Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3799: Một Chuẩn Thánh Vương

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Ông ta lếch thếch đứng dậy, ông ta điên rồi, liên tục thiêu đốt thọ nguyên, huyết tế bản nguyên, tế ra hàng trăm binh khí bản mệnh khủng khiếp và đánh về phía Diệp Thành.Diệp Thành giơ tay tung mộ chưởng nặng tựa núi non đánh về phía hàng trăm pháp khí kia, từng món pháp khí bị tiêu diệt, thánh binh mạnh mẽ trước mặt hắn chẳng qua chỉ như cho có.AdvertisementChuẩn Thánh Vương áo đen quỳ xuống, cơ thể nứt ra, nguyên thần tháo chạy, ông ta cũng bị một kiếm trảm lìa.Vào thời khắc sinh tử, ông ta mới biết thế nào là hối hận, hối hận vì không nên quá ngông cuồng khiêu khích nhà họ Chu dẫn tới hoạ diệt thân, ông ta sẽ là một tội nhân của nhà họ Dương.Máu tươi nhuốm đỏ cả phủ đệ nhà họ Dương, nơi nào đập vào mắt cũng thấy một màu đỏ máu.Hai Chuẩn Thánh Vương liên tiếp bị giết, Thánh Nhân bị quét sạch, cấp Chuẩn Thánh cũng bị giết hết bảy tám phần, những cao thủ cảnh giới Hoàng còn lại ở trước mặt Diệp Thành đều như con kiến.Sau một tiếng nổ, ngọn núi cuối cùng của nhà họ Dương cũng sụp đổ, hóa thành cát bụi lịch sử.Không biết đến lúc nào mới thấy Diệp Thành cầm sát kiếm chầm chậm bước ra khỏi nhà họ Dương, toàn thân hắn đầy máu, tóc, quần áo, cánh tay, cơ thể, những nơi có thể nhìn thấy đều là máu, đến thanh kiếm trên tay hắn cũng vẫn còn đang nhỏ máu, mang lại cho người ta ảo giác hắn là sát thần đi ra từ sâm la.Nhìn lại phía sau hắn, phủ đệ của nhà họ Dương sụp đổ từng tấc, hoá thành đống đổ nát, chôn vùi trong máu tươi.Những người xem chiến đều hoá đá, hai mắt lồi ra nhìn chằm chằm bức tranh màu máu này, đây còn là nhà họ Dương không? Đây là địa ngục đẫm máu thì có! Bị một sát thần đồ sát không còn thấy một sinh linh.Đám người vô thức lùi về sau hai bước, rất hiểu ý nhường đường cho Diệp Thành, một Chuẩn Thánh tiêu diệt cả nhà họ Dương, nếu chuyện này truyền ra ngoài sợ rằng sẽ không ai tin.“Ta thật là thông minh, may mà không ra ngoài”, trong một quán rượu nhỏ, một ông lão béo rùng mình, nếu lúc trước ông ta ngốc nghếch chạy đi giúp đỡ thì lúc này lại đang nói chuyện phiếm, hơn nữa còn nói rất vui vẻ với người nhà họ Dương trên đường đến Hoàng tuyền rồi.Ông ta rất may mắn, ít nhất là may mắn hơn Khai Nguyên Chân Nhân, lão ta mới thật sự là não bị ngập nước, tu vi khó khăn lắm mới tu luyện được đã bị đánh bại hoàn toàn.Diệp Thành lại vào truyền tống trận, trước khi đi còn không quên đứng lên nơi cao nhìn Luyện Ngục từ xa, dường như có thể từ nơi rất xa nhìn thấy vùng đất khô cằn bên ngoài Luyện Ngục, không có một sinh linh.Sau khi hắn đi, tin tức bên cổ thành nhà họ Chu cũng truyền đến cổ thành này: Một Chuẩn Thánh Vương, sáu Thánh Nhân, mấy chục Chuẩn Thánh, mấy trăm cảnh giới Hoàng của nhà họ Dương đều bị một Chuẩn Thánh tiêu diệt, người bị giết cùng còn có một tu sĩ tên là Khai Nguyên Chân Nhân, tướng chết cực kỳ bi thảm.Người trong thành đều hít vào một hơi khí lạnh, trước khi tiêu diệt nhà họ Dương, yêu nghiệt Chuẩn Thánh đó còn đã giết hai Chuẩn Thánh Vương ở một cổ thành khác, chiến tích này đủ để kiêu ngạo quần hùng.

