Tác giả:

“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời…

Chương 210: Chương 209

Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… Lúc trước khi Lạc Hiếu Nhã chưa đến công ty, cô ta nhiều nhất cũng chỉ có tính tình thất thường một chút, tính cách không tốt lắm, nhưng cũng không giống như bây giờ.Phương Ly cúi đầu, không muốn nói với Trần Thanh Minh rằng mình bởi vì anh ta mới gây sự với Lạc Hiếu Nhã, vì vậy Phương Ly ấp úng: “Tôi chỉ là không thích tính cách của cô ta”Trần Thanh Minh cau mày: “Tính tình của Lạc Hiếu Nhã rất ôn hòa, tính cách cũng rất tốt, đều chung sống tốt với những nhân viên khác của bộ phận thiết kế, thuộc về loại người người không phạm tội, tôi không phạm người.Cô ôn hòa với cô ấy một chút, cô ấy cũng sẽ tốt với cô.Nếu như chung sống với nhau như đồng nghiệp tốt không được sao? Sao cứ phải gây sự với nhau đến mức gà bay chó nhảy vậy?”Phương Ly cắn chặt răng, ngón này cuộn tròn, càng nghe thì hận ý trong lòng đối với Lạc Hiếu Nhã càng nhiều hơn.Mặc dù cô ta biết Lạc Hiếu Nhã không thích Trần Thanh Minh, nhưng thái độ của Trần Thanh Minh với Lạc Hiếu Nhã, bảo vệ cô, khiến trong lòng cô ta đặc biệt không thoải mái.“Tôi biết rồi, sau này tôi sẽ chung sống “tốt” với Lạc Hiếu Nhã.”Lạc Hiếu Nhã không biết Trần Thanh Minh lôi về cho mình một mối hận thù lớn, bây giờ cô đang ngồi trong xe Hoắc Tùng Quân, nói với anh về chuyện hôm nay của Trương Tĩnh Như.Hoắc Tùng Quân cười không ngừng, dư quang liếc qua gương mặt mày phi phượng múa của cô, tràn đầy cưng chiều.“Trương Tĩnh Như này quá độc ác rồi, may mà bị bắt lại, nếu không cũng không biết sau này có bao nhiêu cô gái bị hại nữa”Lạc Hiếu Nhã nói xong cũng thở phào nhẹ nhõm: “Hoắc Tùng Quân, anh chưa nhìn thấy dáng vẻ của tôi hôm nay đâu, tôi rất lợi hại đấy, đối mặt với Trường Tĩnh Như mà không sợ hãi chút nào cả”Hoắc Tùng Quân cười ra tiếng: “Mặc dù anh không nhìn thấy dáng vẻ uy quyền của em, nhưng anh đã nhìn thấy dáng vẻ cứng rắn của em với người khác rồi.”Lạc Hiếu Nhã nghĩ đến dáng vẻ của mình khi đối đầu với Phương Ly, mặt đỏ lên: “Anh, anh nhìn thấy tôi đánh Phương Ly rồi sao?”Khóe miệng Hoắc Tùng Quân nhếch lên, ý tứ rất rõ ràng.Mặt Lạc Hiếu Nhã càng đỏ hơn, nhỏ giọng nói: “Tôi… bình thường tôi không đánh người, nhưng Phương Ly đó ăn nói quá khó nghe, cho nên tôi mới… Anh, anh không ghét tôi chứ?”