“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh…
Chương 616
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… Tàn độc lương duyên – Nhảy hố truyệnNếu bạn yêu thích bộ truyện này và muốnđọc fullthì có thể đóng góp chút kinh phí cho team edit truyện n hảy hố và vào nhóm đọc hết nhé:Chương 616: Chẳng lẽ coi người khác là kẻ ngu sao“Sao bà lại nói như vậy với thầy của tôi?” Nhậm Gia Hân giống như người mẹ bảo vệ con nhỏ, che trở trước mặt Chung Khánh Hiên, tức giận nói: “Cho dù bà từ kẻ thứ ba trở thành vợ chính thức, cũng không thể quá đáng như vậy.”Chung Khánh Hiên kéo cô lại, gương mặt luôn tươi cười có chút cô đơn, “Đừng nói nữa.”“Không được, em phải nói.” Nhậm Gia Hân tức giận hét lớn: “Bà để Chung Thiệu Ninh kế thừa công ty, đuổi thầy tôi đi, thầy ấy cũng không nói gì! Bây giờ lợi lộc đều để mấy người chiếm hết, thầy tôi không còn gì để đe dọa tới mấy người, bà dựa vào đâu mà nhắm vào thầy tôi, không có lương tâm à?”Bà Chung tức giận đến mức mặt mày xanh xám, không hé ra được nửa lời.Hai người họ ầm ĩ, Hướng Thu Vân không biết nên giúp ai, mà đây vốn là chuyện nhà của người ta, cô đứng bên cạnh Triệu Phương Loan không lên tiếng.Nhưng bà Chung lại muốn cô phân xử, “Cháu đừng nghe cô ta nói Chung Khánh Hiên đáng thương đến mức nào, hiện giờ hắn đang mở một văn phòng luật ở sở Sự vụ, cháu có biết không?”Không đợi Hướng Thu Vân trả lời, bà ta cất giọng the thé: “Văn phòng ở sở Sự vụ tại sao lại có thể mở được, chẳng phải là vì chồng của dì lén lút lấy tiền cho nó, lại nhờ đến quan hệ với người ta, giúp nó mở sao?”“Đừng ồn ào nữa, tôi không cho…” Ông Chung nhỏ giọng nói một câu, còn chưa nói xong đã bị bà Chung trừng mắt nhìn, sau đó không dám nói nữa.Nhậm Gia Hân cũng đi tới trước mặt Hướng Thu Vân, kéo lấy một cánh tay khác của cô, thở hổn hển nói: “Thu Vân, cô đừng nghe bà ta nói linh tinh!”“Văn phòng luật ở sở Sự vụ kia là do Đại Băng Sơn đầu tư một phần, nhà họ Chung không cho lấy một đồng, thầy tôi còn bị bà mẹ kế sai người đánh đập! Bây giờ bà ta còn có mặt mũi đổi trắng thay đen, chẳng lẽ coi người khác là kẻ ngu sao?!”Vốn là chuyện của nhà họ Chung, nhưng Hướng Thu Vân không hiểu tại sao lại trở thành tâm điểm bị chú ý.Một bên là bạn tốt mấy chục năm của mẹ cô, một bên là Nhậm Gia Hân từng giúp đỡ lúc cô sinh con, sau lần đó hai người rất thân thiết.Cô nên giúp ai?Huống chi đây là chuyện nhà của họ Chung, có câu thanh quan khó quản việc nhà, cô không tiện góp lời.Triệu Phương Loan đứng ở bên cạnh nhìn, dở khóc dở cười.
Tàn độc lương duyên – Nhảy hố truyện
Nếu bạn yêu thích bộ truyện này và muốn
đọc full
thì có thể đóng góp chút kinh phí cho team edit truyện n hảy hố và vào nhóm đọc hết nhé:
Chương 616: Chẳng lẽ coi người khác là kẻ ngu sao
“Sao bà lại nói như vậy với thầy của tôi?” Nhậm Gia Hân giống như người mẹ bảo vệ con nhỏ, che trở trước mặt Chung Khánh Hiên, tức giận nói: “Cho dù bà từ kẻ thứ ba trở thành vợ chính thức, cũng không thể quá đáng như vậy.”
Chung Khánh Hiên kéo cô lại, gương mặt luôn tươi cười có chút cô đơn, “Đừng nói nữa.”
“Không được, em phải nói.” Nhậm Gia Hân tức giận hét lớn: “Bà để Chung Thiệu Ninh kế thừa công ty, đuổi thầy tôi đi, thầy ấy cũng không nói gì! Bây giờ lợi lộc đều để mấy người chiếm hết, thầy tôi không còn gì để đe dọa tới mấy người, bà dựa vào đâu mà nhắm vào thầy tôi, không có lương tâm à?”
Bà Chung tức giận đến mức mặt mày xanh xám, không hé ra được nửa lời.
Hai người họ ầm ĩ, Hướng Thu Vân không biết nên giúp ai, mà đây vốn là chuyện nhà của người ta, cô đứng bên cạnh Triệu Phương Loan không lên tiếng.
Nhưng bà Chung lại muốn cô phân xử, “Cháu đừng nghe cô ta nói Chung Khánh Hiên đáng thương đến mức nào, hiện giờ hắn đang mở một văn phòng luật ở sở Sự vụ, cháu có biết không?”
