Tác giả:

“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời…

Chương 432: Chương 431

Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… Sau khi Quý Tiêu Châu nhìn thấy ánh mắt này, cậu ta chợt nghĩ, anh Long này đối xử với Hiểu Nhã, hình như thật sự có chút khác biệt.Ban đầu cậu ta còn hoài nghi có phải anh Long thấy Hiểu Nhã xinh đẹp, cho nên mới nổi tâm tư hay không.Nhưng hôm nay, sau khi cậu ta được nhìn một cách rõ ràng, cậu ta mới phát hiện mọi chuyện cũng không phải như vậy.Ánh mắt anh Long dùng để nhìn Hiểu Nhã rất hiền lành, giống như nhìn một người bề dưới trong nhà mình.Ánh mắt đó có mang theo chút yêu mến, không hề có chút hèn mọn l* m*ng nào.Lúc trước, cậu ta còn tưởng những gì mà Hiểu Nhã phải trải qua đã khiến anh Long cảm thấy có chút đồng cảm.Đến lúc này Quý Tiêu Châu đột nhiên nhớ tới một chuyện.Trước đây, hình như anh Long còn có một đứa con gái.Nếu năm đó, cô bé đó còn sống, chỉ sợ cũng đã lớn tầm này, chỉ tiếc là… Nghe nói năm đó, vợ và con gái anh Long đã chết thảm trong nhà mà không có người phát hiện ra.Mãi đến khi anh Long đi công tác trở về, thi thể đã thối rữa hết rồi.Lạc Hiểu Nhã và Quý Tiêu Châu đều đi theo anh Long đến mỏ quặng cách thành phố rất xa, vì thế một khoảng thời gian khá lâu sau, xe mới đến điểm đích.Sau khi xuống xe, đập ngay vào mắt là một cỗ máy to lớn và những tiếng đập định tại nhức óc.Mỏ quặng này vô cùng lớn, công nhân cứ đi đi lại lại, xe cộ cũng ra vào để vận chuyển cát ra ngoài.Ở đây có những cỗ máy rất tiên tiến, và tất nhiên là có rất nhiều công nhân.Anh Long dẫn bọn họ đi đến nơi có nhiều công nhân nhất.Ở chỗ này lại có rất ít máy móc.Hầu hết mọi người ở đây đều sử dụng xe đẩy để kéo cát nặng và đá rồi vận chuyển ra bên ngoài.Anh Long vừa đi vừa giới thiệu: “Ở đây có rất nhiều người không thể trả nợ, cho nên phải lao động để trả nợ.Ngoài ra, còn có không ít người vì không có kỹ năng mà chỉ có thể dựa vào nỗ lực để kiếm ra tiền”Làm việc ở đây mệt mỏi hơn những nơi khác, cũng nguy hiểm hơn những nơi khác, nhưng mức lương tương ứng cũng cao hơn.Tuy nhiên, trong đó không bao gồm hai bố con nhà họ Lạc.Bọn họ không được trả lương, chỉ được đảm bảo ba bữa ăn một ngày, nhưng dù chỉ một đồng thì cũng sẽ không rơi vào bàn tay của họ.Lạc Hiểu Nhã nghe anh Long nói vậy mà mặt mày cũng không có một chút cảm xúc nào.Trong mắt cô, đây chính là hình phạt thích đáng cho bố con nhà họ Lạc..Bà cụ lớn tuổi, người cũng đã hồ đồ, tuy bà cụ đối xử với bố cô không tốt, nhưng cũng coi như là có ơn sinh dưỡng ông ấy.Vì thế, Lạc Hiểu Nhã mới có chút nương tay với bà cụ.Thế nhưng hai bố con nhà họ Lạc và cả nhà Lạc Hiểu Nhã chỉ có thù hận chứ không có ân nghĩa.“Bọn họ đang ở đó!” Từ xa, Quý Tiêu Châu đã nhìn thấy hai bố con nhà họ Lạc nên cậu ta đã vội vàng kéo tay áo của Lạc Hiểu Nhã và giơ ngón tay lên chỉ về một hướng.Lạc Hiểu Nhã nhìn theo hướng cậu ta chỉ.Lúc này, cô cũng nhìn thấy hai bố con nhà họ Bach.Hiện giờ, thời tiết cũng không phải là quá nóng, nhưng ở bên mỏ đã có rất nhiều người c** tr*n mà hai bố con nhà họ Lạc cũng vậy.Bọn họ mới tới chưa đến một tuần, so với các công nhân khác thì da vẫn trắng hơn nhiều, cho nên cô có thể nhìn thấy bọn họ ngay lập tức.Lúc này, bọn họ đang cố gắng đào cát.Phía sau còn có người trông chừng, cho nên bọn họ cũng không dám lười biếng..Đời này, hai bố con bọn họ chưa từng làm một công việc nặng nề gì mà chỉ sống một cách an nhàn sung sướng, cho nên khi phải đi lao động, khuôn mặt của bọn họ đều đỏ bừng, trên mặt tràn đầy sự thống khổ.Đoàn người Lạc Hiểu Nhã ở chỗ này đúng là có điểm không thích hợp.Bọn họ đang mặc quần áo sạch sẽ, ánh sáng rực rỡ, nhất là người phụ trách mỏ của những người này còn đang đi theo bên cạnh.Vì vậy, bọn họ đã thu hút không ít sự chú ý của khá nhiều người.Lạc Quang vốn đang cố gắng làm việc, nghe thấy âm thanh của người bên cạnh cũng lặng lẽ nhìn về phía nơi này.Sau khi nhìn thấy mấy người đến, đôi mắt của anh ta đột nhiên mở to, động tác cũng ngừng lại.Đứng ở giữa những người đó là Lạc Hiểu Nhã, phải không? Là cô mà, phải không?Lạc Quang dường như không thể tin vào những gì mình đang thấy, anh ta dùng đôi tay đầy bụi bẩn của mình dụi mắt.Sáng sớm hôm nay, anh ta đã ra ngoài làm việc từ rất sớm, lúc này cảnh vật xung quanh vẫn còn bị bao phủ bởi một màn đêm lạnh lẽo, vì vậy nhìn ai nhìn cái gì cũng không thể rõ ràng được.Anh ta dụi mắt, bụi bẩn từ tay anh ta rơi vào mắt khiến mắt anh ta cay xè, nước mắt không ngừng chảy xuống thế nhưng tầm nhìn của anh ta vẫn không được rõ..

