Tác giả:

“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời…

Chương 620: Chương 619

Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… “Vậy chúng ta cứ buông tha cho nó như vậy à?”Trần Bách Nhã thấy bà ta rốt cục nói ý muốn của mình, bờ môi cong cong, nói bên tai bà ta: “Mẹ chỉ cần giúp con ở lại Ngô Đạt là được rồi, chờ đến khi mọi chuyện thỏa đáng, con sẽ giúp mẹ đối phó với An Bích Hà”Bà Trần tự cân nhắc một chút, nghiêm túc mà gật đầu nhẹ: “Được”Trần Bách Nhã thấy bà ta đồng ý thì trong lòng nhẹ thở ra một hơi, nhưng thấy nốt sởi trên mặt và cổ của bà ta thì lại tràn đầy đau lòng.Mẹ anh ta vẫn luôn thương yêu anh ta, mặc dù lợi dụng bà thì rất áy náy, nhưng trước mắt người có thể khiến cho ông cụ thay đổi chủ ý thì chỉ có mẹ mà thôi.Từ sau khi cậu rời khỏi Ngô Đạt, người ông cụ Ngô thương nhất là mẹ Chuyện lần này tới vừa đúng lúc, anh ta có thể thừa cơ mượn chuyện này để nói chuyện của mình.Trần Bách Nhã một bên giúp bà Trần thoa thuốc, ánh mắt mờ mịt khó hiểu.Kỳ thật trong lòng anh ta rất rõ ràng, An Bích Hà cũng không phải cố ý bán loại váy chất lượng kém này cho mẹ của anh ta.Mấy cái vị phu nhân kia cũng mặc mấy bộ váy này, nhưng vì chỉ mặc trên người một lát vì thấy vải của bộ lễ phục không thoải mái, hơn nữa váy của các bà cũng không có dùng nhiều thuốc nhuộm như vậy, làn da cũng không phải rất mẫn cảm, cho nên mới xuất hiện việc dị ứng nghiêm trọng như vậy.Đây chỉ là một chút nhân tố khách quan cộng thêm vấn đề thể chất của bà Trần nên mới dẫn đến sự khác biệt này.Vốn dĩ anh ta cũng không muốn lợi dụng người thân của mình, nhưng ai bảo lần này ông cụ khiến cho trái tim của anh ta nguội lạnh rồi.Chỉ nghe lời nói một bên của Ngô Thành Nam mà đã đá anh ta ra khỏi Ngô Đạt.Rõ ràng Ngô Thành Nam không thể trị khỏi chân, đã là người tàn phế, căn bản là không xứng đáng có được loại thiên vị này.Rõ ràng trước khi anh ta trở về, tất cả mọi thứ của Ngô Đạt đều là của anh, là Ngô Thành Nam đoạt đồ vật của anh ta.Trần Bách Nhã nghĩ thế, nỗi áy náy trong lòngcũng phai một chút, an lòng không ít.Anh ta ở bệnh viện chăm sóc cho bà Trần, mãi cho đến khi trời vừa tờ mờ sáng thì hai mẹ con lập tức xuất phát đến nhà họ Ngô.Xe vừa dừng lại, bà Trần lập tức chạy vào cổng, lớn tiếng hô hào khóc lóc, muốn ông cụ Ngô chủ trì công đạo cho bà ta.Giọng nói của bà ta sắc nhọn, không có chút hình tượng nào, khóc đến tê tâm liệt phế, bởi vì trong lòng bà ta thật sự cảm thấy oan ức, ngược lại lộ ra tình cảm rõ ràng.Người giữ cửa thấy được mặt mũi của bà ta đầy nốt sởi, cũng cảm thấy tình huống có chút nghiêm trọng, vội vàng cho người đi nói với ông cụ Ngô.Ông cụ Ngô bị đánh thức, nghe nói chuyện này, ngay cả áo ngủ cũng không đổi, vội đi đến phòng khách.Một lúc sau đã nhìn thấy hai mẹ con Ngô Thiên Lan và Trần Bách Nhã ngồi ở trên ghế sa lon.Một người khóc đến không dừng được, một người ở bên cạnh nhỏ giọng an ủi.Mặt ông cụ Ngô cau lại, bị tiếng khóc này quấy rầy đến tâm phiền ý loạn: “Thiên Lan, có chuyện gì thế? Khóc thành cái dạng này, lớn tuổi rồi, trước mặt lớp trẻ cũng không biết tiết chế một chút.”Ngô Thiên Lan nghe câu này thì bỗng nhiên ngẩng đầu.Mặt bà ta đầy nốt sởi, chợt ngẩng đầu một cái, khiến cho ông cụ giật nảy mình.“Đây, đây là làm sao? Mặt của con sao lại trở nên như vậy?”Vốn Ngô Thiên Lan còn có mấy phần giả vờ, nay bị ông cụ nói như thế này, thấy ông ta bị dọa thành cái dạng này, trong lòng lập tức càng thêm khổ sở.“Bố, việc này cũng phải trách bố đấy!”Ông cụ Ngô nghe lời này mà ngây ngẩn cả người: “Cái này, này làm sao có thể trách bố, mấy ngày nay bố đều không gặp.con mà lại đổ lỗi mấy nốt bệnh sởi trên mặt con là tại bố, chớ có nói hươu nói vượn’”“.

