“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời…
Chương 460: Chương 459
Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… “Vì em cũng không rõ nên mới đi vào” An Bích Hà cười ngượng ngùng, sờ sờ tóc mình, theo Ngô Thành Nam đi ra ngoài: “Chúng ta sắp rời đi à, không ở lại tiếp tục tìm sao?”Chỗ này đã tìm rồi, đi vào phía trong tìm xem sao?Tiếng của Ngô Thành Nam và An Bích Hà càng ngày càng xa.Hoắc Tùng Quân và Lạc Hiểu Nhã thở phào nhẹ nhõm.“Tuyệt vời, em còn tưởng bọn họ sẽ đi vào” Lạc Hiểu Nhã thực sự không thể nhịn được nữa, cô thậm chí đã nín thở, suýt nữa vì ngạt thở mà chết.“Lát nữa chúng ta sẽ ra ngoài” Hoắc Tùng Quân ôm Lạc Hiểu Nhã, cúi đầu mỉm cười nhìn cô.Hoắc Tùng Quân cũng không phải sợ hãi, Ngô Thành Nam rất xảo trá, anh lo lắng rằng anh ta sẽ bất ngờ quay trở lại đây, nếu lúc này hai người bọn họ bị phát hiện ra, vậy thì những công sức trước đó đều đổ xuống sông, xuống biển.Anh giải thích một ít, Lạc Hiểu Nhã rất nghiêm túc mà gật đầu lắng nghe.Hoắc Tùng Quân nhìn thấy dáng vẻ thông minh này của Lạc Hiểu Nhã, anh vuốt vuốt tóc cô, nói nhỏ: “Hiểu Nhã, hai chúng ta đã cùng vào sinh ra tử, nếu như có thể trở về, em có thể kết hôn cùng với anh được không?”“Hả?” Lạc Hiểu Nhã bị câu hỏi của Hoắc Tùng Quân làm cho ngây người mất vài giây.Hoắc Tùng Quân thấy vậy, vội vàng nói: “Nếu như em cảm thấy chuyện kết hôn này quá gấp gáp, vậy chúng ta có thể đính hôn trước, anh không có vấn đề gì cả”.Ánh mắt của Lạc Hiểu Nhã trở nên phức tạp, nhìn anh: “Anh cầu hôn ở chỗ này sao?”Hoắc Tùng Quân đưa mắt nhìn khung cảnh đổ nát xung quanh, sau đó lại nhìn cảnh hai người họ đang chen chúc nhau trong khe nứt của phiến đá, dáng vẻ vô cùng chật vật, anh vô trán nói: “Anh bị ngốc rồi, sao có thể cầu hôn em ở một chỗ như thế này chứ”.Anh nên chuẩn bị cho cô một khung cảnh đầy lãng mạn để cầu hôn.Lúc trước, Lạc Hiểu Nhã đã không danh, không phận ở bên anh suốt ba năm trời, không ai biết đến.Lần này, Hoắc Tùng Quân nhất định sẽ cho toàn bộ thế giới biết, Lạc Hiểu Nhã là vợ của anh, là nữ chủ nhân của Hoắc Kỳ.Lạc Hiểu Nhã nhìn thấy vẻ suy tư của anh, cúi đầu, nhẹ giọng cười.Bị một người như thế, đột nhiên xuất hiện trong cuộc sống của mình, cảm giác cũng khá tốt.Hiện giờ, cô đối với Hoắc Tùng Quân cũng không còn cảm giác lo được lo mất như trước nữa.Ngày hôm nay, vào lúc xe từ trên sườn núi lật xuống, phản ứng đầu tiên của Hoắc Tùng Quân chính là ôm lấy cô vào lồng ngực của mình, không để ý đến chuyện sống chết của bản thân, chỉ một lòng một dạ che chở, bảo vệ cho cô.Cũng giống như bố của cô trước đây.Lạc Hiểu Nhã có thể đảm bảo rằng, Hoắc Tùng Quận rất giống với bố của cô, đều rất yêu thương cô.Chỉ có kết hôn cùng với Hoắc Tùng Quân, cô mới thực sự hạnh phúc.Người nhà họ Hoắc đã đến vị trí định vị kia, một đám người đi xuống phía dưới, một đám người khác ở lại bên trên, chờ tiếp ứng.Người của ông nội Hoắc tìm khắp bốn phía một lần, bọn họ cũng đã phát hiện ra xe của Ngô Thành Nam ở gần đó.