Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 118: Ai Nói Viên Bảo Là Con Của Mặc Diệp

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Còn thái độ đó, rồi ánh mắt sợ sệt kia nữa...!Nhìn kiểu gì cũng không giống như đứa trẻ lớn lên trong Vương phủ."Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?"Bà ta hung hăng hỏi.Có lẽ âm thanh hơi lớn cộng thêm sắc mặt đáng sợ, đứa bé trong lòng của Vân Quán Ninh lập tức run rẩy rồi "ba" lên khóc một tiếng!Với cái lá gan thỏ đến như thế!Đức Phi đã chán ghét ra mặt rồi."Mẫu phi, ta đều đã nói với người rồi, đứa nhỏ này không phải là của Vương gia."Vân Quán Ninh vừa ôm đứa bé vào lòng dỗ dành, Vứa chau mày nói: "Là người cứ nhất quyết không tin, nửa đêm lại dọa cho nhóc con sợ tới khóc."Câu nói cuối cùng đó mang theo vài phần oán hận.Đức Phi điện tiết: "Người lại dám trách bổn cung?""Nhi tức không dám."Tuy nói như thế nhưng nhìn đôi mắt của Vân Quán Ninh đều có thể nhìn thấy đang tràn ngập trách cứ, lại hoàn toàn không hề có chút gì gọi là "không dám" cả.Đức Phi giận đến suýt chút ngất đi."Ngươi, ngươi...!Vân Quán Ninh, người đừng tưởng rằng ngươi bây giờ có hoàng thượng che chở thì đã không coi bổn cũng ra gì, ngươi lại dám nói chuyện với bổn cũng như thế?""Mẫu phi, nhi tức vô cùng kính yêu người.Lúc nãy cũng đã luôn miệng can ngăn, nhưng mà người không nghe, một mực cứ muốn tới thăm đứa nhỏ."Vân Quán Ninh ôm lấy đứa trẻ, cau mày nhìn vào người kia: "Bây giờ lại còn nói ta không coi người ra gì?""Lời này cho dù là có ở trước mặt phụ hoàng hay là trước mặt Vương gia, ta đều không cósai."Nhìn thấy người kia hùng hồn biện luận, Đức Phi tức đến run cả người."Ngươi, ngươi..."Nhìn thấy người kia sắp bị tức đến ngất xỉu, Lý ma ma và Tể Vũ vội vã đỡ lấy chủ tử: "Nương nương, đừng nóng giận, thân thể quan trọng"Tế Vũ trấn an Đức Phi.Lý ma ma vội vã nói với Vân Quản Ninh: "Vương phi, người cũng bớt tranh cãi lại một chút đi.""Ta cũng không muốn nhiều lời."Vân Quán Ninh cúi đầu, chỉ nhẹ giọng dỗ dành cho đứa trẻ ngủ.Đức Phi bị gạt sang một bên, tức tối một lúc mới nghiến răng buông một câu: "Bổn cung càng muốn xem thử, coi lần này Diệp nhi làm sao thiên vị người nữa.""Chúng ta đi."Bà ta dắt theo Tể Vũ và Lý ma ma đẩy cửa ra ngoài.Trước lúc đi, Lý ma ma nhìn Vân Quản Ninh, thở dài một hơi.Mãi cho tới lúc ba người kia rời đi, Vân Quán Ninh mới ngó nhìn đứa trẻ đang run lẩy bẩy trong lòng, lại quay sang dặn dò Như Yên: "Gọi bà Trường tới đây dỗ cháu trai mình ngủ đi."Nàng chính là không muốn dỗ đứa trẻ ngủ.Thực sự là vì nàng có dỗ thì đứa trẻ lại càng run sợ, càng không dám ngủ.Nhất định là lúc này đã bị Đức Phi dọa sợ rồi.Mãi cho tới lúc bà Trương qua tới, đứa nhỏ mới "oa" một tiếng sà vào lòng bà ta khóc lên.Hóa ra, đứa nhỏ này là cháu trai của bà Trương.Tổi qua sau khi Mặc Phi Phi rời đi, Vân Quán Ninh đã đoán được hôm nay Đức Phi nhất định sẽ tới Minh Vương phủ.Cho nên đã đưa Viện Bảo về Cố gia, còn dặn dò cho bà Trương đưa cháu trai của mình tới ngủ ở Vương Phủ, để Đức Phi lầm tưởng đứa nhỏ này chính là Viên Bảo.Cháu trai của bà Trương gọi là Cầu Đản.Bà Trương dỗ dành một lúc, Cầu Đản đã ngủ rất nhanh.Vân Quán Ninh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm."Vương phi, nô tỳ nhiều chuyện hỏi một câu."Nhìn thấy người kia cau mày, bà Trương do dự một lúc mới dè dặt từng chút nói: "Tiểu công tử Viên Bảo, chúng nô tỳ chỉ liếc mắt nhìn cũng có thể nhìn ra là con của Vương gia.""Tại sao Vương phi lại không nói thật cho Vương gia với Đức Phi nương nương?"Bà ta thấy được, nếu như Đức Phi và Mặc Diệp biết Viên Bảo chính xác là tiểu chủ nhân chính thống của Minh Vương phủ.Lúc đó Vân Quán Ninh không phải sẽ là kiểu mẹ vinh hiển nhờ con, thân phận cũng sẽ là nước nổi bèo nổi hay sao?"Ai nói Viện bảo là con của Mặc Diệp?"Vân Quán Ninh cau mày."Chuyện này..."Bà Trương lâm vào thế bí, không dám nói tiếp nữa.Viên Bảo giống Vương gia như đúc, rõ ràng Vương phi là không muốn cho người khác biết được chuyện này, cho nên phận làm người hầu bọn họ cũng không dám mở miệng.Lúc trước bà Trương cho rằng Vân Quán Ninh là kiểu người dễ ức h**p, chẳng qua chỉ là một Vương phi không được coi trọng, còn bị cấm túc.Như thế có khác gì người vô dụng đầu?Nhưng bây giờ nhìn lại, Vương phi nắm rõ mọi thứ trong Vương Phủ, ngay cả Vương gia cũng bị nàng "quản giáo" đến ngoan ngoãn.Rõ ràng là nữ nhân quản trượng phu rất tốt...!"Vương phi, Đức Phi nương nương vốn không thích người, nếu như có thể nhìn thấy tiểu công tử Viên Bảo, nương nương nhất định sẽ rất vui vẻ, cũng sẽ đối xử tốt với Vương phi!"Bà Trương dốc sức khuyên nhủ: "Mẹ vinh hiển nhờ con mà...""Bổn vương phi không cần ai đối xử tốt với ta cả."Vân Quán Ninh hừ nhẹ một tiếng, đứng dậy đi ra ngoài.Đức Phi đợi đã lâu, cũng không đợi được Mặc Diệp quay lại.Ngó thấy cũng đã sắp giờ tý, hai mắt của bà ta đã cụp xuống không còn kiên trì được nữa.Bởi vì khi nãy gặp gió đổ mồ hôi, đến lúc này lại cảm thấy có chút hóa mắt chóng mặt.

