“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời…
Chương 2
Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… “Nếu không phải cô và Bích Hà có chung nhóm máu, một kẻ mù lòa như cô ngay cả liếc mắt một cái tôi cũng cảm thấy chán ghét.Chỉ là một cuộc trả thù thôi mà cô tưởng là thật, đúng là nực cười!”Những câu này khiến máu trên mặt Lạc Hiểu Nhã như bị rút sạch.Cô bàng hoàng lùi về phía sau vài bước, vì không nhìn thấy đường nên bị vấp ghế ngã xuống đất.Lần này ngã quá mạnh, cô giống như một con cá sắp chết, mò mẫm ngọ nguậy hồi lâu vẫn chưa đứng lên được.Hoắc Tùng Quân lạnh lùng nhìn cô, không có ý đỡ cô dậy, trong giọng nói tràn ngập mỉa mai: “Lạc Hiểu Nhã, cô hoàn toàn không có tư cách yêu cầu tôi ly hôn, bố nợ thì con trả, sau này cô phải tiếp tục truyền máu cho Bích Hà đến khi cô ấy tỉnh lại…”Đôi mắt của Lạc Hiểu Nhã đột nhiên đỏ lên, sự thật bị vạch trần, cô mới biết được Hoắc Tùng Quân còn độc ác hơn cô tưởng.Cô vịn chiếc ghế chậm rãi đứng dậy, toàn thân lấm lem, mặc dù cô không nhìn thấy nhưng cô biết bây giờ mình nhếch nhác lắm.Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lạc Hiểu Nhã rưng rưng, cô quật cường nói ra yêu cầu.“Hoắc Tùng Quân, anh muốn tôi truyền máu cho cô ta cũng được.Tôi chỉ muốn anh ly hôn với tôi!”Lạc Hiểu Nhã lớn tiếng nói ra điều này, cố gắng kiềm nén khó chịu trong lòng: “Chỉ cần anh ly hôn, cô ta cần bao nhiêu máu, tôi truyền cho cô ta bấy nhiêu!”Cô có thể chịu đựng sự chán ghét khi truyền máu cho người phụ nữ kia, nhưng cô không muốn dùng thân phận vợ của Hoắc Tùng Quân để chịu nhục nhã như vậy.Hoắc Tùng Quân cười mỉa, bước đến gần cô.Tuy rằng là một người mù, có điều Lạc Hiểu Nhã rất đẹp, ngũ quan vừa xinh đẹp lại quyến rũ, quần áo rộng thùng thình cũng không che được dáng người kiều diễm của cô.Dáng vẻ run rẩy ấy khiến anh nhớ tới mỗi đêm phóng túng suốt ba năm qua.Yết hầu của Hoắc Tùng Quân trượt lên trượt xuống, giọng nói khàn khàn mang theo cảm xúc lạ lẫm: “Chậc, tôi không thích ly hôn thì phải làm sao? Ba năm qua, biểu hiện trên giường của cô làm tôi rất hài lòng.”Lạc Hiểu Nhã không thấy đường nhưng thính giác rất nhanh nhạy, biết anh đã đ*ng t*nh, hai tay cô ôm trước ngực, nhìn anh bằng ánh mắt cảnh giác: “Anh, anh đừng đụng vào tôi!”Giọng điệu mang theo chút chán ghét và cảnh giác hoàn toàn chọc giận Hoắc Tùng Quân, anh dứt khoát kéo cô lên giường, dốc sức đè xuống, liên tục đòi hỏi cô như muốn phát tiết lửa giận trong lòng.Lạc Hiểu Nhã nhíu mày bị động thừa nhận thế tiến công của anh, khi tình nồng lên tới đỉnh điểm, ngón tay thon dài trắng nón của cô sờ lên khuôn mặt anh, từ chân mày tới khóe môi, khắc sâu gương mặt anh vào trong tim mình..truyện teen hayLần cuối cùng, cô tự cảnh cáo bản thân rằng từ nay về sau phải thu hồi trái tim, đừng bao giờ yêu người mình không nên yêu nữa.Hồi lâu sau, Hoắc Tùng Quân từ trên giường đứng dậy, nhìn Lạc Hiểu Nhã giống như búp bê rách nát, cười lạnh: “Tôi còn tưởng rằng cô khí phách đến cỡ nào, thật đê tiện!”