Ông nội Hoắc nhìn biển số xe, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo, nói với người của mình: “Nhớ cho kỹ biển số xe của chiếc xe này, ngày mai đi điều tra thử, xem đây rốt cuộc là xe của ai”Đám người đi xuống phía dưới, đầu tiên họ tìm thấy được dấu tích chiếc xe rơi xuống, cuối cùng phát hiện ở dưới sườn núi chỉ còn một mảnh khung xe đã bị đốt cháy.Ông nội Hoắc đi lại bất tiện, không thể đi xuống dưới, chỉ có thể để bố Hoắc và mẹ Hoắc đi xuống.Nhìn thấy chiếc xe bị cháy, đôi mắt của mẹ Hoắc tối sầm lại, cả người đều mềm nhũn ra, ngã xuống.May mắn có bố Hoắc ở bên cạnh, vội vàng để được thân thể của mẹ Hoắc, nhanh chóng nhấn huyệt nhân trung – ở giữa mũi và miệng, ẩn cho mẹ Hoắc tỉnh lại.Mẹ Hoắc vừa tỉnh lại, không kiềm chế được tiếng khóc của mình: “Tùng Quân, Tùng Quân của mẹ!”.
“Vì em cũng không rõ nên mới đi vào” An Bích Hà cười ngượng ngùng, sờ sờ tóc mình, theo Ngô Thành Nam đi ra ngoài: “Chúng ta sắp rời đi à, không ở lại tiếp tục tìm sao?”
Chỗ này đã tìm rồi, đi vào phía trong tìm xem sao?
Tiếng của Ngô Thành Nam và An Bích Hà càng ngày càng xa.
Hoắc Tùng Quân và Lạc Hiểu Nhã thở phào nhẹ nhõm.
“Tuyệt vời, em còn tưởng bọn họ sẽ đi vào” Lạc Hiểu Nhã thực sự không thể nhịn được nữa, cô thậm chí đã nín thở, suýt nữa vì ngạt thở mà chết.
“Lát nữa chúng ta sẽ ra ngoài” Hoắc Tùng Quân ôm Lạc Hiểu Nhã, cúi đầu mỉm cười nhìn cô.
Hoắc Tùng Quân cũng không phải sợ hãi, Ngô Thành Nam rất xảo trá, anh lo lắng rằng anh ta sẽ bất ngờ quay trở lại đây, nếu lúc này hai người bọn họ bị phát hiện ra, vậy thì những công sức trước đó đều đổ xuống sông, xuống biển.
Anh giải thích một ít, Lạc Hiểu Nhã rất nghiêm túc mà gật đầu lắng nghe.
Hoắc Tùng Quân nhìn thấy dáng vẻ thông minh này của Lạc Hiểu Nhã, anh vuốt vuốt tóc cô, nói nhỏ: “Hiểu Nhã, hai chúng ta đã cùng vào sinh ra tử, nếu như có thể trở về, em có thể kết hôn cùng với anh được không?”
“Hả?” Lạc Hiểu Nhã bị câu hỏi của Hoắc Tùng Quân làm cho ngây người mất vài giây.
Hoắc Tùng Quân thấy vậy, vội vàng nói: “Nếu như em cảm thấy chuyện kết hôn này quá gấp gáp, vậy chúng ta có thể đính hôn trước, anh không có vấn đề gì cả”.
Ánh mắt của Lạc Hiểu Nhã trở nên phức tạp, nhìn anh: “Anh cầu hôn ở chỗ này sao?”
Hoắc Tùng Quân đưa mắt nhìn khung cảnh đổ nát xung quanh, sau đó lại nhìn cảnh hai người họ đang chen chúc nhau trong khe nứt của phiến đá, dáng vẻ vô cùng chật vật, anh vô trán nói: “Anh bị ngốc rồi, sao có thể cầu hôn em ở một chỗ như thế này chứ”.
Anh nên chuẩn bị cho cô một khung cảnh đầy lãng mạn để cầu hôn.
