“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3793: “Khai Nguyên là ai?
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành vẫn cường thế, dùng hai tay không chống lại Thánh Vương Binh khiến cho tứ phương đều hết vía.Trận đại chiến bắt đầu, đất trời rung chuyển, mưa máu trút xuống, Diệp Thành như chiến thần bát hoang, đánh cho thần huy của Thánh Vương Binh dập tắt, Chuẩn Thánh Vương của nhà họ Dương không ngóc đầu lên được.AdvertisementTrận chiến phía trên đang diễn ra gay cấn, phía dưới cũng vô cùng sôi nổi, Từ Nặc Nghiên vọt vào từ một hướng, đám cao thủ của nhà họ Dương đang kinh hãi nhìn lên hư thiên bị cô chém chết hàng loạt.“Nguyệt… Nguyệt Nhi?”, Thánh chủ nhà họ Chu ngẩn người, sao ông lại không nhận ra đó là con gái nhà mình.“Nhà họ Dương không cho con đường sống, vậy thì không chết không dừng lại”, giọng Từ Nặc Nghiên lạnh thấu xương, tiên kiếm trong tay nở rộ tiên mang lộng lẫy, lại một đám kẻ mạnh của nhà họ Dương khác bị g**t ch*t hoá thành huyết vụ.“Giết”, lão tổ nhà họ Chu, Thánh chủ nhà họ Chu và Chuẩn Thánh nhà họ Chu hét lên giận dữ, ùa tới như ong vỡ tổ, nhà họ Dương không cho đường sống, vậy thì giết, dù là diệt tộc cũng phải giết cho thật đã trước khi chết, mọi hận thù tích tụ nhiều năm đều bộc phát vào lục này, ai nấy đều sát khí ngút ngàn.Kẻ mạnh nhà họ Dương gặp đại nạn, sáu Thánh Nhân của chúng đã bị tiêu diệt, lão tổ Chuẩn Thánh Vương đang đại chiến phía trên, còn lại cũng chỉ có Chuẩn Thánh và cảnh giới Hoàng, mà người nhà họ Chu có ba Thánh Nhân, dù đã bị thương, không ở trạng thái đỉnh cao nhưng vẫn mạnh hơn tu sĩ cấp Chuẩn Thánh rất nhiều.Hiện trường trở thành một nơi tàn sát đẫm máu, kẻ mạnh của nhà họ Dương lần lượt bị chém chết.Bên ngoài phủ đệ, những người xem chiến quan sát mà máu huyết sục sôi, đã không ít người lăm le muốn xông vào chém vài đao, hầu hết đều là những người bị nhà họ Dương áp bức nhiều năm nay, trong lòng họ cũng kìm nén cơn giận.Có điều bốc đồng là bốc đồng, nhưng không ai dám thực sự hành động, nhà họ Dương lai lịch thâm sâu, trong gia tộc còn có hai Chuẩn Thánh Vương nữa, nếu chúng sát phạt tới thì chắc chắn sẽ là huyết kiếp.Rầm!Sau một tiếng động rầm trời, lư đồng thánh vương binh kia nổ tung, mảnh vỡ rơi xuống như mưa, có lẽ vì quá nặng khiến cho sau khi rơi xuống, tất cả đều găm hết trên nền đất.Lại nhìn sang Chuẩn Thánh nhà họ Dương lảo đảo lùi về sau, miệng không ngừng phun ra máu, lư đồng thánh vương binh kia chính là binh khí bản mệnh của của ông ta, binh khí bản mệnh bị vỡ khiến chủ nhân gặp phản phệ.Diệp Thành bước vào thái hư, vượt qua thương không, một kiếm tuyệt thế trảm xuống khiến ông ta bay đi.“Ngươi thật sự muốn không chết không nghỉ sao?”, Chuẩn Thánh Vương nhà họ Dương phun ra máu, phẫn nộ gằn gọng vang vọng khắp đất trời, đầu tóc rối xù như ác quỷ, mặt mày tôi độc đến đáng sợ, hình thái đẫm máu khiến người ta kinh sợ.“Không phải không chết không nghỉ mà ta phải g**t ch*t ông”, Diệp Thành tỏ ra mạnh mẽ, vung kiếm trảm diệt.Chuẩn Thánh Vương nhà họ Dương lại lần nữa bị thương, không dám đại chiến tiếp, ông ta lê thân xác đẫm máu rời đi, vừa bỏ trốn vừa la lối, “Khai Nguyên đạo hữu, cứu mạng, cứu mạng”.“Khai Nguyên là ai?”, có người hỏi, “Chuẩn Thánh Vương thực thụ nghe tiếng của Chuẩn Thánh Vương nhà họ Dương thì đoán chắc rằng Khai Nguyên Chân Nhân chắc chắn ở trong cổ thành này”.