Đang chuẩn bị mặc quần áo rời đi, chuông điện thoại của Hoắc Tùng Quân chợt vang lên: “Alo… Cái gì? Bích Hà tỉnh rồi! Được, tôi lập tức đến ngay!”Ánh mắt Lạc Hiểu Nhã giật giật, khi trên người có chút sức lực, cô kìm nén đau đớn ngồi dậy gọi Hoắc Tùng Quân bằng giọng khàn khàn: “Ký giấy ly hôn xong rồi hãy đi!”Hoắc Tùng Quân đang định đi ra ngoài, nghe cô nói thế thì tức giận, cô còn nhớ điều này.“Đúng lúc Bích Hà tỉnh lại, cô không cần truyền máu nữa, giữ cô lại cũng chẳng có ích gì.”Anh bước nhanh qua, cầm tờ ly hôn trên bàn trà và trực tiếp ký vào phần tên của mình, sau đó ném lên người cô: “Như cô mong muốn!”Mép giấy sắc nhọn cứa trên người cô để lại vài vết máu.Lạc Hiểu Nhã không quan tâm, cô chậm rãi mò mẫm nhặt vài tờ giấy lên và sắp xếp chúng ngay ngắn.Cô ngồi ở trên giường, xương bướm ở sau lưng gầy gò xinh đẹp.Hoắc Tùng Quân nhíu mày, phản ứng đầu tiên của anh chính là sao cô lại gầy như thế.Rõ ràng lần trước… cô đâu gầy thế này.Chuông di động vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của anh, anh không có thời gian để bận tâm cô gầy hay không.Trong lòng, trong mắt anh bây giờ đều là An Bích Hà.“Nếu chúng ta ly hôn, căn nhà này xem như tôi đền bù cho cô.”Hai vai Lạc Hiểu Nhã run lên dữ dội, cô còn chưa nói gì, chỉ nghe thấy tiếng bước chân vội vàng của anh biến mất, kế đó tiếng đóng cửa vang lên, trong căn nhà to như vậy chỉ còn một mình cô.Anh bỏ đi, để lại căn nhà trống rỗng.Cô đâu còn mặt mũi ở trong căn nhà này nữa, năm đó cô gả vào đây bằng hai bàn tay trắng thì hiện tại sẽ ra đi như vậy..
“Nếu không phải cô và Bích Hà có chung nhóm máu, một kẻ mù lòa như cô ngay cả liếc mắt một cái tôi cũng cảm thấy chán ghét.
Chỉ là một cuộc trả thù thôi mà cô tưởng là thật, đúng là nực cười!”
Những câu này khiến máu trên mặt Lạc Hiểu Nhã như bị rút sạch.
Cô bàng hoàng lùi về phía sau vài bước, vì không nhìn thấy đường nên bị vấp ghế ngã xuống đất.
Lần này ngã quá mạnh, cô giống như một con cá sắp chết, mò mẫm ngọ nguậy hồi lâu vẫn chưa đứng lên được.
Hoắc Tùng Quân lạnh lùng nhìn cô, không có ý đỡ cô dậy, trong giọng nói tràn ngập mỉa mai: “Lạc Hiểu Nhã, cô hoàn toàn không có tư cách yêu cầu tôi ly hôn, bố nợ thì con trả, sau này cô phải tiếp tục truyền máu cho Bích Hà đến khi cô ấy tỉnh lại…”
Đôi mắt của Lạc Hiểu Nhã đột nhiên đỏ lên, sự thật bị vạch trần, cô mới biết được Hoắc Tùng Quân còn độc ác hơn cô tưởng.
