Tác giả:

“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời…

Chương 338: Chương 337

Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… Cuối cùng thì bố An cũng có thể thả lỏng.Hoắc Tùng Quân cũng đã nhận được tin tức, ánh mắt lạnh nhạt tỏa ra lớp sương mù vô cùng lạnh lùng, mãi lâu sau mới cười lạnh: “Nhà họ Ngô..”.Vẻ mặt của Triệu Khôi Vĩ căng thẳng, nhìn tổng giám đốc Hoắc nhà mình rồi hỏi: “Làm sao bây giờ? Ngay cả nhà họ Ngô cũng muốn thu lấy sao?Không ngờ rằng Ngô Thành Nam lại hợp lực với nhà họ An”.Hoắc Tùng Quân cúi đầu nhìn tài liệu, hờ hững nói: “Trước tiên cứ thu tay lại đi.”“Hả?” Triệu Khôi Vĩ mơ màng: “Bây giờ An thị đã bị ép đến mức này rồi, chỉ cần chúng ta cho thêm một trận lửa nữa thì An thị sẽ sớm bị tiêu diệt.Hiện tại mà thu tay lại..”Quá đáng tiếc rồi!Hoắc Tùng Quân khẽ nhếch miệng, ngẩng đầu nhìn anh ấy, ánh mắt vô cùng sắc bén: “Để cho nhà họ Ngô có thể đưa ra quyết định này thì chắc hẳn là ông cụ nhà bọn họ đã đồng ý.Ngô Thành Nam chưa thể tự làm chủ đâu.”Triệu Khôi Vĩ gật đầu: “Tôi sẽ thử ra ngoài hỏi thăm xem nhà họ An đã làm giao dịch gì với nhà họ Ngô”Hoắc Tùng Quân chưa kịp gật đầu thì Triệu Khôi Vĩ đã vội vàng đi ra ngoài.Lúc lâu sau mới quay trở lại với khuôn mặt cực kỳ phức tạp: “Tổng giám đốc Hoắc, nhà họ Ngô cho người đến tiếp nhận không ít sản nghiệp của nhà họ An.Nhà họ An lại có thể bỏ ra nhiều lợi ích như vậy, thật đúng là..”“Nếu như không chủ động cho nhà họ Ngô lợi ích, dựa vào tính cách cẩn thận của ông cụ Ngô thì chắc chắn sẽ không động vào vũng nước đục này” Hoắc Tùng Quân để đồ ở trong tay xuống, tựa lưng vào ghế, không chút hoang mang.“Bây giờ nhà họ Ngô đã công khai tuyên bố rằng bọn họ sẽ làm chỗ dựa cho nhà họ An, trói nhà họ An lên thuyền của bọn họ.Nếu như chúng ta vẫn tiếp tục xuống tay với nhà họ An thì ông cụ Ngô tuyệt đối sẽ không ngồi yên mặc kệ đâu.”Lúc anh tiếp nhận Hoắc Kỳ, ông cụ đã lùi về phía sau màn.Bên ngoài thì đã giao công ty cho Ngô Thành Nam.Thành thật mà nói, anh còn chưa chính thức đối mặt với ông cụ Ngô mà chỉ nghe ông nội nói qua, ông cụ Ngô làm việc mạnh mẽ vang dội, hơn nữa lại là người bao che con cái nhất.Nếu như ông ta thật sự để nhà họ An dưới đôi cánh của mình thì sợ rằng sẽ không thể dễ dàng động đến nhà họ An như vậy.Bây giờ Triệu Khôi Vĩ cũng nhận ra được chỗ khó, thở dài, ánh mắt thất vọng: “Cứ thu tay lại như vậy thì vẫn có chút không cam lòng”“Hiện tại tôi bảo cậu thu tay lại nhưng cũng không nói là sẽ không bao giờ động đến nhà họ An nữa.” Hoắc Tùng Quân khẽ liếc nhìn Triệu Khôi Vĩ.Ánh mắt của Triệu Khôi Vĩ sáng lên: “Ý của tổng giám đốc là…”“Trước tiên cứ theo sát nhà họ An, chuẩn bị sẵn sàng để cho bọn họ nơi lỏng cảnh giác.Đến khi bọn họ nghĩ rằng chính là lúc mà bọn họ quay trở lại thì chúng ta sẽ đánh một đòn thật mạnh khiến cho nhà họ An sụp đổ” Hoắc Tùng Quân nói cực kỳ nhẹ nhàng, khẽ cười: “Nhà họ Ngô chắc sẽ không vì một An thị đã phá sản và đối đầu với nhà họ Hoắc đâu.”Triệu Khôi Vĩ nghe thấy vậy thì vô cùng phấn khích, vội vàng gật đầu: ” Được thôi! Tổng giám đốc Hoắc! bây giờ tôi sẽ lập tức bảo mọi người bí mật chuẩn bị, đến lúc đó thì đánh cho bọn họ không kịp trở tay”Hoắc Tùng Quân cười, không nói gì nhưng ánh mắt lại càng thâm trầm.Hoắc Kỳ đã thu tay lại nên bổ An cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.Mặc dù rất tiếc nuối những sản nghiệp kia nhưng mà nhà họ Ngô quả nhiên là người giữ lời.Thật sự giúp đỡ nhà họ An.Sau khi ông ta bàn giao xong chuyện trong công ty thì bên ngoài cửa sổ, bóng đêm đã bao phủ, cơ thể vẫn luôn cố gắng chống đỡ cũng cảm thấy vô cùng mệt mỏi.Ở công ty trong khoảng thời gian lâu như vậy, tuổi tác cũng đã khá cao rồi nên đương nhiên.là không gánh nổi.Vừa lấy xe ra khỏi công ty, bởi vì có chút buồn ngủ, hơn nữa trên đường cũng không có bất cứ ai nên ông ta mới thả lỏng một chút sau đó ở phía trước xa lại nghe thấy có tiếng hét đầy sợi hãi.An Vu Khang chợt đạp phanh xe, tất cả cơn buồn ngủ cũng đã biến mất.Trân trán toát ra mồ hôi lạnh, sắc mặt ông ta tái nhợt, tim không ngừng đập mạnh.Không thể nào! Ông ta đâm trúng người rồi sao?Nghĩ đến đây, tim của An Vu Khang đập rộn lên.Khó khăn lắm Hoắc Kỳ mới chịu thu tay lại, nếu như ở thời điểm quan trọng này mà xảy ra chuyện gì thì chắc chắn bọn họ sẽ công khai không chút kiêng dè, lợi dụng chuyện này để làm ầm lên..