Diệp Thành vẫn cường thế, dùng hai tay không chống lại Thánh Vương Binh khiến cho tứ phương đều hết vía.
Trận đại chiến bắt đầu, đất trời rung chuyển, mưa máu trút xuống, Diệp Thành như chiến thần bát hoang, đánh cho thần huy của Thánh Vương Binh dập tắt, Chuẩn Thánh Vương của nhà họ Dương không ngóc đầu lên được.
Advertisement
Trận chiến phía trên đang diễn ra gay cấn, phía dưới cũng vô cùng sôi nổi, Từ Nặc Nghiên vọt vào từ một hướng, đám cao thủ của nhà họ Dương đang kinh hãi nhìn lên hư thiên bị cô chém chết hàng loạt.
“Nguyệt… Nguyệt Nhi?”, Thánh chủ nhà họ Chu ngẩn người, sao ông lại không nhận ra đó là con gái nhà mình.
“Nhà họ Dương không cho con đường sống, vậy thì không chết không dừng lại”, giọng Từ Nặc Nghiên lạnh thấu xương, tiên kiếm trong tay nở rộ tiên mang lộng lẫy, lại một đám kẻ mạnh của nhà họ Dương khác bị g**t ch*t hoá thành huyết vụ.
“Giết”, lão tổ nhà họ Chu, Thánh chủ nhà họ Chu và Chuẩn Thánh nhà họ Chu hét lên giận dữ, ùa tới như ong vỡ tổ, nhà họ Dương không cho đường sống, vậy thì giết, dù là diệt tộc cũng phải giết cho thật đã trước khi chết, mọi hận thù tích tụ nhiều năm đều bộc phát vào lục này, ai nấy đều sát khí ngút ngàn.
Kẻ mạnh nhà họ Dương gặp đại nạn, sáu Thánh Nhân của chúng đã bị tiêu diệt, lão tổ Chuẩn Thánh Vương đang đại chiến phía trên, còn lại cũng chỉ có Chuẩn Thánh và cảnh giới Hoàng, mà người nhà họ Chu có ba Thánh Nhân, dù đã bị thương, không ở trạng thái đỉnh cao nhưng vẫn mạnh hơn tu sĩ cấp Chuẩn Thánh rất nhiều.
Hiện trường trở thành một nơi tàn sát đẫm máu, kẻ mạnh của nhà họ Dương lần lượt bị chém chết.
Bên ngoài phủ đệ, những người xem chiến quan sát mà máu huyết sục sôi, đã không ít người lăm le muốn xông vào chém vài đao, hầu hết đều là những người bị nhà họ Dương áp bức nhiều năm nay, trong lòng họ cũng kìm nén cơn giận.
Có điều bốc đồng là bốc đồng, nhưng không ai dám thực sự hành động, nhà họ Dương lai lịch thâm sâu, trong gia tộc còn có hai Chuẩn Thánh Vương nữa, nếu chúng sát phạt tới thì chắc chắn sẽ là huyết kiếp.
Rầm!
Sau một tiếng động rầm trời, lư đồng thánh vương binh kia nổ tung, mảnh vỡ rơi xuống như mưa, có lẽ vì quá nặng khiến cho sau khi rơi xuống, tất cả đều găm hết trên nền đất.
Lại nhìn sang Chuẩn Thánh nhà họ Dương lảo đảo lùi về sau, miệng không ngừng phun ra máu, lư đồng thánh vương binh kia chính là binh khí bản mệnh của của ông ta, binh khí bản mệnh bị vỡ khiến chủ nhân gặp phản phệ.
Diệp Thành bước vào thái hư, vượt qua thương không, một kiếm tuyệt thế trảm xuống khiến ông ta bay đi.
“Ngươi thật sự muốn không chết không nghỉ sao?”, Chuẩn Thánh Vương nhà họ Dương phun ra máu, phẫn nộ gằn gọng vang vọng khắp đất trời, đầu tóc rối xù như ác quỷ, mặt mày tôi độc đến đáng sợ, hình thái đẫm máu khiến người ta kinh sợ.
“Không phải không chết không nghỉ mà ta phải g**t ch*t ông”, Diệp Thành tỏ ra mạnh mẽ, vung kiếm trảm diệt.
Chuẩn Thánh Vương nhà họ Dương lại lần nữa bị thương, không dám đại chiến tiếp, ông ta lê thân xác đẫm máu rời đi, vừa bỏ trốn vừa la lối, “Khai Nguyên đạo hữu, cứu mạng, cứu mạng”.
