Tác giả:

“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời…

Chương 594: Chương 593

Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… An Bích Hà sợ hãi thét lên, âm thanh vang vọng xuyên qua tấm kính đã vỡ tan tành truyền ra ngoài.Có thể do nghe thấy tiếng hét của cô ta, những người ở ngoài phát ra những tiếng cười giêu cợt giống như đang cười trên nỗi đau của người khác.An Bích Hà nghe thấy những tiếng giêu cợt đó, sắc mặt càng trắng bệch.Những tiếng cười này vừa nghe đã biết không phải là một người mà là một đám người, ít nhất cũng phải hơn ba người.“Ngô Thành Nam, bọn họ lại đập kính nhà em nữa rồi.Tại sao bọn họ lại làm như vậy, chẳng lẽ bọn họ không biết đây là phạm pháp sao?”An Bích Hà nghiến răng nói.Bất thình lình Ngô Thành Nam nói: “Không phải!”“Không phải gì chứ?” Trong lúc nhất thời cô ta cũng không kịp phản ứng.Giọng nói trầm thấp của Ngô Thành Nam từ từ giải thích: “Những người đó không phải những kẻ ở trên mạng.”“Vậy là aï?” An Bích Hà vội vàng hỏi.“An Bích Hà, em nghĩ đi, chỗ em ở là khu vực mà người bình thường có thể vào được sao?”Ngô Thành Nam nhắc cô ta một câu.Bây giờ An Bích Hà mới kịp phản ứng.Đúng vậy! Nhà cô ta đang ở là nhà của nhà họ An mà, An Vu Khang rất chú trọng cảnh giác, vì vậy nhà ông ta chọn không thể là loại nhà có an ninh không nghiêm ngặt được.Hàng xóm xung quanh đều là những nhà có quyền thế và điều kiện ưu tú, tấc đất tấc vàng, điều quan trọng nhất chính là hệ thống an ninh ở đây cực kỳ đầy đủ.Khu vực này có đội an ninh được huấn luyện nghiêm ngặt, họ đi tuần tra suốt hai mươi bốn giờ, cô ta còn nghe nói những người này đều là quân nhân đã giải ngũ.Vì vậy có thể nói những kẻ trên mạng không thể bước vào nơi này được.“Vậy thì…An Bích Hà và mẹ An nhìn nhau không nói nên lời, đột nhiên trong lòng xuất hiện một dự cảm xấu.Ngô Thành Nam thấy phản ứng của bọn họ, trong giọng nói của anh ta mang vẻ ngạc nhiên: “Hai người chưa nghe đoạn ghi âm sao?”“Ghi âm? Ghi âm nào?” An Bích Hà cảm giác đầu cô ta sắp nổ tung.Những ngày qua, nhiều ghi âm bị phát tán như vậy, cô ta bị Lạc Hiểu Nhã ghi âm hãm hại vô số lần nên cô ta không biết ghi âm mà Ngô Thành Nam nói đến là đoạn ghi âm nào.“Đợi anh một chút, anh gửi cho em”Ngô Thành Nam nói xong, đầu dây bên kia lập tức truyền đến những âm thanh hỗn loạn.Rất nhanh An Bích Hà đã nhận được ghi âm.Giọng nói của Ngô Thành Nam cất lên trong điện thoại: “Em nghe ghi âm thì cũng biết anh không có cách nào để giúp em chuyện này, ngay cả Hoắc Kỳ cũng không thể xen vào.”Trong lòng An Bích Hà hoang mang, chuẩn bị trách mắng mấy câu thì bên kia đã lập tức tắt máy.Sắc mặt cô ta tái nhợt, giọng nói run rẩy nhìn mẹ An: “Mẹ, con có một dự cảm xấu”Ngô Thành Nam không có cách để giúp cô, anh ta còn nói Hoắc Kỳ cũng không thể xen vào chuyện này.Chỉ là những người đến đập phá nhà bọn họ thôi mà.Vì sao nhà họ Ngô và nhà họ Hoắc cũng không có cách giải quyết cơ chứ..

