“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời…
Chương 137: Chương 136
Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… Lạc Hiểu Nhã xoa xoa ngón tay cô ấy, cười vô cùng ngọt ngào: “Tớ biết, tớ đều biết hết, Minh Nguyệt đau lòng vì tớ.Nhưng chuyện này là âm mưu của An Bích Hà, tất cả mọi chuyện đều là chủ ý An Bích Hà, Lâm Kỳ này là người chấp hành mệnh lệnh của cô ta.Cho dù giết Lâm Kỳ này, An Bích Hà sẽ lại phải một Lâm Kỳ khác đến”.Sở Minh Nguyệt nghe vậy, tức giận trong lòng dần được tan đi, hừ lạnh một tiếng: “Anh ta thật sự là người hèn hạ mà, nhưng An Bích Hà này vẫn là một quả bom hẹn giờ, cô ta thực sự muốn giết cậu, cậu phải cẩn trọng.Phòng bị là không ổn, phải nghĩ ra một biện pháp, làm cho cô ta hoàn toàn bỏ đi suy nghĩ giết người.”Ánh mắt Lạc Hiểu Nhã lóe lên, nhíu mày tự suy nghĩ một lúc, trong lòng nảy ra một ý tưởng.Thời điểm đi làm ngày hôm sau, đi ngang qua con hẻm nhỏ ngày hôm qua, cô đã không còn nhìn thấy Lâm Kỳ.Tối hôm qua, cô đánh Lâm Kỳ thành bộ dạng kia, hiện tại trời đã ấm áp hơn, nhưng với thời tiết giá rét mùa đông, cả một đêm nằm đấy, cho dù là Lâm Kỳ có tỉnh lại, với tình trạng đấy, một mình anh ta thực sự không thể tự trở về.Có lẽ là An Bích Hà thấy anh ta đi lâu mà chưa về nên đã phải người đi tìm anh ta.Lạc Hiểu Nhã nhìn thoáng qua, không có tâm tư ở lại đây lãng phí thời gian, lắc đầu, trực tiếp đi đến công ty.Hiện tại đối với cô mà nói, chuyện quan trọng nhất là nhận việc.Lạc Hiểu Nhã làm tốt thủ tục nhận việc và được trưởng bộ phận đưa vào công ty.Văn phòng của bộ phận thiết kế rất lớn và môi trường làm việc cực kỳ tốt, Trần Thanh Minh rất coi trọng việc thiết kế, cũng ý thức được trong một công ty thời trang, đổi mới thiết kế là chuyện quan trọng nhất.Lạc Hiểu Nhã nhìn qua một vòng, vô cùng hài lòng.Giới thiệu bản thân qua với đồng nghiệp một lượt, đồng nghiệp cũng rất nhiệt tình, trừ một người phụ nữ.Cô lạnh lùng nhìn từ trên xuống dưới đánh giá Lạc Hiểu Nhã, ánh mắt mang theo sự dò xét và khinh thường, cuối cùng dừng lại trên mặt Lạc Hiểu Nhã.Lạc Hiểu Nhã có làn da rất đẹp, trắng trẻo, ngũ quan tinh xảo, vô cùng xinh đẹp, đôi mắt hoa đào lấp lánh, trong veo như nước, nhìn qua cũng có thể thấy được dáng vẻ thản nhiên, nhẹ nhàng như sóng lăn tăn, cực kì trìu mến.Người phụ nữ lạnh lùng khịt mũi một cái, nhỏ giọng nói với người bên cạnh: “Tôi đã hỏi qua, bên nhân sự căn bản không nhận được hồ sơ lí lịch của cô ta.Nhìn tổng quan từ trên xuống dưới, cô xem bộ dạng xinh đẹp của cô ta, không chừng đã dùng khuôn mặt này để mê hoặc