“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời…
Chương 196: Chương 195
Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… Nhân viên lải nhải đi xa rồi, Triệu Khôi Vĩ mới đi về phía văn phòng Tổng giám đốc.Có thể khiến cảm xúc của Tổng giám đốc Hoắc thay đổi lớn như vậy, ngoại trừ Cô Lạc ra thì chắc không còn ai khác nữa.Chiều qua mặt của Tổng giám đốc Hoắc còn đen sì, chỉ cách một đêm mà thôi.Lẽ nào, tối qua Tổng giám đốc Hoắc thành công rồi sao?Triệu Khôi Vĩ mang theo tâm thái nhiều chuyện đi đến văn phòng Hoắc Tùng Quân, mặc dù đã chuẩn bị sẵn rồi, nhưng khi thấy anh thì vẫn ngẩn ra một chút.Hoắc Tùng Quân ngồi sau bàn làm việc, cúi đầu nhìn văn kiện, thoạt nhìn không khác gì bình thường, nhưng khi tiến lại gần, Triệu Khôi Vĩ mới phát hiện bình thường cổ áo của Tổng giám đốc Hoắc thẳng tắp, hôm nay lại mở rộng, lộ ra vết trầy xước trên cổ, trên mặt nở nụ cười.Vậy mà còn hát ngâm nga nữa.Còn là một bài hát vui vẻ.Hoàn toàn không hợp với phong cách của Tổng giám đốc Hoắc tí nào.Nghe giai điệu chắc là bài “Hôm nay em phải gả cho anh”.Dưới chân Triệu Khôi Vĩ cắm rễ rồi, trực tiếp đứng ngẩn ra, một lúc lâu sau cũng không nói lời nào cả.Hoắc Tùng Quân cảm thấy có một người đứng trước mặt, vừa ngẩng đầu, đã nhìn thấy Triệu Khôi Vĩ đang dùng một vẻ mặt phức tạp nhìn mình, nhíu mày hỏi: “Có chuyện gì?”Triệu Khôi Vĩ ngẩn ra, nhìn vết cào trên cổ anh, cẩn thận hỏi: “Tổng giám đốc Hoắc, anh nuôi mèo à?”.Hoắc Tùng Quân cúi đầu nhìn một chút, khóe miệng nhếch lên cười: “Qủa thật là nuôi mèo, một con mèo hoang nghịch ngợm đáng yêu”Lời này khiến Triệu Khôi Vĩ rùng mình, cảm thấy nổi da gà, Hoắc Tùng Quân buồn nôn, thật sự là buồn nôn mà.“Triệu Khôi Vĩ, lát nữa tôi phải đến bệnh viện một chuyến, hội nghị đẩy lại đến chiều”Triệu Khôi Vĩ lại nhìn vết cào: “Phải đi mua thuốc bôi lên vết cào sao? Nếu như bị nhiễm trùng thì không hay lắm”Hoắc Tùng Quân lắc đầu, ánh mắt sâu thẳm tràn đầy lạnh lùng: “Không phải, đi gặp một người”Bên này, Trần Thị, sau khi Lạc Hiểu Nhã tiến vào công ty, trên đường có gặp một số đồng nghiệp, thái độ của bọn họ đều vô cùng kỳ quái, ánh mắt lảng tránh, không dám nhìn cô, nhưng cô vừa đi qua, thì bắt đầu bàn tán xì xào.Ánh mắt Lạc Hiểu Nhã lạnh xuống, chắc là chuyện tối qua đã bị truyền ra ngoài rồi.Hôm nay cô đến công ty muộn hơn bình thường nhiều, cũng không biết có phải là do Trương Tĩnh Như nói cái gì đó không.Cô không đến bộ phận thiết kế, trực tiếp đến bộ phận thị trường.Trương Tĩnh Như đang ngồi ở bàn làm việc, cười nói với người khác, tâm trạng vô cùng tốt.Bây giờ quả thật tâm trạng của cô ta đang vô cùng kích động, tự sắc của Lạc Hiểu Nhã đến một người con gái như cô ta nhìn thấy còn cảm thấy vô cùng xinh đẹp, huống hồ gì là một con quỷ đói như Tổng giám đốc Lưu chứ.