“Anh không ghét em”Đúng lúc đang đợi đèn xanh đèn đỏ, Hoắc Tùng Quân dừng xe, xoa tóc Lạc Hiếu Nhã, ánh mắt dịu dàng: “Ngược lại, anh rất tán thưởng khi em làm như vậy.Đối với những người mạo phạm em, bắt nạt em, em không cần phải không khách khí, yếu đuối sẽ khiến bọn họ càng hung dữ hơn, sẽ khiến mình càng chịu nhiều tổn thương hơn.Em cần phải lên cứng rắn thì người khác mới không dám bắt nạt em, so với lòng tốt mù quáng, anh càng hi vọng em có thể tự bảo vệ mình cho tốt”Vẻ mặt Hoắc Tùng Quân nghiêm túc: “Chỉ cần giữ lại sự tốt bụng trong lòng của em thôi là được rồi.” Lạc Hiếu Nhã mím môi nhìn anh, trịnh trọng gật đầu: “Ừ, tôi biết rồi”“Ngoan” Hoắc Tùng Quân cười, giọng nói trầm thấp nói ra từ này.Mặt Lạc Hiếu Nhã đỏ bừng, đôi mắt hoa đào gợn sóng.Giọng nói này, từ này quá phạm quy rồi, trái tim thiếu nữ hoàn toàn không thể chống cự nổi.Cô mở cửa kính xe, gió mát bên ngoài lùa vào khiển nhiệt độ trên mặt giảm đi một chút.Tâm trạng Lạc Hiếu Nhã dịu lại, mới hỏi anh: “Anh thì sao, hôm nay anh có chuyện gì thú vị không?”Chuyện thú vị?Khóe miệng Hoắc Tùng Quân nhếch lên, ánh mắt lóe lên.Ngược lại có một chuyện thú vị, chỉ là không thích hợp để Lạc Hiếu Nhã nghe mà thôi.“Không có gì, chỉ là làm việc thôi”Lạc Hiếu Nhã cong môi: “Cuộc sống của anh thật là nhàm chán”Ánh mắt Hoắc Tùng Quân ẩn chứa ý cười, con người hổ phách tràn đầy ôn nhu: “Đúng vậy, cuộc sống của anh rất nhàm chán, cho nên mới đặc biệt muốn em đến trung hòa anh”Một câu nói lại khiến Lạc Hiếu Nhã xấu hổ, cô đỏ mặt liếc nhìn anh, quay đầu ra cửa sổ, không để ý đến anh nữa.Người này sao không đàng hoàng được vậy, rõ ràng trước khi là một người chính trực như vậy cơ mà.Hoắc Tùng Quân im lặng lái xe, nhớ đến chuyện xảy ra hôm nay, đôi môi mỏng mím lại.Hôm nay anh ngoại trừ làm việc chính là đến bệnh viện tìm Lâm Bách Châu.Tầm trưa, anh đặc biệt mở rộng cổ áo ra, để lộ mấy vết cào ra ngồi trước mặt Lâm Bách Châu, mặc dù không nói gì cả, nhưng những vết cào này khiến sắc mặt Lâm Bách Châu đen sì lại..

