Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 117: Ngươi Có Phải Muốn Chết Hay Không
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Đức Phi cảm thấy tim mình đều biến đổi.Cùng lúc đó, bà ta lại nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.Hóa ra bà ta đã có cháu trai từ lâu rồi, sắp nhìn thấy được cháu trai, trong lòng Đức Phi hồi hộp, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.Vân Quán Ninh nhìn người kia, im lặng khẽ cong môi cười.Ánh trăng bên ngoài cửa sổ chiếu vào, mặc dù không cần đốt đèn, nhưng nhờ sự bố trí trong phòng lại vẫn có thể nhìn thấy, chỉ là hơi mờ ảo."Mẫu phi nhỏ giọng một chút, ban đêm Viên Bảo rất dễ giật mình, một khi tỉnh lại rồi sẽ rất khó ngủ lại."Vân Quán Ninh xoay người, thấp giọng dặn dò Đức Phi."Bổn cũng sẽ tránh."Đức Phi cũng không dám thở mạnh, chỉ lo sẽ làm cháu trai bảo bối của mình thức giấc.Triệu hoàng hậu có mấy người cháu gái, ngày ngày đều khoe khoang trước mặt bà ta.Trong số mấy vị Vương gia, cũng chỉ có Mặc Diệp đã thành thân được bốn năm nhưng vẫn không có tin vui gì.Ngày thường, Triệu hoàng hậu cứ bàn xung quanh chủ đề này, nói Vân Quán Ninh là con gà mái không biết đẻ trứng, nói chỉ e là Mặc Diệp cả đời này cũng sẽ không có con, vân vân.Đức Phi nghe được, nén giận vào lòng.Đổi lại là những phi tần khác, bà ta đã tát cho họ một bạt tại từ lâu rồi.Biết làm thế nào được, người có tính cách quái gở đó lại chính là Triệu hoàng hậu.Bà ta chỉ có thể nhịn.Cũng vì thế mà Đức Phi trút cơn oán giận này lên người Vân Quán Ninh, cho rằng nàng là người đã hại mình và Mặc Diệp bị Triệu hoàng hậu chế nhạo.Cho nên, bà ta lại càng thêm căm ghét nàng hơn nữa.Càng tiến gần tới giường nhỏ kia, Đức Phi lại càng khẩn trương, chân tay cũng trở lên lòngngóng.Triệu hoàng hậu có mấy người cháu gái đã vểnh mặt lên trời.Hoàng thất vẫn không có cháu trai, cháu trai bảo bối của bà ta chính là người đầu tiên.Nghĩ như thế, Đức Phi không nhịn được muốn nhảy cẫng lên tung hô.Quả nhiên có một đứa bé đang nằm trên giường.Đứa bé quay lưng về phía cửa, mặt hướng ra ngoài cửa sổ đang ngủ rất say.Vân Quán Ninh cùng Đức Phi tiến tới gần mép giường, nàng thân mật đắp lại chăn cho đứa nhỏ.Đức Phi cũng không nhịn được nữa, vội vã cúi người muốn ngắm cháu trai của mình thật tỉ mỉ ở khoảng cách gần.Nào ngờ sau khi nhìn rõ khuôn mặt của đứa nhỏ.Sắc mặt Đức Phi cứng đờ.Nói cái gì mà đứa nhỏ này giống hệt Mặc Diệp chứ?Rốt cuộc là vì không đốt đèn nên không nhìn thấy rõ, hay là mắt bà ta bị mù?Hay là, là Phi Phi nhìn nhầm rồi?Đức Phi nhìn đứa bé trên giường, bỗng nhiên ngẩn người ra, bà ta nghiến răng nghiến lợi quay sang chất vấn: "Vân Quán Ninh, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?"Không đợi Vân Quán Ninh đáp lời, Đức Phi đã mắng một trận: "Ngươi lừa gạt bổn cung?""Đây rốt cuộc là con của ai? Không phải nói đứa bé giống hệt với Diệp nhi, vừa nhìn đã biết là con của Diệp nhi sao?""Vân Quán Ninh, ngươi có phải muốn chết hay không?"Đức Phi chất vấn một trận, vẫn là không khống chế được âm thanh, lập tức đánh thức đứa bé dậy.Trong bóng tối, đứa bé nghẹn ngào gọi một tiếng: "Nương?""