Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 213: Bản Vương Không Quản

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Về phương diện tình cảm, cả Mặc Diệp và Vân Quán Ninh đều thuộc kiểu không nhạy bén lắm.Tuy nhiên, dù chậm chạp đến mức nào…Mặc Diệp cũng hiểu, trong giọng điệu của Vân Quán Ninh có chút gì đó kỳ lạ.Hắn nheo mắt: “Vân Quán Ninh, nàng ghen à?”Ghen?Lời này đối với Vân Quán Ninh đang tức giận mà nói, quả thật là quá khiêu khích!“Ghen? Ta ghen cái gì?”Nàng cười lạnh, không chút khách khí nói: “Vương gia cũng quá tự tin rồi.Hận thù giữa ta và Tần Tự Tuyết lúc đó liên quan gì đến chàng? Sao ta phải ghen chứ?”“Vương gia thật sự quá coi trọng bản thân rồi!”Mặc Diệp: “…”Hôm nay bị nàng oán hận, sao hắn lại không hề tức giận một chút nào?Ngược lại còn thấy bộ dạng xù lông lên của nàng rất buồn cười?Nghĩ đến đây, khuôn mặt của Mặc Diệp đều mang theo ý cười: "Nếu không ghen, làm sao mà nói cả ba câu không câu nào không liên quan đến Tần Tự Tuyết, còn luôn nói nàng ta là người trong mộng của bổn vương? "Lúc đầu hắn vẫn không hiểu người trong mộng có nghĩa là gì.Sau vài lần bị Vân Quán Ninh chế giễu, cuối cùng hắn cũng đã hiểu ra.“Ta thích nói như vậy đấy, chàng quản được chắc?”Vân Quán Ninh cứng cổ cứng họng.“Bản vương không quản.”Mặc Diệp buồn cười nhìn nàng: “Chỉ là nàng hiểu sai một việc rồi.Tần Tự Tuyết không phải là người trong mộng của bổn vương.”Không phải người trong mộng của hắn?Chẳng lẽ hắn còn có một người trong mộng khác? Còn Tần Tự Tuyết thật ra là người khắc sâu trong lòng hắn?Phỏng đoán này càng khiến cho Vân Quán Ninh cảm thấy khó chịu trong lòng hơn!Tên Mặc Diệp này, không ngờ lại có nhiều lịch sử tình sử như vậy?

Về phương diện tình cảm, cả Mặc Diệp và Vân Quán Ninh đều thuộc kiểu không nhạy bén lắm.

Tuy nhiên, dù chậm chạp đến mức nào…

Mặc Diệp cũng hiểu, trong giọng điệu của Vân Quán Ninh có chút gì đó kỳ lạ.

Hắn nheo mắt: “Vân Quán Ninh, nàng ghen à?”

Ghen?

Lời này đối với Vân Quán Ninh đang tức giận mà nói, quả thật là quá khiêu khích!

“Ghen? Ta ghen cái gì?”

Nàng cười lạnh, không chút khách khí nói: “Vương gia cũng quá tự tin rồi.

Hận thù giữa ta và Tần Tự Tuyết lúc đó liên quan gì đến chàng? Sao ta phải ghen chứ?”

“Vương gia thật sự quá coi trọng bản thân rồi!”

Mặc Diệp: “…”

Hôm nay bị nàng oán hận, sao hắn lại không hề tức giận một chút nào?

Ngược lại còn thấy bộ dạng xù lông lên của nàng rất buồn cười?

Nghĩ đến đây, khuôn mặt của Mặc Diệp đều mang theo ý cười: "Nếu không ghen, làm sao mà nói cả ba câu không câu nào không liên quan đến Tần Tự Tuyết, còn luôn nói nàng ta là người trong mộng của bổn vương? "

Lúc đầu hắn vẫn không hiểu người trong mộng có nghĩa là gì.

Sau vài lần bị Vân Quán Ninh chế giễu, cuối cùng hắn cũng đã hiểu ra.

“Ta thích nói như vậy đấy, chàng quản được chắc?”

Vân Quán Ninh cứng cổ cứng họng.

“Bản vương không quản.

Mặc Diệp buồn cười nhìn nàng: “Chỉ là nàng hiểu sai một việc rồi.

Tần Tự Tuyết không phải là người trong mộng của bổn vương.

Không phải người trong mộng của hắn?

Chẳng lẽ hắn còn có một người trong mộng khác? Còn Tần Tự Tuyết thật ra là người khắc sâu trong lòng hắn?

Phỏng đoán này càng khiến cho Vân Quán Ninh cảm thấy khó chịu trong lòng hơn!

Tên Mặc Diệp này, không ngờ lại có nhiều lịch sử tình sử như vậy?

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Về phương diện tình cảm, cả Mặc Diệp và Vân Quán Ninh đều thuộc kiểu không nhạy bén lắm.Tuy nhiên, dù chậm chạp đến mức nào…Mặc Diệp cũng hiểu, trong giọng điệu của Vân Quán Ninh có chút gì đó kỳ lạ.Hắn nheo mắt: “Vân Quán Ninh, nàng ghen à?”Ghen?Lời này đối với Vân Quán Ninh đang tức giận mà nói, quả thật là quá khiêu khích!“Ghen? Ta ghen cái gì?”Nàng cười lạnh, không chút khách khí nói: “Vương gia cũng quá tự tin rồi.Hận thù giữa ta và Tần Tự Tuyết lúc đó liên quan gì đến chàng? Sao ta phải ghen chứ?”“Vương gia thật sự quá coi trọng bản thân rồi!”Mặc Diệp: “…”Hôm nay bị nàng oán hận, sao hắn lại không hề tức giận một chút nào?Ngược lại còn thấy bộ dạng xù lông lên của nàng rất buồn cười?Nghĩ đến đây, khuôn mặt của Mặc Diệp đều mang theo ý cười: "Nếu không ghen, làm sao mà nói cả ba câu không câu nào không liên quan đến Tần Tự Tuyết, còn luôn nói nàng ta là người trong mộng của bổn vương? "Lúc đầu hắn vẫn không hiểu người trong mộng có nghĩa là gì.Sau vài lần bị Vân Quán Ninh chế giễu, cuối cùng hắn cũng đã hiểu ra.“Ta thích nói như vậy đấy, chàng quản được chắc?”Vân Quán Ninh cứng cổ cứng họng.“Bản vương không quản.”Mặc Diệp buồn cười nhìn nàng: “Chỉ là nàng hiểu sai một việc rồi.Tần Tự Tuyết không phải là người trong mộng của bổn vương.”Không phải người trong mộng của hắn?Chẳng lẽ hắn còn có một người trong mộng khác? Còn Tần Tự Tuyết thật ra là người khắc sâu trong lòng hắn?Phỏng đoán này càng khiến cho Vân Quán Ninh cảm thấy khó chịu trong lòng hơn!Tên Mặc Diệp này, không ngờ lại có nhiều lịch sử tình sử như vậy?

Chương 213: Bản Vương Không Quản