Sau khi Quý Tiêu Châu nhìn thấy ánh mắt này, cậu ta chợt nghĩ, anh Long này đối xử với Hiểu Nhã, hình như thật sự có chút khác biệt.

Ban đầu cậu ta còn hoài nghi có phải anh Long thấy Hiểu Nhã xinh đẹp, cho nên mới nổi tâm tư hay không.

Nhưng hôm nay, sau khi cậu ta được nhìn một cách rõ ràng, cậu ta mới phát hiện mọi chuyện cũng không phải như vậy.

Ánh mắt anh Long dùng để nhìn Hiểu Nhã rất hiền lành, giống như nhìn một người bề dưới trong nhà mình.

Ánh mắt đó có mang theo chút yêu mến, không hề có chút hèn mọn l* m*ng nào.

Lúc trước, cậu ta còn tưởng những gì mà Hiểu Nhã phải trải qua đã khiến anh Long cảm thấy có chút đồng cảm.

Đến lúc này Quý Tiêu Châu đột nhiên nhớ tới một chuyện.

Trước đây, hình như anh Long còn có một đứa con gái.

Nếu năm đó, cô bé đó còn sống, chỉ sợ cũng đã lớn tầm này, chỉ tiếc là… Nghe nói năm đó, vợ và con gái anh Long đã chết thảm trong nhà mà không có người phát hiện ra.