Cuối cùng thì bố An cũng có thể thả lỏng.

Hoắc Tùng Quân cũng đã nhận được tin tức, ánh mắt lạnh nhạt tỏa ra lớp sương mù vô cùng lạnh lùng, mãi lâu sau mới cười lạnh: “Nhà họ Ngô..”.

Vẻ mặt của Triệu Khôi Vĩ căng thẳng, nhìn tổng giám đốc Hoắc nhà mình rồi hỏi: “Làm sao bây giờ? Ngay cả nhà họ Ngô cũng muốn thu lấy sao?

Không ngờ rằng Ngô Thành Nam lại hợp lực với nhà họ An”.

Hoắc Tùng Quân cúi đầu nhìn tài liệu, hờ hững nói: “Trước tiên cứ thu tay lại đi.”

“Hả?” Triệu Khôi Vĩ mơ màng: “Bây giờ An thị đã bị ép đến mức này rồi, chỉ cần chúng ta cho thêm một trận lửa nữa thì An thị sẽ sớm bị tiêu diệt.

Hiện tại mà thu tay lại..”

Quá đáng tiếc rồi!

Hoắc Tùng Quân khẽ nhếch miệng, ngẩng đầu nhìn anh ấy, ánh mắt vô cùng sắc bén: “Để cho nhà họ Ngô có thể đưa ra quyết định này thì chắc hẳn là ông cụ nhà bọn họ đã đồng ý.

