Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3797: “Một Chuẩn Thánh, cái gan cũng không vừa”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Hắn vốn không muốn lãng phí thêm nhiều thời gian cho việc này nhưng dù sao nhà họ Chu cũng là gia tộc của Từ Nặc Nghiên chuyển kiếp, thân là vị Hoàng Đế thứ mười của Đại Sở, hắn cần có trách nhiệm đảm bảo sự an toàn cho người chuyển kiếp.Khi gặp lại bên trong Hỗn Độn Thần Đỉnh một lần nữa, Chuẩn Thánh Vương của nhà họ Dương bị trấn áp vẫn còn đang r*n r*.AdvertisementBên trong Hỗn Độn Thần Đỉnh, Thần Tử của nhà họ Dương đã nghĩ thông ra nhiều điều, đó là kẻ đêm hôm đó trộm đi cửu dương tiên thiết, bắt cóc Thần Tử và tân nương, và hắn chính là Diệp Thành.Thế nhưng nghĩ thông thì sao, đến hắn còn bị trấn áp thì kẻ mạnh tới nhà họ Chu cũng đã bị diệt sạch, kể cả những kẻ giữa đường sát phạt ra để giúp đỡ cũng bị tiêu diệt một loạt.Lúc này hắn cũng như Khai Nguyên Chân Nhân, hối hận cũng đã muộn cho nên ngoan ngoãn chờ đợi ở trong phủ đệ, không nên chạy tới nhà họ Chu làm càn, khiến bản thân mình và nhà họ Chu chuốc thêm đại hoạ.Sắc mặt Diệp Thành lạnh hẳn lại, hắn sử dụng Hỗn Độn Thần Đỉnh tiêu diệt nguyên thần của Chuẩn Thánh Vương nhà họ Dương, chỉ để lại sức mạnh nguyên thần dùng để tẩy luyện đại đỉnh, và kẻ cùng bị diệt còn có cả Thần Tử nhà họ Dương.Làm xong xuôi hắn mới chạy về lối ra của Truyền Tống Trận như một đạo tiên quang tiếp tục truyền tống.Lúc này, sau một canh giờ hắn lại lần nữa xuất hiện bên trong cổ thành của nhà họ Dương.Không kéo dài thêm thời gian, Diệp Thành cầm kiếm xích tiêu nhuốm máu cứ thế chạy về phía nhà họ Dương, sát khí trong cơ thể sục sôi khiến cho những người đang đi trên đường cũng phải biến sắc, bọn họ vô thức nhường đường cho hắn.“Tên...tên này vừa sát phạt ra khỏi núi thây biển máu sao?”, nhìn bóng hình sát phạt đó của Diệp Thành, rất nhiều người bất giác run lên, “sát khí thế này thì phải giết bao nhiêu người rồi?”“Cứ thế chạy về phía nhà họ Dương, khong phải hắn tới để báo thù chứ?”, có người kinh ngạc lên tiếng.Dứt lời, tiếng động rầm rầm vang lên, vang vọng từ phía nhà họ Dương khiến cổ thành rung chuyển, chỉ cần là người nghe thấy tiếng động này thì đều đưa mắt nhìn nhau: “Đúng là tới báo thù rồi”.“Phải hay không đi xem thì biết”, con đường bỗng trở nên rộn ràng hơn, những tu sĩ đang nhàn rỗi cũng túm năm tụm ba tập trung về một hướng.Đợi tới khi tới trước phủ đệ nhà họ Dương thì ập vào mắt bọn họ chính là cánh cửa phủ đệ bị đập phá, còn rất nhiều thị vệ canh cổng nhà họ Dương cũng bị tuyệt sát bằng một nhát kiếm.“Một Chuẩn Thánh, cái gan cũng không vừa”, những người xem trận chiến đều kinh ngạc.Lại vừa dút lời, một cơ thể đẫm máu bay ra khỏi phủ đệ, đó chính là một Thánh Nhân của nhà họ Dương, còn chưa ngã ra đất thì đã hoá thành hư vô bay đi, nguyên thần cũng khó tránh khỏi bị tịch diệt.Tiếp theo chính là một loạt những âm thanh chấn động, vang vọng khắp cổ thành, thiên địa rung chuyển.Lại nhìn vào bên trong phủ đệ rộng lớn nhà họ Dương lúc này đã nhuốm đỏ máu, ba đỉnh núi sừng sững đã có hai đỉnh núi sụp đổ, bao lầu các cung điện cũng bị san bằng, hoá thành đống đổ nát.

