“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh…
Chương 617
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… Tàn độc lương duyên – Nhảy hố truyệnNếu bạn yêu thích bộ truyện này và muốnđọc fullthì có thể đóng góp chút kinh phí cho team edit truyện n hảy hố và vào nhóm đọc hết nhé:Chương 617: Thầy đừng sợ, còn có em bảo vệ thầyMay thay, mấy nhân viên phục vụ luôn chú tâm quan sát tình hình trong hội trường, phát hiện ở đây ầm ĩ, vội vã đi mời Phong Đổng.Phong Đổng nhìn quanh, mặt không đổi sắc nói: “Các vị đều là người có máu mặt, tốt hơn hết nên tìm nơi khác nói chuyện đi.”Hướng Thu Vân thấy trên cổ anh ta xuất hiện hai dấu hôn mới thì khá bất ngờ. Cô đưa mắt nhìn phía sau anh ta, không thấy Mộng Hàm.“Đổi chỗ thì đổi chỗ, tôi còn sợ mất mặt khi phải cãi nhau ở chỗ này đấy.” Nhậm Gia Hân hừ một tiếng với bà Chung, giữ chặt lấy Chung Khánh Hiên, “Thầy đừng sợ, còn có em bảo vệ thầy!”Bà Chung nắm lấy tay Hướng Thu Vân, sắc mặt khó coi, phàn nàn nói: “Thu Vân, vừa rồi cháu có nhìn thấy không? Dì đối xử với cô Nhậm không tệ, nhưng cô ấy là vãn bối, không nên quát tháo trước mặt dì như vậy! Có thể có người như vậy sao!”“Con người của Gia Hân cũng khá tốt.” Hướng Thu Vân nói.Bà Chung hừ một tiếng, “Cho nên chuyện hôm nay chắc chắn là do Chung Khánh Hiên sắp đặt, người như nó, lòng dạ đen tối, giống mẹ của nó!”Hướng Thu Vân rất xấu hổ, sao mẹ cô lại có loại bạn bè như vậy?“Bà Chung, Thu Vân vừa mới mang thai, không nên nghe những chuyện tiêu cực.” Triệu Phương Loan cười nhẹ, kéo Hướng Thu Vân về phía mình trong lúc bị hai người kẹp ở giữa.Bà Chung rất bất mãn đối với việc này, nhưng lại e sợ thân phận của Triệu Phương Loan, không nói lời nào.Phong Đổng đưa đoàn người đến một phòng riêng, Hạ Vũ Hào và bí thư Nhậm cũng tới.“Con bé này, bình thường ba dạy con như thế nào?” Bí thư Nhậm bước đến, thở dài với Nhậm Gia Hân, “Bà Chung là trưởng bối của con, sao con lại đi cãi nhau với bà ấy?”Nhậm Gia Hân bất mãn nói: “Bà ta mắng thầy của con, rất khó nghe!”“Chuyện này là nó làm sai, tôi còn không được mắng nó vài câu sao?” Bà Chung nắm chặt cổ tay Hướng Thu Vân, “Thu Vân, cháu mau nói đi, những lời dì nói về Chung Khánh Hiên, có gì không đúng sao?Bà Chung rõ ràng đang nhằm vào Hướng Thu Vân để hỏi, nếu cô không trả lời thì không ổn lắm, nhưng cô lại không biết nên nói gì cho phải.“Thật xin lỗi bà Chung, có câu thanh quan khó quản việc nhà, Thu Vân dù nói ai đúng, ai sai cũng đều không tốt, bà làm trưởng bối của cô ấy, không nên làm khó cô ấy mới đúng.” Hạ Vũ Hào đi tới, ôm lấy eo Hướng Thu Vân.Triệu Phương Loan cũng cười nói: “Vũ Hào, sao con lại nói bà Chung đang làm khó Thu Vân được chứ? Bà ấy bạn tốt của mẹ vợ con, sẽ không khiến Thu Vân phải khó xử đâu.”
Tàn độc lương duyên – Nhảy hố truyện
Nếu bạn yêu thích bộ truyện này và muốn
đọc full
thì có thể đóng góp chút kinh phí cho team edit truyện n hảy hố và vào nhóm đọc hết nhé:
Chương 617: Thầy đừng sợ, còn có em bảo vệ thầy
May thay, mấy nhân viên phục vụ luôn chú tâm quan sát tình hình trong hội trường, phát hiện ở đây ầm ĩ, vội vã đi mời Phong Đổng.
