Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 214: Sợ Bị Hắn Đánh

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Nhìn lại nàng, ngay cả nụ hôn đầu đời, cả lần đầu tiên cũng đều cho hắn, liều mạng sinh cho hắn một đứa trẻ.Hết thảy của nàng đều cho hắn, nhưng lại chẳng là gì trong lòng hắn?Càng nghĩ trong lòng càng tức giận, lại càng cảm thấy không đáng.“Chàng thì lợi hại rồi! Lịch sử tình trường của chàng tràn lan! Ngày mai ta sẽ đi nuôi nam nhân trẻ!”Nàng giận hắn!Tình sử không bằng hắn, nhưng khí thế không thể thua được.“Nàng nói gì? Nói lại lần nữa xem!”Mặc Diệp bị nữ nhân này làm cho tức chết rồi!Sao nàng dám nói ra điều vô liêm sỉ như nuôi dưỡng nam nhân trẻ trước mặt hắn?Nếu không vì chút lý trí còn sót lại, hắn thật sự muốn đánh nữ nhân này… Thế nhưng lý trí nhắc nhở hắn, hắn là bậc trượng phu, là chính nhân quân tử.Nam nhân tốt không đấu với nữ nhân!Quân tử động khẩu không động thủ!Hắn lẩm nhẩm trong lòng vài lần, lúc này mới tức giận trừng mắt nhìn nàng: “Vân Quán Ninh! Có bản lĩnh thì nàng nói lại lần nữa thử xem!”“Ta nói lại mười lần cũng là như vậy! Chàng cũng không thử soi gương, nhìn xem mặt chính mình dày bao nhiêu.Lại còn nói ta ghen, ta thèm ăn dấm chua của chàng sao?”Vân Quán Ninh vịt chết còn mạnh miệng: “Thật buồn cười! Chàng chính là tự mình đa tình!”Mặc Diệp: “…”Hắn nhịn!Hắn nắm chặt hai tay, trán nổi gân xanh, gò má cứng đờ lạnh như băng.Sống với hắn lâu như vậy, Vân Quán Ninh làm sao lại không hiểu được tính tình của hắn?Bộ dạng u ám này của Mặc Diệp, rõ ràng là đang vô cùng tức giận!Như ngày thường nàng đã sớm sợ hãi rồi.Sợ bị hắn đánh.Nhưng hôm nay, trong lòng có một cỗ tà ác chạy tới chạy lui, hôm nay Vân Quán Ninh không làm hắn phát điên, nàng sẽ không từ bỏ!“Chàng được phép có người trong mộng, lại không cho phép ta nuôi dưỡng nam nhân chẻ.Chàng chính là cho phép quan phóng hỏa, không cho dân đốt đèn!”

Nhìn lại nàng, ngay cả nụ hôn đầu đời, cả lần đầu tiên cũng đều cho hắn, liều mạng sinh cho hắn một đứa trẻ.

Hết thảy của nàng đều cho hắn, nhưng lại chẳng là gì trong lòng hắn?

Càng nghĩ trong lòng càng tức giận, lại càng cảm thấy không đáng.

“Chàng thì lợi hại rồi! Lịch sử tình trường của chàng tràn lan! Ngày mai ta sẽ đi nuôi nam nhân trẻ!”

Nàng giận hắn!

Tình sử không bằng hắn, nhưng khí thế không thể thua được.

“Nàng nói gì? Nói lại lần nữa xem!”

Mặc Diệp bị nữ nhân này làm cho tức chết rồi!

Sao nàng dám nói ra điều vô liêm sỉ như nuôi dưỡng nam nhân trẻ trước mặt hắn?

Nếu không vì chút lý trí còn sót lại, hắn thật sự muốn đánh nữ nhân này… Thế nhưng lý trí nhắc nhở hắn, hắn là bậc trượng phu, là chính nhân quân tử.

Nam nhân tốt không đấu với nữ nhân!

Quân tử động khẩu không động thủ!

Hắn lẩm nhẩm trong lòng vài lần, lúc này mới tức giận trừng mắt nhìn nàng: “Vân Quán Ninh! Có bản lĩnh thì nàng nói lại lần nữa thử xem!”