“Vậy chúng ta cứ buông tha cho nó như vậy à?”

Trần Bách Nhã thấy bà ta rốt cục nói ý muốn của mình, bờ môi cong cong, nói bên tai bà ta: “Mẹ chỉ cần giúp con ở lại Ngô Đạt là được rồi, chờ đến khi mọi chuyện thỏa đáng, con sẽ giúp mẹ đối phó với An Bích Hà”

Bà Trần tự cân nhắc một chút, nghiêm túc mà gật đầu nhẹ: “Được”

Trần Bách Nhã thấy bà ta đồng ý thì trong lòng nhẹ thở ra một hơi, nhưng thấy nốt sởi trên mặt và cổ của bà ta thì lại tràn đầy đau lòng.

Mẹ anh ta vẫn luôn thương yêu anh ta, mặc dù lợi dụng bà thì rất áy náy, nhưng trước mắt người có thể khiến cho ông cụ thay đổi chủ ý thì chỉ có mẹ mà thôi.

Từ sau khi cậu rời khỏi Ngô Đạt, người ông cụ Ngô thương nhất là mẹ Chuyện lần này tới vừa đúng lúc, anh ta có thể thừa cơ mượn chuyện này để nói chuyện của mình.

Trần Bách Nhã một bên giúp bà Trần thoa thuốc, ánh mắt mờ mịt khó hiểu.

Kỳ thật trong lòng anh ta rất rõ ràng, An Bích Hà cũng không phải cố ý bán loại váy chất lượng kém này cho mẹ của anh ta.

Mấy cái vị phu nhân kia cũng mặc mấy bộ váy này, nhưng vì chỉ mặc trên người một lát vì thấy vải của bộ lễ phục không thoải mái, hơn nữa váy của các bà cũng không có dùng nhiều thuốc nhuộm như vậy, làn da cũng không phải rất mẫn cảm, cho nên mới xuất hiện việc dị ứng nghiêm trọng như vậy.

Đây chỉ là một chút nhân tố khách quan cộng thêm vấn đề thể chất của bà Trần nên mới dẫn đến sự khác biệt này.

Vốn dĩ anh ta cũng không muốn lợi dụng người thân của mình, nhưng ai bảo lần này ông cụ khiến cho trái tim của anh ta nguội lạnh rồi.

Chỉ nghe lời nói một bên của Ngô Thành Nam mà đã đá anh ta ra khỏi Ngô Đạt.

Rõ ràng Ngô Thành Nam không thể trị khỏi chân, đã là người tàn phế, căn bản là không xứng đáng có được loại thiên vị này.

Rõ ràng trước khi anh ta trở về, tất cả mọi thứ của Ngô Đạt đều là của anh, là Ngô Thành Nam đoạt đồ vật của anh ta.

Trần Bách Nhã nghĩ thế, nỗi áy náy trong lòngcũng phai một chút, an lòng không ít.

Anh ta ở bệnh viện chăm sóc cho bà Trần, mãi cho đến khi trời vừa tờ mờ sáng thì hai mẹ con lập tức xuất phát đến nhà họ Ngô.

Xe vừa dừng lại, bà Trần lập tức chạy vào cổng, lớn tiếng hô hào khóc lóc, muốn ông cụ Ngô chủ trì công đạo cho bà ta.