Phong Đổng nhìn quanh, mặt không đổi sắc nói: “Các vị đều là người có máu mặt, tốt hơn hết nên tìm nơi khác nói chuyện đi.”
Hướng Thu Vân thấy trên cổ anh ta xuất hiện hai dấu hôn mới thì khá bất ngờ. Cô đưa mắt nhìn phía sau anh ta, không thấy Mộng Hàm.
“Đổi chỗ thì đổi chỗ, tôi còn sợ mất mặt khi phải cãi nhau ở chỗ này đấy.” Nhậm Gia Hân hừ một tiếng với bà Chung, giữ chặt lấy Chung Khánh Hiên, “Thầy đừng sợ, còn có em bảo vệ thầy!”
Bà Chung nắm lấy tay Hướng Thu Vân, sắc mặt khó coi, phàn nàn nói: “Thu Vân, vừa rồi cháu có nhìn thấy không? Dì đối xử với cô Nhậm không tệ, nhưng cô ấy là vãn bối, không nên quát tháo trước mặt dì như vậy! Có thể có người như vậy sao!”
“Con người của Gia Hân cũng khá tốt.” Hướng Thu Vân nói.
Bà Chung hừ một tiếng, “Cho nên chuyện hôm nay chắc chắn là do Chung Khánh Hiên sắp đặt, người như nó, lòng dạ đen tối, giống mẹ của nó!”
Hướng Thu Vân rất xấu hổ, sao mẹ cô lại có loại bạn bè như vậy?
“Bà Chung, Thu Vân vừa mới mang thai, không nên nghe những chuyện tiêu cực.” Triệu Phương Loan cười nhẹ, kéo Hướng Thu Vân về phía mình trong lúc bị hai người kẹp ở giữa.
Bà Chung rất bất mãn đối với việc này, nhưng lại e sợ thân phận của Triệu Phương Loan, không nói lời nào.
Phong Đổng đưa đoàn người đến một phòng riêng, Hạ Vũ Hào và bí thư Nhậm cũng tới.
“Con bé này, bình thường ba dạy con như thế nào?” Bí thư Nhậm bước đến, thở dài với Nhậm Gia Hân, “Bà Chung là trưởng bối của con, sao con lại đi cãi nhau với bà ấy?”
Nhậm Gia Hân bất mãn nói: “Bà ta mắng thầy của con, rất khó nghe!”
“Chuyện này là nó làm sai, tôi còn không được mắng nó vài câu sao?” Bà Chung nắm chặt cổ tay Hướng Thu Vân, “Thu Vân, cháu mau nói đi, những lời dì nói về Chung Khánh Hiên, có gì không đúng sao?
Bà Chung rõ ràng đang nhằm vào Hướng Thu Vân để hỏi, nếu cô không trả lời thì không ổn lắm, nhưng cô lại không biết nên nói gì cho phải.
“Thật xin lỗi bà Chung, có câu thanh quan khó quản việc nhà, Thu Vân dù nói ai đúng, ai sai cũng đều không tốt, bà làm trưởng bối của cô ấy, không nên làm khó cô ấy mới đúng.” Hạ Vũ Hào đi tới, ôm lấy eo Hướng Thu Vân.
Triệu Phương Loan cũng cười nói: “Vũ Hào, sao con lại nói bà Chung đang làm khó Thu Vân được chứ? Bà ấy bạn tốt của mẹ vợ con, sẽ không khiến Thu Vân phải khó xử đâu.”