Tổng giám đốc Trần.”Vị trí làm việc của Lạc Hiểu Nhã ở ngay phía sau cô ta, lúc cô chuẩn bị ngồi xuống, trùng hợp cũng nghe thấy lời bàn tán của họ.Lời nói xấu của người phụ nữ này, thanh âm tuy rất nhỏ, nhưng ba năm trước, Lạc Hiểu Nhã bị mù nên tại của cô rất tốt, mấy lời nói xấu đấy hoàn toàn đã được cô nghe hết.Cô cúi đầu nở nụ cười nhẹ, tuy những lời này vô cùng khó nghe, nhưng cô không lựa chọn làm người khác xấu hổ trước mặt mọi người.Ngày đầu tiên đi làm, tốt nhất là không nên khiến bản thân quá nổi trội.Nhưng người như thế, về sau vẫn nên biết điều ít giao tiếp cùng, như vậy sẽ tốt hơn.Người phụ nữ kia thấy Lạc Hiểu Nhã ngồi sau mình, sợ cô nghe thấy, cũng không nói thêm gì nữa, chột dạ ngậm miệng lại, trên mặt lộ vẻ tươi cười, thân thiện chào hỏi Lạc Hiểu Nhã.“Xin chào, tôi tên là Phương Ly, mới vào công ty được một năm, cô có gì không biết thì có thể hỏi tôi”Lạc Hiểu Nhã mỉm cười nhìn về phía cô ta, nhưng ánh mắt không có ý mỉm cười: “Cảm ơn, tôi là Lạc Hiểu Nhã, sau này mong mọi người giúp đỡ nhiều”Sau đấy cô liền xoay người, nhìn đống tài liệu nhân viên vừa đưa đến cho cô, làm quen dần với nội dung công việc của mình.Phương Ly thấy cô cười nhẹ nhàng, đối với cô không có một chút nhiệt tình, nhất thời không nhịn được bĩu môi một cái, trong lòng thầm chửi một tiếng.Giả bộ thanh cao cái gì, cũng chỉ là một người mới, có cái gì mà đắc ý.Hôm nay, Lạc Hiểu Nhã thích ứng với công việc rất tốt, quan hệ với đồng nghiệp đơn giản, không có nhiều lục đục, chuyên tâm say mê thiết kế, tất cả đều như có mong muốn, trừ người phụ nữ Phương Ly kia.Tổng quan về Phương Ly, bộ dạng xinh đẹp, trang điểm tinh tế, ăn mặc hợp thời trang, Lạc Hiểu Nhã đã xem qua bản thảo thiết kế trước đây của cô ta, cũng rất có thực lực, nhưng không biết vì sao, cô ta một mực nhằm vào cô..
Lạc Hiểu Nhã xoa xoa ngón tay cô ấy, cười vô cùng ngọt ngào: “Tớ biết, tớ đều biết hết, Minh Nguyệt đau lòng vì tớ.
Nhưng chuyện này là âm mưu của An Bích Hà, tất cả mọi chuyện đều là chủ ý An Bích Hà, Lâm Kỳ này là người chấp hành mệnh lệnh của cô ta.
Cho dù giết Lâm Kỳ này, An Bích Hà sẽ lại phải một Lâm Kỳ khác đến”.
Sở Minh Nguyệt nghe vậy, tức giận trong lòng dần được tan đi, hừ lạnh một tiếng: “Anh ta thật sự là người hèn hạ mà, nhưng An Bích Hà này vẫn là một quả bom hẹn giờ, cô ta thực sự muốn giết cậu, cậu phải cẩn trọng.
Phòng bị là không ổn, phải nghĩ ra một biện pháp, làm cho cô ta hoàn toàn bỏ đi suy nghĩ giết người.”
Ánh mắt Lạc Hiểu Nhã lóe lên, nhíu mày tự suy nghĩ một lúc, trong lòng nảy ra một ý tưởng.