Ông ta đã đồng ý với cô ta, nếu như Lạc Hiểu Nhã thật sự khiến ông ta hài lòng, thì sẽ ký hợp đồng lên đơn hàng hơn mười lăm tỷ của cô ta, cô ta có thể lấy được không ít hoa hồng.Đang nói chuyện, đột nhiên có người gõ lên bàn của Trương Tĩnh Như, Trương Tĩnh Như ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đến hóa ra là Lạc Hiểu Nhã, ánh mắt vô thức có chút hoảng.Sao có thể, hôm nay sao Lạc Hiểu Nhã có thể đi làm đúng giờ được chứ?Cô ta rất hiểu con người Tổng giám đốc Lưu, là một người vô cùng b**n th**, thích chơi đùa với phụ nữ, những người phụ nữ bị ông ta ngủ qua, ngày hôm sau tuyệt đối không thể xuống giường được.Nhưng Lạc Hiểu Nhã này nhìn thì rõ ràng yếu ớt như vậy, vậy mà có thể hoàn hảo như cũ mà đứng trước mặt cô ta, hơn nữa nhìn khí sắc còn tốt hơn hôm qua rất nhiều.Lẽ nào Tổng giám đốc Lưu không thành công sao?.
Nhân viên lải nhải đi xa rồi, Triệu Khôi Vĩ mới đi về phía văn phòng Tổng giám đốc.
Có thể khiến cảm xúc của Tổng giám đốc Hoắc thay đổi lớn như vậy, ngoại trừ Cô Lạc ra thì chắc không còn ai khác nữa.
Chiều qua mặt của Tổng giám đốc Hoắc còn đen sì, chỉ cách một đêm mà thôi.
Lẽ nào, tối qua Tổng giám đốc Hoắc thành công rồi sao?
Triệu Khôi Vĩ mang theo tâm thái nhiều chuyện đi đến văn phòng Hoắc Tùng Quân, mặc dù đã chuẩn bị sẵn rồi, nhưng khi thấy anh thì vẫn ngẩn ra một chút.
Hoắc Tùng Quân ngồi sau bàn làm việc, cúi đầu nhìn văn kiện, thoạt nhìn không khác gì bình thường, nhưng khi tiến lại gần, Triệu Khôi Vĩ mới phát hiện bình thường cổ áo của Tổng giám đốc Hoắc thẳng tắp, hôm nay lại mở rộng, lộ ra vết trầy xước trên cổ, trên mặt nở nụ cười.
Vậy mà còn hát ngâm nga nữa.
Còn là một bài hát vui vẻ.
Hoàn toàn không hợp với phong cách của Tổng giám đốc Hoắc tí nào.
Nghe giai điệu chắc là bài “Hôm nay em phải gả cho anh”.
Dưới chân Triệu Khôi Vĩ cắm rễ rồi, trực tiếp đứng ngẩn ra, một lúc lâu sau cũng không nói lời nào cả.
Hoắc Tùng Quân cảm thấy có một người đứng trước mặt, vừa ngẩng đầu, đã nhìn thấy Triệu Khôi Vĩ đang dùng một vẻ mặt phức tạp nhìn mình, nhíu mày hỏi: “Có chuyện gì?”
Triệu Khôi Vĩ ngẩn ra, nhìn vết cào trên cổ anh, cẩn thận hỏi: “Tổng giám đốc Hoắc, anh nuôi mèo à?”.
Hoắc Tùng Quân cúi đầu nhìn một chút, khóe miệng nhếch lên cười: “Qủa thật là nuôi mèo, một con mèo hoang nghịch ngợm đáng yêu”
Lời này khiến Triệu Khôi Vĩ rùng mình, cảm thấy nổi da gà, Hoắc Tùng Quân buồn nôn, thật sự là buồn nôn mà.
