“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3801: “Sao có thể nói là không có thù chứ?
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Phong ấn lão phu lâu như vậy, cuối cùng cũng chịu thả ta ra à?”, Thánh Nhân áo đen cười khẩy: “Ta nói rồi, giết được Ân Trọng, ta sẽ truyền dạy hết thuật Dịch Thiên Hoán Địa cho ngươi”.“Chẳng phải là tới rồi sao! Nhìn xem, ông có thấy người kia quen không?”, Diệp Thành giải trừ cấm chế cho thần phù, Thánh Nhân áo đen bị phong ấn bên trong có thể nhìn ra thế giới bên ngoài.AdvertisementThánh Nhân áo đen hơi híp mắt, nhìn chằm chằm người áo đen bay vụt qua bầu trời: “Ân Trọng?”“Người đó mặc áo bào đen, lại dùng bí pháp thần bí che giấu khí tức mà ông cũng nhận ra à?”“Ông ta có hoá thành tro thì ta cũng nhận ra”, trong đôi mắt già nua của Thánh Nhân áo đen b*n r* tia sáng lạnh lẽo.“Vậy phải hận đến nhường nào đây!”, Diệp Thành cảm thán một tiếng, rất thản nhiên lấy sát kiếm ra.Đúng vậy, người mặc áo bào đen đó chính là Ân Trọng, kẻ bị hắn đuổi đánh trên Huyền Hoang Tinh Hải.Thái Thanh Cung cách nơi này không biết bao nhiêu triệu dặm, hắn rất ngạc nhiên khi có thể gặp được Ân Trọng ở đây, nhưng khó mà gặp được, đương nhiên hắn không thể để ông ta đi, hắn cũng đỡ phải quay về tìm.Hắn cần dùng mạng của Ân Trọng để đổi lấy bí pháp Dịch Thiên Hoán Địa trong tay Thánh Nhân áo đen.Làn gió nhẹ thổi qua, hắn lẩn vào không gian hư vô, âm thầm bay theo Ân Trọng.Lại nhìn đến Ân Trọng, tốc độ của ông ta không chậm, tựa như tia u mang, dưới màn đêm đen, đôi mắt già nua của ông ta còn loé lên ánh sáng tôi độc, tà khí lạnh lẽo trên người tản ra, vừa nhìn là biết đã giết không ít người.Hửm? Đang bay, Ân Trọng chợt cau mày, dừng bước rồi vội vàng chạy ngược lại.Nhưng tốc độ của ông ta vẫn chậm, bị Diệp Thành bất ngờ xuất hiện chém rụng một cánh tay, may mà ông ta tránh nhanh, nếu không nhát kiếm đó đã đủ g**t ch*t ông ta rồi.“Ta đã đánh giá thấp ông rồi”, Diệp Thành cười nhàn nhạt, giọng nói mơ hồ vang vọng khắp chư thiên bốn hướng.“Kẻ nào, ra đây mau”, Ân Trọng giận tím mặt, ngưng tụ lại cánh tay mới, một chưởng quét qua hư thiên, không gian sụp đổ từng tấc, Diệp Thành trong không gian hư vô cũng bị ép ra ngoài.“Tiền bối, lâu ngày không gặp!”, Diệp Thành nhẹ nhàng đáp xuống, cười tủm tỉm nhìn Ân Trọng.“Lão phu không thù không oán với ngươi, sao lại đánh lén ta?”, Ân Trọng cắn răng nghiến lợi nhìn Diệp Thành, không lập tức ra tay ngay vì ông ta không nhìn ra tu vi của Diệp Thành, cũng không nhìn thấu khuôn mặt thật của hắn, nhưng có thể chém rụng một cánh tay của ông ta, dùng mông để nghĩ cũng biết đối phương không đơn giản.“Sao có thể nói là không có thù chứ?”, Diệp Thành cởi bỏ mặt nạ Quỷ Minh, lộ ra khuôn mặt góc cạnh rõ ràng: “Chẳng lẽ tiền bối đã quên hai chúng ta từng chiến đấu rất vui vẻ trên Huyền Hoang Tinh Hải à?”“Ngươi… Diệp Thành?”, Ân Trọng cau mày, hai mắt gần như nheo lại thành một đường.“Là ta”, Diệp Thành nở nụ cười để lộ hai hàm răng trắng sáng: “Chắc tiền bối nhớ ta lắm”.