Đây, nương ở đây."Vân Quán Ninh vội vã tới gần ôm đứa bé vào trong ngực, dịu dàng dỗ dành: "Nương ở đây, bảo bối an tâm ngủ đi, không có gì đâu!"Nhưng vì bị đánh thức, đứa bé không ngủ lại được.Vân Quán Ninh không còn cách nào đành gọi Như Yên đốt đèn.Trong phòng lập tức sáng bừng một mảng, Đức Phi mặt mày tái mét, hung ác nhìn Vân Quản Ninh đang ôm đứa bé ở trong ngực đó."Vân Quán Ninh! Chuyện đêm nay người dự định sẽ trả lời với bổn cung như thế nào đây?"Bà ta tức giận, nghiến răng nghiến lợi hỏi.Đêm hôm khuya khoắt, bà ta cố ý xuất cũng là để xem mặt cháu trai bảo bối của mình.Vậy mà đứa nhỏ này vốn không giống như lời Mặc Phi Phi đã kể, giống Mặc Diệp như khuôn đúc.Khuôn mặt của đứa nhỏ này, thậm chí còn không hề có giống với Mặc Diệp một chút.Đèn sáng trước mắt lại càng khiến Đức Phi nhìn rõ được dung mạo của đứa bé kia.Thằng bé đang sít sao nằm nhoài trong lòng của Vân Quản Ninh, giống như đang chịu đựng nỗi khiếp sợ ghê gớm.Chỉ dè dặt lộ ra một đôi mắt nhìn về phía Đức Phi, bên trong là một vẻ sợ hãi cùng e ngại không nói được nên lời.Cứ như thể nhìn thấy phải vật gì đó đáng sợ lắm vậy.Không chỉ tướng mạo không giống Mặc Diệp, thậm chí cũng chẳng giống Vân Quán Ninh.
Đức Phi cảm thấy tim mình đều biến đổi.
Cùng lúc đó, bà ta lại nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.
Hóa ra bà ta đã có cháu trai từ lâu rồi, sắp nhìn thấy được cháu trai, trong lòng Đức Phi hồi hộp, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.
Vân Quán Ninh nhìn người kia, im lặng khẽ cong môi cười.
Ánh trăng bên ngoài cửa sổ chiếu vào, mặc dù không cần đốt đèn, nhưng nhờ sự bố trí trong phòng lại vẫn có thể nhìn thấy, chỉ là hơi mờ ảo.
"Mẫu phi nhỏ giọng một chút, ban đêm Viên Bảo rất dễ giật mình, một khi tỉnh lại rồi sẽ rất khó ngủ lại."
Vân Quán Ninh xoay người, thấp giọng dặn dò Đức Phi.
"Bổn cũng sẽ tránh."
Đức Phi cũng không dám thở mạnh, chỉ lo sẽ làm cháu trai bảo bối của mình thức giấc.
Triệu hoàng hậu có mấy người cháu gái, ngày ngày đều khoe khoang trước mặt bà ta.
Trong số mấy vị Vương gia, cũng chỉ có Mặc Diệp đã thành thân được bốn năm nhưng vẫn không có tin vui gì.
Ngày thường, Triệu hoàng hậu cứ bàn xung quanh chủ đề này, nói Vân Quán Ninh là con gà mái không biết đẻ trứng, nói chỉ e là Mặc Diệp cả đời này cũng sẽ không có con, vân vân.
Đức Phi nghe được, nén giận vào lòng.
Đổi lại là những phi tần khác, bà ta đã tát cho họ một bạt tại từ lâu rồi.
Biết làm thế nào được, người có tính cách quái gở đó lại chính là Triệu hoàng hậu.
Bà ta chỉ có thể nhịn.
Cũng vì thế mà Đức Phi trút cơn oán giận này lên người Vân Quán Ninh, cho rằng nàng là người đã hại mình và Mặc Diệp bị Triệu hoàng hậu chế nhạo.
Cho nên, bà ta lại càng thêm căm ghét nàng hơn nữa.
Càng tiến gần tới giường nhỏ kia, Đức Phi lại càng khẩn trương, chân tay cũng trở lên lòng
ngóng.
Triệu hoàng hậu có mấy người cháu gái đã vểnh mặt lên trời.
Hoàng thất vẫn không có cháu trai, cháu trai bảo bối của bà ta chính là người đầu tiên.
Nghĩ như thế, Đức Phi không nhịn được muốn nhảy cẫng lên tung hô.
Quả nhiên có một đứa bé đang nằm trên giường.
Đứa bé quay lưng về phía cửa, mặt hướng ra ngoài cửa sổ đang ngủ rất say.
Vân Quán Ninh cùng Đức Phi tiến tới gần mép giường, nàng thân mật đắp lại chăn cho đứa nhỏ.
Đức Phi cũng không nhịn được nữa, vội vã cúi người muốn ngắm cháu trai của mình thật tỉ mỉ ở khoảng cách gần.