Tàn Độc Lương DuyênTác giả: Phong Xuy Lạc DiệpTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Vũ Hào… tôi không cố ý, Vũ Hào, anh phải tin tôi. ” Bên trong biệt thự, Hướng Thu Vân quỵ xuống đất, sắc mặt của cô còn trắng hơn cả bình sứ thuần trắng trên bàn. Đèn cũng không mở, lúc này cô không thể nhìn thấy được biểu cảm của người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, cô chỉ có thể thấy trong kẽ tay anh kẹp một điếu thuốc lá đang lóe lên chút ánh sáng yếu ớt và cuối cùng cũng dần dần biến mất. Cảm giác này giống như đang chờ đợi tuyên án tử hình, khiến cô càng thêm bất an. Cô cúi đầu và nhìn vào ngón tay của mình một cách sửng sốt, trên đó vẫn còn dính máu của Giang Hân Yên, thời gian quá lâu nên nó đã khô lại, nhưng lúc này đây là bằng chứng phạm tội của cô. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đứng dậy, bóng dáng cao lớn dần dần tiến gần về phía cô. “Hướng Thu Vân, cô làm sai thì phải trả giá, chân của Hân Yên đã giữ lại được rồi, nhưng cô ấy không thể nhảy nhót được nữa, còn cô… cô dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ thoải mái như vậy chứ?” Giọng nói ảm đạm của anh… Tàn độc lương duyên – Nhảy hố truyệnNếu bạn yêu thích bộ truyện này và muốnđọc fullthì có thể đóng góp chút kinh phí cho team edit truyện n hảy hố và vào nhóm đọc hết nhé:Chương 617: Thầy đừng sợ, còn có em bảo vệ thầyMay thay, mấy nhân viên phục vụ luôn chú tâm quan sát tình hình trong hội trường, phát hiện ở đây ầm ĩ, vội vã đi mời Phong Đổng.Phong Đổng nhìn quanh, mặt không đổi sắc nói: “Các vị đều là người có máu mặt, tốt hơn hết nên tìm nơi khác nói chuyện đi.”Hướng Thu Vân thấy trên cổ anh ta xuất hiện hai dấu hôn mới thì khá bất ngờ. Cô đưa mắt nhìn phía sau anh ta, không thấy Mộng Hàm.“Đổi chỗ thì đổi chỗ, tôi còn sợ mất mặt khi phải cãi nhau ở chỗ này đấy.” Nhậm Gia Hân hừ một tiếng với bà Chung, giữ chặt lấy Chung Khánh Hiên, “Thầy đừng sợ, còn có em bảo vệ thầy!”Bà Chung nắm lấy tay Hướng Thu Vân, sắc mặt khó coi, phàn nàn nói: “Thu Vân, vừa rồi cháu có nhìn thấy không? Dì đối xử với cô Nhậm không tệ, nhưng cô ấy là vãn bối, không nên quát tháo trước mặt dì như vậy! Có thể có người như vậy sao!”“Con người của Gia Hân cũng khá tốt.” Hướng Thu Vân nói.Bà Chung hừ một tiếng, “Cho nên chuyện hôm nay chắc chắn là do Chung Khánh Hiên sắp đặt, người như nó, lòng dạ đen tối, giống mẹ của nó!”Hướng Thu Vân rất xấu hổ, sao mẹ cô lại có loại bạn bè như vậy?“Bà Chung, Thu Vân vừa mới mang thai, không nên nghe những chuyện tiêu cực.” Triệu Phương Loan cười nhẹ, kéo Hướng Thu Vân về phía mình trong lúc bị hai người kẹp ở giữa.Bà Chung rất bất mãn đối với việc này, nhưng lại e sợ thân phận của Triệu Phương Loan, không nói lời nào.Phong Đổng đưa đoàn người đến một phòng riêng, Hạ Vũ Hào và bí thư Nhậm cũng tới.“Con bé này, bình thường ba dạy con như thế nào?” Bí thư Nhậm bước đến, thở dài với Nhậm Gia Hân, “Bà Chung là trưởng bối của con, sao con lại đi cãi nhau với bà ấy?”Nhậm Gia Hân bất mãn nói: “Bà ta mắng thầy của con, rất khó nghe!”“Chuyện này là nó làm sai, tôi còn không được mắng nó vài câu sao?” Bà Chung nắm chặt cổ tay Hướng Thu Vân, “Thu Vân, cháu mau nói đi, những lời dì nói về Chung Khánh Hiên, có gì không đúng sao?Bà Chung rõ ràng đang nhằm vào Hướng Thu Vân để hỏi, nếu cô không trả lời thì không ổn lắm, nhưng cô lại không biết nên nói gì cho phải.“Thật xin lỗi bà Chung, có câu thanh quan khó quản việc nhà, Thu Vân dù nói ai đúng, ai sai cũng đều không tốt, bà làm trưởng bối của cô ấy, không nên làm khó cô ấy mới đúng.” Hạ Vũ Hào đi tới, ôm lấy eo Hướng Thu Vân.Triệu Phương Loan cũng cười nói: “Vũ Hào, sao con lại nói bà Chung đang làm khó Thu Vân được chứ? Bà ấy bạn tốt của mẹ vợ con, sẽ không khiến Thu Vân phải khó xử đâu.”