không chỉ một Chuẩn Thánh của nhà họ Chu, uy lực vô song.
Dưới ánh mắt của tất cả mọi người, Diệp Thành đứng vững vàng, hứng thú nhìn Chuẩn Thánh Vương của nhà họ Dương: “Tiền bối đúng là có hứng thú, hôm qua vừa mới kết thông gia, hôm nay đã tới gây chuyện”.
“Thực lực thế này, ngươi hẳn không phải kẻ vô danh tiểu tốt, xưng danh đi”, Chuẩn Thánh Vương nhà họ Dương lãnh đạm nói, với tu vi Chuẩn Thánh Vương của ông ta cũng không thể nhìn thấu được Diệp Thành, chỉ vì đối phương đã che giấu khí tức, với đạo hạnh của ông ta còn lâu mới có thể nhìn thấu.
“Tên ấy à, chỉ là một cái danh thôi, không nói cũng vậy”, Diệp Thành thoải mái xoay khớp cổ: “Nhưng hôm nay, tiểu gia ta không vui, muốn giết vài người để trút giận”.
“Một Chuẩn Thánh thôi mà cũng dám ngông cuồng, đúng là tự tìm cái chết”, không đợi Chuẩn Thánh Vương nhà họ Dương lên tiếng, một Thánh Nhân của nhà họ Dương đã giận tím mặt, bay lên trời thi triển bí pháp bất thế, một chưởng đè về phía Diệp Thành.
“Thú vị, vậy thì bắt đầu từ ông trước”, một quyền của Diệp Thành xuyên qua chưởng ấn lăng thiên ấy, đến Thánh Nhân của nhà họ Dương cũng bị chấn động, còn chưa đứng vững lại đã bị một chưởng của Diệp Thành g**t ch*t.
“Thế này…”, người nhà họ Chu lại sửng sốt, Chuẩn Thánh giết Thánh Nhân chỉ bằng một chiêu?
“Mạnh thật”, Chuẩn Thánh Vương của nhà họ Dương cau mày, thực lực của Diệp Thành nằm ngoài dự đoán của ông ta.
“Cùng lên đi”, năm Thánh Nhân của nhà họ Dương cùng nhau xuất thủ, bọn chúng hợp lực cùng điều động một Chuẩn Thánh Vương Binh, khôi phục uy năng của pháp khí, nghiền nát một nửa hư thiên, muốn g**t ch*t Diệp Thành tại chỗ.
Diệp Thành giễu cợt, bay ngược lên, một quyền dung hợp trăm nghìn loại bí pháp, giữa bàn tay và ngón tay còn có triện văn lưu chuyển, một quyền này cực kỳ bá đạo, phá vỡ Chuẩn Thánh Vương Binh kia.
Âm thanh nôn ra máu lập tức vang lên, năm Thánh Nhân của nhà họ Dương lập tức bay ra, kẻ yếu thì cơ thể đã nổ tung.
Lúc này, Diệp Thành thi triển Thúc Địa Thành Thốn bay tới trước mặt một Thánh Nhân, cầm kiếm Xích Tiêu trong tay, một kiếm chém thẳng vào nguyên thần của ông ta, sau đó hắn trở tay, nghiền Thánh Nhân thứ hai thành tro bay, Thánh Nhân thứ ba còn chưa đứng vững đã bị hắn đâm xuyên qua thần hải nguyên thần.
Thánh Nhân thứ tư là thảm nhất, vừa mới đứng vững, còn chưa kịp lên tiếng đã bị Diệp Thành giẫm nát thành đống thịt bùn, nguyên thần chạy ra cũng không thoát khỏi kết cục bị huỷ diệt.
“Lão tổ cứu ta”, Thánh Nhân thứ năm vội vàng bỏ chạy về hướng Chuẩn Thánh Vương nhà họ Dương.
“Đi?”, Diệp Thành chế nhạo, một kiếm Phong Thần xuyên qua đầu ông ta, nguyên thần cũng bị phá huỷ.
