Tác giả:

“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời…

Chương 242: Chương 241

Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… “Nguy rồi, Lạc Hiếu Nhã.”Người nọ nhnah chóng đứng lên, nhìn thấy Lạc Hiếu Nhã đang nằm trên mặt đấy, trong lòng mới thả lỏng.“Ngu xuẩn, nếu tôi không lo lắng đi tới đây xem thế nào, thì Lạc Hiếu Nhã này đã bỏ chạy rồi, nhiệm vụ của chúng ta sẽ thất bại”.Người đến sau lên tiếng khiển trách.Tên nhân viên giả kia vội vàng xin lỗi: “Là sơ suất của tôi, tôi không ngờ Lạc Hiếu Nhã này lại dám ra tay như vậy, may mà anh đến kịp, bằng không để cô chủ biết, chúng ta cũng xong đời”“Đừng nói nữa, đem Lạc Hiếu Nhã này nhốt lại, cô ta không thể ra ngoài trước khi cuộc thi kết thúc”Hai người hợp sức, đem Lạc Hiếu Nhã nhốt lại trong căn phòng bỏ hoang gần đó.Nơi này rất bí mật, bởi vì đã bị bỏ hoang nhiều năm, căn bản không có người nào tới đây, hơn nữa ở đây cũng không có camera theo dõi.Hai người cũng đã soát người cô, phát hiện Lạc Hiếu Nhã không có công cụ liên lạc, ngoại trừ bọn họ, sẽ không có ai phát hiện cô ta bị nhốt ở đây.Sau khi xong việc, hai người nhìn Lạc Hiếu Nhã còn đang bất tỉnh, lạnh lùng đem cửa phòng khóa lại.Bên này, Hoắc Tùng Quân gần như đã lục tung cả sân, có người nhìn thấy Lạc Hiếu Nhã đi theo một nhân viên, nhưng không ai rõ là đi về hướng nào.Hậu trường cũng rất hỗn loạn, tất cả mọi người đều bận việc riêng của mình, chuẩn bị cho cuộc thi, ở trước sân khấu ồn ào, náo nhiệt như vậy, sao có thể để ý nhiều tới nơi này.Hơn nữa bây giờ đang trong cuộc thi, cũng không thể điều tra quá phô trương.Hoắc Tùng Quân đứng ở hậu trường, sắc mặt tái nhợt, lúc này An Bích Hà còn cố tình tiếp cận.Cô ta đã nhận được tin tức từ tay sai, biết rằng Lạc Hiếu Nhã đã bị nhốt lại, trong lòng đang rất đắc ý.An Bích Hà đã rất lâu không gặp Hoắc Tùng Quân, vừa nhìn thấy anh, tình yêu trong lòng bao năm qua lại trỗi dậy.Vẻ mặt phấn khích, cô ta sửa sang lại đầu tóc, xoay người, bộ dạng xinh đẹp bước tới.“Tùng Quân, khéo quá, không ngờ ở trong này còn gặp được anh”.Cô ta tươi cười, ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm vào Hoắc Tùng Quân.Khuôn mặt này đúng thật là nhìn bao nhiêu lần cũng không thấy chán, trong hậu trường nhiều người như vậy, cũng không thiếu người đẹp trai, xinh gái.Nhưng anh lại là người khiến người ta chú ý đầu tiên.Khí thể trên người anh rất hấp dẫn người khác, đứng ở đó, giống như dưới ánh trăng, vẻ cao ngạo lạnh lùng, lãnh đạm, bất phàm.Hoắc Tùng Quân nghiêng đầu, liếc mắt nhìn cô một cái, chau mày.Việc Lạc Hiếu Nhã mất tích thật quá trùng hợp.Ở đây người duy nhất từng có mâu thuẫn với cô chỉ có An Bích Hà.Ở vòng đấu thứ nhất, Lạc Hiếu Nhã thể hiện thực lực của cô, An Bích Hà đối với cô ắt có sự kiêng dè.Vì phòng ngừa vòng thứ hai, Lạc Hiếu Nhã lại tăng thứ hạng, liền khiến cô mất tích, không thể tham gia cuộc thi.Cách hành sự này rất phù hợp với phong cách của An Bích Hà.Trong mắt anh có chút lạnh lẽo, nhưng căn bản An Bích Hà không hề để ý, đang thao thao bất tuyệt nói về màn trình diễn của Ngô Giai Như và Ngô Vân.“An thị chúng tôi lần này nhất định sẽ giành ngôi vị quán quân, đến lúc đó sẽ tổ chức tiệc ăn mừng.Tùng Quân, tuy chúng ta đã từ hôn, nhưng dù sao cũng quen biết nhiều năm, đến lúc đó, anh nhất định phải đến đấy.Em rất mong…”Hoắc Tùng Quân sốt ruột ngắt lời cô: “Cô An, nếu tôi nhớ không nhầm, bởi vì nhà họ An các người bội ước, nên tôi đã đoạn tuyệt không hợp tác nữa.Nhà họ Hoắc cùng nhà họ An đã không còn tình cảm gì”.Biểu cảm của An Bích Hà trầm xuống, một lần nữa lại bị Hoắc Tùng Quân làm cho không còn mặt mũi.Cô ta bất đắc dĩ nắm chặt tay, cười gượng gạo: “Tùng Quân, chuyện trước kia em phải giải thích một chút.Đầu tiên, Lâm Kỳ đúng là bị em phải đi, nhưng lần thứ hai là do hắn tự chủ động.Vì trước đó bị Lạc Hiếu Nhã làm cho bị thương, nên ghi hận trong lòng.Em cũng không nghĩ là anh ta sẽ làm ra loại chuyện này.”“Được rồi, những lời thừa thãi tôi không muốn nghe”Hoắc Tùng Quân lạnh lùng trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt cô: “Tôi chỉ muốn biết, bây giờ cô đang nhốt Lạc Hiếu Nhã ở đâu?Lời này vừa thốt lên, ngón tay của An Bích Hà lập tức run lên..