Thời điểm đi làm ngày hôm sau, đi ngang qua con hẻm nhỏ ngày hôm qua, cô đã không còn nhìn thấy Lâm Kỳ.
Tối hôm qua, cô đánh Lâm Kỳ thành bộ dạng kia, hiện tại trời đã ấm áp hơn, nhưng với thời tiết giá rét mùa đông, cả một đêm nằm đấy, cho dù là Lâm Kỳ có tỉnh lại, với tình trạng đấy, một mình anh ta thực sự không thể tự trở về.
Có lẽ là An Bích Hà thấy anh ta đi lâu mà chưa về nên đã phải người đi tìm anh ta.
Lạc Hiểu Nhã nhìn thoáng qua, không có tâm tư ở lại đây lãng phí thời gian, lắc đầu, trực tiếp đi đến công ty.
Hiện tại đối với cô mà nói, chuyện quan trọng nhất là nhận việc.
Lạc Hiểu Nhã làm tốt thủ tục nhận việc và được trưởng bộ phận đưa vào công ty.
Văn phòng của bộ phận thiết kế rất lớn và môi trường làm việc cực kỳ tốt, Trần Thanh Minh rất coi trọng việc thiết kế, cũng ý thức được trong một công ty thời trang, đổi mới thiết kế là chuyện quan trọng nhất.
Lạc Hiểu Nhã nhìn qua một vòng, vô cùng hài lòng.
Giới thiệu bản thân qua với đồng nghiệp một lượt, đồng nghiệp cũng rất nhiệt tình, trừ một người phụ nữ.
Cô lạnh lùng nhìn từ trên xuống dưới đánh giá Lạc Hiểu Nhã, ánh mắt mang theo sự dò xét và khinh thường, cuối cùng dừng lại trên mặt Lạc Hiểu Nhã.
Lạc Hiểu Nhã có làn da rất đẹp, trắng trẻo, ngũ quan tinh xảo, vô cùng xinh đẹp, đôi mắt hoa đào lấp lánh, trong veo như nước, nhìn qua cũng có thể thấy được dáng vẻ thản nhiên, nhẹ nhàng như sóng lăn tăn, cực kì trìu mến.
Người phụ nữ lạnh lùng khịt mũi một cái, nhỏ giọng nói với người bên cạnh: “Tôi đã hỏi qua, bên nhân sự căn bản không nhận được hồ sơ lí lịch của cô ta.
Nhìn tổng quan từ trên xuống dưới, cô xem bộ dạng xinh đẹp của cô ta, không chừng đã dùng khuôn mặt này để mê hoặc Tổng giám đốc Trần.”
Vị trí làm việc của Lạc Hiểu Nhã ở ngay phía sau cô ta, lúc cô chuẩn bị ngồi xuống, trùng hợp cũng nghe thấy lời bàn tán của họ.
Lời nói xấu của người phụ nữ này, thanh âm tuy rất nhỏ, nhưng ba năm trước, Lạc Hiểu Nhã bị mù nên tại của cô rất tốt, mấy lời nói xấu đấy hoàn toàn đã được cô nghe hết.
Cô cúi đầu nở nụ cười nhẹ, tuy những lời này vô cùng khó nghe, nhưng cô không lựa chọn làm người khác xấu hổ trước mặt mọi người.
Ngày đầu tiên đi làm, tốt nhất là không nên khiến bản thân quá nổi trội.
Nhưng người như thế, về sau vẫn nên biết điều ít giao tiếp cùng, như vậy sẽ tốt hơn.
Người phụ nữ kia thấy Lạc Hiểu Nhã ngồi sau mình, sợ cô nghe thấy, cũng không nói thêm gì nữa, chột dạ ngậm miệng lại, trên mặt lộ vẻ tươi cười, thân thiện chào hỏi Lạc Hiểu Nhã.