Cô vịn chiếc ghế chậm rãi đứng dậy, toàn thân lấm lem, mặc dù cô không nhìn thấy nhưng cô biết bây giờ mình nhếch nhác lắm.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lạc Hiểu Nhã rưng rưng, cô quật cường nói ra yêu cầu.
“Hoắc Tùng Quân, anh muốn tôi truyền máu cho cô ta cũng được.
Tôi chỉ muốn anh ly hôn với tôi!”
Lạc Hiểu Nhã lớn tiếng nói ra điều này, cố gắng kiềm nén khó chịu trong lòng: “Chỉ cần anh ly hôn, cô ta cần bao nhiêu máu, tôi truyền cho cô ta bấy nhiêu!”
Cô có thể chịu đựng sự chán ghét khi truyền máu cho người phụ nữ kia, nhưng cô không muốn dùng thân phận vợ của Hoắc Tùng Quân để chịu nhục nhã như vậy.
Hoắc Tùng Quân cười mỉa, bước đến gần cô.
Tuy rằng là một người mù, có điều Lạc Hiểu Nhã rất đẹp, ngũ quan vừa xinh đẹp lại quyến rũ, quần áo rộng thùng thình cũng không che được dáng người kiều diễm của cô.
Dáng vẻ run rẩy ấy khiến anh nhớ tới mỗi đêm phóng túng suốt ba năm qua.
Yết hầu của Hoắc Tùng Quân trượt lên trượt xuống, giọng nói khàn khàn mang theo cảm xúc lạ lẫm: “Chậc, tôi không thích ly hôn thì phải làm sao? Ba năm qua, biểu hiện trên giường của cô làm tôi rất hài lòng.”
Lạc Hiểu Nhã không thấy đường nhưng thính giác rất nhanh nhạy, biết anh đã đ*ng t*nh, hai tay cô ôm trước ngực, nhìn anh bằng ánh mắt cảnh giác: “Anh, anh đừng đụng vào tôi!”
Giọng điệu mang theo chút chán ghét và cảnh giác hoàn toàn chọc giận Hoắc Tùng Quân, anh dứt khoát kéo cô lên giường, dốc sức đè xuống, liên tục đòi hỏi cô như muốn phát tiết lửa giận trong lòng.
Lạc Hiểu Nhã nhíu mày bị động thừa nhận thế tiến công của anh, khi tình nồng lên tới đỉnh điểm, ngón tay thon dài trắng nón của cô sờ lên khuôn mặt anh, từ chân mày tới khóe môi, khắc sâu gương mặt anh vào trong tim mình.
.
truyện teen hay
Lần cuối cùng, cô tự cảnh cáo bản thân rằng từ nay về sau phải thu hồi trái tim, đừng bao giờ yêu người mình không nên yêu nữa.
Hồi lâu sau, Hoắc Tùng Quân từ trên giường đứng dậy, nhìn Lạc Hiểu Nhã giống như búp bê rách nát, cười lạnh: “Tôi còn tưởng rằng cô khí phách đến cỡ nào, thật đê tiện!”
Đang chuẩn bị mặc quần áo rời đi, chuông điện thoại của Hoắc Tùng Quân chợt vang lên: “Alo… Cái gì? Bích Hà tỉnh rồi! Được, tôi lập tức đến ngay!”
Ánh mắt Lạc Hiểu Nhã giật giật, khi trên người có chút sức lực, cô kìm nén đau đớn ngồi dậy gọi Hoắc Tùng Quân bằng giọng khàn khàn: “Ký giấy ly hôn xong rồi hãy đi!”
Hoắc Tùng Quân đang định đi ra ngoài, nghe cô nói thế thì tức giận, cô còn nhớ điều này.
“Đúng lúc Bích Hà tỉnh lại, cô không cần truyền máu nữa, giữ cô lại cũng chẳng có ích gì.”
Anh bước nhanh qua, cầm tờ ly hôn trên bàn trà và trực tiếp ký vào phần tên của mình, sau đó ném lên người cô: “Như cô mong muốn!”
