“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời…
Chương 443: Chương 442
Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… “Hiểu Nhã, con”Bà ta còn chưa nói xong, Lạc Hiểu Nhã đã vội hỏi: “Tôi có phải là con gái ruột của bố mẹ không?”Bà cụ Lạc bị câu hỏi của Lạc Hiểu Nhã dọa giật mình, lúc sau bà ta mới bình tĩnh lại, ánh mắt phức tạp nhìn cô: “Ai nói cho con chuyện này?”.Tâm trạng của Lạc Hiểu Nhã cũng vì câu hỏi của bà cụ Lạc mà trở nên vô cùng ảm đạm, dù bà cụ không trả lời trực tiếp nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ chứng minh một sự thật cô không phải là con gái ruột của bố mẹ.“Có phải mấy người Lạc Quang nói không?” Bà cụ Lạc thở dài: “Không ngờ lúc này bọn họ lại nói ra chuyện này?”“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Lạc Hiểu Nhã sốt ruột hỏi.Sống cùng bố mẹ mấy chục năm trời, cô chưa bao từng gặp phải chuyện gì khiến cô nghi ngờ mình không phải là con ruột của bố mę.Bà cụ Lạc nhìn Lạc Hiểu Nhã: “Chỉ cần chú ý một chút thì có thể thấy gương mặt của con không hề giống người của nhà họ Lạc”.Cô rất xinh đẹp, con cháu của nhà họ Lạc trước giờ chưa có ai xinh đẹp đến như vậy.“Năm đó, bố mẹ con chỉ lo làm ăn không chịu nghĩ đến sức khỏe, hai người cứ liều mạng làm việc về sau mới phát hiện bản thân không thể sinh con.Vì vậy, bố con mới đến cô nhi viện nhận nuôi con, lúc đó con chỉ mới hai tuổi.Còn về phần con thì không ai biết bố mẹ con là ai, nhà ở đâu chỉ biết con được cảnh sát đưa đến, lúc mới tới đầu còn bị thương, chuyện gì cũng không nhớ.”Bà cụ Lạc từ tốn kể lại những chuyện đã xảy ra trong quá khứ: “Lúc bố con đưa con về bà đã không đồng ý.Người có vấn đề sức khỏe là mẹ con, bố con hoàn toàn khỏe mạnh, vậy tại sao phải xin con nuôi làm gì.Bà muốn hai người ly hôn để bố con cưới người khác, nhưng bố con lại kịch liệt phản đối, còn nói dối người có vấn đề là nó.Dù bà có nói như thế nào nó vẫn kiên quyết làm theo ý mình vì vậy bà cũng không muốn nói nữa, mặc nó muốn làm gì thì làm”.Nói đến đây, bà cụ Lạc có chút chột dạ, thực ra lúc trước bà cụ đồng ý nhận nuôi Lạc Hiểu Nhã còn vì lí do khác.Bà cụ nghĩ dù sao đi nữa Lạc Hiểu Nhã cũng không phải là con gái ruột của Lạc Quang Nhật, nếu lỡ như có một ngày Lạc Quang Nhật xảy ra chuyện thì Lạc Hiểu Nhã cũng không có quyền thừa hưởng tài sản mà Lạc Quang Nhật để lại.Đến lúc đó, toàn bộ số tài sản kia sẽ thuộc về cháu trai cả của bà cụ là Lạc Quang.Chính vì vậy bà cụ mới đồng ý nhận nuôi Lạc Hiểu Nhã.Dù sao cô cũng chỉ là một đứa con gái bị vứt bỏ, không có gì đáng để bận tâm..truyện teen hayNhưng bà cụ không ngờ rằng đứa con gái mà mọi người cho rằng không có tiền đồ, một đứa con gái bị bỏ rơi lại có thể khiến bà cụ lâm vào cảnh ngộ thảm hại như ngày hôm nay.Đúng thật là trời cao có mắt, ác giả ác báo.“Trên gác xép nhà mình có cất giữ đồ dùng của bố con lúc còn sống, nếu con không tin con có thể đến đó tìm thử xem, có khi sẽ tìm thấy giấy nhận nuôi con năm đó.”Chuyện đã đến nước này, Lạc Hoàn An có muốn không tin cũng không được, ánh mắt cô nhuốm đầy sự bi thương, cô hơi cúi thấp đầu, gật gật đầu nói: “Được, tôi biết rồi.”Nói xong, cô đứng dậy xoay người định ròi đi.Lúc này, bà cụ Lạc bất ngờ gọi cô lại.Bà cụ ngừng một lát rồi nói: “Hiểu Nhã, dù bố con không phải là bố ruột của con nhưng ông ấy rất thương