Nào ngờ sau khi nhìn rõ khuôn mặt của đứa nhỏ.
Sắc mặt Đức Phi cứng đờ.
Nói cái gì mà đứa nhỏ này giống hệt Mặc Diệp chứ?
Rốt cuộc là vì không đốt đèn nên không nhìn thấy rõ, hay là mắt bà ta bị mù?
Hay là, là Phi Phi nhìn nhầm rồi?
Đức Phi nhìn đứa bé trên giường, bỗng nhiên ngẩn người ra, bà ta nghiến răng nghiến lợi quay sang chất vấn: "Vân Quán Ninh, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?"
Không đợi Vân Quán Ninh đáp lời, Đức Phi đã mắng một trận: "Ngươi lừa gạt bổn cung?"
"Đây rốt cuộc là con của ai? Không phải nói đứa bé giống hệt với Diệp nhi, vừa nhìn đã biết là con của Diệp nhi sao?"
"Vân Quán Ninh, ngươi có phải muốn chết hay không?"
Đức Phi chất vấn một trận, vẫn là không khống chế được âm thanh, lập tức đánh thức đứa bé dậy.
Trong bóng tối, đứa bé nghẹn ngào gọi một tiếng: "Nương?"
"Đây, nương ở đây."
Vân Quán Ninh vội vã tới gần ôm đứa bé vào trong ngực, dịu dàng dỗ dành: "Nương ở đây, bảo bối an tâm ngủ đi, không có gì đâu!"
Nhưng vì bị đánh thức, đứa bé không ngủ lại được.
Vân Quán Ninh không còn cách nào đành gọi Như Yên đốt đèn.
Trong phòng lập tức sáng bừng một mảng, Đức Phi mặt mày tái mét, hung ác nhìn Vân Quản Ninh đang ôm đứa bé ở trong ngực đó.
"Vân Quán Ninh! Chuyện đêm nay người dự định sẽ trả lời với bổn cung như thế nào đây?"
Bà ta tức giận, nghiến răng nghiến lợi hỏi.
Đêm hôm khuya khoắt, bà ta cố ý xuất cũng là để xem mặt cháu trai bảo bối của mình.
Vậy mà đứa nhỏ này vốn không giống như lời Mặc Phi Phi đã kể, giống Mặc Diệp như khuôn đúc.
Khuôn mặt của đứa nhỏ này, thậm chí còn không hề có giống với Mặc Diệp một chút.
Đèn sáng trước mắt lại càng khiến Đức Phi nhìn rõ được dung mạo của đứa bé kia.
Thằng bé đang sít sao nằm nhoài trong lòng của Vân Quản Ninh, giống như đang chịu đựng nỗi khiếp sợ ghê gớm.
Chỉ dè dặt lộ ra một đôi mắt nhìn về phía Đức Phi, bên trong là một vẻ sợ hãi cùng e ngại không nói được nên lời.
Cứ như thể nhìn thấy phải vật gì đó đáng sợ lắm vậy.
Không chỉ tướng mạo không giống Mặc Diệp, thậm chí cũng chẳng giống Vân Quán Ninh.
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Đức Phi cảm thấy tim mình đều biến đổi.Cùng lúc đó, bà ta lại nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.Hóa ra bà ta đã có cháu trai từ lâu rồi, sắp nhìn thấy được cháu trai, trong lòng Đức Phi hồi hộp, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.Vân Quán Ninh nhìn người kia, im lặng khẽ cong môi cười.Ánh trăng bên ngoài cửa sổ chiếu vào, mặc dù không cần đốt đèn, nhưng nhờ sự bố trí trong phòng lại vẫn có thể nhìn thấy, chỉ là hơi mờ ảo."Mẫu phi nhỏ giọng một chút, ban đêm Viên Bảo rất dễ giật mình, một khi tỉnh lại rồi sẽ rất khó ngủ lại."Vân Quán Ninh xoay người, thấp giọng dặn dò Đức Phi."Bổn cũng sẽ tránh."Đức Phi cũng không dám thở mạnh, chỉ lo sẽ làm cháu trai bảo bối của mình thức giấc.Triệu hoàng hậu có mấy người cháu gái, ngày ngày đều khoe khoang trước mặt bà ta.Trong số mấy vị Vương gia, cũng chỉ có Mặc Diệp đã thành thân được bốn năm nhưng vẫn không có tin vui gì.Ngày thường, Triệu hoàng hậu cứ bàn xung quanh chủ đề này, nói Vân Quán Ninh là con gà mái không biết đẻ trứng, nói chỉ e là Mặc Diệp cả đời này cũng sẽ không có con, vân vân.