“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3803: “Kết thúc rồi”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nhưng ông ta vẫn đánh giá quá thấp phòng ngự của thần hải Diệp Thành, có Đan Tổ Long Hồn và Phượng Hoàng Tiên Ngự mạnh mẽ toạ trấn, sấm sét màu máu của ông ta còn lâu mới có thể làm tổn thương nền tảng của hắn.Cùng lúc đó, thần mang màu vàng từ đầu mày của Diệp Thành cũng b*n r*, đó là bí pháp Thần Thương của Thần tộc, vả lại còn là cửu đạo hợp nhất, uy lực có thể coi là bá đạo vô song, một đòn xuyên qua đầu mày của Ân Trọng.AdvertisementMáu tươi b*n r* tung toé, Ân Trọng bị thương nặng, phòng ngự thần hải của ông ta ở trước Thần Thương cửu đạo hợp nhất chỉ như vật trang trí, mỏng manh như tờ giấy trắng, sụp đổ trong tích tắc.Đây là một đòn mang tính huỷ diệt, thần hải bị đâm thủng, nguyên thần chân thân cũng không thoát khỏi vận xui.A…!Tiếng hét thảm thiết vang lên ngay lập tức, Ân Trọng đầu tóc bù xù, lảo đảo lùi về phía sau, đầu sắp nổ tung, thất khiếu chảy máu tác động đến cơ thể, gân cốt đều gãy, máu tươi phun trào.Diệp Thành đi tới, một kiếm Phong Thần, Vạn Kiếm Quy Nhất đâm xuyên qua tim ông ta.Cùng lúc đó, Hỗn Độn Thần Đỉnh đã nghiền nát gương đồng kia, bay vụt tới như tia thần quang, lăng thiên giáng xuống, Ân Trọng còn chưa kịp đứng vững thì đã bị chèn ép loạng choạng một hồi.“Ta không tin”, Ân Trọng gào thét, chống lại trấn áp từ đại đỉnh, thiêu cháy thọ nguyên đổi lấy sức chiến đấu mạnh hơn, đầu mày còn có thần văn cổ xuất hiện.Thấy thế, Diệp Thành bước tới chém ra một kiếm huỷ diệt, đã biết Ân Trọng sử dụng cấm pháp, sao hắn có thể cho ông ta thời gian để thở, hắn hiểu đạo lý nhân lúc người khác bị thương thì lấy mạng ông ta.Quả nhiên, kiếm của hắn rất vừa vặn, Ân Trọng còn chưa thi triển xong cấm pháp đã bị chém, ông ta lại bị phản phệ, cơ thể vốn tàn tạ giờ đã hoá thành tro bay.“Kết thúc rồi”, ánh mắt Diệp Thành lãnh đạm, giọng điệu hời hợt mà lạnh lẽo, sát khí ngút ngàn.“Giết”, Ân Trọng chỉ còn lại nguyên thần hét rống lên, tế ra hàng trăm pháp khí nối liền với khí thế, uy lực chấn động bầu trời như những ngôi sao sáng nở rộ thần mang.Diệp Thành không nói gì, vung tay lên, nghiền nát từng pháp khí, hoá thành hư vô.“Giết”, nguyên thần của Ân Trọng bùng cháy, há miệng hà ra một làn huyết khí hoá thành huyết hải, mang theo cổ ấn và sát kiếm, một thứ phong cấm, một thứ tuyệt sát.Hỗn Độn Thần Đỉnh lao tới, phong cấm cổ ấn, nghiền nát sát kiếm.Ân Trọng lại gặp phản phệ dữ dội, gào thét thảm thiết, nguyên thần méo mó trở nên trong suốt, nào dám tiếp tục chiến đấu nữa, huyết tế sức mạnh nguyên thần, quay người bỏ chạy với tốc độ cực nhanh.Diệp Thành không đuổi theo, triệu hồi thiên lôi tiên hoả, giương cung b*n r* một mũi tên sấm sét.Ngay sau đó, Ân Trọng chạy trốn mới chỉ nghìn trượng đã bị một mũi tên bắn trúng, rơi xuống khỏi hư thiên.
