Tác giả:

“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời…

Chương 177: Chương 176

Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… Hoắc Tùng Quân nghe thấy vậy, sững người, sau đó chậm rãi lắc đầu: “Không cần.Hiểu Nhã, bây giờ e rằng không muốn nhìn thấy tôi”Hoắc Tùng Quân cúi đầu, khi nói ra câu này thì vẻ mặt rất cô đơn, đến Sở Minh Nguyệt cũng cảm thấy có chút đáng thương.Sở Minh Nguyệt về nhà, đẩy cửa phòng Lạc Hiểu Nhã ra, nhìn thấy cả người cô đang có trong chăn, sắc mặt đỏ ửng, ngủ rất say..Chắc là cô rất mệt, đến cả âm thanh mở cửa cũng không hề làm cô thức giấc.Sở Minh Nguyệt sờ trán cô, đã giảm sốt rồi, cô ấy xuống lầu nói tình hình với Hoắc Tùng Quân.Lúc này Hoắc Tùng Quân mới lộ ra nụ cười: “Vậy thì tốt, là tôi quá lo lắng rồi.Nếu như cô đã về, vậy thì tôi đi trước đây.Hiểu Nhã bị ốm, làm phiền cô chăm sóc cho cô ấy một chút, khi cô ấy bị ốm, tính tình tương đối khó chịu.”“Được.” Sở Minh Nguyệt gật đầu với anh, nhìn anh lái xe rời đi, mới cảm thán một tiếng.Chẳng trách Hiểu Nhã lại dễ dàng trầm luân vào như vậy, loại đàn ông như này, quan tâm như vậy, ai có thể chống cự lại được chứ.Giấc ngủ này của Lạc Hiểu Nhã rất lâu, cô ngủ thẳng cho đến khi tiếng chuông dồn dập vang lên, cô mơ màng mở mắt ra, trong đôi mắt hoa đào tràn đầy nước long lanh.“Alo” Trong giọng nói của cô mang theo âm thanh mũi cảm, còn có sự lười biếng mới tỉnh dậy.Người đối diện ngẩn ra một lát, sau đó giọng nói gấp gáp: “Là Lạc Hiểu Nhã đúng không? Tôi là Trương Tĩnh Như của bộ phận thị trường, tôi có một chuyện rất quan trọng cần làm phiền cô”Trương Tĩnh Như?Trong đầu Lạc Hiểu Nhã ngẩn ra một chút, từ từ mới trở lên rõ ràng.Bộ phận thị trường quả thật của một người tên là Trương Tĩnh Như, nhưng bọn họ không hề thân thiết, chỉ có quan hệ gặp mặt gật đầu chào hỏi nhau thôi.Cô ta có chuyện gì tìm mình giúp chứ?Lạc Hiểu Nhã vừa mới tỉnh dậy, đầu óc có chút trì độn, hỏi: “Chuyện gì vậy?”Lúc này Trương Tĩnh Như mới nói: “Bây giờ tôi đang bàn chuyện làm ăn với khách hàng, có một văn kiện rất quan trọng tôi để quên ở công ty, tôi muốn làm phiền cô giúp tôi gửi qua đây”Lạc Hiểu Nhã nhíu mày, nhìn thời gian, đã mười giờ tối rồi.“Muộn như vậy.”“Xin lỗi, tôi thật sự không còn cách nào nữa, tình hình thật sự vô cùng cấp bách.Khách hàng này là một khách hàng rất quan trọng của công ty chúng ta, nếu như chuyện làm ăn tối này.không thành công, e rằng công ty sẽ bị tổn thấy rất lớn.Hiểu Nhã, thật sự rất xin lỗi, tôi nghe nóinhà cô ở gần công ty, nhưng đồng nghiệp khác đều ở rất xa, cho nên tôi mới tìm đến cô.Tôi xin cô ấy, giúp tôi một lần đi mà”Lạc Hiểu Nhã sờ mũi, nghe giọng nói đáng thương của cô ta, không còn cách nào, chỉ đành đồng ý.Trong khi Trương Tĩnh Như vui mừng cảm ơn cô, cô cúp điện thoại, khi mặc quần áo, mới đột nhiên nhớ đến một chuyện.Sao Trương Tĩnh Như lại biết được số của cô, còn có địa chỉ của cô, cô ta nghe ai nói vậy?Có điều bây giờ đã xong rồi, Lạc Hiểu Nhã đã đồng ý rồi, cũng không còn cách nào khác.Lấy tài liệu ở công ty, đưa đến chỗ Trương Tĩnh Như, Lạc Hiểu Nhã đứng ở cửa, nghe thấy tiếng âm nhạc kinh thiên ở bên trong, còn có ánh đèn đủ màu, thật sự ngẩn ra..Truyện Phương TâyNơi này, chắc là một quán bar, bàn chuyện làm ăn ở quán bar sao?Trong lòng Lạc Hiểu Nhã cảm thấy kỳ lạ, không hề đi vào, lập tức gọi điện thoại cho Trương Tĩnh Như.Sau khi Trương Tĩnh Như nghe máy, Lạc Hiểu Nhã trực tiếp hỏi.“Hiểu Nhã cô đến rồi sao?”Trong giọng điệu của Trương Tĩnh Như tràn ngập sự vui mừng, sau đó mới giải thích nói: “Cô không biết đâu, người khách hàng lớn này của chúng ta có tình tính rất kỳ quái, chỉ thích bàn chuyện làm ăn ở nơi này”..