Còn thái độ đó, rồi ánh mắt sợ sệt kia nữa...!Nhìn kiểu gì cũng không giống như đứa trẻ lớn lên trong Vương phủ.

"Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?"

Bà ta hung hăng hỏi.

Có lẽ âm thanh hơi lớn cộng thêm sắc mặt đáng sợ, đứa bé trong lòng của Vân Quán Ninh lập tức run rẩy rồi "ba" lên khóc một tiếng!

Với cái lá gan thỏ đến như thế!

Đức Phi đã chán ghét ra mặt rồi.

"Mẫu phi, ta đều đã nói với người rồi, đứa nhỏ này không phải là của Vương gia."

Vân Quán Ninh vừa ôm đứa bé vào lòng dỗ dành, Vứa chau mày nói: "Là người cứ nhất quyết không tin, nửa đêm lại dọa cho nhóc con sợ tới khóc."

Câu nói cuối cùng đó mang theo vài phần oán hận.

Đức Phi điện tiết: "Người lại dám trách bổn cung?"

"Nhi tức không dám."

Tuy nói như thế nhưng nhìn đôi mắt của Vân Quán Ninh đều có thể nhìn thấy đang tràn ngập trách cứ, lại hoàn toàn không hề có chút gì gọi là "không dám" cả.

Đức Phi giận đến suýt chút ngất đi.

"Ngươi, ngươi...!Vân Quán Ninh, người đừng tưởng rằng ngươi bây giờ có hoàng thượng che chở thì đã không coi bổn cũng ra gì, ngươi lại dám nói chuyện với bổn cũng như thế?"