“Nguy rồi, Lạc Hiếu Nhã.”

Người nọ nhnah chóng đứng lên, nhìn thấy Lạc Hiếu Nhã đang nằm trên mặt đấy, trong lòng mới thả lỏng.

“Ngu xuẩn, nếu tôi không lo lắng đi tới đây xem thế nào, thì Lạc Hiếu Nhã này đã bỏ chạy rồi, nhiệm vụ của chúng ta sẽ thất bại”.

Người đến sau lên tiếng khiển trách.

Tên nhân viên giả kia vội vàng xin lỗi: “Là sơ suất của tôi, tôi không ngờ Lạc Hiếu Nhã này lại dám ra tay như vậy, may mà anh đến kịp, bằng không để cô chủ biết, chúng ta cũng xong đời”

“Đừng nói nữa, đem Lạc Hiếu Nhã này nhốt lại, cô ta không thể ra ngoài trước khi cuộc thi kết thúc”

Hai người hợp sức, đem Lạc Hiếu Nhã nhốt lại trong căn phòng bỏ hoang gần đó.

Nơi này rất bí mật, bởi vì đã bị bỏ hoang nhiều năm, căn bản không có người nào tới đây, hơn nữa ở đây cũng không có camera theo dõi.

Hai người cũng đã soát người cô, phát hiện Lạc Hiếu Nhã không có công cụ liên lạc, ngoại trừ bọn họ, sẽ không có ai phát hiện cô ta bị nhốt ở đây.

Sau khi xong việc, hai người nhìn Lạc Hiếu Nhã còn đang bất tỉnh, lạnh lùng đem cửa phòng khóa lại.

Bên này, Hoắc Tùng Quân gần như đã lục tung cả sân, có người nhìn thấy Lạc Hiếu Nhã đi theo một nhân viên, nhưng không ai rõ là đi về hướng nào.

Hậu trường cũng rất hỗn loạn, tất cả mọi người đều bận việc riêng của mình, chuẩn bị cho cuộc thi, ở trước sân khấu ồn ào, náo nhiệt như vậy, sao có thể để ý nhiều tới nơi này.

Hơn nữa bây giờ đang trong cuộc thi, cũng không thể điều tra quá phô trương.

Hoắc Tùng Quân đứng ở hậu trường, sắc mặt tái nhợt, lúc này An Bích Hà còn cố tình tiếp cận.

Cô ta đã nhận được tin tức từ tay sai, biết rằng Lạc Hiếu Nhã đã bị nhốt lại, trong lòng đang rất đắc ý.

An Bích Hà đã rất lâu không gặp Hoắc Tùng Quân, vừa nhìn thấy anh, tình yêu trong lòng bao năm qua lại trỗi dậy.

Vẻ mặt phấn khích, cô ta sửa sang lại đầu tóc, xoay người, bộ dạng xinh đẹp bước tới.

“Tùng Quân, khéo quá, không ngờ ở trong này còn gặp được anh”.

Cô ta tươi cười, ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm vào Hoắc Tùng Quân.