“Phong ấn lão phu lâu như vậy, cuối cùng cũng chịu thả ta ra à?”, Thánh Nhân áo đen cười khẩy: “Ta nói rồi, giết được Ân Trọng, ta sẽ truyền dạy hết thuật Dịch Thiên Hoán Địa cho ngươi”.
“Chẳng phải là tới rồi sao! Nhìn xem, ông có thấy người kia quen không?”, Diệp Thành giải trừ cấm chế cho thần phù, Thánh Nhân áo đen bị phong ấn bên trong có thể nhìn ra thế giới bên ngoài.
Advertisement
Thánh Nhân áo đen hơi híp mắt, nhìn chằm chằm người áo đen bay vụt qua bầu trời: “Ân Trọng?”
“Người đó mặc áo bào đen, lại dùng bí pháp thần bí che giấu khí tức mà ông cũng nhận ra à?”
“Ông ta có hoá thành tro thì ta cũng nhận ra”, trong đôi mắt già nua của Thánh Nhân áo đen b*n r* tia sáng lạnh lẽo.
“Vậy phải hận đến nhường nào đây!”, Diệp Thành cảm thán một tiếng, rất thản nhiên lấy sát kiếm ra.
Đúng vậy, người mặc áo bào đen đó chính là Ân Trọng, kẻ bị hắn đuổi đánh trên Huyền Hoang Tinh Hải.
Thái Thanh Cung cách nơi này không biết bao nhiêu triệu dặm, hắn rất ngạc nhiên khi có thể gặp được Ân Trọng ở đây, nhưng khó mà gặp được, đương nhiên hắn không thể để ông ta đi, hắn cũng đỡ phải quay về tìm.
Hắn cần dùng mạng của Ân Trọng để đổi lấy bí pháp Dịch Thiên Hoán Địa trong tay Thánh Nhân áo đen.
Làn gió nhẹ thổi qua, hắn lẩn vào không gian hư vô, âm thầm bay theo Ân Trọng.
Lại nhìn đến Ân Trọng, tốc độ của ông ta không chậm, tựa như tia u mang, dưới màn đêm đen, đôi mắt già nua của ông ta còn loé lên ánh sáng tôi độc, tà khí lạnh lẽo trên người tản ra, vừa nhìn là biết đã giết không ít người.
Hửm? Đang bay, Ân Trọng chợt cau mày, dừng bước rồi vội vàng chạy ngược lại.
Nhưng tốc độ của ông ta vẫn chậm, bị Diệp Thành bất ngờ xuất hiện chém rụng một cánh tay, may mà ông ta tránh nhanh, nếu không nhát kiếm đó đã đủ g**t ch*t ông ta rồi.
“Ta đã đánh giá thấp ông rồi”, Diệp Thành cười nhàn nhạt, giọng nói mơ hồ vang vọng khắp chư thiên bốn hướng.
“Kẻ nào, ra đây mau”, Ân Trọng giận tím mặt, ngưng tụ lại cánh tay mới, một chưởng quét qua hư thiên, không gian sụp đổ từng tấc, Diệp Thành trong không gian hư vô cũng bị ép ra ngoài.
“Tiền bối, lâu ngày không gặp!”, Diệp Thành nhẹ nhàng đáp xuống, cười tủm tỉm nhìn Ân Trọng.
“Lão phu không thù không oán với ngươi, sao lại đánh lén ta?”, Ân Trọng cắn răng nghiến lợi nhìn Diệp Thành, không lập tức ra tay ngay vì ông ta không nhìn ra tu vi của Diệp Thành, cũng không nhìn thấu khuôn mặt thật của hắn, nhưng có thể chém rụng một cánh tay của ông ta, dùng mông để nghĩ cũng biết đối phương không đơn giản.
“Sao có thể nói là không có thù chứ?”, Diệp Thành cởi bỏ mặt nạ Quỷ Minh, lộ ra khuôn mặt góc cạnh rõ ràng: “Chẳng lẽ tiền bối đã quên hai chúng ta từng chiến đấu rất vui vẻ trên Huyền Hoang Tinh Hải à?”
“Ngươi… Diệp Thành?”, Ân Trọng cau mày, hai mắt gần như nheo lại thành một đường.