Không đợi Hướng Thu Vân trả lời, bà ta cất giọng the thé: “Văn phòng ở sở Sự vụ tại sao lại có thể mở được, chẳng phải là vì chồng của dì lén lút lấy tiền cho nó, lại nhờ đến quan hệ với người ta, giúp nó mở sao?”
“Đừng ồn ào nữa, tôi không cho…” Ông Chung nhỏ giọng nói một câu, còn chưa nói xong đã bị bà Chung trừng mắt nhìn, sau đó không dám nói nữa.
Nhậm Gia Hân cũng đi tới trước mặt Hướng Thu Vân, kéo lấy một cánh tay khác của cô, thở hổn hển nói: “Thu Vân, cô đừng nghe bà ta nói linh tinh!”
“Văn phòng luật ở sở Sự vụ kia là do Đại Băng Sơn đầu tư một phần, nhà họ Chung không cho lấy một đồng, thầy tôi còn bị bà mẹ kế sai người đánh đập! Bây giờ bà ta còn có mặt mũi đổi trắng thay đen, chẳng lẽ coi người khác là kẻ ngu sao?!”
Vốn là chuyện của nhà họ Chung, nhưng Hướng Thu Vân không hiểu tại sao lại trở thành tâm điểm bị chú ý.
Một bên là bạn tốt mấy chục năm của mẹ cô, một bên là Nhậm Gia Hân từng giúp đỡ lúc cô sinh con, sau lần đó hai người rất thân thiết.
Cô nên giúp ai?
Huống chi đây là chuyện nhà của họ Chung, có câu thanh quan khó quản việc nhà, cô không tiện góp lời.
Triệu Phương Loan đứng ở bên cạnh nhìn, dở khóc dở cười.
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… Tàn độc lương duyên – Nhảy hố truyệnNếu bạn yêu thích bộ truyện này và muốnđọc fullthì có thể đóng góp chút kinh phí cho team edit truyện n hảy hố và vào nhóm đọc hết nhé:Chương 616: Chẳng lẽ coi người khác là kẻ ngu sao“Sao bà lại nói như vậy với thầy của tôi?” Nhậm Gia Hân giống như người mẹ bảo vệ con nhỏ, che trở trước mặt Chung Khánh Hiên, tức giận nói: “Cho dù bà từ kẻ thứ ba trở thành vợ chính thức, cũng không thể quá đáng như vậy.”Chung Khánh Hiên kéo cô lại, gương mặt luôn tươi cười có chút cô đơn, “Đừng nói nữa.”“Không được, em phải nói.” Nhậm Gia Hân tức giận hét lớn: “Bà để Chung Thiệu Ninh kế thừa công ty, đuổi thầy tôi đi, thầy ấy cũng không nói gì! Bây giờ lợi lộc đều để mấy người chiếm hết, thầy tôi không còn gì để đe dọa tới mấy người, bà dựa vào đâu mà nhắm vào thầy tôi, không có lương tâm à?”Bà Chung tức giận đến mức mặt mày xanh xám, không hé ra được nửa lời.Hai người họ ầm ĩ, Hướng Thu Vân không biết nên giúp ai, mà đây vốn là chuyện nhà của người ta, cô đứng bên cạnh Triệu Phương Loan không lên tiếng.Nhưng bà Chung lại muốn cô phân xử, “Cháu đừng nghe cô ta nói Chung Khánh Hiên đáng thương đến mức nào, hiện giờ hắn đang mở một văn phòng luật ở sở Sự vụ, cháu có biết không?”Không đợi Hướng Thu Vân trả lời, bà ta cất giọng the thé: “Văn phòng ở sở Sự vụ tại sao lại có thể mở được, chẳng phải là vì chồng của dì lén lút lấy tiền cho nó, lại nhờ đến quan hệ với người ta, giúp nó mở sao?”“Đừng ồn ào nữa, tôi không cho…” Ông Chung nhỏ giọng nói một câu, còn chưa nói xong đã bị bà Chung trừng mắt nhìn, sau đó không dám nói nữa.Nhậm Gia Hân cũng đi tới trước mặt Hướng Thu Vân, kéo lấy một cánh tay khác của cô, thở hổn hển nói: “Thu Vân, cô đừng nghe bà ta nói linh tinh!”“Văn phòng luật ở sở Sự vụ kia là do Đại Băng Sơn đầu tư một phần, nhà họ Chung không cho lấy một đồng, thầy tôi còn bị bà mẹ kế sai người đánh đập! Bây giờ bà ta còn có mặt mũi đổi trắng thay đen, chẳng lẽ coi người khác là kẻ ngu sao?!”Vốn là chuyện của nhà họ Chung, nhưng Hướng Thu Vân không hiểu tại sao lại trở thành tâm điểm bị chú ý.Một bên là bạn tốt mấy chục năm của mẹ cô, một bên là Nhậm Gia Hân từng giúp đỡ lúc cô sinh con, sau lần đó hai người rất thân thiết.Cô nên giúp ai?Huống chi đây là chuyện nhà của họ Chung, có câu thanh quan khó quản việc nhà, cô không tiện góp lời.Triệu Phương Loan đứng ở bên cạnh nhìn, dở khóc dở cười.