Nhưng ông ta vẫn đánh giá quá thấp phòng ngự của thần hải Diệp Thành, có Đan Tổ Long Hồn và Phượng Hoàng Tiên Ngự mạnh mẽ toạ trấn, sấm sét màu máu của ông ta còn lâu mới có thể làm tổn thương nền tảng của hắn.
Cùng lúc đó, thần mang màu vàng từ đầu mày của Diệp Thành cũng b*n r*, đó là bí pháp Thần Thương của Thần tộc, vả lại còn là cửu đạo hợp nhất, uy lực có thể coi là bá đạo vô song, một đòn xuyên qua đầu mày của Ân Trọng.
Advertisement
Máu tươi b*n r* tung toé, Ân Trọng bị thương nặng, phòng ngự thần hải của ông ta ở trước Thần Thương cửu đạo hợp nhất chỉ như vật trang trí, mỏng manh như tờ giấy trắng, sụp đổ trong tích tắc.
Đây là một đòn mang tính huỷ diệt, thần hải bị đâm thủng, nguyên thần chân thân cũng không thoát khỏi vận xui.
A…!
Tiếng hét thảm thiết vang lên ngay lập tức, Ân Trọng đầu tóc bù xù, lảo đảo lùi về phía sau, đầu sắp nổ tung, thất khiếu chảy máu tác động đến cơ thể, gân cốt đều gãy, máu tươi phun trào.
Diệp Thành đi tới, một kiếm Phong Thần, Vạn Kiếm Quy Nhất đâm xuyên qua tim ông ta.
Cùng lúc đó, Hỗn Độn Thần Đỉnh đã nghiền nát gương đồng kia, bay vụt tới như tia thần quang, lăng thiên giáng xuống, Ân Trọng còn chưa kịp đứng vững thì đã bị chèn ép loạng choạng một hồi.
“Ta không tin”, Ân Trọng gào thét, chống lại trấn áp từ đại đỉnh, thiêu cháy thọ nguyên đổi lấy sức chiến đấu mạnh hơn, đầu mày còn có thần văn cổ xuất hiện.
Thấy thế, Diệp Thành bước tới chém ra một kiếm huỷ diệt, đã biết Ân Trọng sử dụng cấm pháp, sao hắn có thể cho ông ta thời gian để thở, hắn hiểu đạo lý nhân lúc người khác bị thương thì lấy mạng ông ta.
Quả nhiên, kiếm của hắn rất vừa vặn, Ân Trọng còn chưa thi triển xong cấm pháp đã bị chém, ông ta lại bị phản phệ, cơ thể vốn tàn tạ giờ đã hoá thành tro bay.
“Kết thúc rồi”, ánh mắt Diệp Thành lãnh đạm, giọng điệu hời hợt mà lạnh lẽo, sát khí ngút ngàn.
“Giết”, Ân Trọng chỉ còn lại nguyên thần hét rống lên, tế ra hàng trăm pháp khí nối liền với khí thế, uy lực chấn động bầu trời như những ngôi sao sáng nở rộ thần mang.
Diệp Thành không nói gì, vung tay lên, nghiền nát từng pháp khí, hoá thành hư vô.
“Giết”, nguyên thần của Ân Trọng bùng cháy, há miệng hà ra một làn huyết khí hoá thành huyết hải, mang theo cổ ấn và sát kiếm, một thứ phong cấm, một thứ tuyệt sát.
Hỗn Độn Thần Đỉnh lao tới, phong cấm cổ ấn, nghiền nát sát kiếm.
Ân Trọng lại gặp phản phệ dữ dội, gào thét thảm thiết, nguyên thần méo mó trở nên trong suốt, nào dám tiếp tục chiến đấu nữa, huyết tế sức mạnh nguyên thần, quay người bỏ chạy với tốc độ cực nhanh.
Diệp Thành không đuổi theo, triệu hồi thiên lôi tiên hoả, giương cung b*n r* một mũi tên sấm sét.