“Khai Nguyên là ai?”, có người hỏi, “Chuẩn Thánh Vương thực thụ nghe tiếng của Chuẩn Thánh Vương nhà họ Dương thì đoán chắc rằng Khai Nguyên Chân Nhân chắc chắn ở trong cổ thành này”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành vẫn cường thế, dùng hai tay không chống lại Thánh Vương Binh khiến cho tứ phương đều hết vía.Trận đại chiến bắt đầu, đất trời rung chuyển, mưa máu trút xuống, Diệp Thành như chiến thần bát hoang, đánh cho thần huy của Thánh Vương Binh dập tắt, Chuẩn Thánh Vương của nhà họ Dương không ngóc đầu lên được.AdvertisementTrận chiến phía trên đang diễn ra gay cấn, phía dưới cũng vô cùng sôi nổi, Từ Nặc Nghiên vọt vào từ một hướng, đám cao thủ của nhà họ Dương đang kinh hãi nhìn lên hư thiên bị cô chém chết hàng loạt.“Nguyệt… Nguyệt Nhi?”, Thánh chủ nhà họ Chu ngẩn người, sao ông lại không nhận ra đó là con gái nhà mình.“Nhà họ Dương không cho con đường sống, vậy thì không chết không dừng lại”, giọng Từ Nặc Nghiên lạnh thấu xương, tiên kiếm trong tay nở rộ tiên mang lộng lẫy, lại một đám kẻ mạnh của nhà họ Dương khác bị g**t ch*t hoá thành huyết vụ.“Giết”, lão tổ nhà họ Chu, Thánh chủ nhà họ Chu và Chuẩn Thánh nhà họ Chu hét lên giận dữ, ùa tới như ong vỡ tổ, nhà họ Dương không cho đường sống, vậy thì giết, dù là diệt tộc cũng phải giết cho thật đã trước khi chết, mọi hận thù tích tụ nhiều năm đều bộc phát vào lục này, ai nấy đều sát khí ngút ngàn.Kẻ mạnh nhà họ Dương gặp đại nạn, sáu Thánh Nhân của chúng đã bị tiêu diệt, lão tổ Chuẩn Thánh Vương đang đại chiến phía trên, còn lại cũng chỉ có Chuẩn Thánh và cảnh giới Hoàng, mà người nhà họ Chu có ba Thánh Nhân, dù đã bị thương, không ở trạng thái đỉnh cao nhưng vẫn mạnh hơn tu sĩ cấp Chuẩn Thánh rất nhiều.Hiện trường trở thành một nơi tàn sát đẫm máu, kẻ mạnh của nhà họ Dương lần lượt bị chém chết.Bên ngoài phủ đệ, những người xem chiến quan sát mà máu huyết sục sôi, đã không ít người lăm le muốn xông vào chém vài đao, hầu hết đều là những người bị nhà họ Dương áp bức nhiều năm nay, trong lòng họ cũng kìm nén cơn giận.Có điều bốc đồng là bốc đồng, nhưng không ai dám thực sự hành động, nhà họ Dương lai lịch thâm sâu, trong gia tộc còn có hai Chuẩn Thánh Vương nữa, nếu chúng sát phạt tới thì chắc chắn sẽ là huyết kiếp.Rầm!Sau một tiếng động rầm trời, lư đồng thánh vương binh kia nổ tung, mảnh vỡ rơi xuống như mưa, có lẽ vì quá nặng khiến cho sau khi rơi xuống, tất cả đều găm hết trên nền đất.Lại nhìn sang Chuẩn Thánh nhà họ Dương lảo đảo lùi về sau, miệng không ngừng phun ra máu, lư đồng thánh vương binh kia chính là binh khí bản mệnh của của ông ta, binh khí bản mệnh bị vỡ khiến chủ nhân gặp phản phệ.Diệp Thành bước vào thái hư, vượt qua thương không, một kiếm tuyệt thế trảm xuống khiến ông ta bay đi.“Ngươi thật sự muốn không chết không nghỉ sao?”, Chuẩn Thánh Vương nhà họ Dương phun ra máu, phẫn nộ gằn gọng vang vọng khắp đất trời, đầu tóc rối xù như ác quỷ, mặt mày tôi độc đến đáng sợ, hình thái đẫm máu khiến người ta kinh sợ.“Không phải không chết không nghỉ mà ta phải g**t ch*t ông”, Diệp Thành tỏ ra mạnh mẽ, vung kiếm trảm diệt.Chuẩn Thánh Vương nhà họ Dương lại lần nữa bị thương, không dám đại chiến tiếp, ông ta lê thân xác đẫm máu rời đi, vừa bỏ trốn vừa la lối, “Khai Nguyên đạo hữu, cứu mạng, cứu mạng”.“Khai Nguyên là ai?”, có người hỏi, “Chuẩn Thánh Vương thực thụ nghe tiếng của Chuẩn Thánh Vương nhà họ Dương thì đoán chắc rằng Khai Nguyên Chân Nhân chắc chắn ở trong cổ thành này”.