Lúc trước khi Lạc Hiếu Nhã chưa đến công ty, cô ta nhiều nhất cũng chỉ có tính tình thất thường một chút, tính cách không tốt lắm, nhưng cũng không giống như bây giờ.

Phương Ly cúi đầu, không muốn nói với Trần Thanh Minh rằng mình bởi vì anh ta mới gây sự với Lạc Hiếu Nhã, vì vậy Phương Ly ấp úng: “Tôi chỉ là không thích tính cách của cô ta”

Trần Thanh Minh cau mày: “Tính tình của Lạc Hiếu Nhã rất ôn hòa, tính cách cũng rất tốt, đều chung sống tốt với những nhân viên khác của bộ phận thiết kế, thuộc về loại người người không phạm tội, tôi không phạm người.

Cô ôn hòa với cô ấy một chút, cô ấy cũng sẽ tốt với cô.

Nếu như chung sống với nhau như đồng nghiệp tốt không được sao? Sao cứ phải gây sự với nhau đến mức gà bay chó nhảy vậy?”

Phương Ly cắn chặt răng, ngón này cuộn tròn, càng nghe thì hận ý trong lòng đối với Lạc Hiếu Nhã càng nhiều hơn.

Mặc dù cô ta biết Lạc Hiếu Nhã không thích Trần Thanh Minh, nhưng thái độ của Trần Thanh Minh với Lạc Hiếu Nhã, bảo vệ cô, khiến trong lòng cô ta đặc biệt không thoải mái.

“Tôi biết rồi, sau này tôi sẽ chung sống “tốt” với Lạc Hiếu Nhã.”

Lạc Hiếu Nhã không biết Trần Thanh Minh lôi về cho mình một mối hận thù lớn, bây giờ cô đang ngồi trong xe Hoắc Tùng Quân, nói với anh về chuyện hôm nay của Trương Tĩnh Như.

Hoắc Tùng Quân cười không ngừng, dư quang liếc qua gương mặt mày phi phượng múa của cô, tràn đầy cưng chiều.

“Trương Tĩnh Như này quá độc ác rồi, may mà bị bắt lại, nếu không cũng không biết sau này có bao nhiêu cô gái bị hại nữa”

Lạc Hiếu Nhã nói xong cũng thở phào nhẹ nhõm: “Hoắc Tùng Quân, anh chưa nhìn thấy dáng vẻ của tôi hôm nay đâu, tôi rất lợi hại đấy, đối mặt với Trường Tĩnh Như mà không sợ hãi chút nào cả”

Hoắc Tùng Quân cười ra tiếng: “Mặc dù anh không nhìn thấy dáng vẻ uy quyền của em, nhưng anh đã nhìn thấy dáng vẻ cứng rắn của em với người khác rồi.”

Lạc Hiếu Nhã nghĩ đến dáng vẻ của mình khi đối đầu với Phương Ly, mặt đỏ lên: “Anh, anh nhìn thấy tôi đánh Phương Ly rồi sao?”

Khóe miệng Hoắc Tùng Quân nhếch lên, ý tứ rất rõ ràng.

Mặt Lạc Hiếu Nhã càng đỏ hơn, nhỏ giọng nói: “Tôi… bình thường tôi không đánh người, nhưng Phương Ly đó ăn nói quá khó nghe, cho nên tôi mới… Anh, anh không ghét tôi chứ?”

“Anh không ghét em”

Đúng lúc đang đợi đèn xanh đèn đỏ, Hoắc Tùng Quân dừng xe, xoa tóc Lạc Hiếu Nhã, ánh mắt dịu dàng: “Ngược lại, anh rất tán thưởng khi em làm như vậy.

Đối với những người mạo phạm em, bắt nạt em, em không cần phải không khách khí, yếu đuối sẽ khiến bọn họ càng hung dữ hơn, sẽ khiến mình càng chịu nhiều tổn thương hơn.

Em cần phải lên cứng rắn thì người khác mới không dám bắt nạt em, so với lòng tốt mù quáng, anh càng hi vọng em có thể tự bảo vệ mình cho tốt”

Vẻ mặt Hoắc Tùng Quân nghiêm túc: “Chỉ cần giữ lại sự tốt bụng trong lòng của em thôi là được rồi.” Lạc Hiếu Nhã mím môi nhìn anh, trịnh trọng gật đầu: “Ừ, tôi biết rồi”

“Ngoan” Hoắc Tùng Quân cười, giọng nói trầm thấp nói ra từ này.

Mặt Lạc Hiếu Nhã đỏ bừng, đôi mắt hoa đào gợn sóng.

Giọng nói này, từ này quá phạm quy rồi, trái tim thiếu nữ hoàn toàn không thể chống cự nổi.

Cô mở cửa kính xe, gió mát bên ngoài lùa vào khiển nhiệt độ trên mặt giảm đi một chút.

Tâm trạng Lạc Hiếu Nhã dịu lại, mới hỏi anh: “Anh thì sao, hôm nay anh có chuyện gì thú vị không?”

Chuyện thú vị?

Khóe miệng Hoắc Tùng Quân nhếch lên, ánh mắt lóe lên.