"Mẫu phi, nhi tức vô cùng kính yêu người.

Lúc nãy cũng đã luôn miệng can ngăn, nhưng mà người không nghe, một mực cứ muốn tới thăm đứa nhỏ."

Vân Quán Ninh ôm lấy đứa trẻ, cau mày nhìn vào người kia: "Bây giờ lại còn nói ta không coi người ra gì?"

"Lời này cho dù là có ở trước mặt phụ hoàng hay là trước mặt Vương gia, ta đều không có

sai."

Nhìn thấy người kia hùng hồn biện luận, Đức Phi tức đến run cả người.

"Ngươi, ngươi..."

Nhìn thấy người kia sắp bị tức đến ngất xỉu, Lý ma ma và Tể Vũ vội vã đỡ lấy chủ tử: "Nương nương, đừng nóng giận, thân thể quan trọng"

Tế Vũ trấn an Đức Phi.

Lý ma ma vội vã nói với Vân Quản Ninh: "Vương phi, người cũng bớt tranh cãi lại một chút đi."

"Ta cũng không muốn nhiều lời."

Vân Quán Ninh cúi đầu, chỉ nhẹ giọng dỗ dành cho đứa trẻ ngủ.

Đức Phi bị gạt sang một bên, tức tối một lúc mới nghiến răng buông một câu: "Bổn cung càng muốn xem thử, coi lần này Diệp nhi làm sao thiên vị người nữa."

"Chúng ta đi."

Bà ta dắt theo Tể Vũ và Lý ma ma đẩy cửa ra ngoài.

Trước lúc đi, Lý ma ma nhìn Vân Quản Ninh, thở dài một hơi.

Mãi cho tới lúc ba người kia rời đi, Vân Quán Ninh mới ngó nhìn đứa trẻ đang run lẩy bẩy trong lòng, lại quay sang dặn dò Như Yên: "Gọi bà Trường tới đây dỗ cháu trai mình ngủ đi."

Nàng chính là không muốn dỗ đứa trẻ ngủ.

Thực sự là vì nàng có dỗ thì đứa trẻ lại càng run sợ, càng không dám ngủ.

Nhất định là lúc này đã bị Đức Phi dọa sợ rồi.

Mãi cho tới lúc bà Trương qua tới, đứa nhỏ mới "oa" một tiếng sà vào lòng bà ta khóc lên.

Hóa ra, đứa nhỏ này là cháu trai của bà Trương.

Tổi qua sau khi Mặc Phi Phi rời đi, Vân Quán Ninh đã đoán được hôm nay Đức Phi nhất định sẽ tới Minh Vương phủ.

Cho nên đã đưa Viện Bảo về Cố gia, còn dặn dò cho bà Trương đưa cháu trai của mình tới ngủ ở Vương Phủ, để Đức Phi lầm tưởng đứa nhỏ này chính là Viên Bảo.

Cháu trai của bà Trương gọi là Cầu Đản.

Bà Trương dỗ dành một lúc, Cầu Đản đã ngủ rất nhanh.

Vân Quán Ninh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

"Vương phi, nô tỳ nhiều chuyện hỏi một câu."

Nhìn thấy người kia cau mày, bà Trương do dự một lúc mới dè dặt từng chút nói: "Tiểu công tử Viên Bảo, chúng nô tỳ chỉ liếc mắt nhìn cũng có thể nhìn ra là con của Vương gia."

"Tại sao Vương phi lại không nói thật cho Vương gia với Đức Phi nương nương?"

Bà ta thấy được, nếu như Đức Phi và Mặc Diệp biết Viên Bảo chính xác là tiểu chủ nhân chính thống của Minh Vương phủ.

Lúc đó Vân Quán Ninh không phải sẽ là kiểu mẹ vinh hiển nhờ con, thân phận cũng sẽ là nước nổi bèo nổi hay sao?

"Ai nói Viện bảo là con của Mặc Diệp?"

Vân Quán Ninh cau mày.

"Chuyện này..."

Bà Trương lâm vào thế bí, không dám nói tiếp nữa.

Viên Bảo giống Vương gia như đúc, rõ ràng Vương phi là không muốn cho người khác biết được chuyện này, cho nên phận làm người hầu bọn họ cũng không dám mở miệng.

