“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3808: “Tiểu nha đầu này trông thật lanh lợi”,
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cũng may Diệp Thành đeo mặt nạ, dùng chu thiên diễn hoá che đi khí tức, nếu không thì hôm nay buổi đấu giá này sẽ rất náo nhiệt, với tính cách của năm tên này thì không khai chiến mới lạ.Khi hắn đưa mắt nhìn tứ phương thì buổi đấu giá viên thần châu kia cũng vừa kết thúc, nó được một lão già mặc áo đen ra giá hàng chục triệu nguyên thạch mua về, vì vậy mà chuyện này kéo theo không ít ánh mắt ghen ghét của các lão tu sĩ khác.AdvertisementDưới ánh mắt chứng kiến của tất cả mọi người, lão già tóc bạc chủ trì buổi đấu giá lại lấy ra một vật, đó chính là một tấm áo giáp haongf kim: “Thất hải giao long giáp, được đúc từ tiên thiết hoàng kim, giá khởi điểm năm triệu nguyên thạch”.“Là tiên thiết hoàng kim đấy, vậy mà cũng lấy ra để đấu giá được”, tên thanh niên tóc tím và lão già hói đầu bên cạnh Diệp Thành đều ngẩng đầu nhìn, ánh mắt sáng hẳn lên nhìn chằm chằm vào tấm áo giáp hoàng kim kia.“Đông Hoang Cổ Thành, quả nhiên tài vận hanh thông”, cho dù với khả năng đoán định của Diệp Thành thì cũng phải á khẩu.“Lớp áo giáp này lão phu đang rất cần, mong đạo hữu tứ phương nể mặt”, giọng nói già nua hùng hồn vang vọng khắp buổi đấu giá, đó chính là của một lão già tóc đen, là Thánh Nhân thực thụ.“Lão phu cũng muốn có, chi bằng ông nể mặt ta đi”, ở một hướng khác, một điệu cười vang lên, đó chính là của một lão già trông dáng vẻ nho nhã, chính là một Đại Thánh, trong đôi mắt rõ vẻ khiêu khích.“Đạo Thương, ông chán sống rồi à?”, một lão già tóc đen hắng giọng, sát khí bộc lộ ra trông thấy.“Khẩu khí thật không vừa”, lão già với tên Đạo Thương kia cũng đằng đằng sát khí, đối đầu với lão già tóc đen, bộ dạng như muốn ra tay luôn ngay tức khắc vậy.“Đại Thánh đúng là tự do phóng khoáng”, Diệp Thành rảnh rỗi quan sát, nói không chừng còn có kịch hay để xem.“Yên lặng”, lão già tóc bạc chủ trì buổi đấu giá cũng chêm lời, giọng điệu thâm trầm.“Hừ”, hai Đại Thánh đang định đánh nhau thì lần lượt ngừng ý định, không phải bọn họ sợ đối phương mà vì nể mặt lão già tóc bạc, nơi này là Đông Hoang Cổ Thành, không được quá khinh suất.“Tiếp tục đấu giá, người nào ra giá cao thì được”, lão già tóc bạc lại để cho tấm áo giáp lơ lửng trên cao đài.“Woa, thật náo nhiệt”, khi ông ta vừa dứt lời thì liền nghe thấy có một giọng nói trong trẻo vang lên, một tiểu nha đầu nhảy nhót vào trong hội trường.“Tịch Nhan?”, thấy dung nhan của tiểu nha đầu này, Diệp Thành ở trong góc đứng bật dậy.“Không, không phải là Tịch Nhan”, sau một lát Diệp Thành lại cau mày ngồi về vị trí cũ, nhưng đôi mắt lại nhìn nha đầu kia chăm chú, cô thật sự giống hệt với Tịch Nhan năm xưa, mỗi cử chỉ hành động, thêm cả nụ cười như từ một người mà ra.“Tiểu nha đầu này trông thật lanh lợi”, tên thanh niên tóc tím ở bên ôm lấy vò rượu cười khúc khích.
