Tác giả:

“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời…

Chương 383: Chương 382

Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… Sau khi rời khỏi đám người, vẻ mặt cô ta nhăn nhó, cố gắng kìm nén sự hận thù, lên tiếng: “Tổng giám đốc An, rốt cuộc thì cô có cảm giác gì với Trần Thanh Minh?”An Bích Hà quay đầu nhìn cô ta sau đó bật cười: “Sao tôi có thể thích anh ta được chứ.”“Thế nhưng tôi cảm thấy anh ta rất yêu cô đấy.” Ngón tay Phương Ly siết chặt, cô ta cố kiềm chế sau đó tiếp tục nói.Vẻ châm chọc trên mặt An Bích Hà càng trở nên đậm hơn: “Anh ta yêu tôi thì tôi phải thích lại anh ta sao? Nằm mơ đi! Ngay cả Lạc Hiểu Nhã mà anh ta cũng không dám đuổi, đúng là người chẳng làm được tích sự gì, người này chẳng có ích gì cho tôi cả”.Cô ta vừa nói vừa liếc mắt nhìn Phương Ly, đột nhiên nói: “Tôi nhớ dường như trước đây cô thích Trần Thanh Minh đúng không?”An Bích Hà vừa dứt lời, trong lòng Phương Ly run lên, giả vờ cười một tiếng: “Đều là chuyện trước đây, lần trước anh ta đối xử với tôi như thế, còn đưa tôi tới đồn cảnh sát nữa, tôi đã không còn thích anh ta nữa rồi.”An Bích Hà thu hồi tầm mắt, cũng không trong lòng đang nghĩ gì, khoe khoang, kiêu ngạo lên tiếng: “Thế nhưng bây giờ cô có thích anh ta thì cũng vô dụng tôi, vừa rồi trong mắt anh ta cũng chỉ có một mình tôi mà thôi.”Nói xong thì cười hai tiếng rồi quay người bỏ đi.Phương Ly đưa mắt nhìn theo hướng cô ta, lòng bàn tay suýt nữa đã bị chảy máu, biết bây giờ An Bích Hà không thèm để ý đến mình nên trưng ra vẻ mặt hung tợn nhìn chằm chằm An Bích Hà.Lúc này, An Bích Hà đã vượt qua khỏi Lạc Hiểu Nhã, trở thành người mà Phương Ly cảm thấy căm thù nhất.Trong lòng Phương Ly thầm mắng An Bích Hà, vừa quay đầu thì nhanh chóng nhìn thấy Trần Thanh Minh đang thu dọn mọi thứ, đi thẳng về phía xe, cô ta cũng không nhịn được nữa mà nhanh chóng lao tới chỗ anh ta.Cô ta dè dặt lên tiếng: “Tổng giám đốc Trần.”Cô ta vừa lên tiếng, Trần Thanh Minh nghe xong thì nhíu mày, cá lớn tới rồi.Anh ta quay đầu nhìn thấy Phương Ly, sắc mặt nhanh chóng thay đổi, vẻ mặt hiện lên vẻ cảnh giác: “Sao cô tới đây?”Anh ta vừa dứt lời, hốc mắt Phương Ly nhanh chóng đỏ bừng, cô ta có cảm giác má mình bị ai đó tát thật mạnh, vô cùng đau rát.Mới vừa rồi cô ta vẫn luôn đứng bên cạnh An Bích Hà, thế nhưng anh ta lại chẳng nhìn Phương Ly lấy một cái, trong mắt chỉ có một mình An Bích Hà.Phương Ly cắn chặt môi, âm thanh khàn khàn: “Tôi, bây giờ tôi làm cùng với tổng giám đốc An.”Trần Thanh Minh nghe thấy lời này, chân mày càng nhíu chặt hơn, ánh mắt mang theo vẻ cảnh cáo: “Phương Ly, tôi cảnh cáo cô, bây giờ cô đã không còn nơi này để đi nữa rồi.Bích Hà thu nhận cô thì cô nên cảm kích cô ấy đi, đừng có lấy oán trả ơn đấy!”Phương Ly đứng ngơ ngác, ánh mắt kinh ngạc nhìn Trần Thanh Minh, đối diện với ánh mắt lạnh như băng của anh ta, cô ta cảm thấy sống lưng mình trở nên lạnh lẽo, trong lòng cũng cảm thấy lạnh buốt.Anh ta lại có thể vì An Bích Hà tới mức độ này.Anh ta… Sao anh ta có thể nói với mình những lời như thế!Một giọt nước mắt nhanh chóng chảy xuống từ khóe mắt của Phương Ly, trong lòng cũng bắt đầu rỉ máu.Trần Thanh Minh chán ghét nhìn cô ta: “Cô khóc cái gì đấy? Tôi cũng chẳng làm gì cô, muốn trách thì trách thủ đoạn trước đây của cô.Cơ thể của Bích Hà yếu ớt, bây giờ tập đoàn An Thị còn đang gặp tai họa, cô đừng có động tay động chân đấy.Tôi sợ cô ấy sẽ không chịu nổi.Nếu cô dám động đến cô ấy thì tôi sẽ không bỏ qua cho cô đâu”Ánh mắt Phương Ly trở nên run rẩy, nhanh chóng đưa tay lau sạch nước mắt, lộ ra một nụ cười kỳ quái: “Yên tâm đi, tôi sẽ không làm gì đâu.”Có những lời này của anh ta thì cô ta chắc chắn sẽ nghĩ đủ mọi cách khiến tập đoàn An Thị rơi xuống vực thẳm, không hại chết An Bích Hà thì không cam lòng!.