Lúc trước bà Trương cho rằng Vân Quán Ninh là kiểu người dễ ức h**p, chẳng qua chỉ là một Vương phi không được coi trọng, còn bị cấm túc.

Như thế có khác gì người vô dụng đầu?

Nhưng bây giờ nhìn lại, Vương phi nắm rõ mọi thứ trong Vương Phủ, ngay cả Vương gia cũng bị nàng "quản giáo" đến ngoan ngoãn.

Rõ ràng là nữ nhân quản trượng phu rất tốt...!

"Vương phi, Đức Phi nương nương vốn không thích người, nếu như có thể nhìn thấy tiểu công tử Viên Bảo, nương nương nhất định sẽ rất vui vẻ, cũng sẽ đối xử tốt với Vương phi!"

Bà Trương dốc sức khuyên nhủ: "Mẹ vinh hiển nhờ con mà..."

"Bổn vương phi không cần ai đối xử tốt với ta cả."

Vân Quán Ninh hừ nhẹ một tiếng, đứng dậy đi ra ngoài.

Đức Phi đợi đã lâu, cũng không đợi được Mặc Diệp quay lại.

Ngó thấy cũng đã sắp giờ tý, hai mắt của bà ta đã cụp xuống không còn kiên trì được nữa.

Bởi vì khi nãy gặp gió đổ mồ hôi, đến lúc này lại cảm thấy có chút hóa mắt chóng mặt.