Mép giấy sắc nhọn cứa trên người cô để lại vài vết máu.
Lạc Hiểu Nhã không quan tâm, cô chậm rãi mò mẫm nhặt vài tờ giấy lên và sắp xếp chúng ngay ngắn.
Cô ngồi ở trên giường, xương bướm ở sau lưng gầy gò xinh đẹp.
Hoắc Tùng Quân nhíu mày, phản ứng đầu tiên của anh chính là sao cô lại gầy như thế.
Rõ ràng lần trước… cô đâu gầy thế này.
Chuông di động vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của anh, anh không có thời gian để bận tâm cô gầy hay không.
Trong lòng, trong mắt anh bây giờ đều là An Bích Hà.
“Nếu chúng ta ly hôn, căn nhà này xem như tôi đền bù cho cô.”
Hai vai Lạc Hiểu Nhã run lên dữ dội, cô còn chưa nói gì, chỉ nghe thấy tiếng bước chân vội vàng của anh biến mất, kế đó tiếng đóng cửa vang lên, trong căn nhà to như vậy chỉ còn một mình cô.
Anh bỏ đi, để lại căn nhà trống rỗng.
Cô đâu còn mặt mũi ở trong căn nhà này nữa, năm đó cô gả vào đây bằng hai bàn tay trắng thì hiện tại sẽ ra đi như vậy..
Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… “Nếu không phải cô và Bích Hà có chung nhóm máu, một kẻ mù lòa như cô ngay cả liếc mắt một cái tôi cũng cảm thấy chán ghét.Chỉ là một cuộc trả thù thôi mà cô tưởng là thật, đúng là nực cười!”Những câu này khiến máu trên mặt Lạc Hiểu Nhã như bị rút sạch.Cô bàng hoàng lùi về phía sau vài bước, vì không nhìn thấy đường nên bị vấp ghế ngã xuống đất.Lần này ngã quá mạnh, cô giống như một con cá sắp chết, mò mẫm ngọ nguậy hồi lâu vẫn chưa đứng lên được.Hoắc Tùng Quân lạnh lùng nhìn cô, không có ý đỡ cô dậy, trong giọng nói tràn ngập mỉa mai: “Lạc Hiểu Nhã, cô hoàn toàn không có tư cách yêu cầu tôi ly hôn, bố nợ thì con trả, sau này cô phải tiếp tục truyền máu cho Bích Hà đến khi cô ấy tỉnh lại…”Đôi mắt của Lạc Hiểu Nhã đột nhiên đỏ lên, sự thật bị vạch trần, cô mới biết được Hoắc Tùng Quân còn độc ác hơn cô tưởng.Cô vịn chiếc ghế chậm rãi đứng dậy, toàn thân lấm lem, mặc dù cô không nhìn thấy nhưng cô biết bây giờ mình nhếch nhác lắm.Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lạc Hiểu Nhã rưng rưng, cô quật cường nói ra yêu cầu.“Hoắc Tùng Quân, anh muốn tôi truyền máu cho cô ta cũng được.Tôi chỉ muốn anh ly hôn với tôi!”Lạc Hiểu Nhã lớn tiếng nói ra điều này, cố gắng kiềm nén khó chịu trong lòng: “Chỉ cần anh ly hôn, cô ta cần bao nhiêu máu, tôi truyền cho cô ta bấy nhiêu!”Cô có thể chịu đựng sự chán ghét khi truyền máu cho người phụ nữ kia, nhưng cô không muốn dùng thân phận vợ của Hoắc Tùng Quân để chịu nhục nhã như vậy.Hoắc Tùng Quân cười mỉa, bước đến gần cô.Tuy rằng là một người mù, có điều Lạc Hiểu Nhã rất đẹp, ngũ quan vừa xinh đẹp lại quyến rũ, quần áo rộng thùng thình cũng không che được dáng người kiều diễm của cô.Dáng vẻ run rẩy ấy khiến anh nhớ tới