Sau khi rời khỏi đám người, vẻ mặt cô ta nhăn nhó, cố gắng kìm nén sự hận thù, lên tiếng: “Tổng giám đốc An, rốt cuộc thì cô có cảm giác gì với Trần Thanh Minh?”

An Bích Hà quay đầu nhìn cô ta sau đó bật cười: “Sao tôi có thể thích anh ta được chứ.”

“Thế nhưng tôi cảm thấy anh ta rất yêu cô đấy.” Ngón tay Phương Ly siết chặt, cô ta cố kiềm chế sau đó tiếp tục nói.

Vẻ châm chọc trên mặt An Bích Hà càng trở nên đậm hơn: “Anh ta yêu tôi thì tôi phải thích lại anh ta sao? Nằm mơ đi! Ngay cả Lạc Hiểu Nhã mà anh ta cũng không dám đuổi, đúng là người chẳng làm được tích sự gì, người này chẳng có ích gì cho tôi cả”.

Cô ta vừa nói vừa liếc mắt nhìn Phương Ly, đột nhiên nói: “Tôi nhớ dường như trước đây cô thích Trần Thanh Minh đúng không?”

An Bích Hà vừa dứt lời, trong lòng Phương Ly run lên, giả vờ cười một tiếng: “Đều là chuyện trước đây, lần trước anh ta đối xử với tôi như thế, còn đưa tôi tới đồn cảnh sát nữa, tôi đã không còn thích anh ta nữa rồi.”

An Bích Hà thu hồi tầm mắt, cũng không trong lòng đang nghĩ gì, khoe khoang, kiêu ngạo lên tiếng: “Thế nhưng bây giờ cô có thích anh ta thì cũng vô dụng tôi, vừa rồi trong mắt anh ta cũng chỉ có một mình tôi mà thôi.”

Nói xong thì cười hai tiếng rồi quay người bỏ đi.

Phương Ly đưa mắt nhìn theo hướng cô ta, lòng bàn tay suýt nữa đã bị chảy máu, biết bây giờ An Bích Hà không thèm để ý đến mình nên trưng ra vẻ mặt hung tợn nhìn chằm chằm An Bích Hà.

Lúc này, An Bích Hà đã vượt qua khỏi Lạc Hiểu Nhã, trở thành người mà Phương Ly cảm thấy căm thù nhất.

Trong lòng Phương Ly thầm mắng An Bích Hà, vừa quay đầu thì nhanh chóng nhìn thấy Trần Thanh Minh đang thu dọn mọi thứ, đi thẳng về phía xe, cô ta cũng không nhịn được nữa mà nhanh chóng lao tới chỗ anh ta.

Cô ta dè dặt lên tiếng: “Tổng giám đốc Trần.”

Cô ta vừa lên tiếng, Trần Thanh Minh nghe xong thì nhíu mày, cá lớn tới rồi.