Giọng nói của bà ta sắc nhọn, không có chút hình tượng nào, khóc đến tê tâm liệt phế, bởi vì trong lòng bà ta thật sự cảm thấy oan ức, ngược lại lộ ra tình cảm rõ ràng.

Người giữ cửa thấy được mặt mũi của bà ta đầy nốt sởi, cũng cảm thấy tình huống có chút nghiêm trọng, vội vàng cho người đi nói với ông cụ Ngô.

Ông cụ Ngô bị đánh thức, nghe nói chuyện này, ngay cả áo ngủ cũng không đổi, vội đi đến phòng khách.

Một lúc sau đã nhìn thấy hai mẹ con Ngô Thiên Lan và Trần Bách Nhã ngồi ở trên ghế sa lon.

Một người khóc đến không dừng được, một người ở bên cạnh nhỏ giọng an ủi.

Mặt ông cụ Ngô cau lại, bị tiếng khóc này quấy rầy đến tâm phiền ý loạn: “Thiên Lan, có chuyện gì thế? Khóc thành cái dạng này, lớn tuổi rồi, trước mặt lớp trẻ cũng không biết tiết chế một chút.”

Ngô Thiên Lan nghe câu này thì bỗng nhiên ngẩng đầu.

Mặt bà ta đầy nốt sởi, chợt ngẩng đầu một cái, khiến cho ông cụ giật nảy mình.

“Đây, đây là làm sao? Mặt của con sao lại trở nên như vậy?”

Vốn Ngô Thiên Lan còn có mấy phần giả vờ, nay bị ông cụ nói như thế này, thấy ông ta bị dọa thành cái dạng này, trong lòng lập tức càng thêm khổ sở.

“Bố, việc này cũng phải trách bố đấy!”

Ông cụ Ngô nghe lời này mà ngây ngẩn cả người: “Cái này, này làm sao có thể trách bố, mấy ngày nay bố đều không gặp.

con mà lại đổ lỗi mấy nốt bệnh sởi trên mặt con là tại bố, chớ có nói hươu nói vượn’”“.

Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ MùTác giả: Thanh Tiểu HàTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Lạc Hiểu Nhã, một kẻ mù lòa như cô báo hại con trai tôi suốt ba năm, sao cô còn chưa chết đi nữa!” Giọng nói sắc bén, cay nghiệt vọng tới từ trong điện thoại, lông mi Lạc Hiểu Nhã run lên, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào không có tia sáng nào. Cô là một người mù, lấy Hoắc Tùng Quân đã ba năm. Mẹ Hoắc chưa bao giờ thích cô và luôn xem cô là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Tuy rằng họ đã chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc, mỗi ngày bà ta vẫn gọi điện đến xỉ vả cô. Ba năm qua, vì bà ấy là mẹ của Hoắc Tùng Quân, nên dù lời nói có khó nghe cỡ nào cô cũng chịu đựng. Nhưng hôm nay, cô không định nhẫn nhịn nữa. Lạc Hiểu Nhã cười khẩy một tiếng: “Bà Hoắc, năm đó là con trai muốn cưới tôi, bà có bản lĩnh thì đi tìm con trai mình đi, chỉ cần có thể thuyết phục anh ta nói ly hôn, tôi sẽ dứt khoát dọn đồ đi ngay. Bà không có can đảm đi tìm con trai, bắt nạt người mù như tôi rất có cảm giác thành tựu sao?” Mẹ Hoắc không ngờ Lạc Hiểu Nhã luôn chịu đựng suốt ba năm qua lại dám nói ra những lời… “Vậy chúng ta cứ buông tha cho nó như vậy à?”Trần Bách Nhã thấy bà ta rốt cục nói ý muốn của mình, bờ môi cong cong, nói bên tai bà ta: “Mẹ chỉ cần giúp con ở lại Ngô Đạt là được rồi, chờ đến khi mọi chuyện thỏa đáng, con sẽ giúp mẹ đối phó với An Bích Hà”Bà Trần tự cân nhắc một chút, nghiêm túc mà gật đầu nhẹ: “Được”Trần Bách Nhã thấy bà ta đồng ý thì trong lòng nhẹ thở ra một hơi, nhưng thấy nốt sởi trên mặt và cổ của bà ta thì lại tràn đầy đau lòng.Mẹ anh ta vẫn luôn thương yêu anh ta, mặc dù lợi dụng bà thì rất áy náy, nhưng trước mắt người có thể khiến cho ông cụ thay đổi chủ ý thì chỉ có mẹ mà thôi.Từ sau khi cậu rời khỏi Ngô Đạt, người ông cụ Ngô thương nhất là mẹ Chuyện lần này tới vừa đúng lúc, anh ta có thể thừa cơ mượn chuyện này để nói chuyện của mình.Trần Bách Nhã một bên giúp bà Trần thoa thuốc, ánh mắt mờ mịt khó hiểu.Kỳ thật trong lòng anh ta rất rõ ràng, An Bích Hà cũng không phải cố ý bán loại váy chất lượng kém này cho mẹ của anh ta.Mấy cái vị phu nhân kia cũng mặc mấy bộ váy này, nhưng vì chỉ mặc trên người một lát vì thấy vải của bộ lễ phục không thoải mái, hơn nữa váy của các bà cũng không có dùng nhiều thuốc nhuộm như vậy, làn da cũng không phải rất mẫn cảm, cho nên mới xuất hiện việc dị ứng nghiêm trọng như vậy.Đây chỉ là một chút nhân tố khách quan cộng thêm vấn đề thể chất của bà Trần nên mới dẫn đến sự khác biệt này.Vốn dĩ anh ta cũng không muốn lợi dụng người thân của mình, nhưng ai bảo lần này ông cụ khiến cho trái tim của anh ta nguội lạnh rồi.Chỉ nghe lời nói một bên của Ngô Thành Nam mà đã đá anh ta ra khỏi Ngô Đạt.Rõ ràng Ngô Thành Nam không thể trị khỏi chân, đã là người tàn phế, căn bản là không xứng đáng có được loại thiên vị này.Rõ ràng trước khi anh ta trở về, tất cả mọi thứ của Ngô Đạt đều là của anh, là Ngô Thành Nam đoạt đồ vật của anh ta.Trần Bách Nhã nghĩ thế, nỗi áy náy trong lòngcũng phai một chút, an lòng không ít.Anh ta ở bệnh viện chăm sóc cho bà Trần, mãi cho đến khi trời vừa tờ mờ sáng thì hai mẹ con lập tức xuất phát đến nhà họ Ngô.Xe vừa dừng lại, bà Trần lập tức chạy vào cổng, lớn tiếng hô hào khóc lóc, muốn ông cụ Ngô chủ trì công đạo cho bà ta.Giọng nói của bà ta sắc nhọn, không có chút hình tượng nào, khóc đến tê tâm liệt phế, bởi vì trong lòng bà ta thật sự cảm thấy oan ức, ngược lại lộ ra tình cảm rõ ràng.Người giữ cửa thấy được mặt mũi của bà ta đầy nốt sởi, cũng cảm thấy tình huống có chút nghiêm trọng, vội vàng cho người đi nói với ông cụ Ngô.Ông cụ Ngô bị đánh thức, nghe nói chuyện này, ngay cả áo ngủ cũng không đổi, vội đi đến phòng khách.Một lúc sau đã nhìn thấy hai mẹ con Ngô Thiên Lan và Trần Bách Nhã ngồi ở trên ghế sa lon.Một người khóc đến không dừng được, một người ở bên cạnh nhỏ giọng an ủi.Mặt ông cụ Ngô cau lại, bị tiếng khóc này quấy rầy đến tâm phiền ý loạn: “Thiên Lan, có chuyện gì thế? Khóc thành cái dạng này, lớn tuổi rồi, trước mặt lớp trẻ cũng không biết tiết chế một chút.”Ngô Thiên Lan nghe câu này thì bỗng nhiên ngẩng đầu.Mặt bà ta đầy nốt sởi, chợt ngẩng đầu một cái, khiến cho ông cụ giật nảy mình.“Đây, đây là làm sao? Mặt của con sao lại trở nên như vậy?”Vốn Ngô Thiên Lan còn có mấy phần giả vờ, nay bị ông cụ nói như thế này, thấy ông ta bị dọa thành cái dạng này, trong lòng lập tức càng thêm khổ sở.“Bố, việc này cũng phải trách bố đấy!”Ông cụ Ngô nghe lời này mà ngây ngẩn cả người: “Cái này, này làm sao có thể trách bố, mấy ngày nay bố đều không gặp.con mà lại đổ lỗi mấy nốt bệnh sởi trên mặt con là tại bố, chớ có nói hươu nói vượn’”“.

Chương 620: Chương 619