Tác giả:

“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời…

Chương 279: Chương 278

Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… An Bích Hà bị mẹ An ôm, nghe thấy giọng điệu không được mạch lạc của bà ta, ngón tay nắm chặt lấy quần áo sau lưng mẹ An, khóc to.Sau khi khóc xong, An Bích Hà hít hít mũi, vẻ mặt hung ác: “Mẹ, lý do cơ thể con thay đổi thành thế này là do Lưu Lệ Viện, còn có đồ khốn Chung Khách Ngọc nữa, cô ta hợp tác với Lưu Lệ Viện, muốn trả thù con.Mẹ ơi, mẹ phải trả thù cho con, mẹ nói với bố, để bố trả thù cho con”Cô ta phải diệt nhà họ Lưu, giẫm đạp đồ tiện nhẫn Lưu Lệ Viện và Chung Khách Ngọc kia dưới chân.Hai người phụ nữ đã hại cô ta thành dáng vẻ người không ra người quỷ không ra quỷ thế này, cô ta phải g**t ch*t hai đồ khốn đó.Mẹ An nhìn dáng vẻ điên cuồng của con gái mình, trong lòng cũng dâng lên hận ý: “Mẹ biết rồi, mẹ sẽ trả thù cho con”Lưu Lệ Viện quả thật đã truyền tin này ra ngoài, lúc này tất cả mọi người trong giới đều biết được chuyện này, đều vô cùng kinh ngạc.Những người trước kia bị An Bích Hà hãm hại đều thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy ác giả ác báo, cuối cùng An Bích Hà cũng bị báo ứng rồi.Hoắc Tùng Quân về nhà họ Hoắc, thấy ông cụ Hoắc và bố mẹ đang ngồi trong phòng khách, hỏi: “Gấp gáp tìm con về làm gì vậy?”Mẹ Hoắc nhìn con trai, nhíu mày, do dự một chút, vẫn hỏi: “Bích Hà, con bé, con bé biến thành như vậy, có phải con cũng nhúng tay không?”.Khi bà ấy nghe thấy tin này, phản ứng đầu tiên chính là trong chuyện này chắc chắn có sự góp sức của Hoắc Tùng Quân, đây là một loại trực giác.Hoắc Tùng Quân nới lỏng cà vạt, vẻ mặt lạnh lùng, không thừa nhận cũng không phủ nhận.Bố Hoắc nghiêng đầu nhìn mẹ Hoắc: “Tùng Quân sao con có thể làm ra loại chuyện như vậy chứ? Không phải đã điều tra ra, là do con gái nhà họ Lưu làm sao?”Mẹ Hoắc mím môi, không để ý đến bố Hoắc, kiên trì nhìn Hoắc Tùng Quân: “Con thành thật nói cho mọi người biết, trong đây có thủ đoạn của con không? Chúng ta đều là người một nhà, con không cần phải giấu chúng ta”.Động tác của Hoắc Tùng Quân dừng lại, khóe miệng nhếch lên: “Con quả thật không hề nhúng tay”Anh chẳng qua chỉ là thả ra chút tin tức, khích Lưu Lệ Viện có hận ý với An Bích Hà mà thôi.Mẹ Hoắc nghe thấy vậy, mặc dù trong lòng không tin, nhưng cũng không nói gì nữa, chỉ thở dài: “Nếu như An Bích Hà đã không thể mang thai, thì hôn sự lúc trước hủy rồi cũng tốt, sẽ không chậm trễ chuyện của con trai chúng ta”Nhà họ Hoắc bọn họ tuyệt đối sẽ không cần một người phụ nữ không thể sinh con.Hoắc Tùng Quân nghe thấy vậy, trong mắt hiện lên sự mỉa mai.Trước kia đối tốt với An Bích Hà như vậy, giống như con gái ruột vậy, nghe thấy cô ta không thể sinh con, nói từ bỏ là từ bỏ.Người mẹ này của anh thật sự rất thực tế mà.“Tùng Quân, qua đây, qua đây”Khi bọn họ nói chuyện, ông cụ Hoắc vẫn luôn xem video trong máy tính bảng, lúc này vẻ mặt cao hưng, vẫy tay với Hoắc Tùng Quân.Hoắc Tùng Quân đi qua, nhìn vào màn hình, bên trong là video thi đấu của Lạc Hiếu Nhã, khóe miệng anh lập tức nở nụ cười dịu dàng, với vừa rồi giống như hai người hoàn toàn khác nhau vậy.“Ông nội, ông đang xem video thi đấu của Hiếu Nhã sao?”“Đúng vậy, ông xem một lèo hết luôn.Thật sự rất tốt.Cô bé này, nhìn rất có linh khí, còn rất xinh đẹp.”Ông cụ Hoắc không ngừng khen ngợi Lạc Hiếu Nhã, vẻ mặt vô cùng hài lòng: “Bao giờ cháu mới lừa được nhành cỏ non nớt này về vậy, Hoắc trâu già”Hoắc Tùng Quân: “…”Anh vẫn thật sự không thích ông cụ Hoặc gọi mình là “trâu già”, mặc dù anh lớn hơn Hiếu Nhã.một chút, nhưng cũng không lớn hơn nhiều lắm, không đến mức trâu già ngặm cỏ non chứ.Mẹ Hoắc nghe thấy ông cụ Hoắc nói như vậy, biết ông cụ Hoắc đã bị Hoắc Tùng Quân thuyết phục, không nhịn được nói: “Tùng Quân, mặc dù bây giờ An Bích Hà không đủ tư cách để làm con dâu nhà họ Hoắc, nhưng Lạc Hiếu Nhã, con nghĩ về gia thế của con, rồi lại nghĩ về gia thế của nó, con thật sự cảm thấy xứng sao?”Bầu không khí hài hòa của ông cháu, bị một câu nói này của bà ta phá hoại.Hoắc Tùng Quân nhàn nhạt nâng mắt nhìn mẹ Hoắc: “Con là đàn ông, cô ấy là phụ nữ, có cái gì không xứng chứ?”Mẹ Hoắc tức giận, sắc mặt tái nhợt, đứa con trai này, luôn đối chọi với bà, rõ ràng mọi chuyện bà làm đều và tốt cho nó..