Mãi đến khi anh Long đi công tác trở về, thi thể đã thối rữa hết rồi.

Lạc Hiểu Nhã và Quý Tiêu Châu đều đi theo anh Long đến mỏ quặng cách thành phố rất xa, vì thế một khoảng thời gian khá lâu sau, xe mới đến điểm đích.

Sau khi xuống xe, đập ngay vào mắt là một cỗ máy to lớn và những tiếng đập định tại nhức óc.

Mỏ quặng này vô cùng lớn, công nhân cứ đi đi lại lại, xe cộ cũng ra vào để vận chuyển cát ra ngoài.

Ở đây có những cỗ máy rất tiên tiến, và tất nhiên là có rất nhiều công nhân.

Anh Long dẫn bọn họ đi đến nơi có nhiều công nhân nhất.

Ở chỗ này lại có rất ít máy móc.

Hầu hết mọi người ở đây đều sử dụng xe đẩy để kéo cát nặng và đá rồi vận chuyển ra bên ngoài.

Anh Long vừa đi vừa giới thiệu: “Ở đây có rất nhiều người không thể trả nợ, cho nên phải lao động để trả nợ.

Ngoài ra, còn có không ít người vì không có kỹ năng mà chỉ có thể dựa vào nỗ lực để kiếm ra tiền”

Làm việc ở đây mệt mỏi hơn những nơi khác, cũng nguy hiểm hơn những nơi khác, nhưng mức lương tương ứng cũng cao hơn.

Tuy nhiên, trong đó không bao gồm hai bố con nhà họ Lạc.

Bọn họ không được trả lương, chỉ được đảm bảo ba bữa ăn một ngày, nhưng dù chỉ một đồng thì cũng sẽ không rơi vào bàn tay của họ.

Lạc Hiểu Nhã nghe anh Long nói vậy mà mặt mày cũng không có một chút cảm xúc nào.

Trong mắt cô, đây chính là hình phạt thích đáng cho bố con nhà họ Lạc..

Bà cụ lớn tuổi, người cũng đã hồ đồ, tuy bà cụ đối xử với bố cô không tốt, nhưng cũng coi như là có ơn sinh dưỡng ông ấy.

Vì thế, Lạc Hiểu Nhã mới có chút nương tay với bà cụ.

Thế nhưng hai bố con nhà họ Lạc và cả nhà Lạc Hiểu Nhã chỉ có thù hận chứ không có ân nghĩa.

“Bọn họ đang ở đó!” Từ xa, Quý Tiêu Châu đã nhìn thấy hai bố con nhà họ Lạc nên cậu ta đã vội vàng kéo tay áo của Lạc Hiểu Nhã và giơ ngón tay lên chỉ về một hướng.

Lạc Hiểu Nhã nhìn theo hướng cậu ta chỉ.

Lúc này, cô cũng nhìn thấy hai bố con nhà họ Bach.

Hiện giờ, thời tiết cũng không phải là quá nóng, nhưng ở bên mỏ đã có rất nhiều người c** tr*n mà hai bố con nhà họ Lạc cũng vậy.

Bọn họ mới tới chưa đến một tuần, so với các công nhân khác thì da vẫn trắng hơn nhiều, cho nên cô có thể nhìn thấy bọn họ ngay lập tức.

Lúc này, bọn họ đang cố gắng đào cát.

Phía sau còn có người trông chừng, cho nên bọn họ cũng không dám lười biếng..

Đời này, hai bố con bọn họ chưa từng làm một công việc nặng nề gì mà chỉ sống một cách an nhàn sung sướng, cho nên khi phải đi lao động, khuôn mặt của bọn họ đều đỏ bừng, trên mặt tràn đầy sự thống khổ.

Đoàn người Lạc Hiểu Nhã ở chỗ này đúng là có điểm không thích hợp.