Anh ta quay đầu nhìn thấy Phương Ly, sắc mặt nhanh chóng thay đổi, vẻ mặt hiện lên vẻ cảnh giác: “Sao cô tới đây?”

Anh ta vừa dứt lời, hốc mắt Phương Ly nhanh chóng đỏ bừng, cô ta có cảm giác má mình bị ai đó tát thật mạnh, vô cùng đau rát.

Mới vừa rồi cô ta vẫn luôn đứng bên cạnh An Bích Hà, thế nhưng anh ta lại chẳng nhìn Phương Ly lấy một cái, trong mắt chỉ có một mình An Bích Hà.

Phương Ly cắn chặt môi, âm thanh khàn khàn: “Tôi, bây giờ tôi làm cùng với tổng giám đốc An.”

Trần Thanh Minh nghe thấy lời này, chân mày càng nhíu chặt hơn, ánh mắt mang theo vẻ cảnh cáo: “Phương Ly, tôi cảnh cáo cô, bây giờ cô đã không còn nơi này để đi nữa rồi.

Bích Hà thu nhận cô thì cô nên cảm kích cô ấy đi, đừng có lấy oán trả ơn đấy!”

Phương Ly đứng ngơ ngác, ánh mắt kinh ngạc nhìn Trần Thanh Minh, đối diện với ánh mắt lạnh như băng của anh ta, cô ta cảm thấy sống lưng mình trở nên lạnh lẽo, trong lòng cũng cảm thấy lạnh buốt.

Anh ta lại có thể vì An Bích Hà tới mức độ này.

Anh ta… Sao anh ta có thể nói với mình những lời như thế!

Một giọt nước mắt nhanh chóng chảy xuống từ khóe mắt của Phương Ly, trong lòng cũng bắt đầu rỉ máu.

Trần Thanh Minh chán ghét nhìn cô ta: “Cô khóc cái gì đấy? Tôi cũng chẳng làm gì cô, muốn trách thì trách thủ đoạn trước đây của cô.

Cơ thể của Bích Hà yếu ớt, bây giờ tập đoàn An Thị còn đang gặp tai họa, cô đừng có động tay động chân đấy.

Tôi sợ cô ấy sẽ không chịu nổi.

Nếu cô dám động đến cô ấy thì tôi sẽ không bỏ qua cho cô đâu”

Ánh mắt Phương Ly trở nên run rẩy, nhanh chóng đưa tay lau sạch nước mắt, lộ ra một nụ cười kỳ quái: “Yên tâm đi, tôi sẽ không làm gì đâu.”

Có những lời này của anh ta thì cô ta chắc chắn sẽ nghĩ đủ mọi cách khiến tập đoàn An Thị rơi xuống vực thẳm, không hại chết An Bích Hà thì không cam lòng!.

Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… Sau khi rời khỏi đám người, vẻ mặt cô ta nhăn nhó, cố gắng kìm nén sự hận thù, lên tiếng: “Tổng giám đốc An, rốt cuộc thì cô có cảm giác gì với Trần Thanh Minh?”An Bích Hà quay đầu nhìn cô ta sau đó bật cười: “Sao tôi có thể thích anh ta được chứ.”“Thế nhưng tôi cảm thấy anh ta rất yêu cô đấy.” Ngón tay Phương Ly siết chặt, cô ta cố kiềm chế sau đó tiếp tục nói.Vẻ châm chọc trên mặt An Bích Hà càng trở nên đậm hơn: “Anh ta yêu tôi thì tôi phải thích lại anh ta sao? Nằm mơ đi! Ngay cả Lạc Hiểu Nhã mà anh ta cũng không dám đuổi, đúng là người chẳng làm được tích sự gì, người này chẳng có ích gì cho tôi cả”.Cô ta vừa nói vừa liếc mắt nhìn Phương Ly, đột nhiên nói: “Tôi nhớ dường như trước đây cô thích Trần Thanh Minh đúng không?”An Bích Hà vừa dứt lời, trong lòng Phương Ly run lên, giả vờ cười một tiếng: “Đều là chuyện trước đây, lần trước anh ta đối xử với tôi như thế, còn đưa tôi tới đồn cảnh sát nữa, tôi đã không còn thích anh ta nữa rồi.”An Bích Hà thu hồi tầm mắt, cũng không trong lòng đang nghĩ gì, khoe khoang, kiêu ngạo lên tiếng: “Thế nhưng bây giờ cô có thích anh ta thì cũng vô dụng tôi, vừa rồi trong mắt anh ta cũng chỉ có một mình tôi mà thôi.”Nói xong thì cười hai tiếng rồi quay người bỏ đi.Phương Ly đưa mắt nhìn theo hướng cô ta, lòng bàn tay suýt nữa đã bị chảy máu, biết bây giờ An Bích Hà không thèm để ý đến mình nên trưng ra vẻ mặt hung tợn nhìn chằm chằm An Bích Hà.Lúc này, An Bích Hà đã vượt qua khỏi Lạc Hiểu Nhã, trở thành người mà Phương Ly cảm thấy căm thù nhất.Trong lòng Phương Ly thầm mắng An Bích Hà, vừa quay đầu thì nhanh chóng nhìn thấy Trần Thanh Minh đang thu dọn mọi thứ, đi thẳng về phía xe, cô ta cũng không nhịn được nữa mà nhanh chóng lao tới chỗ anh ta.Cô ta dè dặt lên tiếng: “Tổng giám đốc Trần.”Cô ta vừa lên tiếng, Trần Thanh Minh nghe xong thì nhíu mày, cá lớn tới rồi.Anh ta quay đầu nhìn thấy Phương Ly, sắc mặt nhanh chóng thay đổi, vẻ mặt hiện lên vẻ cảnh giác: “Sao cô tới đây?”Anh ta vừa dứt lời, hốc mắt Phương Ly nhanh chóng đỏ bừng, cô ta có cảm giác má mình bị ai đó tát thật mạnh, vô cùng đau rát.Mới vừa rồi cô ta vẫn luôn đứng bên cạnh An Bích Hà, thế nhưng anh ta lại chẳng nhìn Phương Ly lấy một cái, trong mắt chỉ có một mình An Bích Hà.Phương Ly cắn chặt môi, âm thanh khàn khàn: “Tôi, bây giờ tôi làm cùng với tổng giám đốc An.”Trần Thanh Minh nghe thấy lời này, chân mày càng nhíu chặt hơn, ánh mắt mang theo vẻ cảnh cáo: “Phương Ly, tôi cảnh cáo cô, bây giờ cô đã không còn nơi này để đi nữa rồi.Bích Hà thu nhận cô thì cô nên cảm kích cô ấy đi, đừng có lấy oán trả ơn đấy!”Phương Ly đứng ngơ ngác, ánh mắt kinh ngạc nhìn Trần Thanh Minh, đối diện với ánh mắt lạnh như băng của anh ta, cô ta cảm thấy sống lưng mình trở nên lạnh lẽo, trong lòng cũng cảm thấy lạnh buốt.Anh ta lại có thể vì An Bích Hà tới mức độ này.Anh ta… Sao anh ta có thể nói với mình những lời như thế!Một giọt nước mắt nhanh chóng chảy xuống từ khóe mắt của Phương Ly, trong lòng cũng bắt đầu rỉ máu.Trần Thanh Minh chán ghét nhìn cô ta: “Cô khóc cái gì đấy? Tôi cũng chẳng làm gì cô, muốn trách thì trách thủ đoạn trước đây của cô.Cơ thể của Bích Hà yếu ớt, bây giờ tập đoàn An Thị còn đang gặp tai họa, cô đừng có động tay động chân đấy.Tôi sợ cô ấy sẽ không chịu nổi.Nếu cô dám động đến cô ấy thì tôi sẽ không bỏ qua cho cô đâu”Ánh mắt Phương Ly trở nên run rẩy, nhanh chóng đưa tay lau sạch nước mắt, lộ ra một nụ cười kỳ quái: “Yên tâm đi, tôi sẽ không làm gì đâu.”Có những lời này của anh ta thì cô ta chắc chắn sẽ nghĩ đủ mọi cách khiến tập đoàn An Thị rơi xuống vực thẳm, không hại chết An Bích Hà thì không cam lòng!.

Chương 383: Chương 382