An Bích Hà bị mẹ An ôm, nghe thấy giọng điệu không được mạch lạc của bà ta, ngón tay nắm chặt lấy quần áo sau lưng mẹ An, khóc to.

Sau khi khóc xong, An Bích Hà hít hít mũi, vẻ mặt hung ác: “Mẹ, lý do cơ thể con thay đổi thành thế này là do Lưu Lệ Viện, còn có đồ khốn Chung Khách Ngọc nữa, cô ta hợp tác với Lưu Lệ Viện, muốn trả thù con.

Mẹ ơi, mẹ phải trả thù cho con, mẹ nói với bố, để bố trả thù cho con”

Cô ta phải diệt nhà họ Lưu, giẫm đạp đồ tiện nhẫn Lưu Lệ Viện và Chung Khách Ngọc kia dưới chân.

Hai người phụ nữ đã hại cô ta thành dáng vẻ người không ra người quỷ không ra quỷ thế này, cô ta phải g**t ch*t hai đồ khốn đó.

Mẹ An nhìn dáng vẻ điên cuồng của con gái mình, trong lòng cũng dâng lên hận ý: “Mẹ biết rồi, mẹ sẽ trả thù cho con”

Lưu Lệ Viện quả thật đã truyền tin này ra ngoài, lúc này tất cả mọi người trong giới đều biết được chuyện này, đều vô cùng kinh ngạc.

Những người trước kia bị An Bích Hà hãm hại đều thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy ác giả ác báo, cuối cùng An Bích Hà cũng bị báo ứng rồi.

Hoắc Tùng Quân về nhà họ Hoắc, thấy ông cụ Hoắc và bố mẹ đang ngồi trong phòng khách, hỏi: “Gấp gáp tìm con về làm gì vậy?”

Mẹ Hoắc nhìn con trai, nhíu mày, do dự một chút, vẫn hỏi: “Bích Hà, con bé, con bé biến thành như vậy, có phải con cũng nhúng tay không?”.

Khi bà ấy nghe thấy tin này, phản ứng đầu tiên chính là trong chuyện này chắc chắn có sự góp sức của Hoắc Tùng Quân, đây là một loại trực giác.

Hoắc Tùng Quân nới lỏng cà vạt, vẻ mặt lạnh lùng, không thừa nhận cũng không phủ nhận.

Bố Hoắc nghiêng đầu nhìn mẹ Hoắc: “Tùng Quân sao con có thể làm ra loại chuyện như vậy chứ? Không phải đã điều tra ra, là do con gái nhà họ Lưu làm sao?”

Mẹ Hoắc mím môi, không để ý đến bố Hoắc, kiên trì nhìn Hoắc Tùng Quân: “Con thành thật nói cho mọi người biết, trong đây có thủ đoạn của con không? Chúng ta đều là người một nhà, con không cần phải giấu chúng ta”.

Động tác của Hoắc Tùng Quân dừng lại, khóe miệng nhếch lên: “Con quả thật không hề nhúng tay”

Anh chẳng qua chỉ là thả ra chút tin tức, khích Lưu Lệ Viện có hận ý với An Bích Hà mà thôi.