An Bích Hà sợ hãi thét lên, âm thanh vang vọng xuyên qua tấm kính đã vỡ tan tành truyền ra ngoài.

Có thể do nghe thấy tiếng hét của cô ta, những người ở ngoài phát ra những tiếng cười giêu cợt giống như đang cười trên nỗi đau của người khác.

An Bích Hà nghe thấy những tiếng giêu cợt đó, sắc mặt càng trắng bệch.

Những tiếng cười này vừa nghe đã biết không phải là một người mà là một đám người, ít nhất cũng phải hơn ba người.

“Ngô Thành Nam, bọn họ lại đập kính nhà em nữa rồi.

Tại sao bọn họ lại làm như vậy, chẳng lẽ bọn họ không biết đây là phạm pháp sao?”

An Bích Hà nghiến răng nói.

Bất thình lình Ngô Thành Nam nói: “Không phải!”

“Không phải gì chứ?” Trong lúc nhất thời cô ta cũng không kịp phản ứng.

Giọng nói trầm thấp của Ngô Thành Nam từ từ giải thích: “Những người đó không phải những kẻ ở trên mạng.”

“Vậy là aï?” An Bích Hà vội vàng hỏi.

“An Bích Hà, em nghĩ đi, chỗ em ở là khu vực mà người bình thường có thể vào được sao?”

Ngô Thành Nam nhắc cô ta một câu.

Bây giờ An Bích Hà mới kịp phản ứng.

Đúng vậy! Nhà cô ta đang ở là nhà của nhà họ An mà, An Vu Khang rất chú trọng cảnh giác, vì vậy nhà ông ta chọn không thể là loại nhà có an ninh không nghiêm ngặt được.

Hàng xóm xung quanh đều là những nhà có quyền thế và điều kiện ưu tú, tấc đất tấc vàng, điều quan trọng nhất chính là hệ thống an ninh ở đây cực kỳ đầy đủ.

Khu vực này có đội an ninh được huấn luyện nghiêm ngặt, họ đi tuần tra suốt hai mươi bốn giờ, cô ta còn nghe nói những người này đều là quân nhân đã giải ngũ.

Vì vậy có thể nói những kẻ trên mạng không thể bước vào nơi này được.

“Vậy thì…

An Bích Hà và mẹ An nhìn nhau không nói nên lời, đột nhiên trong lòng xuất hiện một dự cảm xấu.

Ngô Thành Nam thấy phản ứng của bọn họ, trong giọng nói của anh ta mang vẻ ngạc nhiên: “Hai người chưa nghe đoạn ghi âm sao?”

“Ghi âm? Ghi âm nào?” An Bích Hà cảm giác đầu cô ta sắp nổ tung.

Những ngày qua, nhiều ghi âm bị phát tán như vậy, cô ta bị Lạc Hiểu Nhã ghi âm hãm hại vô số lần nên cô ta không biết ghi âm mà Ngô Thành Nam nói đến là đoạn ghi âm nào.

“Đợi anh một chút, anh gửi cho em”

Ngô Thành Nam nói xong, đầu dây bên kia lập tức truyền đến những âm thanh hỗn loạn.

Rất nhanh An Bích Hà đã nhận được ghi âm.

Giọng nói của Ngô Thành Nam cất lên trong điện thoại: “Em nghe ghi âm thì cũng biết anh không có cách nào để giúp em chuyện này, ngay cả Hoắc Kỳ cũng không thể xen vào.”

Trong lòng An Bích Hà hoang mang, chuẩn bị trách mắng mấy câu thì bên kia đã lập tức tắt máy.

Sắc mặt cô ta tái nhợt, giọng nói run rẩy nhìn mẹ An: “Mẹ, con có một dự cảm xấu”

Ngô Thành Nam không có cách để giúp cô, anh ta còn nói Hoắc Kỳ cũng không thể xen vào chuyện này.

Chỉ là những người đến đập phá nhà bọn họ thôi mà.

Vì sao nhà họ Ngô và nhà họ Hoắc cũng không có cách giải quyết cơ chứ..

Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… An Bích Hà sợ hãi thét lên, âm thanh vang vọng xuyên qua tấm kính đã vỡ tan tành truyền ra ngoài.Có thể do nghe thấy tiếng hét của cô ta, những người ở ngoài phát ra những tiếng cười giêu cợt giống như đang cười trên nỗi đau của người khác.An Bích Hà nghe thấy những tiếng giêu cợt đó, sắc mặt càng trắng bệch.Những tiếng cười này vừa nghe đã biết không phải là một người mà là một đám người, ít nhất cũng phải hơn ba người.“Ngô Thành Nam, bọn họ lại đập kính nhà em nữa rồi.Tại sao bọn họ lại làm như vậy, chẳng lẽ bọn họ không biết đây là phạm pháp sao?”An Bích Hà nghiến răng nói.Bất thình lình Ngô Thành Nam nói: “Không phải!”“Không phải gì chứ?” Trong lúc nhất thời cô ta cũng không kịp phản ứng.Giọng nói trầm thấp của Ngô Thành Nam từ từ giải thích: “Những người đó không phải những kẻ ở trên mạng.”“Vậy là aï?” An Bích Hà vội vàng hỏi.“An Bích Hà, em nghĩ đi, chỗ em ở là khu vực mà người bình thường có thể vào được sao?”Ngô Thành Nam nhắc cô ta một câu.Bây giờ An Bích Hà mới kịp phản ứng.Đúng vậy! Nhà cô ta đang ở là nhà của nhà họ An mà, An Vu Khang rất chú trọng cảnh giác, vì vậy nhà ông ta chọn không thể là loại nhà có an ninh không nghiêm ngặt được.Hàng xóm xung quanh đều là những nhà có quyền thế và điều kiện ưu tú, tấc đất tấc vàng, điều quan trọng nhất chính là hệ thống an ninh ở đây cực kỳ đầy đủ.Khu vực này có đội an ninh được huấn luyện nghiêm ngặt, họ đi tuần tra suốt hai mươi bốn giờ, cô ta còn nghe nói những người này đều là quân nhân đã giải ngũ.Vì vậy có thể nói những kẻ trên mạng không thể bước vào nơi này được.“Vậy thì…An Bích Hà và mẹ An nhìn nhau không nói nên lời, đột nhiên trong lòng xuất hiện một dự cảm xấu.Ngô Thành Nam thấy phản ứng của bọn họ, trong giọng nói của anh ta mang vẻ ngạc nhiên: “Hai người chưa nghe đoạn ghi âm sao?”“Ghi âm? Ghi âm nào?” An Bích Hà cảm giác đầu cô ta sắp nổ tung.Những ngày qua, nhiều ghi âm bị phát tán như vậy, cô ta bị Lạc Hiểu Nhã ghi âm hãm hại vô số lần nên cô ta không biết ghi âm mà Ngô Thành Nam nói đến là đoạn ghi âm nào.“Đợi anh một chút, anh gửi cho em”Ngô Thành Nam nói xong, đầu dây bên kia lập tức truyền đến những âm thanh hỗn loạn.Rất nhanh An Bích Hà đã nhận được ghi âm.Giọng nói của Ngô Thành Nam cất lên trong điện thoại: “Em nghe ghi âm thì cũng biết anh không có cách nào để giúp em chuyện này, ngay cả Hoắc Kỳ cũng không thể xen vào.”Trong lòng An Bích Hà hoang mang, chuẩn bị trách mắng mấy câu thì bên kia đã lập tức tắt máy.Sắc mặt cô ta tái nhợt, giọng nói run rẩy nhìn mẹ An: “Mẹ, con có một dự cảm xấu”Ngô Thành Nam không có cách để giúp cô, anh ta còn nói Hoắc Kỳ cũng không thể xen vào chuyện này.Chỉ là những người đến đập phá nhà bọn họ thôi mà.Vì sao nhà họ Ngô và nhà họ Hoắc cũng không có cách giải quyết cơ chứ..

Chương 594: Chương 593