Hắn vốn không muốn lãng phí thêm nhiều thời gian cho việc này nhưng dù sao nhà họ Chu cũng là gia tộc của Từ Nặc Nghiên chuyển kiếp, thân là vị Hoàng Đế thứ mười của Đại Sở, hắn cần có trách nhiệm đảm bảo sự an toàn cho người chuyển kiếp.

Khi gặp lại bên trong Hỗn Độn Thần Đỉnh một lần nữa, Chuẩn Thánh Vương của nhà họ Dương bị trấn áp vẫn còn đang r*n r*.

Advertisement

Bên trong Hỗn Độn Thần Đỉnh, Thần Tử của nhà họ Dương đã nghĩ thông ra nhiều điều, đó là kẻ đêm hôm đó trộm đi cửu dương tiên thiết, bắt cóc Thần Tử và tân nương, và hắn chính là Diệp Thành.

Thế nhưng nghĩ thông thì sao, đến hắn còn bị trấn áp thì kẻ mạnh tới nhà họ Chu cũng đã bị diệt sạch, kể cả những kẻ giữa đường sát phạt ra để giúp đỡ cũng bị tiêu diệt một loạt.

Lúc này hắn cũng như Khai Nguyên Chân Nhân, hối hận cũng đã muộn cho nên ngoan ngoãn chờ đợi ở trong phủ đệ, không nên chạy tới nhà họ Chu làm càn, khiến bản thân mình và nhà họ Chu chuốc thêm đại hoạ.

Sắc mặt Diệp Thành lạnh hẳn lại, hắn sử dụng Hỗn Độn Thần Đỉnh tiêu diệt nguyên thần của Chuẩn Thánh Vương nhà họ Dương, chỉ để lại sức mạnh nguyên thần dùng để tẩy luyện đại đỉnh, và kẻ cùng bị diệt còn có cả Thần Tử nhà họ Dương.

Làm xong xuôi hắn mới chạy về lối ra của Truyền Tống Trận như một đạo tiên quang tiếp tục truyền tống.

Lúc này, sau một canh giờ hắn lại lần nữa xuất hiện bên trong cổ thành của nhà họ Dương.

Không kéo dài thêm thời gian, Diệp Thành cầm kiếm xích tiêu nhuốm máu cứ thế chạy về phía nhà họ Dương, sát khí trong cơ thể sục sôi khiến cho những người đang đi trên đường cũng phải biến sắc, bọn họ vô thức nhường đường cho hắn.

“Tên...tên này vừa sát phạt ra khỏi núi thây biển máu sao?”, nhìn bóng hình sát phạt đó của Diệp Thành, rất nhiều người bất giác run lên, “sát khí thế này thì phải giết bao nhiêu người rồi?”

“Cứ thế chạy về phía nhà họ Dương, khong phải hắn tới để báo thù chứ?”, có người kinh ngạc lên tiếng.

Dứt lời, tiếng động rầm rầm vang lên, vang vọng từ phía nhà họ Dương khiến cổ thành rung chuyển, chỉ cần là người nghe thấy tiếng động này thì đều đưa mắt nhìn nhau: “Đúng là tới báo thù rồi”.

“Phải hay không đi xem thì biết”, con đường bỗng trở nên rộn ràng hơn, những tu sĩ đang nhàn rỗi cũng túm năm tụm ba tập trung về một hướng.

Đợi tới khi tới trước phủ đệ nhà họ Dương thì ập vào mắt bọn họ chính là cánh cửa phủ đệ bị đập phá, còn rất nhiều thị vệ canh cổng nhà họ Dương cũng bị tuyệt sát bằng một nhát kiếm.

“Một Chuẩn Thánh, cái gan cũng không vừa”, những người xem trận chiến đều kinh ngạc.

Lại vừa dút lời, một cơ thể đẫm máu bay ra khỏi phủ đệ, đó chính là một Thánh Nhân của nhà họ Dương, còn chưa ngã ra đất thì đã hoá thành hư vô bay đi, nguyên thần cũng khó tránh khỏi bị tịch diệt.

Tiếp theo chính là một loạt những âm thanh chấn động, vang vọng khắp cổ thành, thiên địa rung chuyển.