Hoắc Tùng Quân nghe thấy vậy, sững người, sau đó chậm rãi lắc đầu: “Không cần.

Hiểu Nhã, bây giờ e rằng không muốn nhìn thấy tôi”

Hoắc Tùng Quân cúi đầu, khi nói ra câu này thì vẻ mặt rất cô đơn, đến Sở Minh Nguyệt cũng cảm thấy có chút đáng thương.

Sở Minh Nguyệt về nhà, đẩy cửa phòng Lạc Hiểu Nhã ra, nhìn thấy cả người cô đang có trong chăn, sắc mặt đỏ ửng, ngủ rất say..

Chắc là cô rất mệt, đến cả âm thanh mở cửa cũng không hề làm cô thức giấc.

Sở Minh Nguyệt sờ trán cô, đã giảm sốt rồi, cô ấy xuống lầu nói tình hình với Hoắc Tùng Quân.

Lúc này Hoắc Tùng Quân mới lộ ra nụ cười: “Vậy thì tốt, là tôi quá lo lắng rồi.

Nếu như cô đã về, vậy thì tôi đi trước đây.

Hiểu Nhã bị ốm, làm phiền cô chăm sóc cho cô ấy một chút, khi cô ấy bị ốm, tính tình tương đối khó chịu.”

“Được.” Sở Minh Nguyệt gật đầu với anh, nhìn anh lái xe rời đi, mới cảm thán một tiếng.

Chẳng trách Hiểu Nhã lại dễ dàng trầm luân vào như vậy, loại đàn ông như này, quan tâm như vậy, ai có thể chống cự lại được chứ.

Giấc ngủ này của Lạc Hiểu Nhã rất lâu, cô ngủ thẳng cho đến khi tiếng chuông dồn dập vang lên, cô mơ màng mở mắt ra, trong đôi mắt hoa đào tràn đầy nước long lanh.

“Alo” Trong giọng nói của cô mang theo âm thanh mũi cảm, còn có sự lười biếng mới tỉnh dậy.

Người đối diện ngẩn ra một lát, sau đó giọng nói gấp gáp: “Là Lạc Hiểu Nhã đúng không? Tôi là Trương Tĩnh Như của bộ phận thị trường, tôi có một chuyện rất quan trọng cần làm phiền cô”

Trương Tĩnh Như?

Trong đầu Lạc Hiểu Nhã ngẩn ra một chút, từ từ mới trở lên rõ ràng.

Bộ phận thị trường quả thật của một người tên là Trương Tĩnh Như, nhưng bọn họ không hề thân thiết, chỉ có quan hệ gặp mặt gật đầu chào hỏi nhau thôi.

Cô ta có chuyện gì tìm mình giúp chứ?