“Là ta”, Diệp Thành nở nụ cười để lộ hai hàm răng trắng sáng: “Chắc tiền bối nhớ ta lắm”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Phong ấn lão phu lâu như vậy, cuối cùng cũng chịu thả ta ra à?”, Thánh Nhân áo đen cười khẩy: “Ta nói rồi, giết được Ân Trọng, ta sẽ truyền dạy hết thuật Dịch Thiên Hoán Địa cho ngươi”.“Chẳng phải là tới rồi sao! Nhìn xem, ông có thấy người kia quen không?”, Diệp Thành giải trừ cấm chế cho thần phù, Thánh Nhân áo đen bị phong ấn bên trong có thể nhìn ra thế giới bên ngoài.AdvertisementThánh Nhân áo đen hơi híp mắt, nhìn chằm chằm người áo đen bay vụt qua bầu trời: “Ân Trọng?”“Người đó mặc áo bào đen, lại dùng bí pháp thần bí che giấu khí tức mà ông cũng nhận ra à?”“Ông ta có hoá thành tro thì ta cũng nhận ra”, trong đôi mắt già nua của Thánh Nhân áo đen b*n r* tia sáng lạnh lẽo.“Vậy phải hận đến nhường nào đây!”, Diệp Thành cảm thán một tiếng, rất thản nhiên lấy sát kiếm ra.Đúng vậy, người mặc áo bào đen đó chính là Ân Trọng, kẻ bị hắn đuổi đánh trên Huyền Hoang Tinh Hải.Thái Thanh Cung cách nơi này không biết bao nhiêu triệu dặm, hắn rất ngạc nhiên khi có thể gặp được Ân Trọng ở đây, nhưng khó mà gặp được, đương nhiên hắn không thể để ông ta đi, hắn cũng đỡ phải quay về tìm.Hắn cần dùng mạng của Ân Trọng để đổi lấy bí pháp Dịch Thiên Hoán Địa trong tay Thánh Nhân áo đen.Làn gió nhẹ thổi qua, hắn lẩn vào không gian hư vô, âm thầm bay theo Ân Trọng.Lại nhìn đến Ân Trọng, tốc độ của ông ta không chậm, tựa như tia u mang, dưới màn đêm đen, đôi mắt già nua của ông ta còn loé lên ánh sáng tôi độc, tà khí lạnh lẽo trên người tản ra, vừa nhìn là biết đã giết không ít người.Hửm? Đang bay, Ân Trọng chợt cau mày, dừng bước rồi vội vàng chạy ngược lại.Nhưng tốc độ của ông ta vẫn chậm, bị Diệp Thành bất ngờ xuất hiện chém rụng một cánh tay, may mà ông ta tránh nhanh, nếu không nhát kiếm đó đã đủ g**t ch*t ông ta rồi.“Ta đã đánh giá thấp ông rồi”, Diệp Thành cười nhàn nhạt, giọng nói mơ hồ vang vọng khắp chư thiên bốn hướng.“Kẻ nào, ra đây mau”, Ân Trọng giận tím mặt, ngưng tụ lại cánh tay mới, một chưởng quét qua hư thiên, không gian sụp đổ từng tấc, Diệp Thành trong không gian hư vô cũng bị ép ra ngoài.“Tiền bối, lâu ngày không gặp!”, Diệp Thành nhẹ nhàng đáp xuống, cười tủm tỉm nhìn Ân Trọng.“Lão phu không thù không oán với ngươi, sao lại đánh lén ta?”, Ân Trọng cắn răng nghiến lợi nhìn Diệp Thành, không lập tức ra tay ngay vì ông ta không nhìn ra tu vi của Diệp Thành, cũng không nhìn thấu khuôn mặt thật của hắn, nhưng có thể chém rụng một cánh tay của ông ta, dùng mông để nghĩ cũng biết đối phương không đơn giản.“Sao có thể nói là không có thù chứ?”, Diệp Thành cởi bỏ mặt nạ Quỷ Minh, lộ ra khuôn mặt góc cạnh rõ ràng: “Chẳng lẽ tiền bối đã quên hai chúng ta từng chiến đấu rất vui vẻ trên Huyền Hoang Tinh Hải à?”“Ngươi… Diệp Thành?”, Ân Trọng cau mày, hai mắt gần như nheo lại thành một đường.“Là ta”, Diệp Thành nở nụ cười để lộ hai hàm răng trắng sáng: “Chắc tiền bối nhớ ta lắm”.