Lúc trước, Lạc Hiểu Nhã đã không danh, không phận ở bên anh suốt ba năm trời, không ai biết đến.
Lần này, Hoắc Tùng Quân nhất định sẽ cho toàn bộ thế giới biết, Lạc Hiểu Nhã là vợ của anh, là nữ chủ nhân của Hoắc Kỳ.
Lạc Hiểu Nhã nhìn thấy vẻ suy tư của anh, cúi đầu, nhẹ giọng cười.
Bị một người như thế, đột nhiên xuất hiện trong cuộc sống của mình, cảm giác cũng khá tốt.
Hiện giờ, cô đối với Hoắc Tùng Quân cũng không còn cảm giác lo được lo mất như trước nữa.
Ngày hôm nay, vào lúc xe từ trên sườn núi lật xuống, phản ứng đầu tiên của Hoắc Tùng Quân chính là ôm lấy cô vào lồng ngực của mình, không để ý đến chuyện sống chết của bản thân, chỉ một lòng một dạ che chở, bảo vệ cho cô.
Cũng giống như bố của cô trước đây.
Lạc Hiểu Nhã có thể đảm bảo rằng, Hoắc Tùng Quận rất giống với bố của cô, đều rất yêu thương cô.
Chỉ có kết hôn cùng với Hoắc Tùng Quân, cô mới thực sự hạnh phúc.
Người nhà họ Hoắc đã đến vị trí định vị kia, một đám người đi xuống phía dưới, một đám người khác ở lại bên trên, chờ tiếp ứng.
Người của ông nội Hoắc tìm khắp bốn phía một lần, bọn họ cũng đã phát hiện ra xe của Ngô Thành Nam ở gần đó.
Ông nội Hoắc nhìn biển số xe, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo, nói với người của mình: “Nhớ cho kỹ biển số xe của chiếc xe này, ngày mai đi điều tra thử, xem đây rốt cuộc là xe của ai”
Đám người đi xuống phía dưới, đầu tiên họ tìm thấy được dấu tích chiếc xe rơi xuống, cuối cùng phát hiện ở dưới sườn núi chỉ còn một mảnh khung xe đã bị đốt cháy.
Ông nội Hoắc đi lại bất tiện, không thể đi xuống dưới, chỉ có thể để bố Hoắc và mẹ Hoắc đi xuống.
Nhìn thấy chiếc xe bị cháy, đôi mắt của mẹ Hoắc tối sầm lại, cả người đều mềm nhũn ra, ngã xuống.
May mắn có bố Hoắc ở bên cạnh, vội vàng để được thân thể của mẹ Hoắc, nhanh chóng nhấn huyệt nhân trung – ở giữa mũi và miệng, ẩn cho mẹ Hoắc tỉnh lại.
Mẹ Hoắc vừa tỉnh lại, không kiềm chế được tiếng khóc của mình: “Tùng Quân, Tùng Quân của mẹ!”.
Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… “Vì em cũng không rõ nên mới đi vào” An Bích Hà cười ngượng ngùng, sờ sờ tóc mình, theo Ngô Thành Nam đi ra ngoài: “Chúng ta sắp rời đi à, không ở lại tiếp tục tìm sao?”Chỗ này đã tìm rồi, đi vào phía trong tìm xem sao?Tiếng của Ngô Thành Nam và An Bích Hà càng ngày càng xa.Hoắc Tùng Quân và Lạc Hiểu Nhã thở phào nhẹ nhõm.“Tuyệt vời, em còn tưởng bọn họ sẽ đi vào” Lạc Hiểu Nhã thực sự không thể nhịn được nữa, cô thậm chí đã nín thở, suýt nữa vì ngạt thở mà chết.“Lát nữa chúng ta sẽ ra ngoài” Hoắc Tùng Quân ôm Lạc Hiểu Nhã, cúi đầu mỉm cười nhìn cô.Hoắc Tùng Quân cũng không phải sợ hãi, Ngô Thành Nam rất xảo trá, anh lo lắng rằng anh ta sẽ bất ngờ quay trở lại đây, nếu lúc này hai người bọn họ bị phát hiện ra, vậy thì những công sức trước đó đều đổ xuống sông, xuống biển.Anh giải thích một ít, Lạc Hiểu Nhã rất nghiêm túc mà gật đầu lắng nghe.Hoắc Tùng Quân nhìn thấy dáng vẻ thông minh này của Lạc Hiểu Nhã, anh vuốt vuốt tóc cô, nói nhỏ: “Hiểu Nhã, hai chúng ta đã cùng vào sinh ra tử, nếu như có thể trở về, em có thể kết hôn cùng với anh được không?”