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Còn thái độ đó, rồi ánh mắt sợ sệt kia nữa...!Nhìn kiểu gì cũng không giống như đứa trẻ lớn lên trong Vương phủ."Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?"Bà ta hung hăng hỏi.Có lẽ âm thanh hơi lớn cộng thêm sắc mặt đáng sợ, đứa bé trong lòng của Vân Quán Ninh lập tức run rẩy rồi "ba" lên khóc một tiếng!Với cái lá gan thỏ đến như thế!Đức Phi đã chán ghét ra mặt rồi."Mẫu phi, ta đều đã nói với người rồi, đứa nhỏ này không phải là của Vương gia."Vân Quán Ninh vừa ôm đứa bé vào lòng dỗ dành, Vứa chau mày nói: "Là người cứ nhất quyết không tin, nửa đêm lại dọa cho nhóc con sợ tới khóc."Câu nói cuối cùng đó mang theo vài phần oán hận.Đức Phi điện tiết: "Người lại dám trách bổn cung?""Nhi tức không dám."Tuy nói như thế nhưng nhìn đôi mắt của Vân Quán Ninh đều có thể nhìn thấy đang tràn ngập trách cứ, lại hoàn toàn không hề có chút gì gọi là "không dám" cả.Đức Phi giận đến suýt chút ngất đi."Ngươi, ngươi...!Vân Quán Ninh, người đừng tưởng rằng ngươi bây giờ có hoàng thượng che chở thì đã không coi bổn cũng ra gì, ngươi lại dám nói chuyện với bổn cũng như thế?""Mẫu phi, nhi tức vô cùng kính yêu người.Lúc nãy cũng đã luôn miệng can ngăn, nhưng mà người không nghe, một mực cứ muốn tới thăm đứa nhỏ."Vân Quán Ninh ôm lấy đứa trẻ, cau mày nhìn vào người kia: "Bây giờ lại còn nói ta không coi người ra gì?""Lời này cho dù là có ở trước mặt phụ hoàng hay là trước mặt Vương gia, ta đều không cósai."Nhìn thấy người kia hùng hồn biện luận, Đức Phi tức đến run cả người."Ngươi, ngươi..."Nhìn thấy người kia sắp bị tức đến ngất xỉu, Lý ma ma và Tể Vũ vội vã đỡ lấy chủ tử: "Nương nương, đừng nóng giận, thân thể quan trọng"Tế Vũ trấn an Đức Phi.Lý ma ma vội vã nói với Vân Quản Ninh: "Vương phi, người cũng bớt tranh cãi lại một chút đi.""Ta cũng không muốn nhiều lời."Vân Quán Ninh cúi đầu, chỉ nhẹ giọng dỗ dành cho đứa trẻ ngủ.Đức Phi bị gạt sang một bên, tức tối một lúc mới nghiến răng buông một câu: "Bổn cung càng muốn xem thử, coi lần này Diệp nhi làm sao thiên vị người nữa.""Chúng ta đi."Bà ta dắt theo Tể Vũ và Lý ma ma đẩy cửa ra ngoài.Trước lúc đi, Lý ma ma nhìn Vân Quản Ninh, thở dài một hơi.Mãi cho tới lúc ba người kia rời đi, Vân Quán Ninh mới ngó nhìn đứa trẻ đang run lẩy bẩy trong lòng, lại quay sang dặn dò Như Yên: "Gọi bà Trường tới đây dỗ cháu trai mình ngủ đi."Nàng chính là không muốn dỗ đứa trẻ ngủ.Thực sự là vì nàng có dỗ thì đứa trẻ lại càng run sợ, càng không dám ngủ.Nhất định là lúc này đã bị Đức Phi dọa sợ rồi.Mãi cho tới lúc bà Trương qua tới, đứa nhỏ mới "oa" một tiếng sà vào lòng bà ta khóc lên.Hóa ra, đứa nhỏ này là cháu trai của bà Trương.Tổi qua sau khi Mặc Phi Phi rời đi, Vân Quán Ninh đã đoán được hôm nay Đức Phi nhất định sẽ tới Minh Vương phủ.Cho nên đã đưa Viện Bảo về Cố gia, còn dặn dò cho bà Trương đưa cháu trai của mình tới ngủ ở Vương Phủ, để Đức Phi lầm tưởng đứa nhỏ này chính là Viên Bảo.Cháu trai của bà Trương gọi là Cầu Đản.Bà Trương dỗ dành một lúc, Cầu Đản đã ngủ rất nhanh.Vân Quán Ninh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm."Vương phi, nô tỳ nhiều chuyện hỏi một câu."Nhìn thấy người kia cau mày, bà Trương do dự một lúc mới dè dặt từng chút nói: "Tiểu công tử Viên Bảo, chúng nô tỳ chỉ liếc mắt nhìn cũng có thể nhìn ra là con của Vương gia.""Tại sao Vương phi lại không nói thật cho Vương gia với Đức Phi nương nương?"Bà ta thấy được, nếu như Đức Phi và Mặc Diệp biết Viên Bảo chính xác là tiểu chủ nhân chính thống của Minh Vương phủ.Lúc đó Vân Quán Ninh không phải sẽ là kiểu mẹ vinh hiển nhờ con, thân phận cũng sẽ là nước nổi bèo nổi hay sao?"Ai nói Viện bảo là con của Mặc Diệp?"Vân Quán Ninh cau mày."Chuyện này..."Bà Trương lâm vào thế bí, không dám nói tiếp nữa.Viên Bảo giống Vương gia như đúc, rõ ràng Vương phi là không muốn cho người khác biết được chuyện này, cho nên phận làm người hầu bọn họ cũng không dám mở miệng.Lúc trước bà Trương cho rằng Vân Quán Ninh là kiểu người dễ ức h**p, chẳng qua chỉ là một Vương phi không được coi trọng, còn bị cấm túc.Như thế có khác gì người vô dụng đầu?Nhưng bây giờ nhìn lại, Vương phi nắm rõ mọi thứ trong Vương Phủ, ngay cả Vương gia cũng bị nàng "quản giáo" đến ngoan ngoãn.Rõ ràng là nữ nhân quản trượng phu rất tốt...!"Vương phi, Đức Phi nương nương vốn không thích người, nếu như có thể nhìn thấy tiểu công tử Viên Bảo, nương nương nhất định sẽ rất vui vẻ, cũng sẽ đối xử tốt với Vương phi!"Bà Trương dốc sức khuyên nhủ: "Mẹ vinh hiển nhờ con mà...""Bổn vương phi không cần ai đối xử tốt với ta cả."Vân Quán Ninh hừ nhẹ một tiếng, đứng dậy đi ra ngoài.Đức Phi đợi đã lâu, cũng không đợi được Mặc Diệp quay lại.Ngó thấy cũng đã sắp giờ tý, hai mắt của bà ta đã cụp xuống không còn kiên trì được nữa.Bởi vì khi nãy gặp gió đổ mồ hôi, đến lúc này lại cảm thấy có chút hóa mắt chóng mặt.

Chương 118: Ai Nói Viên Bảo Là Con Của Mặc Diệp