Đức Phi nghe được, nén giận vào lòng.Đổi lại là những phi tần khác, bà ta đã tát cho họ một bạt tại từ lâu rồi.Biết làm thế nào được, người có tính cách quái gở đó lại chính là Triệu hoàng hậu.Bà ta chỉ có thể nhịn.Cũng vì thế mà Đức Phi trút cơn oán giận này lên người Vân Quán Ninh, cho rằng nàng là người đã hại mình và Mặc Diệp bị Triệu hoàng hậu chế nhạo.Cho nên, bà ta lại càng thêm căm ghét nàng hơn nữa.Càng tiến gần tới giường nhỏ kia, Đức Phi lại càng khẩn trương, chân tay cũng trở lên lòngngóng.Triệu hoàng hậu có mấy người cháu gái đã vểnh mặt lên trời.Hoàng thất vẫn không có cháu trai, cháu trai bảo bối của bà ta chính là người đầu tiên.Nghĩ như thế, Đức Phi không nhịn được muốn nhảy cẫng lên tung hô.Quả nhiên có một đứa bé đang nằm trên giường.Đứa bé quay lưng về phía cửa, mặt hướng ra ngoài cửa sổ đang ngủ rất say.Vân Quán Ninh cùng Đức Phi tiến tới gần mép giường, nàng thân mật đắp lại chăn cho đứa nhỏ.Đức Phi cũng không nhịn được nữa, vội vã cúi người muốn ngắm cháu trai của mình thật tỉ mỉ ở khoảng cách gần.Nào ngờ sau khi nhìn rõ khuôn mặt của đứa nhỏ.Sắc mặt Đức Phi cứng đờ.Nói cái gì mà đứa nhỏ này giống hệt Mặc Diệp chứ?Rốt cuộc là vì không đốt đèn nên không nhìn thấy rõ, hay là mắt bà ta bị mù?Hay là, là Phi Phi nhìn nhầm rồi?Đức Phi nhìn đứa bé trên giường, bỗng nhiên ngẩn người ra, bà ta nghiến răng nghiến lợi quay sang chất vấn: "Vân Quán Ninh, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?"Không đợi Vân Quán Ninh đáp lời, Đức Phi đã mắng một trận: "Ngươi lừa gạt bổn cung?""Đây rốt cuộc là con của ai? Không phải nói đứa bé giống hệt với Diệp nhi, vừa nhìn đã biết là con của Diệp nhi sao?""Vân Quán Ninh, ngươi có phải muốn chết hay không?"Đức Phi chất vấn một trận, vẫn là không khống chế được âm thanh, lập tức đánh thức đứa bé dậy.Trong bóng tối, đứa bé nghẹn ngào gọi một tiếng: "Nương?""Đây, nương ở đây."Vân Quán Ninh vội vã tới gần ôm đứa bé vào trong ngực, dịu dàng dỗ dành: "Nương ở đây, bảo bối an tâm ngủ đi, không có gì đâu!"Nhưng vì bị đánh thức, đứa bé không ngủ lại được.Vân Quán Ninh không còn cách nào đành gọi Như Yên đốt đèn.Trong phòng lập tức sáng bừng một mảng, Đức Phi mặt mày tái mét, hung ác nhìn Vân Quản Ninh đang ôm đứa bé ở trong ngực đó."Vân Quán Ninh! Chuyện đêm nay người dự định sẽ trả lời với bổn cung như thế nào đây?"Bà ta tức giận, nghiến răng nghiến lợi hỏi.Đêm hôm khuya khoắt, bà ta cố ý xuất cũng là để xem mặt cháu trai bảo bối của mình.Vậy mà đứa nhỏ này vốn không giống như lời Mặc Phi Phi đã kể, giống Mặc Diệp như khuôn đúc.Khuôn mặt của đứa nhỏ này, thậm chí còn không hề có giống với Mặc Diệp một chút.Đèn sáng trước mắt lại càng khiến Đức Phi nhìn rõ được dung mạo của đứa bé kia.Thằng bé đang sít sao nằm nhoài trong lòng của Vân Quản Ninh, giống như đang chịu đựng nỗi khiếp sợ ghê gớm.Chỉ dè dặt lộ ra một đôi mắt nhìn về phía Đức Phi, bên trong là một vẻ sợ hãi cùng e ngại không nói được nên lời.Cứ như thể nhìn thấy phải vật gì đó đáng sợ lắm vậy.Không chỉ tướng mạo không giống Mặc Diệp, thậm chí cũng chẳng giống Vân Quán Ninh.