Bọn họ đang mặc quần áo sạch sẽ, ánh sáng rực rỡ, nhất là người phụ trách mỏ của những người này còn đang đi theo bên cạnh.

Vì vậy, bọn họ đã thu hút không ít sự chú ý của khá nhiều người.

Lạc Quang vốn đang cố gắng làm việc, nghe thấy âm thanh của người bên cạnh cũng lặng lẽ nhìn về phía nơi này.

Sau khi nhìn thấy mấy người đến, đôi mắt của anh ta đột nhiên mở to, động tác cũng ngừng lại.

Đứng ở giữa những người đó là Lạc Hiểu Nhã, phải không? Là cô mà, phải không?

Lạc Quang dường như không thể tin vào những gì mình đang thấy, anh ta dùng đôi tay đầy bụi bẩn của mình dụi mắt.

Sáng sớm hôm nay, anh ta đã ra ngoài làm việc từ rất sớm, lúc này cảnh vật xung quanh vẫn còn bị bao phủ bởi một màn đêm lạnh lẽo, vì vậy nhìn ai nhìn cái gì cũng không thể rõ ràng được.

Anh ta dụi mắt, bụi bẩn từ tay anh ta rơi vào mắt khiến mắt anh ta cay xè, nước mắt không ngừng chảy xuống thế nhưng tầm nhìn của anh ta vẫn không được rõ..

Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… Sau khi Quý Tiêu Châu nhìn thấy ánh mắt này, cậu ta chợt nghĩ, anh Long này đối xử với Hiểu Nhã, hình như thật sự có chút khác biệt.Ban đầu cậu ta còn hoài nghi có phải anh Long thấy Hiểu Nhã xinh đẹp, cho nên mới nổi tâm tư hay không.Nhưng hôm nay, sau khi cậu ta được nhìn một cách rõ ràng, cậu ta mới phát hiện mọi chuyện cũng không phải như vậy.Ánh mắt anh Long dùng để nhìn Hiểu Nhã rất hiền lành, giống như nhìn một người bề dưới trong nhà mình.Ánh mắt đó có mang theo chút yêu mến, không hề có chút hèn mọn l* m*ng nào.Lúc trước, cậu ta còn tưởng những gì mà Hiểu Nhã phải trải qua đã khiến anh Long cảm thấy có chút đồng cảm.Đến lúc này Quý Tiêu Châu đột nhiên nhớ tới một chuyện.Trước đây, hình như anh Long còn có một đứa con gái.Nếu năm đó, cô bé đó còn sống, chỉ sợ cũng đã lớn tầm này, chỉ tiếc là… Nghe nói năm đó, vợ và con gái anh Long đã chết thảm trong nhà mà không có người phát hiện ra.Mãi đến khi anh Long đi công tác trở về, thi thể đã thối rữa hết rồi.Lạc Hiểu Nhã và Quý Tiêu Châu đều đi theo anh Long đến mỏ quặng cách thành phố rất xa, vì thế một khoảng thời gian khá lâu sau, xe mới đến điểm đích.Sau khi xuống xe, đập ngay vào mắt là một cỗ máy to lớn và những tiếng đập định tại nhức óc.Mỏ quặng này vô cùng lớn, công nhân cứ đi đi lại lại, xe cộ cũng ra vào để vận chuyển cát ra ngoài.Ở đây có những cỗ máy rất tiên tiến, và tất nhiên là có rất nhiều công nhân.Anh Long dẫn bọn họ đi đến nơi có nhiều công nhân nhất.Ở chỗ này lại có rất ít máy móc.Hầu hết mọi người ở đây đều sử dụng xe đẩy để kéo cát nặng và đá rồi vận chuyển ra bên ngoài.Anh Long vừa đi vừa giới thiệu: “Ở đây có rất nhiều người không thể trả nợ, cho nên phải lao động để trả nợ.Ngoài ra, còn có không ít người vì không có kỹ năng mà chỉ có thể dựa vào nỗ lực để kiếm ra tiền”Làm việc ở đây mệt mỏi hơn những nơi khác, cũng nguy hiểm hơn những nơi khác, nhưng mức lương tương ứng cũng cao hơn.Tuy nhiên, trong đó không bao gồm hai bố con nhà họ Lạc.Bọn họ không được trả lương, chỉ được đảm bảo ba bữa ăn một ngày, nhưng dù chỉ một đồng thì cũng sẽ không rơi vào bàn tay của họ.Lạc Hiểu Nhã nghe anh Long nói vậy mà mặt mày cũng không có một chút cảm xúc nào.Trong mắt cô, đây chính là hình phạt thích đáng cho bố con nhà họ Lạc..Bà cụ lớn tuổi, người cũng đã hồ đồ, tuy bà cụ đối xử với bố cô không tốt, nhưng cũng coi như là có ơn sinh dưỡng ông ấy.Vì thế, Lạc Hiểu Nhã mới có chút nương tay với bà cụ.Thế nhưng hai bố con nhà họ Lạc và cả nhà Lạc Hiểu Nhã chỉ có thù hận chứ không có ân nghĩa.“Bọn họ đang ở đó!” Từ xa, Quý Tiêu Châu đã nhìn thấy hai bố con nhà họ Lạc nên cậu ta đã vội vàng kéo tay áo của Lạc Hiểu Nhã và giơ ngón tay lên chỉ về một hướng.Lạc Hiểu Nhã nhìn theo hướng cậu ta chỉ.Lúc này, cô cũng nhìn thấy hai bố con nhà họ Bach.Hiện giờ, thời tiết cũng không phải là quá nóng, nhưng ở bên mỏ đã có rất nhiều người c** tr*n mà hai bố con nhà họ Lạc cũng vậy.Bọn họ mới tới chưa đến một tuần, so với các công nhân khác thì da vẫn trắng hơn nhiều, cho nên cô có thể nhìn thấy bọn họ ngay lập tức.Lúc này, bọn họ đang cố gắng đào cát.Phía sau còn có người trông chừng, cho nên bọn họ cũng không dám lười biếng..Đời này, hai bố con bọn họ chưa từng làm một công việc nặng nề gì mà chỉ sống một cách an nhàn sung sướng, cho nên khi phải đi lao động, khuôn mặt của bọn họ đều đỏ bừng, trên mặt tràn đầy sự thống khổ.Đoàn người Lạc Hiểu Nhã ở chỗ này đúng là có điểm không thích hợp.Bọn họ đang mặc quần áo sạch sẽ, ánh sáng rực rỡ, nhất là người phụ trách mỏ của những người này còn đang đi theo bên cạnh.Vì vậy, bọn họ đã thu hút không ít sự chú ý của khá nhiều người.Lạc Quang vốn đang cố gắng làm việc, nghe thấy âm thanh của người bên cạnh cũng lặng lẽ nhìn về phía nơi này.Sau khi nhìn thấy mấy người đến, đôi mắt của anh ta đột nhiên mở to, động tác cũng ngừng lại.Đứng ở giữa những người đó là Lạc Hiểu Nhã, phải không? Là cô mà, phải không?Lạc Quang dường như không thể tin vào những gì mình đang thấy, anh ta dùng đôi tay đầy bụi bẩn của mình dụi mắt.Sáng sớm hôm nay, anh ta đã ra ngoài làm việc từ rất sớm, lúc này cảnh vật xung quanh vẫn còn bị bao phủ bởi một màn đêm lạnh lẽo, vì vậy nhìn ai nhìn cái gì cũng không thể rõ ràng được.Anh ta dụi mắt, bụi bẩn từ tay anh ta rơi vào mắt khiến mắt anh ta cay xè, nước mắt không ngừng chảy xuống thế nhưng tầm nhìn của anh ta vẫn không được rõ..

Chương 432: Chương 431