Ngô Thành Nam chưa thể tự làm chủ đâu.”

Triệu Khôi Vĩ gật đầu: “Tôi sẽ thử ra ngoài hỏi thăm xem nhà họ An đã làm giao dịch gì với nhà họ Ngô”

Hoắc Tùng Quân chưa kịp gật đầu thì Triệu Khôi Vĩ đã vội vàng đi ra ngoài.

Lúc lâu sau mới quay trở lại với khuôn mặt cực kỳ phức tạp: “Tổng giám đốc Hoắc, nhà họ Ngô cho người đến tiếp nhận không ít sản nghiệp của nhà họ An.

Nhà họ An lại có thể bỏ ra nhiều lợi ích như vậy, thật đúng là..”

“Nếu như không chủ động cho nhà họ Ngô lợi ích, dựa vào tính cách cẩn thận của ông cụ Ngô thì chắc chắn sẽ không động vào vũng nước đục này” Hoắc Tùng Quân để đồ ở trong tay xuống, tựa lưng vào ghế, không chút hoang mang.

“Bây giờ nhà họ Ngô đã công khai tuyên bố rằng bọn họ sẽ làm chỗ dựa cho nhà họ An, trói nhà họ An lên thuyền của bọn họ.

Nếu như chúng ta vẫn tiếp tục xuống tay với nhà họ An thì ông cụ Ngô tuyệt đối sẽ không ngồi yên mặc kệ đâu.”

Lúc anh tiếp nhận Hoắc Kỳ, ông cụ đã lùi về phía sau màn.

Bên ngoài thì đã giao công ty cho Ngô Thành Nam.

Thành thật mà nói, anh còn chưa chính thức đối mặt với ông cụ Ngô mà chỉ nghe ông nội nói qua, ông cụ Ngô làm việc mạnh mẽ vang dội, hơn nữa lại là người bao che con cái nhất.

Nếu như ông ta thật sự để nhà họ An dưới đôi cánh của mình thì sợ rằng sẽ không thể dễ dàng động đến nhà họ An như vậy.

Bây giờ Triệu Khôi Vĩ cũng nhận ra được chỗ khó, thở dài, ánh mắt thất vọng: “Cứ thu tay lại như vậy thì vẫn có chút không cam lòng”

“Hiện tại tôi bảo cậu thu tay lại nhưng cũng không nói là sẽ không bao giờ động đến nhà họ An nữa.” Hoắc Tùng Quân khẽ liếc nhìn Triệu Khôi Vĩ.

Ánh mắt của Triệu Khôi Vĩ sáng lên: “Ý của tổng giám đốc là…”

“Trước tiên cứ theo sát nhà họ An, chuẩn bị sẵn sàng để cho bọn họ nơi lỏng cảnh giác.

Đến khi bọn họ nghĩ rằng chính là lúc mà bọn họ quay trở lại thì chúng ta sẽ đánh một đòn thật mạnh khiến cho nhà họ An sụp đổ” Hoắc Tùng Quân nói cực kỳ nhẹ nhàng, khẽ cười: “Nhà họ Ngô chắc sẽ không vì một An thị đã phá sản và đối đầu với nhà họ Hoắc đâu.”

Triệu Khôi Vĩ nghe thấy vậy thì vô cùng phấn khích, vội vàng gật đầu: ” Được thôi! Tổng giám đốc Hoắc! bây giờ tôi sẽ lập tức bảo mọi người bí mật chuẩn bị, đến lúc đó thì đánh cho bọn họ không kịp trở tay”

Hoắc Tùng Quân cười, không nói gì nhưng ánh mắt lại càng thâm trầm.

Hoắc Kỳ đã thu tay lại nên bổ An cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù rất tiếc nuối những sản nghiệp kia nhưng mà nhà họ Ngô quả nhiên là người giữ lời.