“Triệu Khôi Vĩ, lát nữa tôi phải đến bệnh viện một chuyến, hội nghị đẩy lại đến chiều”
Triệu Khôi Vĩ lại nhìn vết cào: “Phải đi mua thuốc bôi lên vết cào sao? Nếu như bị nhiễm trùng thì không hay lắm”
Hoắc Tùng Quân lắc đầu, ánh mắt sâu thẳm tràn đầy lạnh lùng: “Không phải, đi gặp một người”
Bên này, Trần Thị, sau khi Lạc Hiểu Nhã tiến vào công ty, trên đường có gặp một số đồng nghiệp, thái độ của bọn họ đều vô cùng kỳ quái, ánh mắt lảng tránh, không dám nhìn cô, nhưng cô vừa đi qua, thì bắt đầu bàn tán xì xào.
Ánh mắt Lạc Hiểu Nhã lạnh xuống, chắc là chuyện tối qua đã bị truyền ra ngoài rồi.
Hôm nay cô đến công ty muộn hơn bình thường nhiều, cũng không biết có phải là do Trương Tĩnh Như nói cái gì đó không.
Cô không đến bộ phận thiết kế, trực tiếp đến bộ phận thị trường.
Trương Tĩnh Như đang ngồi ở bàn làm việc, cười nói với người khác, tâm trạng vô cùng tốt.
Bây giờ quả thật tâm trạng của cô ta đang vô cùng kích động, tự sắc của Lạc Hiểu Nhã đến một người con gái như cô ta nhìn thấy còn cảm thấy vô cùng xinh đẹp, huống hồ gì là một con quỷ đói như Tổng giám đốc Lưu chứ.
Ông ta đã đồng ý với cô ta, nếu như Lạc Hiểu Nhã thật sự khiến ông ta hài lòng, thì sẽ ký hợp đồng lên đơn hàng hơn mười lăm tỷ của cô ta, cô ta có thể lấy được không ít hoa hồng.
Đang nói chuyện, đột nhiên có người gõ lên bàn của Trương Tĩnh Như, Trương Tĩnh Như ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đến hóa ra là Lạc Hiểu Nhã, ánh mắt vô thức có chút hoảng.
Sao có thể, hôm nay sao Lạc Hiểu Nhã có thể đi làm đúng giờ được chứ?
Cô ta rất hiểu con người Tổng giám đốc Lưu, là một người vô cùng b**n th**, thích chơi đùa với phụ nữ, những người phụ nữ bị ông ta ngủ qua, ngày hôm sau tuyệt đối không thể xuống giường được.
Nhưng Lạc Hiểu Nhã này nhìn thì rõ ràng yếu ớt như vậy, vậy mà có thể hoàn hảo như cũ mà đứng trước mặt cô ta, hơn nữa nhìn khí sắc còn tốt hơn hôm qua rất nhiều.
Lẽ nào Tổng giám đốc Lưu không thành công sao?.
Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… Nhân viên lải nhải đi xa rồi, Triệu Khôi Vĩ mới đi về phía văn phòng Tổng giám đốc.Có thể khiến cảm xúc của Tổng giám đốc Hoắc thay đổi lớn như vậy, ngoại trừ Cô Lạc ra thì chắc không còn ai khác nữa.Chiều qua mặt của Tổng giám đốc Hoắc còn đen sì, chỉ cách một đêm mà thôi.Lẽ nào, tối qua Tổng giám đốc Hoắc thành công rồi sao?Triệu Khôi Vĩ mang theo tâm thái nhiều chuyện đi đến văn phòng Hoắc Tùng Quân, mặc dù đã chuẩn bị sẵn rồi, nhưng khi thấy anh thì vẫn ngẩn ra một chút.Hoắc Tùng Quân ngồi sau bàn làm việc, cúi đầu nhìn văn kiện, thoạt nhìn không khác gì bình thường, nhưng khi tiến lại gần, Triệu Khôi Vĩ mới phát hiện bình thường cổ áo của Tổng giám đốc Hoắc thẳng tắp, hôm nay lại mở rộng, lộ ra vết trầy xước trên