Khuôn mặt này đúng thật là nhìn bao nhiêu lần cũng không thấy chán, trong hậu trường nhiều người như vậy, cũng không thiếu người đẹp trai, xinh gái.

Nhưng anh lại là người khiến người ta chú ý đầu tiên.

Khí thể trên người anh rất hấp dẫn người khác, đứng ở đó, giống như dưới ánh trăng, vẻ cao ngạo lạnh lùng, lãnh đạm, bất phàm.

Hoắc Tùng Quân nghiêng đầu, liếc mắt nhìn cô một cái, chau mày.

Việc Lạc Hiếu Nhã mất tích thật quá trùng hợp.

Ở đây người duy nhất từng có mâu thuẫn với cô chỉ có An Bích Hà.

Ở vòng đấu thứ nhất, Lạc Hiếu Nhã thể hiện thực lực của cô, An Bích Hà đối với cô ắt có sự kiêng dè.

Vì phòng ngừa vòng thứ hai, Lạc Hiếu Nhã lại tăng thứ hạng, liền khiến cô mất tích, không thể tham gia cuộc thi.

Cách hành sự này rất phù hợp với phong cách của An Bích Hà.

Trong mắt anh có chút lạnh lẽo, nhưng căn bản An Bích Hà không hề để ý, đang thao thao bất tuyệt nói về màn trình diễn của Ngô Giai Như và Ngô Vân.

“An thị chúng tôi lần này nhất định sẽ giành ngôi vị quán quân, đến lúc đó sẽ tổ chức tiệc ăn mừng.

Tùng Quân, tuy chúng ta đã từ hôn, nhưng dù sao cũng quen biết nhiều năm, đến lúc đó, anh nhất định phải đến đấy.

Em rất mong…”

Hoắc Tùng Quân sốt ruột ngắt lời cô: “Cô An, nếu tôi nhớ không nhầm, bởi vì nhà họ An các người bội ước, nên tôi đã đoạn tuyệt không hợp tác nữa.

Nhà họ Hoắc cùng nhà họ An đã không còn tình cảm gì”.

Biểu cảm của An Bích Hà trầm xuống, một lần nữa lại bị Hoắc Tùng Quân làm cho không còn mặt mũi.

Cô ta bất đắc dĩ nắm chặt tay, cười gượng gạo: “Tùng Quân, chuyện trước kia em phải giải thích một chút.

Đầu tiên, Lâm Kỳ đúng là bị em phải đi, nhưng lần thứ hai là do hắn tự chủ động.

Vì trước đó bị Lạc Hiếu Nhã làm cho bị thương, nên ghi hận trong lòng.

Em cũng không nghĩ là anh ta sẽ làm ra loại chuyện này.”

“Được rồi, những lời thừa thãi tôi không muốn nghe”

Hoắc Tùng Quân lạnh lùng trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt cô: “Tôi chỉ muốn biết, bây giờ cô đang nhốt Lạc Hiếu Nhã ở đâu?

Lời này vừa thốt lên, ngón tay của An Bích Hà lập tức run lên..

Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… “Nguy rồi, Lạc Hiếu Nhã.”Người nọ nhnah chóng đứng lên, nhìn thấy Lạc Hiếu Nhã đang nằm trên mặt đấy, trong lòng mới thả lỏng.“Ngu xuẩn, nếu tôi không lo lắng đi tới đây xem thế nào, thì Lạc Hiếu Nhã này đã bỏ chạy rồi, nhiệm vụ của chúng ta sẽ thất bại”.Người đến sau lên tiếng khiển trách.Tên nhân viên giả kia vội vàng xin lỗi: “Là sơ suất của tôi, tôi không ngờ Lạc Hiếu Nhã này lại dám ra tay như vậy, may mà anh đến kịp, bằng không để cô chủ biết, chúng ta cũng xong đời”“Đừng nói nữa, đem Lạc Hiếu Nhã này nhốt lại, cô ta không thể ra ngoài trước khi cuộc thi kết thúc”Hai người hợp sức, đem Lạc Hiếu Nhã nhốt lại trong căn phòng bỏ hoang gần đó.Nơi này rất bí mật, bởi vì đã bị bỏ hoang nhiều năm, căn bản không có người nào tới đây, hơn nữa ở đây cũng không có camera theo dõi.Hai người cũng đã soát người cô, phát hiện Lạc Hiếu Nhã không có công cụ liên lạc, ngoại trừ bọn họ, sẽ không có ai phát hiện cô ta bị nhốt ở đây.Sau khi xong việc, hai người nhìn Lạc Hiếu Nhã còn đang bất tỉnh, lạnh lùng đem cửa phòng khóa lại.Bên này, Hoắc Tùng Quân gần như đã lục tung cả sân, có người nhìn thấy Lạc Hiếu Nhã đi theo một nhân viên, nhưng không ai rõ là đi về hướng nào.Hậu trường cũng rất hỗn loạn, tất cả mọi người đều bận việc riêng của mình, chuẩn bị cho cuộc thi, ở trước sân khấu ồn ào, náo nhiệt như vậy, sao có thể để ý nhiều tới nơi này.Hơn nữa bây giờ đang trong cuộc thi, cũng không thể điều tra quá phô trương.Hoắc Tùng Quân đứng ở hậu trường, sắc mặt tái nhợt, lúc này An Bích Hà còn cố tình tiếp cận.Cô ta đã nhận được tin tức từ tay sai, biết rằng Lạc Hiếu Nhã đã bị nhốt lại, trong lòng đang rất đắc ý.An Bích Hà đã rất lâu không gặp Hoắc Tùng Quân, vừa nhìn thấy anh, tình yêu trong lòng bao năm qua lại trỗi dậy.Vẻ mặt phấn khích, cô ta sửa sang lại đầu tóc, xoay người, bộ dạng xinh đẹp bước tới.“Tùng Quân, khéo quá, không ngờ ở trong này còn gặp được anh”.Cô ta tươi cười, ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm vào Hoắc Tùng Quân.Khuôn mặt này đúng thật là nhìn bao nhiêu lần cũng không thấy chán, trong hậu trường nhiều người như vậy, cũng không thiếu người đẹp trai, xinh gái.Nhưng anh lại là người khiến người ta chú ý đầu tiên.Khí thể trên người anh rất hấp dẫn người khác, đứng ở đó, giống như dưới ánh trăng, vẻ cao ngạo lạnh lùng, lãnh đạm, bất phàm.Hoắc Tùng Quân nghiêng đầu, liếc mắt nhìn cô một cái, chau mày.Việc Lạc Hiếu Nhã mất tích thật quá trùng hợp.Ở đây người duy nhất từng có mâu thuẫn với cô chỉ có An Bích Hà.Ở vòng đấu thứ nhất, Lạc Hiếu Nhã thể hiện thực lực của cô, An Bích Hà đối với cô ắt có sự kiêng dè.Vì phòng ngừa vòng thứ hai, Lạc Hiếu Nhã lại tăng thứ hạng, liền khiến cô mất tích, không thể tham gia cuộc thi.Cách hành sự này rất phù hợp với phong cách của An Bích Hà.Trong mắt anh có chút lạnh lẽo, nhưng căn bản An Bích Hà không hề để ý, đang thao thao bất tuyệt nói về màn trình diễn của Ngô Giai Như và Ngô Vân.“An thị chúng tôi lần này nhất định sẽ giành ngôi vị quán quân, đến lúc đó sẽ tổ chức tiệc ăn mừng.Tùng Quân, tuy chúng ta đã từ hôn, nhưng dù sao cũng quen biết nhiều năm, đến lúc đó, anh nhất định phải đến đấy.Em rất mong…”Hoắc Tùng Quân sốt ruột ngắt lời cô: “Cô An, nếu tôi nhớ không nhầm, bởi vì nhà họ An các người bội ước, nên tôi đã đoạn tuyệt không hợp tác nữa.Nhà họ Hoắc cùng nhà họ An đã không còn tình cảm gì”.Biểu cảm của An Bích Hà trầm xuống, một lần nữa lại bị Hoắc Tùng Quân làm cho không còn mặt mũi.Cô ta bất đắc dĩ nắm chặt tay, cười gượng gạo: “Tùng Quân, chuyện trước kia em phải giải thích một chút.Đầu tiên, Lâm Kỳ đúng là bị em phải đi, nhưng lần thứ hai là do hắn tự chủ động.Vì trước đó bị Lạc Hiếu Nhã làm cho bị thương, nên ghi hận trong lòng.Em cũng không nghĩ là anh ta sẽ làm ra loại chuyện này.”“Được rồi, những lời thừa thãi tôi không muốn nghe”Hoắc Tùng Quân lạnh lùng trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt cô: “Tôi chỉ muốn biết, bây giờ cô đang nhốt Lạc Hiếu Nhã ở đâu?Lời này vừa thốt lên, ngón tay của An Bích Hà lập tức run lên..

Chương 242: Chương 241