Ông ta lếch thếch đứng dậy, ông ta điên rồi, liên tục thiêu đốt thọ nguyên, huyết tế bản nguyên, tế ra hàng trăm binh khí bản mệnh khủng khiếp và đánh về phía Diệp Thành.

Diệp Thành giơ tay tung mộ chưởng nặng tựa núi non đánh về phía hàng trăm pháp khí kia, từng món pháp khí bị tiêu diệt, thánh binh mạnh mẽ trước mặt hắn chẳng qua chỉ như cho có.

Advertisement

Chuẩn Thánh Vương áo đen quỳ xuống, cơ thể nứt ra, nguyên thần tháo chạy, ông ta cũng bị một kiếm trảm lìa.

Vào thời khắc sinh tử, ông ta mới biết thế nào là hối hận, hối hận vì không nên quá ngông cuồng khiêu khích nhà họ Chu dẫn tới hoạ diệt thân, ông ta sẽ là một tội nhân của nhà họ Dương.

Máu tươi nhuốm đỏ cả phủ đệ nhà họ Dương, nơi nào đập vào mắt cũng thấy một màu đỏ máu.

Hai Chuẩn Thánh Vương liên tiếp bị giết, Thánh Nhân bị quét sạch, cấp Chuẩn Thánh cũng bị giết hết bảy tám phần, những cao thủ cảnh giới Hoàng còn lại ở trước mặt Diệp Thành đều như con kiến.

Sau một tiếng nổ, ngọn núi cuối cùng của nhà họ Dương cũng sụp đổ, hóa thành cát bụi lịch sử.

Không biết đến lúc nào mới thấy Diệp Thành cầm sát kiếm chầm chậm bước ra khỏi nhà họ Dương, toàn thân hắn đầy máu, tóc, quần áo, cánh tay, cơ thể, những nơi có thể nhìn thấy đều là máu, đến thanh kiếm trên tay hắn cũng vẫn còn đang nhỏ máu, mang lại cho người ta ảo giác hắn là sát thần đi ra từ sâm la.

Nhìn lại phía sau hắn, phủ đệ của nhà họ Dương sụp đổ từng tấc, hoá thành đống đổ nát, chôn vùi trong máu tươi.

Những người xem chiến đều hoá đá, hai mắt lồi ra nhìn chằm chằm bức tranh màu máu này, đây còn là nhà họ Dương không? Đây là địa ngục đẫm máu thì có! Bị một sát thần đồ sát không còn thấy một sinh linh.

Đám người vô thức lùi về sau hai bước, rất hiểu ý nhường đường cho Diệp Thành, một Chuẩn Thánh tiêu diệt cả nhà họ Dương, nếu chuyện này truyền ra ngoài sợ rằng sẽ không ai tin.

“Ta thật là thông minh, may mà không ra ngoài”, trong một quán rượu nhỏ, một ông lão béo rùng mình, nếu lúc trước ông ta ngốc nghếch chạy đi giúp đỡ thì lúc này lại đang nói chuyện phiếm, hơn nữa còn nói rất vui vẻ với người nhà họ Dương trên đường đến Hoàng tuyền rồi.

Ông ta rất may mắn, ít nhất là may mắn hơn Khai Nguyên Chân Nhân, lão ta mới thật sự là não bị ngập nước, tu vi khó khăn lắm mới tu luyện được đã bị đánh bại hoàn toàn.

Diệp Thành lại vào truyền tống trận, trước khi đi còn không quên đứng lên nơi cao nhìn Luyện Ngục từ xa, dường như có thể từ nơi rất xa nhìn thấy vùng đất khô cằn bên ngoài Luyện Ngục, không có một sinh linh.

Sau khi hắn đi, tin tức bên cổ thành nhà họ Chu cũng truyền đến cổ thành này: Một Chuẩn Thánh Vương, sáu Thánh Nhân, mấy chục Chuẩn Thánh, mấy trăm cảnh giới Hoàng của nhà họ Dương đều bị một Chuẩn Thánh tiêu diệt, người bị giết cùng còn có một tu sĩ tên là Khai Nguyên Chân Nhân, tướng chết cực kỳ bi thảm.