Lại nhìn vào bên trong phủ đệ rộng lớn nhà họ Dương lúc này đã nhuốm đỏ máu, ba đỉnh núi sừng sững đã có hai đỉnh núi sụp đổ, bao lầu các cung điện cũng bị san bằng, hoá thành đống đổ nát.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Hắn vốn không muốn lãng phí thêm nhiều thời gian cho việc này nhưng dù sao nhà họ Chu cũng là gia tộc của Từ Nặc Nghiên chuyển kiếp, thân là vị Hoàng Đế thứ mười của Đại Sở, hắn cần có trách nhiệm đảm bảo sự an toàn cho người chuyển kiếp.Khi gặp lại bên trong Hỗn Độn Thần Đỉnh một lần nữa, Chuẩn Thánh Vương của nhà họ Dương bị trấn áp vẫn còn đang r*n r*.AdvertisementBên trong Hỗn Độn Thần Đỉnh, Thần Tử của nhà họ Dương đã nghĩ thông ra nhiều điều, đó là kẻ đêm hôm đó trộm đi cửu dương tiên thiết, bắt cóc Thần Tử và tân nương, và hắn chính là Diệp Thành.Thế nhưng nghĩ thông thì sao, đến hắn còn bị trấn áp thì kẻ mạnh tới nhà họ Chu cũng đã bị diệt sạch, kể cả những kẻ giữa đường sát phạt ra để giúp đỡ cũng bị tiêu diệt một loạt.Lúc này hắn cũng như Khai Nguyên Chân Nhân, hối hận cũng đã muộn cho nên ngoan ngoãn chờ đợi ở trong phủ đệ, không nên chạy tới nhà họ Chu làm càn, khiến bản thân mình và nhà họ Chu chuốc thêm đại hoạ.Sắc mặt Diệp Thành lạnh hẳn lại, hắn sử dụng Hỗn Độn Thần Đỉnh tiêu diệt nguyên thần của Chuẩn Thánh Vương nhà họ Dương, chỉ để lại sức mạnh nguyên thần dùng để tẩy luyện đại đỉnh, và kẻ cùng bị diệt còn có cả Thần Tử nhà họ Dương.Làm xong xuôi hắn mới chạy về lối ra của Truyền Tống Trận như một đạo tiên quang tiếp tục truyền tống.Lúc này, sau một canh giờ hắn lại lần nữa xuất hiện bên trong cổ thành của nhà họ Dương.Không kéo dài thêm thời gian, Diệp Thành cầm kiếm xích tiêu nhuốm máu cứ thế chạy về phía nhà họ Dương, sát khí trong cơ thể sục sôi khiến cho những người đang đi trên đường cũng phải biến sắc, bọn họ vô thức nhường đường cho hắn.“Tên...tên này vừa sát phạt ra khỏi núi thây biển máu sao?”, nhìn bóng hình sát phạt đó của Diệp Thành, rất nhiều người bất giác run lên, “sát khí thế này thì phải giết bao nhiêu người rồi?”“Cứ thế chạy về phía nhà họ Dương, khong phải hắn tới để báo thù chứ?”, có người kinh ngạc lên tiếng.Dứt lời, tiếng động rầm rầm vang lên, vang vọng từ phía nhà họ Dương khiến cổ thành rung chuyển, chỉ cần là người nghe thấy tiếng động này thì đều đưa mắt nhìn nhau: “Đúng là tới báo thù rồi”.“Phải hay không đi xem thì biết”, con đường bỗng trở nên rộn ràng hơn, những tu sĩ đang nhàn rỗi cũng túm năm tụm ba tập trung về một hướng.Đợi tới khi tới trước phủ đệ nhà họ Dương thì ập vào mắt bọn họ chính là cánh cửa phủ đệ bị đập phá, còn rất nhiều thị vệ canh cổng nhà họ Dương cũng bị tuyệt sát bằng một nhát kiếm.“Một Chuẩn Thánh, cái gan cũng không vừa”, những người xem trận chiến đều kinh ngạc.Lại vừa dút lời, một cơ thể đẫm máu bay ra khỏi phủ đệ, đó chính là một Thánh Nhân của nhà họ Dương, còn chưa ngã ra đất thì đã hoá thành hư vô bay đi, nguyên thần cũng khó tránh khỏi bị tịch diệt.Tiếp theo chính là một loạt những âm thanh chấn động, vang vọng khắp cổ thành, thiên địa rung chuyển.Lại nhìn vào bên trong phủ đệ rộng lớn nhà họ Dương lúc này đã nhuốm đỏ máu, ba đỉnh núi sừng sững đã có hai đỉnh núi sụp đổ, bao lầu các cung điện cũng bị san bằng, hoá thành đống đổ nát.

Chương 3797: “Một Chuẩn Thánh, cái gan cũng không vừa”