Mẹ Hoắc nghe thấy vậy, mặc dù trong lòng không tin, nhưng cũng không nói gì nữa, chỉ thở dài: “Nếu như An Bích Hà đã không thể mang thai, thì hôn sự lúc trước hủy rồi cũng tốt, sẽ không chậm trễ chuyện của con trai chúng ta”

Nhà họ Hoắc bọn họ tuyệt đối sẽ không cần một người phụ nữ không thể sinh con.

Hoắc Tùng Quân nghe thấy vậy, trong mắt hiện lên sự mỉa mai.

Trước kia đối tốt với An Bích Hà như vậy, giống như con gái ruột vậy, nghe thấy cô ta không thể sinh con, nói từ bỏ là từ bỏ.

Người mẹ này của anh thật sự rất thực tế mà.

“Tùng Quân, qua đây, qua đây”

Khi bọn họ nói chuyện, ông cụ Hoắc vẫn luôn xem video trong máy tính bảng, lúc này vẻ mặt cao hưng, vẫy tay với Hoắc Tùng Quân.

Hoắc Tùng Quân đi qua, nhìn vào màn hình, bên trong là video thi đấu của Lạc Hiếu Nhã, khóe miệng anh lập tức nở nụ cười dịu dàng, với vừa rồi giống như hai người hoàn toàn khác nhau vậy.

“Ông nội, ông đang xem video thi đấu của Hiếu Nhã sao?”

“Đúng vậy, ông xem một lèo hết luôn.

Thật sự rất tốt.

Cô bé này, nhìn rất có linh khí, còn rất xinh đẹp.”

Ông cụ Hoắc không ngừng khen ngợi Lạc Hiếu Nhã, vẻ mặt vô cùng hài lòng: “Bao giờ cháu mới lừa được nhành cỏ non nớt này về vậy, Hoắc trâu già”

Hoắc Tùng Quân: “…”

Anh vẫn thật sự không thích ông cụ Hoặc gọi mình là “trâu già”, mặc dù anh lớn hơn Hiếu Nhã.

một chút, nhưng cũng không lớn hơn nhiều lắm, không đến mức trâu già ngặm cỏ non chứ.

Mẹ Hoắc nghe thấy ông cụ Hoắc nói như vậy, biết ông cụ Hoắc đã bị Hoắc Tùng Quân thuyết phục, không nhịn được nói: “Tùng Quân, mặc dù bây giờ An Bích Hà không đủ tư cách để làm con dâu nhà họ Hoắc, nhưng Lạc Hiếu Nhã, con nghĩ về gia thế của con, rồi lại nghĩ về gia thế của nó, con thật sự cảm thấy xứng sao?”

Bầu không khí hài hòa của ông cháu, bị một câu nói này của bà ta phá hoại.

Hoắc Tùng Quân nhàn nhạt nâng mắt nhìn mẹ Hoắc: “Con là đàn ông, cô ấy là phụ nữ, có cái gì không xứng chứ?”

Mẹ Hoắc tức giận, sắc mặt tái nhợt, đứa con trai này, luôn đối chọi với bà, rõ ràng mọi chuyện bà làm đều và tốt cho nó..

Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… An Bích Hà bị mẹ An ôm, nghe thấy giọng điệu không được mạch lạc của bà ta, ngón tay nắm chặt lấy quần áo sau lưng mẹ An, khóc to.Sau khi khóc xong, An Bích Hà hít hít mũi, vẻ mặt hung ác: “Mẹ, lý do cơ thể con thay đổi thành thế này là do Lưu Lệ Viện, còn có đồ khốn Chung Khách Ngọc nữa, cô ta hợp tác với Lưu Lệ Viện, muốn trả thù con.Mẹ ơi, mẹ phải trả thù cho con, mẹ nói với bố, để bố trả thù cho con”Cô ta phải diệt nhà họ Lưu, giẫm đạp đồ tiện nhẫn Lưu Lệ Viện và Chung Khách Ngọc kia dưới chân.Hai người phụ nữ đã hại cô ta thành dáng vẻ người không ra người quỷ không ra quỷ thế này, cô ta phải g**t ch*t hai đồ khốn đó.Mẹ An nhìn dáng vẻ điên cuồng của con gái mình, trong lòng cũng dâng lên hận ý: “Mẹ biết rồi, mẹ sẽ trả thù cho con”Lưu Lệ Viện quả thật đã truyền tin này ra ngoài, lúc này tất cả mọi người trong giới đều biết được chuyện này, đều vô cùng kinh ngạc.Những người trước kia bị An Bích Hà hãm hại đều thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy ác giả ác báo, cuối cùng An Bích Hà cũng bị báo ứng rồi.Hoắc Tùng Quân về nhà họ Hoắc, thấy ông cụ Hoắc và bố mẹ đang ngồi trong phòng khách, hỏi: “Gấp gáp tìm con về làm gì vậy?”Mẹ Hoắc nhìn con trai, nhíu mày, do dự một chút, vẫn hỏi: “Bích Hà, con bé, con bé biến thành như vậy, có phải con cũng nhúng tay không?”.Khi bà ấy nghe thấy tin này, phản ứng đầu tiên chính là trong chuyện này chắc chắn có sự góp sức của Hoắc Tùng Quân, đây là một loại trực giác.Hoắc Tùng Quân nới lỏng cà vạt, vẻ mặt lạnh lùng, không thừa nhận cũng không phủ nhận.Bố Hoắc nghiêng đầu nhìn mẹ Hoắc: “Tùng Quân sao con có thể làm ra loại chuyện như vậy chứ? Không phải đã điều tra ra, là do con gái nhà họ Lưu làm sao?”Mẹ Hoắc mím môi, không để ý đến bố Hoắc, kiên trì nhìn Hoắc Tùng Quân: “Con thành thật nói cho mọi người biết, trong đây có thủ đoạn của con không? Chúng ta đều là người một nhà, con không cần phải giấu chúng ta”.Động tác của Hoắc Tùng Quân dừng lại, khóe miệng nhếch lên: “Con quả thật không hề nhúng tay”Anh chẳng qua chỉ là thả ra chút tin tức, khích Lưu Lệ Viện có hận ý với An Bích Hà mà thôi.Mẹ Hoắc nghe thấy vậy, mặc dù trong lòng không tin, nhưng cũng không nói gì nữa, chỉ thở dài: “Nếu như An Bích Hà đã không thể mang thai, thì hôn sự lúc trước hủy rồi cũng tốt, sẽ không chậm trễ chuyện của con trai chúng ta”Nhà họ Hoắc bọn họ tuyệt đối sẽ không cần một người phụ nữ không thể sinh con.Hoắc Tùng Quân nghe thấy vậy, trong mắt hiện lên sự mỉa mai.Trước kia đối tốt với An Bích Hà như vậy, giống như con gái ruột vậy, nghe thấy cô ta không thể sinh con, nói từ bỏ là từ bỏ.Người mẹ này của anh thật sự rất thực tế mà.“Tùng Quân, qua đây, qua đây”Khi bọn họ nói chuyện, ông cụ Hoắc vẫn luôn xem video trong máy tính bảng, lúc này vẻ mặt cao hưng, vẫy tay với Hoắc Tùng Quân.Hoắc Tùng Quân đi qua, nhìn vào màn hình, bên trong là video thi đấu của Lạc Hiếu Nhã, khóe miệng anh lập tức nở nụ cười dịu dàng, với vừa rồi giống như hai người hoàn toàn khác nhau vậy.“Ông nội, ông đang xem video thi đấu của Hiếu Nhã sao?”“Đúng vậy, ông xem một lèo hết luôn.Thật sự rất tốt.Cô bé này, nhìn rất có linh khí, còn rất xinh đẹp.”Ông cụ Hoắc không ngừng khen ngợi Lạc Hiếu Nhã, vẻ mặt vô cùng hài lòng: “Bao giờ cháu mới lừa được nhành cỏ non nớt này về vậy, Hoắc trâu già”Hoắc Tùng Quân: “…”Anh vẫn thật sự không thích ông cụ Hoặc gọi mình là “trâu già”, mặc dù anh lớn hơn Hiếu Nhã.một chút, nhưng cũng không lớn hơn nhiều lắm, không đến mức trâu già ngặm cỏ non chứ.Mẹ Hoắc nghe thấy ông cụ Hoắc nói như vậy, biết ông cụ Hoắc đã bị Hoắc Tùng Quân thuyết phục, không nhịn được nói: “Tùng Quân, mặc dù bây giờ An Bích Hà không đủ tư cách để làm con dâu nhà họ Hoắc, nhưng Lạc Hiếu Nhã, con nghĩ về gia thế của con, rồi lại nghĩ về gia thế của nó, con thật sự cảm thấy xứng sao?”Bầu không khí hài hòa của ông cháu, bị một câu nói này của bà ta phá hoại.Hoắc Tùng Quân nhàn nhạt nâng mắt nhìn mẹ Hoắc: “Con là đàn ông, cô ấy là phụ nữ, có cái gì không xứng chứ?”Mẹ Hoắc tức giận, sắc mặt tái nhợt, đứa con trai này, luôn đối chọi với bà, rõ ràng mọi chuyện bà làm đều và tốt cho nó..

Chương 279: Chương 278