Lạc Hiểu Nhã vừa mới tỉnh dậy, đầu óc có chút trì độn, hỏi: “Chuyện gì vậy?”

Lúc này Trương Tĩnh Như mới nói: “Bây giờ tôi đang bàn chuyện làm ăn với khách hàng, có một văn kiện rất quan trọng tôi để quên ở công ty, tôi muốn làm phiền cô giúp tôi gửi qua đây”

Lạc Hiểu Nhã nhíu mày, nhìn thời gian, đã mười giờ tối rồi.

“Muộn như vậy.”

“Xin lỗi, tôi thật sự không còn cách nào nữa, tình hình thật sự vô cùng cấp bách.

Khách hàng này là một khách hàng rất quan trọng của công ty chúng ta, nếu như chuyện làm ăn tối này.

không thành công, e rằng công ty sẽ bị tổn thấy rất lớn.

Hiểu Nhã, thật sự rất xin lỗi, tôi nghe nói

nhà cô ở gần công ty, nhưng đồng nghiệp khác đều ở rất xa, cho nên tôi mới tìm đến cô.

Tôi xin cô ấy, giúp tôi một lần đi mà”

Lạc Hiểu Nhã sờ mũi, nghe giọng nói đáng thương của cô ta, không còn cách nào, chỉ đành đồng ý.

Trong khi Trương Tĩnh Như vui mừng cảm ơn cô, cô cúp điện thoại, khi mặc quần áo, mới đột nhiên nhớ đến một chuyện.

Sao Trương Tĩnh Như lại biết được số của cô, còn có địa chỉ của cô, cô ta nghe ai nói vậy?

Có điều bây giờ đã xong rồi, Lạc Hiểu Nhã đã đồng ý rồi, cũng không còn cách nào khác.

Lấy tài liệu ở công ty, đưa đến chỗ Trương Tĩnh Như, Lạc Hiểu Nhã đứng ở cửa, nghe thấy tiếng âm nhạc kinh thiên ở bên trong, còn có ánh đèn đủ màu, thật sự ngẩn ra.

.

Truyện Phương Tây

Nơi này, chắc là một quán bar, bàn chuyện làm ăn ở quán bar sao?

Trong lòng Lạc Hiểu Nhã cảm thấy kỳ lạ, không hề đi vào, lập tức gọi điện thoại cho Trương Tĩnh Như.

Sau khi Trương Tĩnh Như nghe máy, Lạc Hiểu Nhã trực tiếp hỏi.

“Hiểu Nhã cô đến rồi sao?”

Trong giọng điệu của Trương Tĩnh Như tràn ngập sự vui mừng, sau đó mới giải thích nói: “Cô không biết đâu, người khách hàng lớn này của chúng ta có tình tính rất kỳ quái, chỉ thích bàn chuyện làm ăn ở nơi này”..

Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… Hoắc Tùng Quân nghe thấy vậy, sững người, sau đó chậm rãi lắc đầu: “Không cần.Hiểu Nhã, bây giờ e rằng không muốn nhìn thấy tôi”Hoắc Tùng Quân cúi đầu, khi nói ra câu này thì vẻ mặt rất cô đơn, đến Sở Minh Nguyệt cũng cảm thấy có chút đáng thương.Sở Minh Nguyệt về nhà, đẩy cửa phòng Lạc Hiểu Nhã ra, nhìn thấy cả người cô đang có trong chăn, sắc mặt đỏ ửng, ngủ rất say..Chắc là cô rất mệt, đến cả âm thanh mở cửa cũng không hề làm cô thức giấc.Sở Minh Nguyệt sờ trán cô, đã giảm sốt rồi, cô ấy xuống lầu nói tình hình với Hoắc Tùng Quân.Lúc này Hoắc Tùng Quân mới lộ ra nụ cười: “Vậy thì tốt, là tôi quá lo lắng rồi.Nếu như cô đã về, vậy thì tôi đi trước đây.Hiểu Nhã bị ốm, làm phiền cô chăm sóc cho cô ấy một chút, khi cô ấy bị ốm, tính tình tương đối khó chịu.”“Được.” Sở Minh Nguyệt gật đầu với anh, nhìn anh lái xe rời đi, mới cảm thán một tiếng.Chẳng trách Hiểu Nhã lại dễ dàng trầm luân vào như vậy, loại đàn ông như này, quan tâm như vậy, ai có thể chống cự lại được chứ.Giấc ngủ này của Lạc Hiểu Nhã rất lâu, cô ngủ thẳng cho đến khi tiếng chuông dồn dập vang lên, cô mơ màng mở mắt ra, trong đôi mắt hoa đào tràn đầy nước long lanh.“Alo” Trong giọng nói của cô mang theo âm thanh mũi cảm, còn có sự lười biếng mới tỉnh dậy.Người đối diện ngẩn ra một lát, sau đó giọng nói gấp gáp: “Là Lạc Hiểu Nhã đúng không? Tôi là Trương Tĩnh Như của bộ phận thị trường, tôi có một chuyện rất quan trọng cần làm phiền cô”Trương Tĩnh Như?Trong đầu Lạc Hiểu Nhã ngẩn ra một chút, từ từ mới trở lên rõ ràng.Bộ phận thị trường quả thật của một người tên là Trương Tĩnh Như, nhưng bọn họ không hề thân thiết, chỉ có quan hệ gặp mặt gật đầu chào hỏi nhau thôi.Cô ta có chuyện gì tìm mình giúp chứ?Lạc Hiểu Nhã vừa mới tỉnh dậy, đầu óc có chút trì độn, hỏi: “Chuyện gì vậy?”Lúc này Trương Tĩnh Như mới nói: “Bây giờ tôi đang bàn chuyện làm ăn với khách hàng, có một văn kiện rất quan trọng tôi để quên ở công ty, tôi muốn làm phiền cô giúp tôi gửi qua đây”Lạc Hiểu Nhã nhíu mày, nhìn thời gian, đã mười giờ tối rồi.“Muộn như vậy.”“Xin lỗi, tôi thật sự không còn cách nào nữa, tình hình thật sự vô cùng cấp bách.Khách hàng này là một khách hàng rất quan trọng của công ty chúng ta, nếu như chuyện làm ăn tối này.không thành công, e rằng công ty sẽ bị tổn thấy rất lớn.Hiểu Nhã, thật sự rất xin lỗi, tôi nghe nóinhà cô ở gần công ty, nhưng đồng nghiệp khác đều ở rất xa, cho nên tôi mới tìm đến cô.Tôi xin cô ấy, giúp tôi một lần đi mà”Lạc Hiểu Nhã sờ mũi, nghe giọng nói đáng thương của cô ta, không còn cách nào, chỉ đành đồng ý.Trong khi Trương Tĩnh Như vui mừng cảm ơn cô, cô cúp điện thoại, khi mặc quần áo, mới đột nhiên nhớ đến một chuyện.Sao Trương Tĩnh Như lại biết được số của cô, còn có địa chỉ của cô, cô ta nghe ai nói vậy?Có điều bây giờ đã xong rồi, Lạc Hiểu Nhã đã đồng ý rồi, cũng không còn cách nào khác.Lấy tài liệu ở công ty, đưa đến chỗ Trương Tĩnh Như, Lạc Hiểu Nhã đứng ở cửa, nghe thấy tiếng âm nhạc kinh thiên ở bên trong, còn có ánh đèn đủ màu, thật sự ngẩn ra..Truyện Phương TâyNơi này, chắc là một quán bar, bàn chuyện làm ăn ở quán bar sao?Trong lòng Lạc Hiểu Nhã cảm thấy kỳ lạ, không hề đi vào, lập tức gọi điện thoại cho Trương Tĩnh Như.Sau khi Trương Tĩnh Như nghe máy, Lạc Hiểu Nhã trực tiếp hỏi.“Hiểu Nhã cô đến rồi sao?”Trong giọng điệu của Trương Tĩnh Như tràn ngập sự vui mừng, sau đó mới giải thích nói: “Cô không biết đâu, người khách hàng lớn này của chúng ta có tình tính rất kỳ quái, chỉ thích bàn chuyện làm ăn ở nơi này”..

Chương 177: Chương 176