con”Lạc Hiểu Nhã xoay người lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn bà cụ: “Chuyện này đương nhiên tôi biết”Bố mẹ cô là những người tốt nhất trên thế giới này, dù họ không phải là bố mẹ ruột của cô nhưng chuyện này cũng sẽ không ảnh hưởng đến tình yêu của cô dành cho họ.Lúc nhỏ, người thắt tóc cho cô mỗi ngày là mẹ, người cũng có trên cổ đưa cô đi chơi hết nơi này đến nơi khác là bố.Cô vốn là đứa trẻ kén ăn, vì sợ cô không đủ dinh dưỡng để phát triển mẹ ngày này qua ngày khác đều cố gắng đổi mới công thức nấu ăn, cố gắng nấu cho cô những món ăn ngon nhất, bố vì muốn cho cô một cuộc sống đầy đủ mà không ngừng ra ngoài làm việc, dù cực khổ nhưng bố chưa bao giờ phàn nàn lấy một lời nào..Vì vậy dù cô và bố mẹ không chảy cùng một dòng máu nhưng điều đó cũng không thể thay đổi được một sự thật đó chính là họ yêu cô và cô yêu họ.Lúc đầu, cô quả thật đã rất sốc nhưng sau khi suy nghĩ kĩ lại cô cảm thấy chuyện này cũng không có gì là to tát cả.Trong lòng cô, Lạc Quang Nhật và Từ Phương Thanh chính là bố mẹ ruột của cô, không ai có thể thay thế được..
“Hiểu Nhã, con”
Bà ta còn chưa nói xong, Lạc Hiểu Nhã đã vội hỏi: “Tôi có phải là con gái ruột của bố mẹ không?”
Bà cụ Lạc bị câu hỏi của Lạc Hiểu Nhã dọa giật mình, lúc sau bà ta mới bình tĩnh lại, ánh mắt phức tạp nhìn cô: “Ai nói cho con chuyện này?”.
Tâm trạng của Lạc Hiểu Nhã cũng vì câu hỏi của bà cụ Lạc mà trở nên vô cùng ảm đạm, dù bà cụ không trả lời trực tiếp nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ chứng minh một sự thật cô không phải là con gái ruột của bố mẹ.
“Có phải mấy người Lạc Quang nói không?” Bà cụ Lạc thở dài: “Không ngờ lúc này bọn họ lại nói ra chuyện này?”
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Lạc Hiểu Nhã sốt ruột hỏi.
Sống cùng bố mẹ mấy chục năm trời, cô chưa bao từng gặp phải chuyện gì khiến cô nghi ngờ mình không phải là con ruột của bố mę.
Bà cụ Lạc nhìn Lạc Hiểu Nhã: “Chỉ cần chú ý một chút thì có thể thấy gương mặt của con không hề giống người của nhà họ Lạc”.
Cô rất xinh đẹp, con cháu của nhà họ Lạc trước giờ chưa có ai xinh đẹp đến như vậy.
“Năm đó, bố mẹ con chỉ lo làm ăn không chịu nghĩ đến sức khỏe, hai người cứ liều mạng làm việc về sau mới phát hiện bản thân không thể sinh con.
Vì vậy, bố con mới đến cô nhi viện nhận nuôi con, lúc đó con chỉ mới hai tuổi.
Còn về phần con thì không ai biết bố mẹ con là ai, nhà ở đâu chỉ biết con được cảnh sát đưa đến, lúc mới tới đầu còn bị thương, chuyện gì cũng không nhớ.”
Bà cụ Lạc từ tốn kể lại những chuyện đã xảy ra trong quá khứ: “Lúc bố con đưa con về bà đã không đồng ý.
Người có vấn đề sức khỏe là mẹ con, bố con hoàn toàn khỏe mạnh, vậy tại sao phải xin con nuôi làm gì.
Bà muốn hai người ly hôn để bố con cưới người khác, nhưng bố con lại kịch liệt phản đối, còn nói dối người có vấn đề là nó.
Dù bà có nói như thế nào nó vẫn kiên quyết làm theo ý mình vì vậy bà cũng không muốn nói nữa, mặc nó muốn làm gì thì làm”.
Nói đến đây, bà cụ Lạc có chút chột dạ, thực ra lúc trước bà cụ đồng ý nhận nuôi Lạc Hiểu Nhã còn vì lí do khác.
Bà cụ nghĩ dù sao đi nữa Lạc Hiểu Nhã cũng không phải là con gái ruột của Lạc Quang Nhật, nếu lỡ như có một ngày Lạc Quang Nhật xảy ra chuyện thì Lạc Hiểu Nhã cũng không có quyền thừa hưởng tài sản mà Lạc Quang Nhật để lại.