Cũng may Diệp Thành đeo mặt nạ, dùng chu thiên diễn hoá che đi khí tức, nếu không thì hôm nay buổi đấu giá này sẽ rất náo nhiệt, với tính cách của năm tên này thì không khai chiến mới lạ.
Khi hắn đưa mắt nhìn tứ phương thì buổi đấu giá viên thần châu kia cũng vừa kết thúc, nó được một lão già mặc áo đen ra giá hàng chục triệu nguyên thạch mua về, vì vậy mà chuyện này kéo theo không ít ánh mắt ghen ghét của các lão tu sĩ khác.
Advertisement
Dưới ánh mắt chứng kiến của tất cả mọi người, lão già tóc bạc chủ trì buổi đấu giá lại lấy ra một vật, đó chính là một tấm áo giáp haongf kim: “Thất hải giao long giáp, được đúc từ tiên thiết hoàng kim, giá khởi điểm năm triệu nguyên thạch”.
“Là tiên thiết hoàng kim đấy, vậy mà cũng lấy ra để đấu giá được”, tên thanh niên tóc tím và lão già hói đầu bên cạnh Diệp Thành đều ngẩng đầu nhìn, ánh mắt sáng hẳn lên nhìn chằm chằm vào tấm áo giáp hoàng kim kia.
“Đông Hoang Cổ Thành, quả nhiên tài vận hanh thông”, cho dù với khả năng đoán định của Diệp Thành thì cũng phải á khẩu.
“Lớp áo giáp này lão phu đang rất cần, mong đạo hữu tứ phương nể mặt”, giọng nói già nua hùng hồn vang vọng khắp buổi đấu giá, đó chính là của một lão già tóc đen, là Thánh Nhân thực thụ.
“Lão phu cũng muốn có, chi bằng ông nể mặt ta đi”, ở một hướng khác, một điệu cười vang lên, đó chính là của một lão già trông dáng vẻ nho nhã, chính là một Đại Thánh, trong đôi mắt rõ vẻ khiêu khích.
“Đạo Thương, ông chán sống rồi à?”, một lão già tóc đen hắng giọng, sát khí bộc lộ ra trông thấy.
“Khẩu khí thật không vừa”, lão già với tên Đạo Thương kia cũng đằng đằng sát khí, đối đầu với lão già tóc đen, bộ dạng như muốn ra tay luôn ngay tức khắc vậy.
“Đại Thánh đúng là tự do phóng khoáng”, Diệp Thành rảnh rỗi quan sát, nói không chừng còn có kịch hay để xem.
“Yên lặng”, lão già tóc bạc chủ trì buổi đấu giá cũng chêm lời, giọng điệu thâm trầm.
“Hừ”, hai Đại Thánh đang định đánh nhau thì lần lượt ngừng ý định, không phải bọn họ sợ đối phương mà vì nể mặt lão già tóc bạc, nơi này là Đông Hoang Cổ Thành, không được quá khinh suất.
“Tiếp tục đấu giá, người nào ra giá cao thì được”, lão già tóc bạc lại để cho tấm áo giáp lơ lửng trên cao đài.
“Woa, thật náo nhiệt”, khi ông ta vừa dứt lời thì liền nghe thấy có một giọng nói trong trẻo vang lên, một tiểu nha đầu nhảy nhót vào trong hội trường.
“Tịch Nhan?”, thấy dung nhan của tiểu nha đầu này, Diệp Thành ở trong góc đứng bật dậy.
“Không, không phải là Tịch Nhan”, sau một lát Diệp Thành lại cau mày ngồi về vị trí cũ, nhưng đôi mắt lại nhìn nha đầu kia chăm chú, cô thật sự giống hệt với Tịch Nhan năm xưa, mỗi cử chỉ hành động, thêm cả nụ cười như từ một người mà ra.