Đất trời như đóng băng ngay giờ phút này, huyết vụ lan ra nhuộm cả trời cao, im lặng đến chết chóc.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lời nói hư ảo vang vọng khắp đất trời, không chỉ người nhà họ Dương, người nhà họ Chu mà những người hóng hớt bên ngoài phủ đệ cũng nghe thấy, giọng nói đó mới thật sự lạnh lùng, mang theo uy nghiêm vô thượng.Chuẩn Thánh Vương nhà họ Dương hơi nheo mắt, nhìn chằm chằm trung tâm đại dương màu vàng kim.AdvertisementNơi đó đã dần hiện rõ một bóng người mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ Quỷ Minh, toàn thân tràn ngập ánh vàng, khí huyết màu vàng kim lan ra, mỗi làn khí đều dung hợp tinh nguyên dồi dào.Ông ta nhìn, cao thủ nhà họ Chu cũng đang nhìn, hơn nữa vẻ mặt đều kinh hãi, mới vừa rồi đại dương màu vàng kim mà người đó tế ra đã nhấn chìm không chỉ một Chuẩn Thánh của nhà họ Chu, uy lực vô song.Dưới ánh mắt của tất cả mọi người, Diệp Thành đứng vững vàng, hứng thú nhìn Chuẩn Thánh Vương của nhà họ Dương: “Tiền bối đúng là có hứng thú, hôm qua vừa mới kết thông gia, hôm nay đã tới gây chuyện”.“Thực lực thế này, ngươi hẳn không phải kẻ vô danh tiểu tốt, xưng danh đi”, Chuẩn Thánh Vương nhà họ Dương lãnh đạm nói, với tu vi Chuẩn Thánh Vương của ông ta cũng không thể nhìn thấu được Diệp Thành, chỉ vì đối phương đã che giấu khí tức, với đạo hạnh của ông ta còn lâu mới có thể nhìn thấu.“Tên ấy à, chỉ là một cái danh thôi, không nói cũng vậy”, Diệp Thành thoải mái xoay khớp cổ: “Nhưng hôm nay, tiểu gia ta không vui, muốn giết vài người để trút giận”.“Một Chuẩn Thánh thôi mà cũng dám ngông cuồng, đúng là tự tìm cái chết”, không đợi Chuẩn Thánh Vương nhà họ Dương lên tiếng, một Thánh Nhân của nhà họ Dương đã giận tím mặt, bay lên trời thi triển bí pháp bất thế, một chưởng đè về phía Diệp Thành.“Thú vị, vậy thì bắt đầu từ ông trước”, một quyền của Diệp Thành xuyên qua chưởng ấn lăng thiên ấy, đến Thánh Nhân của nhà họ Dương cũng bị chấn động, còn chưa đứng vững lại đã bị một chưởng của Diệp Thành g**t ch*t.“Thế này…”, người nhà họ Chu lại sửng sốt, Chuẩn Thánh giết Thánh Nhân chỉ bằng một chiêu?“Mạnh thật”, Chuẩn Thánh Vương của nhà họ Dương cau mày, thực lực của Diệp Thành nằm ngoài dự đoán của ông ta.“Cùng lên đi”, năm Thánh Nhân của nhà họ Dương cùng nhau xuất thủ, bọn chúng hợp lực cùng điều động một Chuẩn Thánh Vương Binh, khôi phục uy năng của pháp khí, nghiền nát một nửa hư thiên, muốn g**t ch*t Diệp Thành tại chỗ.Diệp Thành giễu cợt, bay ngược lên, một quyền dung hợp trăm nghìn loại bí pháp, giữa bàn tay và ngón tay còn có triện văn lưu chuyển, một quyền này cực kỳ bá đạo, phá vỡ Chuẩn Thánh Vương Binh kia.Âm thanh nôn ra máu lập tức vang lên, năm Thánh Nhân của nhà họ Dương lập tức bay ra, kẻ yếu thì cơ thể đã nổ tung.Lúc này, Diệp Thành thi triển Thúc Địa Thành Thốn bay tới trước mặt một Thánh Nhân, cầm kiếm Xích Tiêu trong tay, một kiếm chém thẳng vào nguyên thần của ông ta, sau đó hắn trở tay, nghiền Thánh Nhân thứ hai thành tro bay, Thánh Nhân thứ ba còn chưa đứng vững đã bị hắn đâm xuyên qua thần hải nguyên thần.Thánh Nhân thứ tư là thảm nhất, vừa mới đứng vững, còn chưa kịp lên tiếng đã bị Diệp Thành giẫm nát thành đống thịt bùn, nguyên thần chạy ra cũng không thoát khỏi kết cục bị huỷ diệt.“Lão tổ cứu ta”, Thánh Nhân thứ năm vội vàng bỏ chạy về hướng Chuẩn Thánh Vương nhà họ Dương.“Đi?”, Diệp Thành chế nhạo, một kiếm Phong Thần xuyên qua đầu ông ta, nguyên thần cũng bị phá huỷ.Đất trời như đóng băng ngay giờ phút này, huyết vụ lan ra nhuộm cả trời cao, im lặng đến chết chóc.