Đến lúc đó, toàn bộ số tài sản kia sẽ thuộc về cháu trai cả của bà cụ là Lạc Quang.
Chính vì vậy bà cụ mới đồng ý nhận nuôi Lạc Hiểu Nhã.
Dù sao cô cũng chỉ là một đứa con gái bị vứt bỏ, không có gì đáng để bận tâm.
.
truyện teen hay
Nhưng bà cụ không ngờ rằng đứa con gái mà mọi người cho rằng không có tiền đồ, một đứa con gái bị bỏ rơi lại có thể khiến bà cụ lâm vào cảnh ngộ thảm hại như ngày hôm nay.
Đúng thật là trời cao có mắt, ác giả ác báo.
“Trên gác xép nhà mình có cất giữ đồ dùng của bố con lúc còn sống, nếu con không tin con có thể đến đó tìm thử xem, có khi sẽ tìm thấy giấy nhận nuôi con năm đó.”
Chuyện đã đến nước này, Lạc Hoàn An có muốn không tin cũng không được, ánh mắt cô nhuốm đầy sự bi thương, cô hơi cúi thấp đầu, gật gật đầu nói: “Được, tôi biết rồi.”
Nói xong, cô đứng dậy xoay người định ròi đi.
Lúc này, bà cụ Lạc bất ngờ gọi cô lại.
Bà cụ ngừng một lát rồi nói: “Hiểu Nhã, dù bố con không phải là bố ruột của con nhưng ông ấy rất thương con”
Lạc Hiểu Nhã xoay người lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn bà cụ: “Chuyện này đương nhiên tôi biết”
Bố mẹ cô là những người tốt nhất trên thế giới này, dù họ không phải là bố mẹ ruột của cô nhưng chuyện này cũng sẽ không ảnh hưởng đến tình yêu của cô dành cho họ.
Lúc nhỏ, người thắt tóc cho cô mỗi ngày là mẹ, người cũng có trên cổ đưa cô đi chơi hết nơi này đến nơi khác là bố.
Cô vốn là đứa trẻ kén ăn, vì sợ cô không đủ dinh dưỡng để phát triển mẹ ngày này qua ngày khác đều cố gắng đổi mới công thức nấu ăn, cố gắng nấu cho cô những món ăn ngon nhất, bố vì muốn cho cô một cuộc sống đầy đủ mà không ngừng ra ngoài làm việc, dù cực khổ nhưng bố chưa bao giờ phàn nàn lấy một lời nào..
Vì vậy dù cô và bố mẹ không chảy cùng một dòng máu nhưng điều đó cũng không thể thay đổi được một sự thật đó chính là họ yêu cô và cô yêu họ.
Lúc đầu, cô quả thật đã rất sốc nhưng sau khi suy nghĩ kĩ lại cô cảm thấy chuyện này cũng không có gì là to tát cả.
Trong lòng cô, Lạc Quang Nhật và Từ Phương Thanh chính là bố mẹ ruột của cô, không ai có thể thay thế được..
Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… “Hiểu Nhã, con”Bà ta còn chưa nói xong, Lạc Hiểu Nhã đã vội hỏi: “Tôi có phải là con gái ruột của bố mẹ không?”Bà cụ Lạc bị câu hỏi của Lạc Hiểu Nhã dọa giật mình, lúc sau bà ta mới bình tĩnh lại, ánh mắt phức tạp nhìn cô: “Ai nói cho con chuyện này?”.Tâm trạng của Lạc Hiểu Nhã cũng vì câu hỏi của bà cụ Lạc mà trở nên vô cùng ảm đạm, dù bà cụ không trả lời trực tiếp nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ chứng minh một sự thật cô không phải là con gái ruột của bố mẹ.“Có phải mấy người Lạc Quang nói không?” Bà cụ Lạc thở dài: “Không ngờ lúc này bọn họ lại nói ra chuyện này?”“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Lạc Hiểu Nhã sốt ruột hỏi.Sống cùng bố mẹ mấy chục năm trời, cô chưa bao từng gặp phải chuyện gì khiến cô nghi ngờ mình không phải là con ruột của bố mę.Bà cụ Lạc nhìn Lạc Hiểu Nhã: “Chỉ cần chú ý một chút thì có thể thấy gương mặt của con không hề giống người của nhà họ Lạc”.Cô rất xinh đẹp, con cháu của nhà họ Lạc trước giờ chưa có ai xinh đẹp đến như vậy.