mỗi đêm phóng túng suốt ba năm qua.Yết hầu của Hoắc Tùng Quân trượt lên trượt xuống, giọng nói khàn khàn mang theo cảm xúc lạ lẫm: “Chậc, tôi không thích ly hôn thì phải làm sao? Ba năm qua, biểu hiện trên giường của cô làm tôi rất hài lòng.”Lạc Hiểu Nhã không thấy đường nhưng thính giác rất nhanh nhạy, biết anh đã đ*ng t*nh, hai tay cô ôm trước ngực, nhìn anh bằng ánh mắt cảnh giác: “Anh, anh đừng đụng vào tôi!”Giọng điệu mang theo chút chán ghét và cảnh giác hoàn toàn chọc giận Hoắc Tùng Quân, anh dứt khoát kéo cô lên giường, dốc sức đè xuống, liên tục đòi hỏi cô như muốn phát tiết lửa giận trong lòng.Lạc Hiểu Nhã nhíu mày bị động thừa nhận thế tiến công của anh, khi tình nồng lên tới đỉnh điểm, ngón tay thon dài trắng nón của cô sờ lên khuôn mặt anh, từ chân mày tới khóe môi, khắc sâu gương mặt anh vào trong tim mình..truyện teen hayLần cuối cùng, cô tự cảnh cáo bản thân rằng từ nay về sau phải thu hồi trái tim, đừng bao giờ yêu người mình không nên yêu nữa.Hồi lâu sau, Hoắc Tùng Quân từ trên giường đứng dậy, nhìn Lạc Hiểu Nhã giống như búp bê rách nát, cười lạnh: “Tôi còn tưởng rằng cô khí phách đến cỡ nào, thật đê tiện!”Đang chuẩn bị mặc quần áo rời đi, chuông điện thoại của Hoắc Tùng Quân chợt vang lên: “Alo… Cái gì? Bích Hà tỉnh rồi! Được, tôi lập tức đến ngay!”Ánh mắt Lạc Hiểu Nhã giật giật, khi trên người có chút sức lực, cô kìm nén đau đớn ngồi dậy gọi Hoắc Tùng Quân bằng giọng khàn khàn: “Ký giấy ly hôn xong rồi hãy đi!”Hoắc Tùng Quân đang định đi ra ngoài, nghe cô nói thế thì tức giận, cô còn nhớ điều này.“Đúng lúc Bích Hà tỉnh lại, cô không cần truyền máu nữa, giữ cô lại cũng chẳng có ích gì.”Anh bước nhanh qua, cầm tờ ly hôn trên bàn trà và trực tiếp ký vào phần tên của mình, sau đó ném lên người cô: “Như cô mong muốn!”Mép giấy sắc nhọn cứa trên người cô để lại vài vết máu.Lạc Hiểu Nhã không quan tâm, cô chậm rãi mò mẫm nhặt vài tờ giấy lên và sắp xếp chúng ngay ngắn.Cô ngồi ở trên giường, xương bướm ở sau lưng gầy gò xinh đẹp.Hoắc Tùng Quân nhíu mày, phản ứng đầu tiên của anh chính là sao cô lại gầy như thế.Rõ ràng lần trước… cô đâu gầy thế này.Chuông di động vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của anh, anh không có thời gian để bận tâm cô gầy hay không.Trong lòng, trong mắt anh bây giờ đều là An Bích Hà.“Nếu chúng ta ly hôn, căn nhà này xem như tôi đền bù cho cô.”Hai vai Lạc Hiểu Nhã run lên dữ dội, cô còn chưa nói gì, chỉ nghe thấy tiếng bước chân vội vàng của anh biến mất, kế đó tiếng đóng cửa vang lên, trong căn nhà to như vậy chỉ còn một mình cô.Anh bỏ đi, để lại căn nhà trống rỗng.Cô đâu còn mặt mũi ở trong căn nhà này nữa, năm đó cô gả vào đây bằng hai bàn tay trắng thì hiện tại sẽ ra đi như vậy..