cổ, trên mặt nở nụ cười.Vậy mà còn hát ngâm nga nữa.Còn là một bài hát vui vẻ.Hoàn toàn không hợp với phong cách của Tổng giám đốc Hoắc tí nào.Nghe giai điệu chắc là bài “Hôm nay em phải gả cho anh”.Dưới chân Triệu Khôi Vĩ cắm rễ rồi, trực tiếp đứng ngẩn ra, một lúc lâu sau cũng không nói lời nào cả.Hoắc Tùng Quân cảm thấy có một người đứng trước mặt, vừa ngẩng đầu, đã nhìn thấy Triệu Khôi Vĩ đang dùng một vẻ mặt phức tạp nhìn mình, nhíu mày hỏi: “Có chuyện gì?”Triệu Khôi Vĩ ngẩn ra, nhìn vết cào trên cổ anh, cẩn thận hỏi: “Tổng giám đốc Hoắc, anh nuôi mèo à?”.Hoắc Tùng Quân cúi đầu nhìn một chút, khóe miệng nhếch lên cười: “Qủa thật là nuôi mèo, một con mèo hoang nghịch ngợm đáng yêu”Lời này khiến Triệu Khôi Vĩ rùng mình, cảm thấy nổi da gà, Hoắc Tùng Quân buồn nôn, thật sự là buồn nôn mà.“Triệu Khôi Vĩ, lát nữa tôi phải đến bệnh viện một chuyến, hội nghị đẩy lại đến chiều”Triệu Khôi Vĩ lại nhìn vết cào: “Phải đi mua thuốc bôi lên vết cào sao? Nếu như bị nhiễm trùng thì không hay lắm”Hoắc Tùng Quân lắc đầu, ánh mắt sâu thẳm tràn đầy lạnh lùng: “Không phải, đi gặp một người”Bên này, Trần Thị, sau khi Lạc Hiểu Nhã tiến vào công ty, trên đường có gặp một số đồng nghiệp, thái độ của bọn họ đều vô cùng kỳ quái, ánh mắt lảng tránh, không dám nhìn cô, nhưng cô vừa đi qua, thì bắt đầu bàn tán xì xào.Ánh mắt Lạc Hiểu Nhã lạnh xuống, chắc là chuyện tối qua đã bị truyền ra ngoài rồi.Hôm nay cô đến công ty muộn hơn bình thường nhiều, cũng không biết có phải là do Trương Tĩnh Như nói cái gì đó không.Cô không đến bộ phận thiết kế, trực tiếp đến bộ phận thị trường.Trương Tĩnh Như đang ngồi ở bàn làm việc, cười nói với người khác, tâm trạng vô cùng tốt.Bây giờ quả thật tâm trạng của cô ta đang vô cùng kích động, tự sắc của Lạc Hiểu Nhã đến một người con gái như cô ta nhìn thấy còn cảm thấy vô cùng xinh đẹp, huống hồ gì là một con quỷ đói như Tổng giám đốc Lưu chứ.Ông ta đã đồng ý với cô ta, nếu như Lạc Hiểu Nhã thật sự khiến ông ta hài lòng, thì sẽ ký hợp đồng lên đơn hàng hơn mười lăm tỷ của cô ta, cô ta có thể lấy được không ít hoa hồng.Đang nói chuyện, đột nhiên có người gõ lên bàn của Trương Tĩnh Như, Trương Tĩnh Như ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đến hóa ra là Lạc Hiểu Nhã, ánh mắt vô thức có chút hoảng.Sao có thể, hôm nay sao Lạc Hiểu Nhã có thể đi làm đúng giờ được chứ?Cô ta rất hiểu con người Tổng giám đốc Lưu, là một người vô cùng b**n th**, thích chơi đùa với phụ nữ, những người phụ nữ bị ông ta ngủ qua, ngày hôm sau tuyệt đối không thể xuống giường được.Nhưng Lạc Hiểu Nhã này nhìn thì rõ ràng yếu ớt như vậy, vậy mà có thể hoàn hảo như cũ mà đứng trước mặt cô ta, hơn nữa nhìn khí sắc còn tốt hơn hôm qua rất nhiều.Lẽ nào Tổng giám đốc Lưu không thành công sao?.