“Năm đó, bố mẹ con chỉ lo làm ăn không chịu nghĩ đến sức khỏe, hai người cứ liều mạng làm việc về sau mới phát hiện bản thân không thể sinh con.Vì vậy, bố con mới đến cô nhi viện nhận nuôi con, lúc đó con chỉ mới hai tuổi.Còn về phần con thì không ai biết bố mẹ con là ai, nhà ở đâu chỉ biết con được cảnh sát đưa đến, lúc mới tới đầu còn bị thương, chuyện gì cũng không nhớ.”Bà cụ Lạc từ tốn kể lại những chuyện đã xảy ra trong quá khứ: “Lúc bố con đưa con về bà đã không đồng ý.Người có vấn đề sức khỏe là mẹ con, bố con hoàn toàn khỏe mạnh, vậy tại sao phải xin con nuôi làm gì.Bà muốn hai người ly hôn để bố con cưới người khác, nhưng bố con lại kịch liệt phản đối, còn nói dối người có vấn đề là nó.Dù bà có nói như thế nào nó vẫn kiên quyết làm theo ý mình vì vậy bà cũng không muốn nói nữa, mặc nó muốn làm gì thì làm”.Nói đến đây, bà cụ Lạc có chút chột dạ, thực ra lúc trước bà cụ đồng ý nhận nuôi Lạc Hiểu Nhã còn vì lí do khác.Bà cụ nghĩ dù sao đi nữa Lạc Hiểu Nhã cũng không phải là con gái ruột của Lạc Quang Nhật, nếu lỡ như có một ngày Lạc Quang Nhật xảy ra chuyện thì Lạc Hiểu Nhã cũng không có quyền thừa hưởng tài sản mà Lạc Quang Nhật để lại.Đến lúc đó, toàn bộ số tài sản kia sẽ thuộc về cháu trai cả của bà cụ là Lạc Quang.Chính vì vậy bà cụ mới đồng ý nhận nuôi Lạc Hiểu Nhã.Dù sao cô cũng chỉ là một đứa con gái bị vứt bỏ, không có gì đáng để bận tâm..truyện teen hayNhưng bà cụ không ngờ rằng đứa con gái mà mọi người cho rằng không có tiền đồ, một đứa con gái bị bỏ rơi lại có thể khiến bà cụ lâm vào cảnh ngộ thảm hại như ngày hôm nay.Đúng thật là trời cao có mắt, ác giả ác báo.“Trên gác xép nhà mình có cất giữ đồ dùng của bố con lúc còn sống, nếu con không tin con có thể đến đó tìm thử xem, có khi sẽ tìm thấy giấy nhận nuôi con năm đó.”Chuyện đã đến nước này, Lạc Hoàn An có muốn không tin cũng không được, ánh mắt cô nhuốm đầy sự bi thương, cô hơi cúi thấp đầu, gật gật đầu nói: “Được, tôi biết rồi.”Nói xong, cô đứng dậy xoay người định ròi đi.Lúc này, bà cụ Lạc bất ngờ gọi cô lại.Bà cụ ngừng một lát rồi nói: “Hiểu Nhã, dù bố con không phải là bố ruột của con nhưng ông ấy rất thương con”Lạc Hiểu Nhã xoay người lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn bà cụ: “Chuyện này đương nhiên tôi biết”Bố mẹ cô là những người tốt nhất trên thế giới này, dù họ không phải là bố mẹ ruột của cô nhưng chuyện này cũng sẽ không ảnh hưởng đến tình yêu của cô dành cho họ.Lúc nhỏ, người thắt tóc cho cô mỗi ngày là mẹ, người cũng có trên cổ đưa cô đi chơi hết nơi này đến nơi khác là bố.Cô vốn là đứa trẻ kén ăn, vì sợ cô không đủ dinh dưỡng để phát triển mẹ ngày này qua ngày khác đều cố gắng đổi mới công thức nấu ăn, cố gắng nấu cho cô những món ăn ngon nhất, bố vì muốn cho cô một cuộc sống đầy đủ mà không ngừng ra ngoài làm việc, dù cực khổ nhưng bố chưa bao giờ phàn nàn lấy một lời nào..Vì vậy dù cô và bố mẹ không chảy cùng một dòng máu nhưng điều đó cũng không thể thay đổi được một sự thật đó chính là họ yêu cô và cô yêu họ.Lúc đầu, cô quả thật đã rất sốc nhưng sau khi suy nghĩ kĩ lại cô cảm thấy chuyện này cũng không có gì là to tát cả.Trong lòng cô, Lạc Quang Nhật và Từ Phương Thanh chính là bố mẹ ruột của cô, không ai có thể thay thế được..