“Tiểu nha đầu này trông thật lanh lợi”, tên thanh niên tóc tím ở bên ôm lấy vò rượu cười khúc khích.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cũng may Diệp Thành đeo mặt nạ, dùng chu thiên diễn hoá che đi khí tức, nếu không thì hôm nay buổi đấu giá này sẽ rất náo nhiệt, với tính cách của năm tên này thì không khai chiến mới lạ.Khi hắn đưa mắt nhìn tứ phương thì buổi đấu giá viên thần châu kia cũng vừa kết thúc, nó được một lão già mặc áo đen ra giá hàng chục triệu nguyên thạch mua về, vì vậy mà chuyện này kéo theo không ít ánh mắt ghen ghét của các lão tu sĩ khác.AdvertisementDưới ánh mắt chứng kiến của tất cả mọi người, lão già tóc bạc chủ trì buổi đấu giá lại lấy ra một vật, đó chính là một tấm áo giáp haongf kim: “Thất hải giao long giáp, được đúc từ tiên thiết hoàng kim, giá khởi điểm năm triệu nguyên thạch”.“Là tiên thiết hoàng kim đấy, vậy mà cũng lấy ra để đấu giá được”, tên thanh niên tóc tím và lão già hói đầu bên cạnh Diệp Thành đều ngẩng đầu nhìn, ánh mắt sáng hẳn lên nhìn chằm chằm vào tấm áo giáp hoàng kim kia.“Đông Hoang Cổ Thành, quả nhiên tài vận hanh thông”, cho dù với khả năng đoán định của Diệp Thành thì cũng phải á khẩu.“Lớp áo giáp này lão phu đang rất cần, mong đạo hữu tứ phương nể mặt”, giọng nói già nua hùng hồn vang vọng khắp buổi đấu giá, đó chính là của một lão già tóc đen, là Thánh Nhân thực thụ.“Lão phu cũng muốn có, chi bằng ông nể mặt ta đi”, ở một hướng khác, một điệu cười vang lên, đó chính là của một lão già trông dáng vẻ nho nhã, chính là một Đại Thánh, trong đôi mắt rõ vẻ khiêu khích.“Đạo Thương, ông chán sống rồi à?”, một lão già tóc đen hắng giọng, sát khí bộc lộ ra trông thấy.“Khẩu khí thật không vừa”, lão già với tên Đạo Thương kia cũng đằng đằng sát khí, đối đầu với lão già tóc đen, bộ dạng như muốn ra tay luôn ngay tức khắc vậy.“Đại Thánh đúng là tự do phóng khoáng”, Diệp Thành rảnh rỗi quan sát, nói không chừng còn có kịch hay để xem.“Yên lặng”, lão già tóc bạc chủ trì buổi đấu giá cũng chêm lời, giọng điệu thâm trầm.“Hừ”, hai Đại Thánh đang định đánh nhau thì lần lượt ngừng ý định, không phải bọn họ sợ đối phương mà vì nể mặt lão già tóc bạc, nơi này là Đông Hoang Cổ Thành, không được quá khinh suất.“Tiếp tục đấu giá, người nào ra giá cao thì được”, lão già tóc bạc lại để cho tấm áo giáp lơ lửng trên cao đài.“Woa, thật náo nhiệt”, khi ông ta vừa dứt lời thì liền nghe thấy có một giọng nói trong trẻo vang lên, một tiểu nha đầu nhảy nhót vào trong hội trường.“Tịch Nhan?”, thấy dung nhan của tiểu nha đầu này, Diệp Thành ở trong góc đứng bật dậy.“Không, không phải là Tịch Nhan”, sau một lát Diệp Thành lại cau mày ngồi về vị trí cũ, nhưng đôi mắt lại nhìn nha đầu kia chăm chú, cô thật sự giống hệt với Tịch Nhan năm xưa, mỗi cử chỉ hành động, thêm cả nụ cười như từ một người mà ra.“Tiểu nha đầu này trông thật lanh lợi”, tên thanh niên tóc tím ở bên ôm lấy vò rượu cười khúc khích.