“Hả?” Lạc Hiểu Nhã bị câu hỏi của Hoắc Tùng Quân làm cho ngây người mất vài giây.Hoắc Tùng Quân thấy vậy, vội vàng nói: “Nếu như em cảm thấy chuyện kết hôn này quá gấp gáp, vậy chúng ta có thể đính hôn trước, anh không có vấn đề gì cả”.Ánh mắt của Lạc Hiểu Nhã trở nên phức tạp, nhìn anh: “Anh cầu hôn ở chỗ này sao?”Hoắc Tùng Quân đưa mắt nhìn khung cảnh đổ nát xung quanh, sau đó lại nhìn cảnh hai người họ đang chen chúc nhau trong khe nứt của phiến đá, dáng vẻ vô cùng chật vật, anh vô trán nói: “Anh bị ngốc rồi, sao có thể cầu hôn em ở một chỗ như thế này chứ”.Anh nên chuẩn bị cho cô một khung cảnh đầy lãng mạn để cầu hôn.Lúc trước, Lạc Hiểu Nhã đã không danh, không phận ở bên anh suốt ba năm trời, không ai biết đến.Lần này, Hoắc Tùng Quân nhất định sẽ cho toàn bộ thế giới biết, Lạc Hiểu Nhã là vợ của anh, là nữ chủ nhân của Hoắc Kỳ.Lạc Hiểu Nhã nhìn thấy vẻ suy tư của anh, cúi đầu, nhẹ giọng cười.Bị một người như thế, đột nhiên xuất hiện trong cuộc sống của mình, cảm giác cũng khá tốt.Hiện giờ, cô đối với Hoắc Tùng Quân cũng không còn cảm giác lo được lo mất như trước nữa.Ngày hôm nay, vào lúc xe từ trên sườn núi lật xuống, phản ứng đầu tiên của Hoắc Tùng Quân chính là ôm lấy cô vào lồng ngực của mình, không để ý đến chuyện sống chết của bản thân, chỉ một lòng một dạ che chở, bảo vệ cho cô.Cũng giống như bố của cô trước đây.Lạc Hiểu Nhã có thể đảm bảo rằng, Hoắc Tùng Quận rất giống với bố của cô, đều rất yêu thương cô.Chỉ có kết hôn cùng với Hoắc Tùng Quân, cô mới thực sự hạnh phúc.Người nhà họ Hoắc đã đến vị trí định vị kia, một đám người đi xuống phía dưới, một đám người khác ở lại bên trên, chờ tiếp ứng.Người của ông nội Hoắc tìm khắp bốn phía một lần, bọn họ cũng đã phát hiện ra xe của Ngô Thành Nam ở gần đó.Ông nội Hoắc nhìn biển số xe, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo, nói với người của mình: “Nhớ cho kỹ biển số xe của chiếc xe này, ngày mai đi điều tra thử, xem đây rốt cuộc là xe của ai”Đám người đi xuống phía dưới, đầu tiên họ tìm thấy được dấu tích chiếc xe rơi xuống, cuối cùng phát hiện ở dưới sườn núi chỉ còn một mảnh khung xe đã bị đốt cháy.Ông nội Hoắc đi lại bất tiện, không thể đi xuống dưới, chỉ có thể để bố Hoắc và mẹ Hoắc đi xuống.Nhìn thấy chiếc xe bị cháy, đôi mắt của mẹ Hoắc tối sầm lại, cả người đều mềm nhũn ra, ngã xuống.May mắn có bố Hoắc ở bên cạnh, vội vàng để được thân thể của mẹ Hoắc, nhanh chóng nhấn huyệt nhân trung – ở giữa mũi và miệng, ẩn cho mẹ Hoắc tỉnh lại.Mẹ Hoắc vừa tỉnh lại, không kiềm chế được tiếng khóc của mình: “Tùng Quân, Tùng Quân của mẹ!”.