“Xin chào, tôi tên là Phương Ly, mới vào công ty được một năm, cô có gì không biết thì có thể hỏi tôi”
Lạc Hiểu Nhã mỉm cười nhìn về phía cô ta, nhưng ánh mắt không có ý mỉm cười: “Cảm ơn, tôi là Lạc Hiểu Nhã, sau này mong mọi người giúp đỡ nhiều”
Sau đấy cô liền xoay người, nhìn đống tài liệu nhân viên vừa đưa đến cho cô, làm quen dần với nội dung công việc của mình.
Phương Ly thấy cô cười nhẹ nhàng, đối với cô không có một chút nhiệt tình, nhất thời không nhịn được bĩu môi một cái, trong lòng thầm chửi một tiếng.
Giả bộ thanh cao cái gì, cũng chỉ là một người mới, có cái gì mà đắc ý.
Hôm nay, Lạc Hiểu Nhã thích ứng với công việc rất tốt, quan hệ với đồng nghiệp đơn giản, không có nhiều lục đục, chuyên tâm say mê thiết kế, tất cả đều như có mong muốn, trừ người phụ nữ Phương Ly kia.
Tổng quan về Phương Ly, bộ dạng xinh đẹp, trang điểm tinh tế, ăn mặc hợp thời trang, Lạc Hiểu Nhã đã xem qua bản thảo thiết kế trước đây của cô ta, cũng rất có thực lực, nhưng không biết vì sao, cô ta một mực nhằm vào cô..
Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… Lạc Hiểu Nhã xoa xoa ngón tay cô ấy, cười vô cùng ngọt ngào: “Tớ biết, tớ đều biết hết, Minh Nguyệt đau lòng vì tớ.Nhưng chuyện này là âm mưu của An Bích Hà, tất cả mọi chuyện đều là chủ ý An Bích Hà, Lâm Kỳ này là người chấp hành mệnh lệnh của cô ta.Cho dù giết Lâm Kỳ này, An Bích Hà sẽ lại phải một Lâm Kỳ khác đến”.Sở Minh Nguyệt nghe vậy, tức giận trong lòng dần được tan đi, hừ lạnh một tiếng: “Anh ta thật sự là người hèn hạ mà, nhưng An Bích Hà này vẫn là một quả bom hẹn giờ, cô ta thực sự muốn giết cậu, cậu phải cẩn trọng.Phòng bị là không ổn, phải nghĩ ra một biện pháp, làm cho cô ta hoàn toàn bỏ đi suy nghĩ giết người.”Ánh mắt Lạc Hiểu Nhã lóe lên, nhíu mày tự suy nghĩ một lúc, trong lòng nảy ra một ý tưởng.Thời điểm đi làm ngày hôm sau, đi ngang qua con hẻm nhỏ ngày hôm qua, cô đã không còn nhìn thấy Lâm Kỳ.Tối hôm qua, cô đánh Lâm Kỳ thành bộ dạng kia, hiện tại trời đã ấm áp hơn, nhưng với thời tiết giá rét mùa đông, cả một đêm nằm đấy, cho dù là Lâm Kỳ có tỉnh lại, với tình trạng đấy, một mình anh ta thực sự không thể tự trở về.Có lẽ là An Bích Hà thấy anh ta đi lâu mà chưa về nên đã phải người đi tìm anh ta.Lạc Hiểu Nhã nhìn thoáng qua, không có tâm tư ở lại đây lãng phí thời gian, lắc đầu, trực tiếp đi đến công ty.Hiện tại đối với cô mà nói, chuyện quan trọng nhất là nhận việc.Lạc Hiểu Nhã làm tốt thủ tục nhận việc và được trưởng bộ phận đưa vào công ty.Văn phòng của bộ phận thiết kế rất lớn và môi trường làm việc cực kỳ tốt, Trần Thanh Minh rất coi trọng việc thiết kế, cũng ý thức được trong một công ty thời