Thật sự giúp đỡ nhà họ An.

Sau khi ông ta bàn giao xong chuyện trong công ty thì bên ngoài cửa sổ, bóng đêm đã bao phủ, cơ thể vẫn luôn cố gắng chống đỡ cũng cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Ở công ty trong khoảng thời gian lâu như vậy, tuổi tác cũng đã khá cao rồi nên đương nhiên.

là không gánh nổi.

Vừa lấy xe ra khỏi công ty, bởi vì có chút buồn ngủ, hơn nữa trên đường cũng không có bất cứ ai nên ông ta mới thả lỏng một chút sau đó ở phía trước xa lại nghe thấy có tiếng hét đầy sợi hãi.

An Vu Khang chợt đạp phanh xe, tất cả cơn buồn ngủ cũng đã biến mất.

Trân trán toát ra mồ hôi lạnh, sắc mặt ông ta tái nhợt, tim không ngừng đập mạnh.

Không thể nào! Ông ta đâm trúng người rồi sao?

Nghĩ đến đây, tim của An Vu Khang đập rộn lên.

Khó khăn lắm Hoắc Kỳ mới chịu thu tay lại, nếu như ở thời điểm quan trọng này mà xảy ra chuyện gì thì chắc chắn bọn họ sẽ công khai không chút kiêng dè, lợi dụng chuyện này để làm ầm lên..

Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… Cuối cùng thì bố An cũng có thể thả lỏng.Hoắc Tùng Quân cũng đã nhận được tin tức, ánh mắt lạnh nhạt tỏa ra lớp sương mù vô cùng lạnh lùng, mãi lâu sau mới cười lạnh: “Nhà họ Ngô..”.Vẻ mặt của Triệu Khôi Vĩ căng thẳng, nhìn tổng giám đốc Hoắc nhà mình rồi hỏi: “Làm sao bây giờ? Ngay cả nhà họ Ngô cũng muốn thu lấy sao?Không ngờ rằng Ngô Thành Nam lại hợp lực với nhà họ An”.Hoắc Tùng Quân cúi đầu nhìn tài liệu, hờ hững nói: “Trước tiên cứ thu tay lại đi.”“Hả?” Triệu Khôi Vĩ mơ màng: “Bây giờ An thị đã bị ép đến mức này rồi, chỉ cần chúng ta cho thêm một trận lửa nữa thì An thị sẽ sớm bị tiêu diệt.Hiện tại mà thu tay lại..”Quá đáng tiếc rồi!Hoắc Tùng Quân khẽ nhếch miệng, ngẩng đầu nhìn anh ấy, ánh mắt vô cùng sắc bén: “Để cho nhà họ Ngô có thể đưa ra quyết định này thì chắc hẳn là ông cụ nhà bọn họ đã đồng ý.Ngô Thành Nam chưa thể tự làm chủ đâu.”Triệu Khôi Vĩ gật đầu: “Tôi sẽ thử ra ngoài hỏi thăm xem nhà họ An đã làm giao dịch gì với nhà họ Ngô”Hoắc Tùng Quân chưa kịp gật đầu thì Triệu Khôi Vĩ đã vội vàng đi ra ngoài.Lúc lâu sau mới quay trở lại với khuôn mặt cực kỳ phức tạp: “Tổng giám đốc Hoắc, nhà họ Ngô cho người đến tiếp nhận không ít sản nghiệp của nhà họ An.Nhà họ An lại có thể bỏ ra nhiều lợi ích như vậy, thật đúng là..”“Nếu như không chủ động cho nhà họ Ngô lợi ích, dựa vào tính cách cẩn thận của ông cụ Ngô thì chắc chắn sẽ không động vào vũng nước đục này” Hoắc Tùng Quân để đồ ở trong tay xuống, tựa lưng vào ghế, không chút hoang mang.“Bây giờ nhà họ Ngô đã công khai tuyên bố rằng bọn họ sẽ làm chỗ dựa cho nhà họ An, trói nhà họ An lên thuyền của bọn họ.Nếu như chúng ta vẫn tiếp tục xuống tay với nhà họ An thì ông cụ Ngô tuyệt đối sẽ không ngồi yên mặc kệ đâu.”Lúc anh tiếp nhận Hoắc Kỳ, ông cụ đã lùi về phía sau màn.Bên ngoài thì đã giao công ty cho Ngô Thành Nam.Thành thật mà nói, anh còn chưa chính thức đối mặt với ông cụ Ngô mà chỉ nghe ông nội nói qua, ông cụ Ngô làm việc mạnh mẽ vang dội, hơn nữa lại là người bao che con cái nhất.Nếu như ông ta thật sự để nhà họ An dưới đôi cánh của mình thì sợ rằng sẽ không thể dễ dàng động đến nhà họ An như vậy.Bây giờ Triệu Khôi Vĩ cũng nhận ra được chỗ khó, thở dài, ánh mắt thất vọng: “Cứ thu tay lại như vậy thì vẫn có chút không cam lòng”“Hiện tại tôi bảo cậu thu tay lại nhưng cũng không nói là sẽ không bao giờ động đến nhà họ An nữa.” Hoắc Tùng Quân khẽ liếc nhìn Triệu Khôi Vĩ.Ánh mắt của Triệu Khôi Vĩ sáng lên: “Ý của tổng giám đốc là…”“Trước tiên cứ theo sát nhà họ An, chuẩn bị sẵn sàng để cho bọn họ nơi lỏng cảnh giác.Đến khi bọn họ nghĩ rằng chính là lúc mà bọn họ quay trở lại thì chúng ta sẽ đánh một đòn thật mạnh khiến cho nhà họ An sụp đổ” Hoắc Tùng Quân nói cực kỳ nhẹ nhàng, khẽ cười: “Nhà họ Ngô chắc sẽ không vì một An thị đã phá sản và đối đầu với nhà họ Hoắc đâu.”Triệu Khôi Vĩ nghe thấy vậy thì vô cùng phấn khích, vội vàng gật đầu: ” Được thôi! Tổng giám đốc Hoắc! bây giờ tôi sẽ lập tức bảo mọi người bí mật chuẩn bị, đến lúc đó thì đánh cho bọn họ không kịp trở tay”Hoắc Tùng Quân cười, không nói gì nhưng ánh mắt lại càng thâm trầm.Hoắc Kỳ đã thu tay lại nên bổ An cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.Mặc dù rất tiếc nuối những sản nghiệp kia nhưng mà nhà họ Ngô quả nhiên là người giữ lời.Thật sự giúp đỡ nhà họ An.Sau khi ông ta bàn giao xong chuyện trong công ty thì bên ngoài cửa sổ, bóng đêm đã bao phủ, cơ thể vẫn luôn cố gắng chống đỡ cũng cảm thấy vô cùng mệt mỏi.Ở công ty trong khoảng thời gian lâu như vậy, tuổi tác cũng đã khá cao rồi nên đương nhiên.là không gánh nổi.Vừa lấy xe ra khỏi công ty, bởi vì có chút buồn ngủ, hơn nữa trên đường cũng không có bất cứ ai nên ông ta mới thả lỏng một chút sau đó ở phía trước xa lại nghe thấy có tiếng hét đầy sợi hãi.An Vu Khang chợt đạp phanh xe, tất cả cơn buồn ngủ cũng đã biến mất.Trân trán toát ra mồ hôi lạnh, sắc mặt ông ta tái nhợt, tim không ngừng đập mạnh.Không thể nào! Ông ta đâm trúng người rồi sao?Nghĩ đến đây, tim của An Vu Khang đập rộn lên.Khó khăn lắm Hoắc Kỳ mới chịu thu tay lại, nếu như ở thời điểm quan trọng này mà xảy ra chuyện gì thì chắc chắn bọn họ sẽ công khai không chút kiêng dè, lợi dụng chuyện này để làm ầm lên..

Chương 338: Chương 337