“Ta nói lại mười lần cũng là như vậy! Chàng cũng không thử soi gương, nhìn xem mặt chính mình dày bao nhiêu.

Lại còn nói ta ghen, ta thèm ăn dấm chua của chàng sao?”

Vân Quán Ninh vịt chết còn mạnh miệng: “Thật buồn cười! Chàng chính là tự mình đa tình!”

Mặc Diệp: “…”

Hắn nhịn!

Hắn nắm chặt hai tay, trán nổi gân xanh, gò má cứng đờ lạnh như băng.

Sống với hắn lâu như vậy, Vân Quán Ninh làm sao lại không hiểu được tính tình của hắn?

Bộ dạng u ám này của Mặc Diệp, rõ ràng là đang vô cùng tức giận!

Như ngày thường nàng đã sớm sợ hãi rồi.

Sợ bị hắn đánh.

Nhưng hôm nay, trong lòng có một cỗ tà ác chạy tới chạy lui, hôm nay Vân Quán Ninh không làm hắn phát điên, nàng sẽ không từ bỏ!

“Chàng được phép có người trong mộng, lại không cho phép ta nuôi dưỡng nam nhân chẻ.

Chàng chính là cho phép quan phóng hỏa, không cho dân đốt đèn!”

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Nhìn lại nàng, ngay cả nụ hôn đầu đời, cả lần đầu tiên cũng đều cho hắn, liều mạng sinh cho hắn một đứa trẻ.Hết thảy của nàng đều cho hắn, nhưng lại chẳng là gì trong lòng hắn?Càng nghĩ trong lòng càng tức giận, lại càng cảm thấy không đáng.“Chàng thì lợi hại rồi! Lịch sử tình trường của chàng tràn lan! Ngày mai ta sẽ đi nuôi nam nhân trẻ!”Nàng giận hắn!Tình sử không bằng hắn, nhưng khí thế không thể thua được.“Nàng nói gì? Nói lại lần nữa xem!”Mặc Diệp bị nữ nhân này làm cho tức chết rồi!Sao nàng dám nói ra điều vô liêm sỉ như nuôi dưỡng nam nhân trẻ trước mặt hắn?Nếu không vì chút lý trí còn sót lại, hắn thật sự muốn đánh nữ nhân này… Thế nhưng lý trí nhắc nhở hắn, hắn là bậc trượng phu, là chính nhân quân tử.Nam nhân tốt không đấu với nữ nhân!Quân tử động khẩu không động thủ!Hắn lẩm nhẩm trong lòng vài lần, lúc này mới tức giận trừng mắt nhìn nàng: “Vân Quán Ninh! Có bản lĩnh thì nàng nói lại lần nữa thử xem!”“Ta nói lại mười lần cũng là như vậy! Chàng cũng không thử soi gương, nhìn xem mặt chính mình dày bao nhiêu.Lại còn nói ta ghen, ta thèm ăn dấm chua của chàng sao?”Vân Quán Ninh vịt chết còn mạnh miệng: “Thật buồn cười! Chàng chính là tự mình đa tình!”Mặc Diệp: “…”Hắn nhịn!Hắn nắm chặt hai tay, trán nổi gân xanh, gò má cứng đờ lạnh như băng.Sống với hắn lâu như vậy, Vân Quán Ninh làm sao lại không hiểu được tính tình của hắn?Bộ dạng u ám này của Mặc Diệp, rõ ràng là đang vô cùng tức giận!Như ngày thường nàng đã sớm sợ hãi rồi.Sợ bị hắn đánh.Nhưng hôm nay, trong lòng có một cỗ tà ác chạy tới chạy lui, hôm nay Vân Quán Ninh không làm hắn phát điên, nàng sẽ không từ bỏ!“Chàng được phép có người trong mộng, lại không cho phép ta nuôi dưỡng nam nhân chẻ.Chàng chính là cho phép quan phóng hỏa, không cho dân đốt đèn!”

Chương 214: Sợ Bị Hắn Đánh