Ngay sau đó, Ân Trọng chạy trốn mới chỉ nghìn trượng đã bị một mũi tên bắn trúng, rơi xuống khỏi hư thiên.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nhưng ông ta vẫn đánh giá quá thấp phòng ngự của thần hải Diệp Thành, có Đan Tổ Long Hồn và Phượng Hoàng Tiên Ngự mạnh mẽ toạ trấn, sấm sét màu máu của ông ta còn lâu mới có thể làm tổn thương nền tảng của hắn.Cùng lúc đó, thần mang màu vàng từ đầu mày của Diệp Thành cũng b*n r*, đó là bí pháp Thần Thương của Thần tộc, vả lại còn là cửu đạo hợp nhất, uy lực có thể coi là bá đạo vô song, một đòn xuyên qua đầu mày của Ân Trọng.AdvertisementMáu tươi b*n r* tung toé, Ân Trọng bị thương nặng, phòng ngự thần hải của ông ta ở trước Thần Thương cửu đạo hợp nhất chỉ như vật trang trí, mỏng manh như tờ giấy trắng, sụp đổ trong tích tắc.Đây là một đòn mang tính huỷ diệt, thần hải bị đâm thủng, nguyên thần chân thân cũng không thoát khỏi vận xui.A…!Tiếng hét thảm thiết vang lên ngay lập tức, Ân Trọng đầu tóc bù xù, lảo đảo lùi về phía sau, đầu sắp nổ tung, thất khiếu chảy máu tác động đến cơ thể, gân cốt đều gãy, máu tươi phun trào.Diệp Thành đi tới, một kiếm Phong Thần, Vạn Kiếm Quy Nhất đâm xuyên qua tim ông ta.Cùng lúc đó, Hỗn Độn Thần Đỉnh đã nghiền nát gương đồng kia, bay vụt tới như tia thần quang, lăng thiên giáng xuống, Ân Trọng còn chưa kịp đứng vững thì đã bị chèn ép loạng choạng một hồi.“Ta không tin”, Ân Trọng gào thét, chống lại trấn áp từ đại đỉnh, thiêu cháy thọ nguyên đổi lấy sức chiến đấu mạnh hơn, đầu mày còn có thần văn cổ xuất hiện.Thấy thế, Diệp Thành bước tới chém ra một kiếm huỷ diệt, đã biết Ân Trọng sử dụng cấm pháp, sao hắn có thể cho ông ta thời gian để thở, hắn hiểu đạo lý nhân lúc người khác bị thương thì lấy mạng ông ta.Quả nhiên, kiếm của hắn rất vừa vặn, Ân Trọng còn chưa thi triển xong cấm pháp đã bị chém, ông ta lại bị phản phệ, cơ thể vốn tàn tạ giờ đã hoá thành tro bay.“Kết thúc rồi”, ánh mắt Diệp Thành lãnh đạm, giọng điệu hời hợt mà lạnh lẽo, sát khí ngút ngàn.“Giết”, Ân Trọng chỉ còn lại nguyên thần hét rống lên, tế ra hàng trăm pháp khí nối liền với khí thế, uy lực chấn động bầu trời như những ngôi sao sáng nở rộ thần mang.Diệp Thành không nói gì, vung tay lên, nghiền nát từng pháp khí, hoá thành hư vô.“Giết”, nguyên thần của Ân Trọng bùng cháy, há miệng hà ra một làn huyết khí hoá thành huyết hải, mang theo cổ ấn và sát kiếm, một thứ phong cấm, một thứ tuyệt sát.Hỗn Độn Thần Đỉnh lao tới, phong cấm cổ ấn, nghiền nát sát kiếm.Ân Trọng lại gặp phản phệ dữ dội, gào thét thảm thiết, nguyên thần méo mó trở nên trong suốt, nào dám tiếp tục chiến đấu nữa, huyết tế sức mạnh nguyên thần, quay người bỏ chạy với tốc độ cực nhanh.Diệp Thành không đuổi theo, triệu hồi thiên lôi tiên hoả, giương cung b*n r* một mũi tên sấm sét.Ngay sau đó, Ân Trọng chạy trốn mới chỉ nghìn trượng đã bị một mũi tên bắn trúng, rơi xuống khỏi hư thiên.