Người trong thành đều hít vào một hơi khí lạnh, trước khi tiêu diệt nhà họ Dương, yêu nghiệt Chuẩn Thánh đó còn đã giết hai Chuẩn Thánh Vương ở một cổ thành khác, chiến tích này đủ để kiêu ngạo quần hùng.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Ông ta lếch thếch đứng dậy, ông ta điên rồi, liên tục thiêu đốt thọ nguyên, huyết tế bản nguyên, tế ra hàng trăm binh khí bản mệnh khủng khiếp và đánh về phía Diệp Thành.Diệp Thành giơ tay tung mộ chưởng nặng tựa núi non đánh về phía hàng trăm pháp khí kia, từng món pháp khí bị tiêu diệt, thánh binh mạnh mẽ trước mặt hắn chẳng qua chỉ như cho có.AdvertisementChuẩn Thánh Vương áo đen quỳ xuống, cơ thể nứt ra, nguyên thần tháo chạy, ông ta cũng bị một kiếm trảm lìa.Vào thời khắc sinh tử, ông ta mới biết thế nào là hối hận, hối hận vì không nên quá ngông cuồng khiêu khích nhà họ Chu dẫn tới hoạ diệt thân, ông ta sẽ là một tội nhân của nhà họ Dương.Máu tươi nhuốm đỏ cả phủ đệ nhà họ Dương, nơi nào đập vào mắt cũng thấy một màu đỏ máu.Hai Chuẩn Thánh Vương liên tiếp bị giết, Thánh Nhân bị quét sạch, cấp Chuẩn Thánh cũng bị giết hết bảy tám phần, những cao thủ cảnh giới Hoàng còn lại ở trước mặt Diệp Thành đều như con kiến.Sau một tiếng nổ, ngọn núi cuối cùng của nhà họ Dương cũng sụp đổ, hóa thành cát bụi lịch sử.Không biết đến lúc nào mới thấy Diệp Thành cầm sát kiếm chầm chậm bước ra khỏi nhà họ Dương, toàn thân hắn đầy máu, tóc, quần áo, cánh tay, cơ thể, những nơi có thể nhìn thấy đều là máu, đến thanh kiếm trên tay hắn cũng vẫn còn đang nhỏ máu, mang lại cho người ta ảo giác hắn là sát thần đi ra từ sâm la.Nhìn lại phía sau hắn, phủ đệ của nhà họ Dương sụp đổ từng tấc, hoá thành đống đổ nát, chôn vùi trong máu tươi.Những người xem chiến đều hoá đá, hai mắt lồi ra nhìn chằm chằm bức tranh màu máu này, đây còn là nhà họ Dương không? Đây là địa ngục đẫm máu thì có! Bị một sát thần đồ sát không còn thấy một sinh linh.Đám người vô thức lùi về sau hai bước, rất hiểu ý nhường đường cho Diệp Thành, một Chuẩn Thánh tiêu diệt cả nhà họ Dương, nếu chuyện này truyền ra ngoài sợ rằng sẽ không ai tin.“Ta thật là thông minh, may mà không ra ngoài”, trong một quán rượu nhỏ, một ông lão béo rùng mình, nếu lúc trước ông ta ngốc nghếch chạy đi giúp đỡ thì lúc này lại đang nói chuyện phiếm, hơn nữa còn nói rất vui vẻ với người nhà họ Dương trên đường đến Hoàng tuyền rồi.Ông ta rất may mắn, ít nhất là may mắn hơn Khai Nguyên Chân Nhân, lão ta mới thật sự là não bị ngập nước, tu vi khó khăn lắm mới tu luyện được đã bị đánh bại hoàn toàn.Diệp Thành lại vào truyền tống trận, trước khi đi còn không quên đứng lên nơi cao nhìn Luyện Ngục từ xa, dường như có thể từ nơi rất xa nhìn thấy vùng đất khô cằn bên ngoài Luyện Ngục, không có một sinh linh.Sau khi hắn đi, tin tức bên cổ thành nhà họ Chu cũng truyền đến cổ thành này: Một Chuẩn Thánh Vương, sáu Thánh Nhân, mấy chục Chuẩn Thánh, mấy trăm cảnh giới Hoàng của nhà họ Dương đều bị một Chuẩn Thánh tiêu diệt, người bị giết cùng còn có một tu sĩ tên là Khai Nguyên Chân Nhân, tướng chết cực kỳ bi thảm.Người trong thành đều hít vào một hơi khí lạnh, trước khi tiêu diệt nhà họ Dương, yêu nghiệt Chuẩn Thánh đó còn đã giết hai Chuẩn Thánh Vương ở một cổ thành khác, chiến tích này đủ để kiêu ngạo quần hùng.

Chương 3799: Một Chuẩn Thánh Vương