Ngược lại có một chuyện thú vị, chỉ là không thích hợp để Lạc Hiếu Nhã nghe mà thôi.

“Không có gì, chỉ là làm việc thôi”

Lạc Hiếu Nhã cong môi: “Cuộc sống của anh thật là nhàm chán”

Ánh mắt Hoắc Tùng Quân ẩn chứa ý cười, con người hổ phách tràn đầy ôn nhu: “Đúng vậy, cuộc sống của anh rất nhàm chán, cho nên mới đặc biệt muốn em đến trung hòa anh”

Một câu nói lại khiến Lạc Hiếu Nhã xấu hổ, cô đỏ mặt liếc nhìn anh, quay đầu ra cửa sổ, không để ý đến anh nữa.

Người này sao không đàng hoàng được vậy, rõ ràng trước khi là một người chính trực như vậy cơ mà.

Hoắc Tùng Quân im lặng lái xe, nhớ đến chuyện xảy ra hôm nay, đôi môi mỏng mím lại.

Hôm nay anh ngoại trừ làm việc chính là đến bệnh viện tìm Lâm Bách Châu.

Tầm trưa, anh đặc biệt mở rộng cổ áo ra, để lộ mấy vết cào ra ngồi trước mặt Lâm Bách Châu, mặc dù không nói gì cả, nhưng những vết cào này khiến sắc mặt Lâm Bách Châu đen sì lại..

Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… Lúc trước khi Lạc Hiếu Nhã chưa đến công ty, cô ta nhiều nhất cũng chỉ có tính tình thất thường một chút, tính cách không tốt lắm, nhưng cũng không giống như bây giờ.Phương Ly cúi đầu, không muốn nói với Trần Thanh Minh rằng mình bởi vì anh ta mới gây sự với Lạc Hiếu Nhã, vì vậy Phương Ly ấp úng: “Tôi chỉ là không thích tính cách của cô ta”Trần Thanh Minh cau mày: “Tính tình của Lạc Hiếu Nhã rất ôn hòa, tính cách cũng rất tốt, đều chung sống tốt với những nhân viên khác của bộ phận thiết kế, thuộc về loại người người không phạm tội, tôi không phạm người.Cô ôn hòa với cô ấy một chút, cô ấy cũng sẽ tốt với cô.Nếu như chung sống với nhau như đồng nghiệp tốt không được sao? Sao cứ phải gây sự với nhau đến mức gà bay chó nhảy vậy?”Phương Ly cắn chặt răng, ngón này cuộn tròn, càng nghe thì hận ý trong lòng đối với Lạc Hiếu Nhã càng nhiều hơn.Mặc dù cô ta biết Lạc Hiếu Nhã không thích Trần Thanh Minh, nhưng thái độ của Trần Thanh Minh với Lạc Hiếu Nhã, bảo vệ cô, khiến trong lòng cô ta đặc biệt không thoải mái.“Tôi biết rồi, sau này tôi sẽ chung sống “tốt” với Lạc Hiếu Nhã.”Lạc Hiếu Nhã không biết Trần Thanh Minh lôi về cho mình một mối hận thù lớn, bây giờ cô đang ngồi trong xe Hoắc Tùng Quân, nói với anh về chuyện hôm nay của Trương Tĩnh Như.Hoắc Tùng Quân cười không ngừng, dư quang liếc qua gương mặt mày phi phượng múa của cô, tràn đầy cưng chiều.“Trương Tĩnh Như này quá độc ác rồi, may mà bị bắt lại, nếu không cũng không biết sau này có bao nhiêu cô gái bị hại nữa”Lạc Hiếu Nhã nói xong cũng thở phào nhẹ nhõm: “Hoắc Tùng Quân, anh chưa nhìn thấy dáng vẻ của tôi hôm nay đâu, tôi rất lợi hại đấy, đối mặt với Trường Tĩnh Như mà không sợ hãi chút nào cả”Hoắc Tùng Quân cười ra tiếng: “Mặc dù anh không nhìn thấy dáng vẻ uy quyền của em, nhưng anh đã nhìn thấy dáng vẻ cứng rắn của em với người khác rồi.”Lạc Hiếu Nhã nghĩ đến dáng vẻ của mình khi đối đầu với Phương Ly, mặt đỏ lên: “Anh, anh nhìn thấy tôi đánh Phương Ly rồi sao?”Khóe miệng Hoắc Tùng Quân nhếch lên, ý tứ rất rõ ràng.Mặt Lạc Hiếu Nhã càng đỏ hơn, nhỏ giọng nói: “Tôi… bình thường tôi không đánh người, nhưng Phương Ly đó ăn nói quá khó nghe, cho nên tôi mới… Anh, anh không ghét tôi chứ?”“Anh không ghét em”Đúng lúc đang đợi đèn xanh đèn đỏ, Hoắc Tùng Quân dừng xe, xoa tóc Lạc Hiếu Nhã, ánh mắt dịu dàng: “Ngược lại, anh rất tán thưởng khi em làm như vậy.Đối với những người mạo phạm em, bắt nạt em, em không cần phải không khách khí, yếu đuối sẽ khiến bọn họ càng hung dữ hơn, sẽ khiến mình càng chịu nhiều tổn thương hơn.Em cần phải lên cứng rắn thì người khác mới không dám bắt nạt em, so với lòng tốt mù quáng, anh càng hi vọng em có thể tự bảo vệ mình cho tốt”Vẻ mặt Hoắc Tùng Quân nghiêm túc: “Chỉ cần giữ lại sự tốt bụng trong lòng của em thôi là được rồi.” Lạc Hiếu Nhã mím môi nhìn anh, trịnh trọng gật đầu: “Ừ, tôi biết rồi”“Ngoan” Hoắc Tùng Quân cười, giọng nói trầm thấp nói ra từ này.Mặt Lạc Hiếu Nhã đỏ bừng, đôi mắt hoa đào gợn sóng.Giọng nói này, từ này quá phạm quy rồi, trái tim thiếu nữ hoàn toàn không thể chống cự nổi.Cô mở cửa kính xe, gió mát bên ngoài lùa vào khiển nhiệt độ trên mặt giảm đi một chút.Tâm trạng Lạc Hiếu Nhã dịu lại, mới hỏi anh: “Anh thì sao, hôm nay anh có chuyện gì thú vị không?”Chuyện thú vị?Khóe miệng Hoắc Tùng Quân nhếch lên, ánh mắt lóe lên.Ngược lại có một chuyện thú vị, chỉ là không thích hợp để Lạc Hiếu Nhã nghe mà thôi.“Không có gì, chỉ là làm việc thôi”Lạc Hiếu Nhã cong môi: “Cuộc sống của anh thật là nhàm chán”Ánh mắt Hoắc Tùng Quân ẩn chứa ý cười, con người hổ phách tràn đầy ôn nhu: “Đúng vậy, cuộc sống của anh rất nhàm chán, cho nên mới đặc biệt muốn em đến trung hòa anh”Một câu nói lại khiến Lạc Hiếu Nhã xấu hổ, cô đỏ mặt liếc nhìn anh, quay đầu ra cửa sổ, không để ý đến anh nữa.Người này sao không đàng hoàng được vậy, rõ ràng trước khi là một người chính trực như vậy cơ mà.Hoắc Tùng Quân im lặng lái xe, nhớ đến chuyện xảy ra hôm nay, đôi môi mỏng mím lại.Hôm nay anh ngoại trừ làm việc chính là đến bệnh viện tìm Lâm Bách Châu.Tầm trưa, anh đặc biệt mở rộng cổ áo ra, để lộ mấy vết cào ra ngồi trước mặt Lâm Bách Châu, mặc dù không nói gì cả, nhưng những vết cào này khiến sắc mặt Lâm Bách Châu đen sì lại..

Chương 210: Chương 209