trang, đổi mới thiết kế là chuyện quan trọng nhất.Lạc Hiểu Nhã nhìn qua một vòng, vô cùng hài lòng.Giới thiệu bản thân qua với đồng nghiệp một lượt, đồng nghiệp cũng rất nhiệt tình, trừ một người phụ nữ.Cô lạnh lùng nhìn từ trên xuống dưới đánh giá Lạc Hiểu Nhã, ánh mắt mang theo sự dò xét và khinh thường, cuối cùng dừng lại trên mặt Lạc Hiểu Nhã.Lạc Hiểu Nhã có làn da rất đẹp, trắng trẻo, ngũ quan tinh xảo, vô cùng xinh đẹp, đôi mắt hoa đào lấp lánh, trong veo như nước, nhìn qua cũng có thể thấy được dáng vẻ thản nhiên, nhẹ nhàng như sóng lăn tăn, cực kì trìu mến.Người phụ nữ lạnh lùng khịt mũi một cái, nhỏ giọng nói với người bên cạnh: “Tôi đã hỏi qua, bên nhân sự căn bản không nhận được hồ sơ lí lịch của cô ta.Nhìn tổng quan từ trên xuống dưới, cô xem bộ dạng xinh đẹp của cô ta, không chừng đã dùng khuôn mặt này để mê hoặc Tổng giám đốc Trần.”Vị trí làm việc của Lạc Hiểu Nhã ở ngay phía sau cô ta, lúc cô chuẩn bị ngồi xuống, trùng hợp cũng nghe thấy lời bàn tán của họ.Lời nói xấu của người phụ nữ này, thanh âm tuy rất nhỏ, nhưng ba năm trước, Lạc Hiểu Nhã bị mù nên tại của cô rất tốt, mấy lời nói xấu đấy hoàn toàn đã được cô nghe hết.Cô cúi đầu nở nụ cười nhẹ, tuy những lời này vô cùng khó nghe, nhưng cô không lựa chọn làm người khác xấu hổ trước mặt mọi người.Ngày đầu tiên đi làm, tốt nhất là không nên khiến bản thân quá nổi trội.Nhưng người như thế, về sau vẫn nên biết điều ít giao tiếp cùng, như vậy sẽ tốt hơn.Người phụ nữ kia thấy Lạc Hiểu Nhã ngồi sau mình, sợ cô nghe thấy, cũng không nói thêm gì nữa, chột dạ ngậm miệng lại, trên mặt lộ vẻ tươi cười, thân thiện chào hỏi Lạc Hiểu Nhã.“Xin chào, tôi tên là Phương Ly, mới vào công ty được một năm, cô có gì không biết thì có thể hỏi tôi”Lạc Hiểu Nhã mỉm cười nhìn về phía cô ta, nhưng ánh mắt không có ý mỉm cười: “Cảm ơn, tôi là Lạc Hiểu Nhã, sau này mong mọi người giúp đỡ nhiều”Sau đấy cô liền xoay người, nhìn đống tài liệu nhân viên vừa đưa đến cho cô, làm quen dần với nội dung công việc của mình.Phương Ly thấy cô cười nhẹ nhàng, đối với cô không có một chút nhiệt tình, nhất thời không nhịn được bĩu môi một cái, trong lòng thầm chửi một tiếng.Giả bộ thanh cao cái gì, cũng chỉ là một người mới, có cái gì mà đắc ý.Hôm nay, Lạc Hiểu Nhã thích ứng với công việc rất tốt, quan hệ với đồng nghiệp đơn giản, không có nhiều lục đục, chuyên tâm say mê thiết kế, tất cả đều như có mong muốn, trừ người phụ nữ Phương Ly kia.Tổng quan về Phương Ly, bộ dạng xinh đẹp, trang điểm tinh tế, ăn mặc hợp thời trang, Lạc Hiểu Nhã đã xem qua bản thảo thiết kế trước đây của cô ta, cũng rất có thực lực, nhưng không biết vì sao, cô ta một mực nhằm vào cô..